Góc Của Chan

MƯỜI NĂM, TUYẾT RƠI ĐỢI MỘT NGƯỜI – CHƯƠNG 1

1.

Tôi chết không thành.

Chính cuộc điện thoại này đã cứu mạng tôi.

Đầu dây bên kia, nhân viên vẫn đang cười rạng rỡ chúc mừng: “Quý khách thật sự rất may mắn đó ạ!”

May mắn sao?

Là tôi ư?

Tôi khó khăn chống tay ngồi dậy khỏi bồn tắm.

Vết cắt trên cổ tay hơi sâu, cả bồn nước đã bị nhuộm thành một màu đỏ nhạt.

“Phiền quý khách để lại số tài khoản, trong vòng một tháng chúng tôi sẽ chuyển tiền thưởng đến. Ngoài ra, tất cả các cơ sở thuộc hệ sinh thái nhà họ Phó, quý khách đều được hưởng ưu đãi giảm giá trong vòng một năm!”

Đáng lẽ tôi nên cười, nhưng khi mở lời, giọng nói lại yếu ớt đến thảm hại: “Cảm ơn… nhưng có lẽ tôi không dùng tới nữa đâu…”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây, sau đó là tiếng người phụ nữ lo lắng hỏi khẽ: “Quý khách ổn không ạ? Quý khách có cần giúp đỡ gì không?”

Đầu óc tôi choáng váng vì mất máu quá nhiều.

Tôi cố hết sức bò ra khỏi bồn tắm, nước lẫn máu bắn tung tóe trên sàn.

“Xin lỗi… phiền cô giúp tôi gọi cấp cứu với…”

Xe cấp cứu đến rất nhanh.

Sáng mới từ bệnh viện về, tối lại quay trở lại.

Bác sĩ điều trị cho tôi ban đầu rất không hài lòng với hành động không trân trọng sự sống này, nhưng sau khi xem bệnh án, cô ấy lại lặng người.

“Cô Thư,” cô ấy thở dài, “Tôi biết lúc này cô chắc chắn rất khổ sở, nhưng… xin cô hãy kiên trì thêm chút nữa.”

Tôi ngẩn ngơ nhìn cô ấy.

Đột nhiên nhớ ra, câu nói này trước đây cũng từng có người nói với tôi.

Chỉ là lúc đó trạng thái của tôi quá tệ, đến bản thân còn chẳng lo nổi, cuối cùng chỉ có thể chọn cách rời đi đầy chật vật.

Thư Nghiên nhanh chóng chạy đến.

Vừa nhìn thấy tôi trên giường bệnh, mắt con bé đỏ hoe ngay lập tức.

“Thư Dao, chị muốn hù chết em đấy à!”

Rõ ràng sáng nay lúc chia tay, tôi còn hứa với nó sẽ ngoan ngoãn trị liệu.

Dù với hoàn cảnh gia đình hiện tại, chúng tôi hoàn toàn không gánh nổi chi phí điều trị đắt đỏ.

Bố mẹ Thư Nghiên đã qua đời trong trận động đất năm năm trước.

Những năm qua tôi và con bé nương tựa vào nhau, dùng tiền tiết kiệm mở một tiệm hoa nhỏ, tạm bợ qua ngày.

Biết tin tôi đổ bệnh, Thư Nghiên khóc một trận rồi lau khô nước mắt, nói sẽ xin bảo lưu kết quả học tập để đi làm thêm, tiện chăm sóc cho tôi.

Nhưng sao tôi nỡ lòng nào làm khổ con bé.

Nó còn trẻ thế kia, nó nên được tận hưởng thanh xuân tươi đẹp ở giảng đường đại học, chứ không phải bị tôi kéo chân.

“Chị xin lỗi,” tôi nói với nó, “Chị chỉ là thấy mệt quá thôi.”

Thư Nghiên lại khóc.

Lúc này bên ngoài phòng cấp cứu chợt ồn ào.

Hình như có vụ tai nạn xe hơi ở đâu đó, người bị thương được đưa đến bệnh viện gần nhất này.

Y tá đến thông báo phòng bệnh đã sắp xếp xong.

