Góc Của Chan

MƯỜI NĂM YÊU ANH, MỘT ĐỜI ĐỂ QUÊN – CHƯƠNG 2

4

Sau khi có kết quả kiểm tra, tôi thở phào nhẹ nhõm.

Cơ thể tôi vẫn sạch sẽ.

Tôi cũng không mang thai.

Lúc mới cưới Chu Tự Ngôn, sức khỏe tôi rất yếu, vì vậy chúng tôi vẫn luôn chưa có con.

Nhưng để đề phòng vạn nhất, tôi vẫn làm kiểm tra chi tiết.

“Bác sĩ, tôi muốn hỏi một chút, cơ thể tôi hiện giờ hồi phục thế nào rồi?”

Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, tôi mới thấy khối khí u uất tích tụ trong lòng tan đi quá nửa.

Tôi cầm tờ kết quả bước ra, vừa đi đến góc hành lang thì tình cờ nghe thấy tên của Chu Tự Ngôn.

“Chu Tự Ngôn, nếu em thực sự mang thai, em có thể không bỏ đứa bé được không?”

Tôi dừng bước, nhìn hai người ở cách đó không xa.

Chu Tự Ngôn kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, đôi lông mày khóa chặt, lộ vẻ mất kiên nhẫn.

Còn cô gái kia để mặt mộc, khóc đến mặt mũi lem nhen nước mắt.

Cô ta đang nắm lấy ống tay áo anh ta mà lay nhẹ cầu xin.

Chu Tự Ngôn cười lạnh: “Vợ tôi còn chưa sinh, đến lượt em sao?”

“Nhưng đây là đứa con đầu lòng của em, em không nỡ.”

“Em hứa sẽ ngoan ngoãn, tuyệt đối không gây rắc rối cho anh.”

“Cũng tuyệt đối không để vợ anh biết sự tồn tại của em và đứa trẻ.”

Bàn tay đang kẹp điếu thuốc của Chu Tự Ngôn vỗ vỗ vào mặt cô ta: “Đừng ngây thơ thế cưng ạ, đứa bé này không thể để em sinh ra được đâu.”

“Em ngoan đi, phá cái thai này rồi tôi mua cho em một căn nhà.”

“Nhưng nếu em không phá, Đào Nguyện à, tôi thà nói lời khó nghe trước.”

“Ở trường em thiếu gì mấy đứa con gái xinh xắn biết nghe lời, tôi muốn thay mỗi ngày một đứa cũng dễ như trở bàn tay, không nhất thiết cứ phải là em.”

Cô gái nhỏ bị vài câu của anh ta dọa cho khiếp vía, gương mặt bợt bạt còn vương những vệt lệ.

“Em nghe lời mà, Chu Tự Ngôn, anh đừng bỏ rơi em.”

“Ngoan, đi kiểm tra đi.”

“Em sẽ ngoan ngoãn đi kiểm tra, chỉ là, ông xã ơi, lúc trước anh nói vợ anh sức khỏe kém không sinh nở được.”

“Nếu em thực sự mang thai, coi như em sinh hộ chị ấy, đứa bé cứ để chị ấy nuôi, em không tranh cũng không giành, có được không anh?”

Chu Tự Ngôn im lặng hồi lâu: “Cứ kiểm tra đi đã, xong rồi tính tiếp.”

Cô gái vừa sụt sùi vừa đẩy cửa bước vào.

Chu Tự Ngôn hút xong điếu thuốc thì dụi tắt.

Giây phút anh ta quay người lại, tôi vờ như vừa mới đi tới.

Nhìn thấy tôi, anh ta dường như sững lại một nhịp.

Nhưng rất nhanh sau đó, gương mặt anh ta đã thay bằng vẻ lo lắng, sốt sắng.

“Vợ ơi, sao em lại ở bệnh viện?”

“Em thấy khó chịu ở đâu hay bị thương chỗ nào à?”

5

Chu Tự Ngôn nắm chặt lấy cánh tay tôi, trông lo lắng đến mức cuống cuồng.

“Sao không gọi điện cho anh mà lại chạy đến đây một mình?” Anh ta nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt tràn đầy sự quan tâm khẩn thiết.

Cứ như thể suốt mười năm qua, tình yêu anh ta dành cho tôi chưa từng vơi đi dù chỉ nửa phân.

Tay chân tôi dần trở nên lạnh toát.

Cảm giác như khí lạnh đang từ trong tủy xương bốc ra.

Sao Chu Tự Ngôn có thể diễn sâu đến mức này?

Lúc anh ta mở miệng một câu gọi vợ, hai câu gọi vợ…

Thì tiểu tam của anh ta chỉ đang ở căn phòng cách đó vài bước chân để kiểm tra xem có thai hay không.

