Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

MÙA TUYẾT TAN NĂM ẤY – NGOẠI TRUYỆN: BÙI DIÊN LỄ

1

Dạo gần đây tôi thường xuyên mơ thấy ác mộng, trong mơ toàn là hình bóng của Đường Chi và Tiểu Trì.

Có lúc là cảnh Đường Chi ngồi bên Tiểu Trì ăn cơm, tỉ mẩn từng thìa đút canh cho con, lau sạch khóe miệng cho thằng bé.

Có lúc là cảnh đón Tiểu Trì ở nhà trẻ, Đường Chi đứng lẫn trong đám đông phụ huynh trước cổng, kiễng chân tìm kiếm con trai mình.

Nhưng mỗi lần đón được con, Tiểu Trì luôn hỏi một câu: “Mẹ ơi, sao bố không đến đón con?”

Những lúc như thế, Đường Chi chỉ im lặng.

Tôi biết, cô ấy không thể mở lời.

Cô ấy phải làm sao để nói với Tiểu Trì rằng: Bố của con không hề yêu con?

Khi cơn đau đầu như búa bổ ập đến, tôi lại nuốt thêm một viên thuốc ngủ.

Chỉ có thuốc mới giúp tôi ngủ sâu, và chỉ trong mơ tôi mới được gặp lại Đường Chi và Tiểu Trì của tôi.

Lần này, Tiểu Trì bị sốt.

Đường Chi bế con chen chúc trong phòng khám nhi đầy nghẹt người.

Cô ấy chạm vào đôi má nóng bừng vì sốt của Tiểu Trì, lo lắng đến mức nước mắt rơi lã chã.

Cô ấy dường như đã gọi một cuộc điện thoại, là gọi cho tôi.

Đầu dây bên kia bắt máy, cô ấy nức nở, cố kìm nén tiếng khóc: “Tiểu Trì sốt rồi, anh có thể…”

Hóa ra cuộc gọi năm đó là dành cho tôi.

Nhưng tôi đã nói gì?

Tôi đã nói: “Cái trò này em dùng mãi không chán à?”

Trong giấc mơ, những giọt nước mắt bất lực của Đường Chi khiến tôi nghẹt thở.

Hóa ra những thứ tôi từng cho là toan tính, mưu mô, lại chính là những tiếng kêu cứu thầm lặng của cô ấy.

Nước mắt cô ấy chảy thành dòng, thành sông, nhấn chìm tôi xuống đáy.

Những giọt lệ ấy như đâm vào tim tôi, khiến tôi không thở nổi.

Đột ngột tỉnh giấc giữa không gian tối đen như mực, tôi mới bàng hoàng nhận ra đây là căn phòng của Đường Chi, xung quanh toàn là di vật của cô ấy.

Cạnh người tôi rải rác rất nhiều lọ thuốc giảm đau rỗng, đó đều là thuốc Đường Chi đã từng uống.

Uống nhiều thuốc như vậy, chắc cô ấy đã đau lắm?

Những viên thuốc này thực sự có thể giảm đau sao?

Tôi cũng đang uống chúng đây, nhưng tại sao chẳng có tác dụng gì cả?

Có người cứ đập cửa liên hồi, ồn ào quá.

Nếu Đường Chi còn ở đây, chắc chắn cô ấy cũng sẽ chê ồn.

Cô ấy thích yên tĩnh mà.

Ý nghĩ đó xoay vần trong đầu, tôi đứng dậy, loạng choạng ra mở cửa.

Vừa mở ra, một cái tát giáng xuống mặt tôi đau điếng.

Tiếng chửi bới của bố tôi ập đến.

Từ sau khi Đường Chi mất, ông đã đổ bệnh nhiều ngày, giờ đứng trước mặt tôi vẫn còn ho sù sụ: “Ai cho mày ở đây? Đây là phòng của Tiểu Chi, mày đừng vào đây làm bẩn chỗ này nữa! Cút ra ngoài cho tao!”

Ông nói đúng, đây là nơi của Đường Chi, sự hiện diện của tôi chỉ làm bẩn nó thôi.

Nhưng đồ đạc của cô ấy tôi phải mang đi, đó là những gì duy nhất còn sót lại, tôi phải giữ gìn cho cô ấy thật tốt.

Tôi quay lại phòng thu dọn thùng đồ của cô ấy, chưa kịp cầm chắc đã bị đẩy mạnh một cái.

Đồ đạc trong thùng rơi vung vãi khắp sàn.

Tôi chẳng màng gì khác, vội vàng quỳ xuống nhặt từng thứ một bỏ lại vào thùng.