Lúc đi ngang qua sảnh chính, màn hình lớn đang phát tin tức thời sự.

Người thừa kế nhà họ Phó, Phó Tân Ngôn mạnh tay chi đậm, sẽ tổ chức lễ đính hôn tại một hòn đảo phía Nam vào hai tháng tới.

Trong buổi phỏng vấn, phóng viên hỏi anh vì sao lại chọn thời gian và địa điểm này.

Người đàn ông vốn luôn lạnh lùng, ít nói bỗng nở một nụ cười nhẹ hiếm hoi: “Vì cô ấy thích.”

Vì cô ấy thích.

Tôi mím môi, nhớ lại cuộc điện thoại lúc nãy.

Cô nhân viên kia giọng nói rất hay, tâm địa cũng thật tốt.

Biết tôi cắt cổ tay, cô ấy hoảng hốt trong giây lát rồi lập tức gọi cấp cứu cho tôi.

Trên đường đến bệnh viện, điện thoại vẫn không ngắt máy.

Cô ấy cứ lặp đi lặp lại bên tai tôi: “Quý khách ơi, cô nhất định đừng chết nhé! Cô mà chết thì 1 triệu tệ kia biết làm sao bây giờ!”

“Cô là người may mắn nhất tôi từng gặp, sau này chắc chắn cô cũng sẽ mãi may mắn như thế!”

Tôi vốn định nói với cô ấy một tiếng cảm ơn, công ty các người thật hào phóng.

Nhưng cứ nghĩ đến ông chủ của cô ấy là ai, tôi lại chẳng thể thốt nên lời.

Đính hôn thôi mà cũng phải ra tận đảo xa, tùy tiện rút thưởng cũng là 1 triệu tệ…

Phó Tân Ngôn, anh vẫn cứ là cái kiểu tiêu xài hoang phí như ngày nào.

2.

Từ nhỏ đến lớn, tôi luôn là đứa xui xẻo.

Năm mười tuổi, tôi ngã nhào vào bánh kem trong tiệc sinh nhật, đóng góp một “vết đen” để đời đầu tiên khi ra mắt giới thượng lưu.

Kỳ thi lên cấp ba, đúng ngày cuối thì tôi bị đau bụng kinh dữ dội, thi hỏng, không vào được ngôi trường chuyên hằng mơ ước.

Dường như mọi cột mốc quan trọng trong đời, tôi đều làm hỏng chuyện.

Tôi chẳng thừa hưởng được nhan sắc xuất chúng từ mẹ, cũng chẳng có bộ óc thông minh từ bố.

Lúc đó, người ta nhắc về tôi thường kèm theo một tiền tố: “À, cái cô thanh mai trúc mã của Phó Tân Ngôn ấy mà.”

Cái tên Phó Tân Ngôn luôn tỏa ra ánh sáng rực rỡ.

Chúng tôi lớn lên bên nhau, tình cảm luôn rất tốt.

Ngày công khai hẹn hò, vòng bạn bè còn được một phen xôn xao.

Xét về gia thế, hai nhà vốn là thâm giao, cũng gọi là môn đăng hộ đối.

Cho đến năm tốt nghiệp đại học, thân phận “thiên kim giả” của tôi bị vạch trần.

Năm đó hai sản phụ cùng sinh một lúc, y tá nhầm lẫn nên đã trao nhầm con.

Mà thiên kim thật cùng cha mẹ ruột của tôi đã sớm qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi từ lâu.

Từ đó, thế giới của tôi đảo lộn hoàn toàn.

Mẹ nuôi suốt ngày lấy nước mắt rửa mặt, lúc mất kiểm soát còn thốt ra câu: “Tại sao người chết không phải là mày?”.

Bố nuôi mỗi lần thấy tôi là lại thở dài, dùng giọng điệu uyển chuyển khuyên tôi hay là dọn ra ngoài ở một thời gian.

Những lời đàm tiếu xung quanh, ánh mắt kỳ quái của người làm trong nhà… Mọi thứ cứ thế đè nặng khiến tôi không thở nổi.

Lúc đó, sự cứu rỗi duy nhất của tôi là Phó Tân Ngôn.