Vậy mà trước mặt tôi, anh ta chẳng lộ ra một chút sơ hở nào.

Đến mức, tôi gần như không còn phân biệt nổi.

Đâu mới là Chu Tự Ngôn thật sự.

“Em không sao.”

“Chỉ là đi thăm một người bạn thôi.”

Anh ta thở phào nhẹ nhõm, ôm chầm lấy tôi: “Em làm anh sợ chết khiếp đi được.”

“Chu Tự Ngôn, anh lo cho em lắm sao?”

Tôi nhìn anh ta, khẽ hỏi.

“Lại còn không lo à?” Anh ta ôm tôi thật chặt, thật chặt: “Lúc cưới em, sức khỏe em tệ đến mức nào cơ chứ.”

“Anh đã dồn hết tâm tư bồi bổ cho em suốt ba năm trời mới khá lên được một chút.”

“Vợ ơi, em có biết lúc nãy nhìn thấy em, hồn vía anh như bay lên mây rồi không.”

“Nếu em có mệnh hệ gì, anh sống sao nổi?”

Tôi rất muốn cười, nhưng khóe miệng lại cứng đờ.

Bờ môi run rẩy không ngừng, cảm giác đắng chát như đang ngậm một ngụm dầu nóng trong miệng.

Tôi hỏi anh ta: “Vậy anh đến bệnh viện làm gì?”

Vòng tay anh ta hơi siết lại: “À, anh đi thăm một vị tiền bối đang nằm viện.”

Nhưng đây là khoa Sản mà…

Dù vậy, tôi cũng không vạch trần anh ta.

6

Trên đường Chu Tự Ngôn đưa tôi về nhà, điện thoại anh ta reo liên tục.

Anh ta thẳng tay tắt nguồn: “Hôm nay dù là trời sập xuống thì anh cũng ở nhà với em.”

Tôi không nói gì, chỉ nhìn cảnh vật qua cửa sổ xe.

Đường về nhà tình cờ đi ngang qua trường cấp ba cũ của chúng tôi.

Từng khung cảnh quen thuộc hiện về, trước kia là ngọt ngào, nay lại như những lưỡi dao bọc đường đâm thấu tim gan.

Tầm nhìn bỗng chốc nhòe đi.

Và trong cái mờ ảo ấy, tôi như thấy lại chính mình và Chu Tự Ngôn của ngày xưa.

“Lâm Bích Hàm, cậu đừng giận nữa có được không?”

“Cầu xin cậu đó, nghe tôi giải thích đi, một câu thôi cũng được…”

“Được, đúng một câu thôi đấy.”

“Hai câu đi, hai câu nhé?”

Cậu thiếu niên Chu Tự Ngôn năm ấy mặt dày bám lấy tay áo tôi không buông.

“Cút đi Chu Tự Ngôn.”

“Đừng khóc mà, cậu đánh tôi đi, Lâm Bích Hàm, cậu cứ tát tôi thật mạnh vào, miễn là đừng rơi nước mắt được không.”

Tiếng chuông tin nhắn trong túi xách bất chợt vang lên một tiếng “đing dong”.

Nó cắt đứt mạch suy nghĩ của tôi, kéo tôi về thực tại trong tích tắc.

Tôi lấy điện thoại ra, tin nhắn gửi đến từ một số lạ.

“Anh ấy nói sức khỏe chị không tốt, lần nào cũng không làm anh ấy thỏa mãn được.”

“Kết hôn ba năm không đổi lấy một tư thế, anh ấy chán ngấy rồi.”

“Anh ấy còn không thích dùng bao, nói rằng nếu có thai thì cứ để tôi sinh ra, dù sao chị cũng chẳng thể có bầu.”

“Chu phu nhân, chị vô dụng như thế, chiếm giữ cái ghế đó để làm gì?”

Tôi chợt bật cười.

Chu Tự Ngôn tò mò nhìn tôi: “Vợ ơi, chuyện gì mà vui thế?”

Tôi khóa màn hình, thản nhiên đáp: “Bạn thân em hẹn trà chiều mà em quên mất, nó đang mắng em đây này.”

Chu Tự Ngôn như trút được gánh nặng: “Vậy em có đi không?”

“Tất nhiên rồi, không thì Trăn Trăn sẽ không tha cho em đâu.”

“Anh cũng đến công ty giải quyết việc đi.” Chu Tự Ngôn vẻ mặt không vui: “Anh sắp ghen với Hứa Trăn đến nơi rồi, lúc nào em cũng thiên vị cô ta.”

“Thật sự chẳng muốn để em đi tí nào, chúng mình sống thế giới hai người không tốt sao?”