Bố tôi đứng sau lưng, giơ cao cây gậy nhưng mãi không hạ xuống: “Lúc người ta còn sống thì không đối xử tốt, chết rồi lại ôm khư khư mấy thứ này, mày làm cho ai xem?”

Tôi không làm cho ai xem cả.

Đây là đồ của vợ tôi, tôi chỉ không muốn chúng bị bẩn, chỉ có vậy thôi.

“Cái nhà này không chào đón mày nữa, từ nay về sau mày không còn là người nhà họ Bùi.”

Người thân xa lánh, vợ con ly tán, đây là cái giá tôi phải trả.

Mang theo đồ của Đường Chi, tôi rời khỏi nhà họ Bùi.

Sống ở một nơi không có Đường Chi, cô ấy không bao giờ vào giấc mơ của tôi nữa.

Tôi biết, họ không muốn gặp tôi.

Lúc còn sống, Đường Chi đã từng khép nép cầu xin tôi đón một cái sinh nhật cùng Tiểu Trì.

Cô ấy rơi lệ, ánh mắt khát cầu ấy tôi không thể nào quên.

Nhưng lúc đó tôi đã nghĩ gì?

Tôi đã nghĩ tại sao cô ấy không đi tìm cha ruột của Tiểu Trì mà đón sinh nhật?

Tại sao cứ phải khóc lóc trước mặt tôi?

Cô ấy yêu Tiểu Trì đến thế, từ khi có đứa bé, trong mắt cô ấy dường như chỉ có nó.

Cô ấy rốt cuộc là yêu đứa trẻ, hay yêu bố của đứa trẻ?

Cho đến khi Đường Chi chết, Lương Bình Sương mới nói cho tôi biết, Tiểu Trì là con của tôi.

Năm đó Tiểu Trì sinh non, cô ta đã làm giả giấy xét nghiệm ADN, từ đó cắm một cái gai giữa tôi và Đường Chi.

Nhưng chuyện này chẳng trách được ai, là do tôi ngu muội, đa nghi, ngay cả vợ con mình mà cũng hoài nghi.

Đứng trước mộ Đường Chi rất lâu, dường như có người đi đến phía sau.

Người đó đặt một bó hoa xuống, im lặng vài giây rồi lên tiếng: “Anh không xứng đáng đứng ở đây. Đường Chi sẽ không muốn gặp anh đâu, hãy để cô ấy được yên tĩnh.”

“Cô ấy là vợ tôi.”

“Không còn là vợ anh nữa rồi, cô ấy đã ly hôn với anh trước khi chết.”

“Tôi không đồng ý.”

Một cú đấm trực diện vào mặt, cảm giác đau đớn đối với tôi giờ đã tê liệt.

Hạ Nghi Quang bừng bừng giận dữ.

Từ sau khi Đường Chi mất, cậu ấy không biết đã ra tay với tôi bao nhiêu lần.

Cậu ấy chửi bới tôi không xứng làm chồng, không xứng làm bố.

Máu của tôi bắn lên mộ Đường Chi, tôi cuống cuồng lấy tay áo lau sạch.

Cô ấy thích sạch sẽ, ghét mùi máu… và càng ghét tôi hơn.

Ghét đến mức không thèm hiện hữu trong giấc mơ của tôi.

Hạ Nghi Quang túm lấy cổ áo tôi, bắt tôi phải nhìn vào mắt cậu ấy.

Trong đôi mắt đó là sự giận dữ tột cùng, rồi dần chuyển sang đau buồn, ngay cả giọng nói cũng nghẹn lại: “Từ trước đến nay, anh chỉ biết làm cho Đường Chi đau lòng!”

Cậu ấy nói đúng.

Khi Đường Chi đi, nước mắt đã cạn khô rồi.

Tôi hiểu bao nhiêu năm qua tôi đã đối xử tệ bạc với cô ấy, hiểu lầm cô ấy, căm ghét cô ấy.

Trong cuộc hôn nhân vỡ vụn đó, cô ấy đã nỗ lực nhặt nhạnh từng mảnh vỡ để hàn gắn, cố gắng tạo cho Tiểu Trì một mái ấm, một người bố yêu thương nó.

Nhưng cho đến lúc chết, cô ấy vẫn không làm được.

Giờ đây cô ấy và Tiểu Trì đã đoàn tụ rồi, họ ở bên nhau, và họ đều không cần tôi nữa.

