Góc Của Chan

MƯỜI NĂM TÌM LẠI NỤ CƯỜI – CHƯƠNG 1

1

Tôi bị chẩn đoán mắc chứng vô cảm với nỗi đau từ nhỏ.

Phản ứng của bố tôi khi đó không phải là lo lắng, mà là tiếc nuối: “Tiếc thật đấy, một công cụ liên hôn tốt thế này mà lại có vết nhơ.”

Nhưng mẹ kế lại nghĩ ra một kế hoạch tuyệt diệu.

Bà ta đóng gói căn bệnh của tôi thành ưu điểm hàng đầu: “Cảm xúc ổn định, luôn hành xử đúng mực”.

Trong cuộc họp gia tộc, bà ta khua môi múa mép thuyết phục mọi người:

“Các người thử nghĩ mà xem, có nàng dâu hào môn nào bị đánh chửi mà không khóc không nháo, lúc nào cũng giữ đủ thể diện cho nhà chồng không? Đây đâu phải khiếm khuyết, đây rõ ràng là người vợ hoàn hảo được đo ni đóng giày cho chốn hào môn!”

Thế là, nhà họ Tô cuối cùng cũng trèo lên được cành cao nhà họ Thẩm mà họ vốn chẳng bao giờ với tới.

Điều nực cười là, chính Thẩm Tri Uyên cũng đồng ý.

Đêm tân hôn, Thẩm Tri Uyên đứng một mình trước khung cửa sổ sát đất khổng lồ.

Anh ta chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, chỉ để lại một câu nói không chút hơi ấm: “Sau này đôi bên lấy thứ mình cần, nước sông không phạm nước giếng.”

Nói xong, anh ta đi thẳng vào phòng sách.

Tiếng cửa “cạch” một cái đóng lại, ngăn cách hai thế giới.

Tôi ngồi một mình trên chiếc giường cưới lạnh lẽo.

Không thất vọng, cũng chẳng thấy tủi thân.

Bởi vì, tôi đã sớm quen với việc chỉ có một mình.

Tôi và Thẩm Tri Uyên cứ thế bắt đầu cuộc sống chung nhà nhưng khác phòng như những người bạn cùng phòng.

Anh ta đi sớm về khuya, tôi ru rú trong nhà.

Trong căn biệt thự rộng lớn, số lần chúng tôi chạm mặt chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Số câu nói với nhau còn ngắn ngủi hơn cả dự báo thời tiết.

Chỉ thỉnh thoảng khi tình cờ gặp nhau trong nhà, thấy tôi đi chân trần trên sàn, anh ta sẽ nhíu mày theo bản năng rồi bảo quản gia lấy dép lê cho tôi.

Phải nhìn thêm một cái, xác nhận tôi đã đi vào rồi anh ta mới rời đi.

Sự bình yên đó đã hoàn toàn bị phá vỡ trong lần đầu tiên tôi quay về nhà chính họ Thẩm tham gia gia yến.

Họ hàng nhà họ Thẩm ngồi quây quần bên nhau.

Ánh mắt họ nhìn tôi như nhìn một sinh vật quý hiếm trong sở thú, những lời xì xào bàn tán vô cùng sắc nhọn:

“Nhìn kìa, chính là đứa con gái nhà họ Tô đưa tới đấy, nghe nói sinh ra đã không biết đau.”

“Tri Uyên cưới cô ta làm gì nhỉ? Ham cái vẻ bị đánh cũng không khóc của cô ta à?”

“Tôi nghe nói cô ta đến việc mình bị thương chảy máu cũng không biết cơ, sống chung với hạng người này đen đủi lắm.”

Những lời ấy như thủy triều ập đến, rót hết vào tai tôi.

Tôi hít một hơi thật sâu, định đứng dậy ra ngoài đi dạo thì một vị khách không mời mà đến xuất hiện.

“Tiểu Căng, sao em lại ngồi đây một mình thế? Có phải không quen không?”

2

Một giọng nữ dịu dàng vang lên bên cạnh.

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy thanh mai trúc mã của Thẩm Tri Uyên, Bạch Mộng Nguyệt.

Cô ta vốn là người được chọn cho vị trí thiếu phu nhân nhà họ Thẩm.

Đáng tiếc, thuở ấy cô ta cứ do dự giữa Thẩm Tri Uyên và một thế lực mới nổi khác.

Chút tâm tư đó đã bị Thẩm Tri Uyên nhìn thấu.

Thế là, anh ta chọn cuộc liên hôn mà nhà họ Tô dâng tận cửa, cưới tôi.

Hôm nay Bạch Mộng Nguyệt diện một bộ lễ phục màu hồng, trang điểm tinh xảo, cười rạng rỡ như thể chính cô ta mới là nữ chủ nhân nơi này.

“Nào, đừng gò bó thế, sau này chúng ta là người một nhà cả mà.” Cô ta thân thiết khoác tay tôi, vờ như muốn đưa tôi vào hội những quý bà thượng lưu đó.

Đang đi, cô ta bỗng nhiên như bị thứ gì đó ngáng chân, cả người đổ ập về phía tôi.

Tôi cảm thấy cánh tay mình bị một vật gì đó đâm mạnh vào.

Ngoài cái chạm thô bạo đó ra, tôi chẳng còn cảm giác gì khác.

Tôi cúi đầu.

Nhìn thấy chiếc ghim cài áo bằng kim cương lộng lẫy trên bộ lễ phục của Bạch Mộng Nguyệt.

Mũi kim đã cắm sâu vào bắp tay tôi.

Khi rút ra, nó mang theo một chuỗi những giọt máu tươi đỏ thẫm.

“Ôi chao! Xin lỗi, xin lỗi nhé! Tiểu Căng, em có sao không? Có đau không?” Bạch Mộng Nguyệt thốt lên đầy khoa trương, ngay lập tức thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người.

Mọi tâm điểm đều đổ dồn vào cánh tay đang chảy máu của tôi, và cả khuôn mặt bình thản không chút gợn sóng này nữa.

Tôi lắc đầu, nhẹ nhàng rút tay lại.

Lấy từ trong túi ra một chiếc khăn tay, ấn chặt vào lỗ hổng nhỏ xíu đang rỉ máu.

“Không sao đâu.”

Thấy phản ứng này của tôi, trong mắt Bạch Mộng Nguyệt xẹt qua một tia khinh miệt đắc thắng.

Ngay sau đó, cô ta quay sang phía mọi người, dùng tông giọng vừa thương hại vừa bất lực mà cười nói: “Mọi người xem đi, tôi đã bảo Tiểu Căng nhà chúng ta khác biệt lắm mà.”

“Anh Tri Uyên ấy à… Haiz, đúng là cưới phải một cô búp bê giả tạo, đến cả làm nũng cũng không biết.”

Xung quanh vang lên những tiếng cười khúc khích phụ họa.

Sắc mặt tôi vẫn bình thản như cũ.

Nhưng trong mắt họ, đó là sự tê liệt, đờ đẫn, thậm chí là ngu ngốc.

Tôi đã quá quen với những hiểu lầm kiểu này.

Cũng đã quen với việc đem những cảm xúc chân thật nhất của mình, giấu nhẹm đi dưới lớp vỏ bọc mang tên “vô cảm”.

Đúng lúc đó.

Một giọng nói lạnh thấu xương như muốn đóng băng cả không khí truyền đến từ phía sau đám đông: “Mọi người đang cười cái gì thế?”

Là Thẩm Tri Uyên.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!