6
Tối hôm đó, tôi cứ ngỡ chúng tôi sẽ lại như mọi khi, ai về phòng nấy.
Nhưng anh ta thì không.
Khi tôi vừa tắm rửa xong định về phòng, anh ta đã chặn ngay cửa.
Trên người anh ta vẫn còn vương hơi nước sau khi tắm, chiếc áo choàng ngủ thắt lỏng lẻo, để lộ lồng ngực rắn rỏi.
Anh ta nhìn tôi, ánh mắt u tối.
“Tối nay không chia phòng nữa, qua đây.” Anh ta ra lệnh.
Tôi ngập ngừng bước đến trước mặt anh ta.
Giây tiếp theo, anh ta bế bổng tôi lên, sải bước dài về phía phòng ngủ chính.
Anh ta ném tôi xuống chiếc giường rộng lớn và mềm mại, nơi mà tôi mới chỉ được ngồi duy nhất một lần vào đêm tân hôn.
Tôi còn chưa kịp phản ứng, thân hình cao lớn của anh ta đã áp chế lên trên.
“Chẳng phải em không cảm nhận được đau đớn sao?” Anh ta bóp cằm tôi, ép tôi phải nhìn thẳng vào mắt anh ta.
Giọng nói khàn đặc mang theo ý vị trừng phạt: “Vậy thì đêm nay, tôi sẽ dạy cho em một bài học tử tế.”
“Không cảm nhận được đau đớn, không có nghĩa là em không bị thương.”
Nụ hôn của anh ta rơi xuống dày đặc như vũ bão.
“Giống như lúc này đây.” Anh ta thì thầm bên tai tôi.
Từng chữ thốt ra như một dấu ấn nung đỏ, khiến trái tim tôi run rẩy.
Đêm ấy, tôi giống như một chiếc thuyền độc mộc giữa muôn trùng sóng dữ.
Bị anh ta cuốn đi không biết mệt mỏi.
Tôi thực sự không cảm nhận được cái đau theo nghĩa truyền thống.
Nhưng tôi cảm nhận được sự mỏi nhừ của cơ bắp, sự rệu rã của xương cốt, sự nóng rực của làn da.
Tôi có thể thấy cơ thể mình đã chạm đến giới hạn chưa từng có, như một sợi dây đàn bị căng ra hết mức.
Đây là lần đầu tiên tôi nhận thức rõ ràng đến vậy: Cơ thể tôi có phản ứng.
Và Thẩm Tri Uyên, người đàn ông bị đồn là không biết xót thương ấy, đã dùng cách nguyên thủy nhất để dạy cho tôi một bài học sâu sắc nhất.
7
Khi trời gần sáng, tôi mệt đến mức không nhấc nổi một đầu ngón tay.
Anh ta bế tôi vào phòng tắm để tẩy rửa.
Dòng nước ấm áp chảy qua cơ thể rã rời của tôi.
Tôi tựa vào lồng ngực anh ta, lắng nghe nhịp tim trầm ổn và mạnh mẽ.
Anh ta cúi đầu hôn nhẹ lên trán tôi, giọng nói đã rũ bỏ sạch sành sanh mọi sự hung bạo.
“Hãy nhớ lấy cảm giác này, Tô Căng.”
“Đó là lúc cơ thể đang nói với em rằng, nó không chịu đựng nổi nữa rồi.”
Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra… Bức tường băng vô hình giữa tôi và Thẩm Tri Uyên dường như đã nứt ra một khe hở.
Tin tức Vương Lâm bị phong sát như một quả bom dội xuống, khiến cả giới thượng lưu xôn xao.
Lẽ dĩ nhiên, Bạch Mộng Nguyệt cũng đã đánh hơi được mùi biến.
Cô ta nhận ra rằng dùng cách sỉ nhục tôi để dò xét giới hạn của Thẩm Tri Uyên là một con đường chết.
Thế là, cô ta thay đổi chiến thuật.
Bạch Mộng Nguyệt rất thông minh, cô ta biết rõ nút thắt lòng lớn nhất của Thẩm Tri Uyên.
Anh ta có một người em gái đã qua đời sau thời gian dài chịu đựng sự hành hạ của bệnh tật.
Trải nghiệm đó khiến Thẩm Tri Uyên có một sự chấp niệm và bản năng bảo vệ khác người đối với hai chữ “đau đớn” và “mong manh”.
Vài ngày sau, Thẩm Tri Uyên đưa tôi đến dự một buổi salon nghệ thuật tư nhân.
Bạch Mộng Nguyệt cũng có mặt.
Sảnh triển lãm không quá đông người, chúng tôi dừng chân trước một bức họa lớn.
Bạch Mộng Nguyệt vờ như thân thiết tiến lại gần, đứng sát bên cạnh tôi.
Bất thình lình, cô ta khẽ kêu lên:
“Cẩn thận!”
Lời còn chưa dứt, cô ta đột ngột dùng lực kéo mạnh tôi ra sau lưng mình, còn bản thân thì loạng choạng lao về phía trước.
Kèm theo một tiếng động khô khốc, cô ta đâm sầm vào giá đỡ kim loại dùng để treo bức tranh đứng bên cạnh.
Cạnh khung tranh nặng nề lập tức đập trúng chân cô ta.
Cô ta thét lên đau đớn, ngay tức khắc ngồi thụp xuống, nước mắt chực trào trong hốc mắt.