Hạ Nghi Quang như nhận ra điều gì đó, cậu ấy hất tay tôi ra, tiện tay lau sạch tay mình: “Anh nhất định phải sống thật tốt, tốt nhất là sống thọ trăm tuổi, để đừng có chết xuống đó mà làm phiền họ.”

Trước khi đi, cậu ấy nhìn tôi sâu sắc: “Bùi Diên Lễ, Đường Chi sẽ không muốn gặp lại anh lần nữa đâu, dù là sau khi chết.”

2

Khi không còn mơ thấy Đường Chi và Tiểu Trì nữa, tôi buộc phải tìm đến sự giúp đỡ của bác sĩ tâm lý.

Qua những lần thôi miên, tôi lại tìm thấy Đường Chi, nhưng lần này là cô ấy của thời niên thiếu.

Lúc đó cô ấy luôn rụt rè và yếu ớt.

Tôi thích ở bên cạnh cô ấy, nhưng phần lớn thời gian cô ấy đều trốn tránh tôi.

Sau này tôi mới hiểu, đó là vì dì Đường không cho phép cô ấy thân thiết với tôi.

Bố gọi tôi vào thư phòng, nghiêm nghị cảnh cáo tôi không được quá gần gũi với Đường Chi, bắt tôi chỉ được coi cô ấy là em gái.

Tôi hỏi tại sao.

Bố nói ông ấy sẽ cưới dì Đường.

Hèn gì Đường Chi không thích ở bên tôi, không thích nói chuyện với tôi, trái lại khi ở bên Hạ Nghi Quang, nụ cười của cô ấy lại nhiều hơn.

Hóa ra cô ấy đã luôn đối xử với tôi với tâm thế là một người em gái.

Tôi đã thành toàn cho cô ấy như nguyện vọng, nhưng khi nhìn thấy cô ấy cùng Hạ Nghi Quang đi học, ăn cơm, tôi lại không thể kìm nén sự đố kỵ.

Tôi dùng lời lẽ tổn thương cô ấy, nhìn ánh mắt thất vọng của cô ấy, tôi lại hối hận vô cùng.

Tôi cố gắng kìm nén tình cảm dành cho cô ấy, nên mới đạt được thỏa thuận với Lương Bình Sương.

Tôi điều tài xế cho cô ta, đưa chiếc đồng hồ Đường Chi tặng cho cô ta, ngay cả sự thân mật với cô ta cũng chỉ là diễn kịch cho Đường Chi xem.

Nhưng tôi không ngờ, Đường Chi lại đau lòng đến thế.

Mãi cho đến khi tôi tình cờ mở được chiếc điện thoại Đường Chi để lại.

Nó vốn đã bị hỏng, tôi tìm rất nhiều nơi mới sửa được.

Mở ra, bên trong chẳng có gì ngoài phần ghi chú đầy ắp.

Dày đặc, không biết cô ấy đã ghi lại bao nhiêu thứ.

Lần gần nhất rời khỏi chỗ bác sĩ tâm lý, ông ấy đã khuyên tôi: “Bùi tiên sinh, anh không thể tiếp tục tiếp nhận thôi miên nữa. Tiếp tục sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống, nếu nghiêm trọng anh sẽ không thể giữ được sự tỉnh táo.”

“Thế thì tốt quá.”

Đó chính là điều tôi hằng mong ước.

Trở về nhà, tôi mở điện thoại của Đường Chi, uống thuốc ngủ, trong cơn mơ màng, tôi lật xem từng nội dung bên trong.

Ngày 28 tháng 10: Hôm nay lại thấy Bùi Diên Lễ và Bình Sương đi ăn cùng nhau. Bình Sương hỏi tôi rất nhiều chuyện về anh ấy. Tôi nhận ra cô ấy rất thích anh ấy, ánh mắt đó tôi biết rõ, vì tôi cũng nhìn anh ấy bằng ánh mắt như vậy.

Ngày 31 tháng 10: Họ dường như đã ở bên nhau rồi.

Ngày 1 tháng 2: Tôi thấy rồi, chiếc đồng hồ tôi tặng anh ấy đang đeo trên tay Bình Sương. Tôi sẽ không bao giờ tặng quà cho anh ấy nữa.

Ngày 6 tháng 5: Anh ấy bảo tôi không được đi du học nữa. Mẹ khóc rồi, là khóc vì tôi vô dụng sao? Dù thế nào, vẫn chúc phúc cho họ.

Thuốc ngủ không còn khống chế được ý thức của tôi nữa, tôi bắt đầu trở nên vô cùng tỉnh táo.

Từng chữ trong ghi chú của Đường Chi như từng hạt cát, tôi nằm giữa đống cát đó, quá trình đọc chúng giống như bị chôn sống vậy.