Anh không chê bai thân phận của tôi, cũng chẳng màng đến những lời ra tiếng vào, nhiều lần lên tiếng bảo vệ tôi nơi công cộng.

Những món quà đắt giá như nước chảy được gửi đến tận tay tôi, như muốn nói cho cả thế giới biết rằng, anh vẫn đứng sau lưng tôi.

Tôi cũng từng mắng anh tiêu xài hoang phí.

Nhưng Phó Tân Ngôn chỉ ôm lấy tôi, dụi đầu vào cổ tôi mà nũng nịu: “Anh mặc kệ, để xem ai còn dám nói xấu em nữa.”

Lúc ấy chúng tôi thật trẻ.

Cứ ngây thơ nghĩ rằng tình yêu có thể vượt qua tất cả.

Cho đến khi nhà họ Phó bắt đầu gây sức ép, ép anh phải chia tay với tôi.

Khi đó Phó Tân Ngôn cũng mới tốt nghiệp, chưa có quyền quyết định.

Khoảng thời gian ấy anh rất bận.

Anh nghe theo sắp xếp của gia đình để vào công ty, khao khát lập được thành tích để được gia đình công nhận, để có quyền tự chủ trong hôn nhân.

Có những lần hẹn hò, anh đến muộn với gương mặt đầy mệt mỏi.

Tôi thấy anh mệt, nên lúc ăn cơm đã tìm đủ mọi cách để chọc anh vui.

Nhưng đến khi tôi cố hết sức nghĩ ra được một câu chuyện đùa, vừa ngẩng đầu lên thì thấy anh đã ngủ thiếp đi vì quá kiệt sức.

Phó Tân Ngôn ngày càng bận.

Cuộc trò chuyện giữa chúng tôi cũng thưa thớt dần.

Anh vẫn nhắn tin chào buổi sáng, chúc ngủ ngon, hỏi tôi ăn cơm chưa.

Nhưng tôi lại bắt đầu trở nên im lặng.

Thêm một lần bị mỉa mai trong buổi tiệc, tôi không nhịn được nữa, trốn vào nhà vệ sinh gọi điện cho anh.

Nhưng vừa bắt máy, chưa kịp để tôi mở lời, tôi đã nghe thấy giọng nói mệt mỏi nhưng dịu dàng của anh: “Trùng hợp quá, anh cũng đang định gọi cho em đây.”

Anh nói, dự án anh phụ trách hôm nay cuối cùng đã ký được hợp đồng.

Đây là dự án lớn đầu tiên kể từ khi anh vào công ty, anh đã tăng ca liên tục suốt một tháng trời.

Sau khi ký xong, bố hiếm hoi khen ngợi anh, phía mẹ anh cũng đã bắt đầu dịu giọng.

Thấy tôi mãi không nói gì, anh chợt khựng lại: “Sao thế? Có chuyện gì xảy ra à?”

“Không có gì…” Tôi đã phải cố gắng rất nhiều mới nén lại được bao nỗi uất ức.

Vốn dĩ tôi muốn nói, những người đó nói lời khó nghe lắm.

Những ánh mắt khinh miệt đầy ẩn ý giống như một chiếc khăn lông ướt sũng trong mùa đông, quấn chặt lấy tôi, vừa lạnh lẽo vừa ngạt thở.

Tôi muốn nói, hình như tôi sắp không chịu đựng nổi nữa rồi.

Nhưng khi mở miệng, tôi lại dùng giọng điệu nhẹ nhàng: “Em thì có chuyện gì được chứ, chỉ là nhớ anh thôi.”

Làm sao tôi nỡ để anh phải lo lắng thêm cho mình?

Rõ ràng anh đã nỗ lực đến thế để được ở bên tôi, còn tôi lại chẳng giúp ích được gì.

Sau ngày đó, tôi từ chối mọi hoạt động xã giao.

Có một khoảng thời gian tôi cực kỳ ghét việc ra khỏi cửa.

Tôi bắt đầu sợ hãi ánh nhìn của người khác.

Tôi kéo kín tất cả rèm cửa trong nhà.

Tôi ăn ít đi, chỉ trong hai tháng đã sụt hơn chục cân.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!