Tôi quay lại nhìn anh ta, nhưng anh ta đã đánh lái chuẩn bị quay đầu xe.

Tôi mỉm cười, ngoảnh mặt đi: “Sau này vẫn còn thời gian mà.”

“Đúng vậy, chúng mình còn cả đời cơ mà, lần này anh không tranh với Hứa Trăn nữa.”

Anh ta đưa tôi đến một câu lạc bộ tư nhân, rồi vội vã lái xe rời đi.

Nửa tiếng sau, Đào Nguyện lại gửi tin nhắn tới: “Có phải anh ấy bỏ rơi chị rồi không?”

“Chị xem, anh ấy nói chỉ cần tôi khóc là anh ấy sẽ mủi lòng.”

“Đúng rồi, tôi có thai rồi, anh ấy bảo tôi cứ sinh ra đi, anh ấy còn nói thích con gái, nhưng tôi lại muốn sinh cho anh ấy một đứa con trai.”

“Tôi tính rồi, cái thai này chắc chắn là con trai.”

“Chỉ hơi tiếc là bác sĩ dặn đầu thai kỳ không được quan hệ, bộ nội y mới anh ấy mua cho tôi còn chưa kịp mặc nữa.”

“Nhu cầu của anh ấy lúc nào cũng lớn, chị lại chẳng thể thỏa mãn nổi, chắc chắn là anh ấy bức bối đến phát điên rồi.”

Tôi không trả lời, chỉ lặng lẽ chụp màn hình tất cả những tin nhắn cô ta gửi đến.

Lúc làm việc đó, tay tôi hơi run.

Có lẽ vì những năm qua Chu Tự Ngôn diễn quá nhập tâm, và tôi cũng quá ngây thơ khi đặt trọn niềm tin nơi anh ta.

Thế nên, khi bộ mặt hoang đường và trụy lạc này bị vạch trần, tôi vẫn không cách nào kiểm soát nổi cảm xúc của mình.

Hóa ra những cử chỉ dịu dàng trên giường khiến tôi cảm động bấy lâu nay, toàn bộ đều là giả dối.

Anh ta đã sớm chán ghét những cuộc ân ái nhạt nhẽo như nước ốc của chúng tôi.

Khi tôi ngỡ rằng sự kìm nén là vì yêu thương, thì hiện thực tát thẳng vào mặt tôi một cú đau đớn.

Những lần gần gũi thưa thớt dần không phải vì anh ta lo cho sức khỏe của tôi, mà đơn giản là vì không tìm thấy khoái cảm, nên anh ta thậm chí chẳng buồn lấy lệ.

Trước khi về nhà, tôi gọi điện cho cô giáo cũ năm xưa.

“Bích Hàm? Đứa nhỏ này, sao lâu thế mới gọi cho cô?”

“Cô ơi, đội khảo sát của cô còn cần người không ạ? Em muốn tham gia.”

“Sức khỏe của em có chịu nổi không?”

Thật ra khi tốt nghiệp, tôi đã muốn tham gia rồi.

Cô cũng rất hy vọng tôi đi cùng.

Chỉ là lúc đó sức khỏe tôi quá tệ, mà đoàn khảo sát phải đi khắp mọi miền, trong nước ngoài nước, điều kiện ở nhiều nơi vô cùng gian khổ, việc ăn gió nằm sương là chuyện cơm bữa.

“Em vừa đi khám tổng quát xong, bác sĩ nói chỉ cần chú ý một chút là không có vấn đề gì lớn đâu ạ.”

“Chồng em có đồng ý không?”

“Bích Hàm, em phải biết rằng một khi đã tham gia, em sẽ phải bôn ba bên ngoài quanh năm suốt tháng. Hơn nữa, nhiều dự án của chúng ta là bảo mật quốc gia, gần như phải cắt đứt liên lạc với gia đình…”

“Cô ơi, em đã quyết định ly hôn rồi.”

“Là cậu ta làm điều gì có lỗi với em sao?”

Tôi mỉm cười gật đầu, nuốt ngược nước mắt vào trong: “Vâng, anh ta ngoại tình rồi.”

“Mười năm tình cảm, em thực sự đã hạ quyết tâm rồi sao?”

“Em còn nhớ những lời cô nói với em khi cô quyết định ly hôn không?”

“Nghe tin người đã đổi thay, đem mọi kỷ vật đập tan đốt sạch. Đốt sạch rồi, mượn gió tung tro bụi đi..”

Vành mắt tôi đỏ hoe, nước mắt lã chã rơi: “Cô ơi, em là học trò cô dạy dỗ ra, đương nhiên cũng sẽ giống như cô thôi.”

“Tốt, tốt lắm! Bích Hàm, vậy cô đợi em, đợi em đến!”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!