Tôi ôm chặt lồng ngực, hơi thở nghẹn lại, cho đến khi đọc được dòng này:

“Bùi Diên Lễ mắng tôi là đồ rẻ mạt. Tôi phải giải thích với anh ấy thế nào đây, đây không phải điều tôi muốn. Tôi đi chất vấn mẹ, nhưng tôi không trách bà được. Chẳng ai có lỗi cả, vậy nên lỗi là ở tôi. Tôi tội ác tày trời, tôi đáng chết.”

Bốn tháng sau đó là một dòng khác:

“Tôi mang thai rồi, nhưng tôi biết Bùi Diên Lễ không muốn đứa trẻ này. Tôi đi bệnh viện, hỏi rất nhiều bác sĩ, họ đều lắc đầu với tôi. Lắc đầu nghĩa là sao chứ? Tôi đâu có mắc bệnh nan y, tôi chỉ là không muốn đứa trẻ này phải chịu khổ cùng mình thôi, tại sao lại khó khăn đến thế?”

Trong suốt thời gian mang thai, cô ấy chỉ ghi lại một câu: “Xin lỗi.”

Lời xin lỗi này là dành cho ai?

Cho Tiểu Trì sao?

Hay là cho tôi?

Nhưng Đường Chi có lỗi gì với tôi chứ?

Là tôi có lỗi với cô ấy.

Bao nhiêu năm qua, tôi chưa từng quan tâm hay thấu hiểu cho cô ấy.

Tôi hiểu lầm cô ấy, làm cô ấy đau khổ.

Mỗi dòng cô ấy viết xuống đều là một nhát dao lăng trì tôi.

Trong nỗi đau lan tỏa này, tôi tìm kiếm một tia dấu vết của tình yêu, nhưng cuối cùng tìm được chỉ là sự hối hận.

Mãi cho đến khi lật tới trang cuối cùng Đường Chi ghi lại trước khi mất.

Đó là sau ngày Tiểu Trì qua đời:

“Tiểu Trì không còn nữa, tôi sẽ đi cùng con. Tôi từng nghĩ bệnh nan y là sự trừng phạt dành cho mình, không ngờ nó lại trở thành con đường tắt để tôi đi gặp Tiểu Trì.”

Từ lúc đó, cô ấy đã không còn hy vọng sống.

Cô ấy nhất tâm muốn chết, vậy mà tôi vẫn bị che mắt.

Sau khi thuốc ngủ hết tác dụng, tôi nhận được một cuộc điện thoại từ bệnh viện.

Thông báo về cái chết của Lương Bình Sương.

Cô ta uống say rồi vô tình ngã lầu mà chết.

Tôi nghĩ đây là báo ứng, cô ta tự tay ném Viên Viên xuống lầu, cuối cùng đổi lại là cái chết của chính mình.

Tôi nhớ Viên Viên, nhưng không phải tôi tặng cho Lương Bình Sương.

Tôi chỉ gửi nó ở cửa hàng thú cưng, tôi không biết sao nó lại rơi vào tay cô ta.

Tiếc là những lời giải thích này, sẽ chẳng còn ai nghe nữa.

Tôi uống một lượng lớn thuốc ngủ, cố gắng vào giấc mơ gặp họ, vào ảo cảnh thôi miên tìm họ.

Tôi đã dùng rất nhiều cách, nhưng không bao giờ tìm thấy tăm hơi của họ nữa.

Tôi sống, nhưng đã là một cái xác không hồn từ lâu.

Ngày hôm đó nắng rất đẹp, tôi đứng trên vạch kẻ đường dành cho người đi bộ.

Đèn đỏ dường như đã bật sáng.

Trong cơn mơ màng, tôi thấy Đường Chi ở phía bên kia đường.

Cô ấy dắt tay Tiểu Trì, quay lưng về phía tôi, đi ngày càng xa.

Tôi ra sức gào thét, nỗ lực đuổi theo, tôi bước chân chạy vụt đi.

Tiếng phanh xe chói tai kéo tôi về thực tại.

Chiếc xe lao thẳng về phía tôi, nhưng tôi đứng im không nhúc nhích.

Tôi nghĩ, nếu thế này, liệu có thể gặp được Đường Chi và Tiểu Trì không?

Nhưng khi tôi định thần nhìn lại, hai bóng hình đó đã biến mất rồi.

Hóa ra, người mà tôi dành cả đời để đuổi theo, đã bị chính tay tôi đẩy đi từ lâu rồi.

(HOÀN TOÀN VĂN)

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!