Góc Của Chan

MƯỜI NĂM TÌM LẠI NỤ CƯỜI – CHƯƠNG 5

12

Cô ta mua chuộc một người họ hàng xa tham tiền của nhà họ Tô, từ đó biết được một bí mật mà ngay cả chính tôi cũng sắp sửa quên lãng.

Tuy tôi không có cảm giác đau, nhưng cơ thể tôi lại phản ứng dị ứng cực kỳ nghiêm trọng với chiết xuất từ một loại thực vật hiếm gặp.

Phản ứng đó không mang lại đau đớn, nhưng lại trực tiếp gây phù nề thanh quản, khó thở, thậm chí dẫn đến sốc phản vệ.

Đó là điểm yếu duy nhất, cũng là chí mạng nhất của tôi.

Trong một buổi tiệc thương mại quan trọng của tập đoàn Thẩm Thị, Bạch Mộng Nguyệt cũng xuất hiện với tư cách đại diện bên đối tác.

Cô ta cầm ly rượu, tươi cười rạng rỡ đi xuyên qua đám đông, trông mới thanh tao và chuẩn mực làm sao.

Không ai chú ý thấy, khi đi ngang qua chiếc máy xông tinh dầu ở góc hội trường, cô ta đã nhanh tay đổ vào đó nửa lọ chất lỏng không rõ nguồn gốc.

Tôi đang cùng Thẩm Tri Uyên chào hỏi vài vị khách.

Bỗng nhiên, một mùi hương cỏ cây kỳ lạ xen lẫn chút ngọt lịm xộc thẳng vào mũi.

Ban đầu tôi không mấy để ý, nhưng rất nhanh sau đó, tôi cảm thấy cổ họng mình bắt đầu thắt lại.

Giống như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, hơi thở ngày càng trở nên khó khăn.

Tầm nhìn của tôi bắt đầu mờ đi, lồng ngực nặng trĩu như bị một tảng đá nghìn cân đè nặng.

Theo bản năng, tôi nắm chặt lấy ống tay áo của Thẩm Tri Uyên.

Thẩm Tri Uyên đang nói chuyện, cảm nhận được sự bất thường của tôi liền lập tức cúi đầu nhìn xuống.

Chỉ một ánh nhìn thôi, sắc mặt anh ta đã biến đổi dữ dội.

“Tô Căng?!”

Tôi há miệng nhưng không sao phát ra được bất cứ âm thanh nào.

Gương mặt vì thiếu oxy mà đỏ bừng lên, cơ thể không còn sức lực mà lịm dần đi.

“Gọi cấp cứu! Mau lên!” Tiếng gầm của Thẩm Tri Uyên vang động khắp cả sảnh tiệc.

Tôi nằm gọn trong lòng anh ta, ý thức chao đảo nơi lằn ranh của bóng tối.

Tôi có thể cảm nhận được nhịp tim điên cuồng của anh ta, và cả sự run rẩy nhẹ vì nỗi sợ hãi tột cùng đang bao trùm lấy cơ thể anh ta.

Giây cuối cùng trước khi mất đi tri giác, tôi nhìn thấy Bạch Mộng Nguyệt đứng giữa đám đông.

Trên khuôn mặt xinh đẹp ấy là một tia khoái trá vặn vẹo.

13

Khi tôi tỉnh lại một lần nữa, tôi đã đang ở trong phòng bệnh VIP của bệnh viện.

Thẩm Tri Uyên vẫn luôn túc trực bên giường tôi, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ rực, dưới cằm lún phún những chân râu xanh mờ.

Cả người anh ta trông vô cùng mệt mỏi và tiều tụy.

Thấy tôi tỉnh lại, dây thần kinh đang căng như dây đàn của anh ta mới có dấu hiệu giãn ra.

Anh ta cúi người, dùng mu bàn tay thử nhiệt độ trên trán tôi.

“Em cảm thấy thế nào?”

Tôi lắc đầu, ra hiệu mình không sao.

Bác sĩ nói rằng tôi bị sốc phản vệ nghiêm trọng.

Chỉ cần đưa đến muộn vài phút thôi, hậu quả sẽ không thể lường trước được.

Sắc mặt Thẩm Tri Uyên u ám đến mức tưởng như có thể nhỏ ra nước.

Anh ta chẳng nói lời nào, chỉ đứng dậy gọi một cuộc điện thoại.

Đầu dây bên kia vừa bắt máy, anh ta chỉ buông duy nhất một câu: “Tra đi. Tất cả những kẻ có hành tung bất thường trong buổi tiệc, một tên cũng không được để lọt.”

Giọng nói của anh ta toát ra một vẻ tàn nhẫn và hung bạo như cuồng phong bão táp sắp ập đến.

Kết quả điều tra có rất nhanh.

Quả nhiên là do Bạch Mộng Nguyệt làm.

Sau khi tôi qua cơn nguy kịch, Thẩm Tri Uyên quay lại phòng bệnh.

Anh ta ngồi bên giường gọt táo cho tôi.

Anh ta gọt rất chậm, vô cùng tập trung.

“Về phía Bạch Mộng Nguyệt.” Anh ta đột nhiên lên tiếng phá vỡ bầu không khí im lặng.

“Em muốn xử lý cô ta thế nào?”

Tôi nhìn anh ta.

Nhìn vào sự mệt mỏi và lệ khí vẫn chưa tan hết nơi đáy mắt anh ta.

Khoảnh khắc ấy, trong lòng tôi trào dâng một sự dũng cảm chưa từng có.

Tôi không muốn tiếp tục làm một Tô Căng chỉ biết chui rúc trong vỏ ốc, mặc người xô đẩy nữa.

“Em muốn…” Tôi gằn từng chữ một, rõ ràng và đanh thép: “Để cô ta phải nhận lấy sự trừng phạt đích đáng!”

Thủ đoạn lôi đình của Thẩm Tri Uyên còn đáng sợ và nhanh gọn hơn nhiều so với những gì tôi tưởng tượng.

Anh ta không đi theo con đường cạnh tranh thương mại thông thường, mà trực tiếp huy động mọi mối quan hệ và nguồn lực của mình.

Từ thuế vụ, phòng cháy chữa cháy cho đến kiểm định chất lượng… anh ta mở một cuộc càn quét kiểu “thảm sát” đối với tất cả các ngành nghề dưới trướng nhà họ Bạch.

Chỉ trong vỏn vẹn một tuần, đế chế thương mại mà nhà họ Bạch gầy dựng bao năm đã sụp đổ tan tành như lâu đài cát trước cỗ máy nghiền mang tên Thẩm Tri Uyên.

Tôi bàng hoàng kinh ngạc.

Suy nghĩ “anh ấy chỉ là hứng thú nhất thời” trong đầu tôi đã bị sự báo thù điên cuồng trước mắt này đánh đổ hoàn toàn.

Nếu thực sự chỉ là cảm giác mới lạ, anh ta căn bản không cần phải làm đến mức này vì tôi.

Đây đã không còn là sự “sủng ái” đơn thuần nữa, mà là một sự “bảo vệ” bất chấp hậu quả.

Nhà họ Bạch hoàn toàn tiêu tùng.

Bạch Mộng Nguyệt mất trắng tất cả.

Cô ta đến cầu xin Thẩm Tri Uyên, mong anh ta hãy nhìn vào tình nghĩa cũ mà buông tha cho người nhà cô ta.

Thẩm Tri Uyên chẳng buồn nói một lời, chỉ ra hiệu cho bảo vệ tống cổ cô ta đi.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!