Khách khứa và nhân viên xung quanh đều vây lại.
“Có chuyện gì thế?” Giọng nói trầm thấp của Thẩm Tri Uyên vang lên.
Tôi lẳng lặng nhìn anh ta sải vài bước đã đến bên cạnh Bạch Mộng Nguyệt.
Bạch Mộng Nguyệt ngẩng đầu lên, mặt cắt không còn giọt máu.
Cô ta nén đau, nhìn Thẩm Tri Uyên rồi lại nhìn tôi, giọng nói run rẩy:
“Không sao… hình như vừa nãy có người trượt chân, suýt chút nữa đâm vào Tiểu Căng. Em không kịp nghĩ gì nhiều, nên mới…”
Nói xong, ánh mắt cô ta rơi xuống khuôn mặt không chút gợn sóng của tôi, khẽ bổ sung: “Tiểu Căng chắc là chưa nhận ra vừa rồi nguy hiểm thế nào đâu nhỉ. May mà, may mà em nhìn thấy.”
Cô ta đã thành công xây dựng hình ảnh một người liều mình bị thương để bảo vệ kẻ “chậm lụt cảm giác” là tôi.
Và sự “thờ ơ” của tôi, dưới sự làm nền của cô ta, bỗng trở nên vô cảm đến lạ lùng.
Rất nhanh sau đó, Bạch Mộng Nguyệt được dìu vào phòng nghỉ, cái chân đã sưng vù lên một mảng lớn.
Bác sĩ chẩn đoán sơ bộ là chấn thương phần mềm, cần tĩnh dưỡng một thời gian.
Tôi đứng ở cửa phòng nghỉ, nhìn Bạch Mộng Nguyệt bên trong đang tựa vào sofa, đôi lông mày lá liễu khẽ nhíu lại đầy yếu đuối.
Thẩm Tri Uyên đứng trước mặt cô ta, bóng dáng cao lớn che khuất phần lớn ánh sáng.
Bạch Mộng Nguyệt hít một hơi, giọng nói yếu ớt nhưng rõ ràng: “Anh Tri Uyên, em không hối hận đâu. Tiểu Căng em ấy không cảm nhận được nguy hiểm, cũng không biết đau. Nếu ban nãy cái giá đó thực sự đập trúng em ấy, có khi em ấy chảy máu rồi cũng chẳng biết gì đâu. Em cảm nhận được cái đau, nên đau thay em ấy một chút cũng không sao…”
Cô ta một lần nữa nhấn mạnh “ưu thế” biết cảm nhận đau đớn của mình.
Tôi nhìn màn trình diễn của cô ta, không nói một lời.
8
Thẩm Tri Uyên ngước mắt lên.
Anh ta nhìn Bạch Mộng Nguyệt, rồi lại ngoảnh đầu nhìn tôi.
Sau đó, anh ta bước lại về phía tôi, rồi lạnh nhạt nói với Bạch Mộng Nguyệt:
“Tiền thuốc men tôi sẽ thanh toán đủ, cô lo mà dưỡng thương.”
Nói xong, anh ta không hề có thêm biểu hiện gì khác, nắm tay tôi rời khỏi đó.
Biểu cảm trên mặt Bạch Mộng Nguyệt từ mong đợi chuyển sang sững sờ.
Ngày hôm sau, tôi một mình đi thăm cô ta.
Bạch Mộng Nguyệt đang nổi trận lôi đình, gào thét mắng mỏ ai đó qua điện thoại.
Vừa thấy tôi vào, cô ta lập tức thu hồi vẻ cay nghiệt, trở lại bộ dạng yếu đuối vô tội thường ngày.
“Tiểu Căng, sao em lại tới đây? Anh Tri Uyên… có phải anh ấy đang giận chị không?”
Tôi bước đến bên giường cô ta, đặt một hộp cao dán lên tủ đầu giường.
Sau đó mỉm cười với cô ta.
Nụ cười ấy rất nhẹ, nhưng lại khiến Bạch Mộng Nguyệt rùng mình một cách vô cớ.
“Bạch tiểu thư,” tôi lên tiếng, giọng bình thản.
“Đoạn camera trong buổi triển lãm nghệ thuật, tôi đã sao chép một bản rồi.”
Sắc mặt Bạch Mộng Nguyệt biến đổi trong tích tắc.
Tôi tiếp tục:
“Khung tranh đó cách chỗ chúng ta tận nửa mét, về lý mà nói thì không thể va trúng người được. Diễn xuất của cô không xứng với tham vọng của cô đâu.”
“Ồ, đúng rồi.” Tôi chỉ tay vào hộp cao dán.
“Đây là thứ tôi đặc biệt mua cho cô đấy. Lần sau cô có diễn ‘khổ nhục kế’ nữa thì tôi sẽ không trả phí diễn xuất đâu.”
Bạch Mộng Nguyệt nhìn tôi, mặt trắng bệch như tờ giấy.
Môi cô ta run bần bật, không thốt ra được chữ nào.
Tôi quay người rời đi.
Ở ngoài hành lang, tôi gửi đoạn video ghi lại toàn bộ quá trình tự biên tự diễn của Bạch Mộng Nguyệt cho Thẩm Tri Uyên.
Kèm theo một dòng tin nhắn:
[Tuy tôi không biết đau, nhưng tôi phân biệt được tốt xấu.]
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