Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
“Viên Viên nhảy lầu chết rồi.”
Chỉ nửa giờ sau khi Bùi Diên Lễ gọi điện.
Lương Bình Sương là hung thủ, nhưng chẳng ai có thể trừng phạt cô ta.
Tôi vừa đau đớn vừa bi thương, nhưng tâm trí đã chết lặng: “Tôi phải đi đây.”
“Em muốn đi đâu?” Bùi Diên Lễ để mặc con mèo chạy khỏi lòng mình, vươn tay ra như muốn khẩn cầu điều gì.
Nhưng anh ta còn gì để cầu xin tôi nữa?
“Về nhà.”
Toàn bộ sức lực trong người như bị rút cạn, mắt tôi tối sầm lại, đôi chân khuỵu xuống.
Trước khi lịm đi, miệng tôi vẫn còn lẩm bẩm ba chữ: “Tìm Tiểu Trì.”
Nhưng chưa kịp tìm thấy con, tôi đã ngất đi ngay trước mặt Bùi Diên Lễ.
11
Ồn ào quá.
Là ai đang gõ cửa, ai đang gọi tên tôi?
Tôi cố gắng hết sức để giữ tỉnh táo, nhưng trong tâm trí hỗn độn chỉ có những tiếng ồn đứt quãng.
Có tiếng đàn ông gào thét, tiếng đập phá đồ đạc.
Cổ áo của bác sĩ gia đình bị túm chặt.
“Cô ấy là vợ tôi! Cô ấy bệnh nặng như vậy, tại sao không ai nói cho tôi biết?”
Tôi nhìn thấy rồi.
Đó là bác sĩ gia đình của nhà họ Bùi.
Đứng bên cạnh anh ta là Hạ Nghi Quang với khuôn mặt lạnh lùng.
Cậu ấy hỏi vặn lại Bùi Diên Lễ: “Cô ấy là vợ anh, cô ấy sắp chết rồi, đến giờ anh mới biết cô ấy bị ung thư dạ dày sao?”
“Bùi tiên sinh, xin anh bình tĩnh cho.”
Bác sĩ gia đình cố gắng giữ hòa khí, “Hơn hai tháng trước, tôi đã gọi cho anh, chính miệng anh nói rằng chuyện của Đường tiểu thư không liên quan gì đến anh cả.”
Hóa ra, anh ta vốn dĩ đã có thể biết từ lâu.
Tôi chậm chạp thở ra một hơi, mặt nạ oxy áp chặt vào mặt.
Tiếng thở khò khè như tiếng đồng hồ đếm ngược, mỗi nhịp thở đều gian nan và quý giá vô cùng.
Bùi Diên Lễ bước tới.
Trước khi nhắm mắt, tôi tận mắt thấy người đàn ông kiêu ngạo ấy cúi đầu trước mặt mình.
Anh ta muốn nắm tay tôi, nhưng lại sợ làm tôi đau.
Bàn tay anh lơ lửng giữa không trung, không dám hạ xuống, giống như một đứa trẻ lỡ tay làm hỏng món đồ chơi yêu thích, cố sức muốn sửa chữa nhưng lại chẳng biết bắt đầu từ đâu.
Một lúc lâu sau, anh ta lấy tay che mặt.
Tôi nghe thấy tiếng khóc nức nở của anh vang vọng khắp phòng bệnh.
Thật ồn ào.
Có thể tránh xa tôi ra một chút không?
Tiếc là tôi không thể mở miệng, cũng chẳng còn sức mà mắng người.
Không biết bao lâu trôi qua, bác sĩ Hạ bước tới.
Tôi khẽ động đậy mi mắt, thấy bóng dáng trắng muốt của cậu ấy đứng sau lưng Bùi Diên Lễ: “Anh làm thế này sẽ khiến cô ấy khó chịu đấy.”
“Cút đi!” Bùi Diên Lễ gầm lên với giọng nói run rẩy, khàn đặc.
Anh ta đã khóc rất lâu.
Khóc đến mức tôi thấy phiền.
Tôi từng nghĩ nước mắt của mình là nhiều nhất, không ngờ anh ta cũng biết khóc, lại còn khóc vì tôi.
“Người sắp chết mới biết hối hận, lúc trước anh làm cái gì vậy? Cô ấy là vợ anh, bao nhiêu năm qua anh có quan tâm cô ấy không?” Hạ Nghi Quang nói từng chữ như kim châm vào lòng, “Trước đây anh nghi ngờ chúng tôi, kết hôn rồi anh vẫn nghi ngờ. Anh có bao giờ nghĩ rằng cô ấy chỉ đơn giản là muốn làm vợ anh thôi không?”
“Tôi thấy không đáng cho Đường Chi.”
“Tôi không ngờ cô ấy lại bệnh nặng đến thế, thật sự không ngờ…” Bùi Diên Lễ lẩm bẩm.
Bệnh viện đầy rẫy những bệnh nhân trọng bệnh.
Họ không thể ăn uống, sống nhờ vào thuốc, ho ra máu chỉ là chuyện nhẹ nhất.
Cơn đau thấu xương tủy phải chịu đựng hàng trăm lần mỗi ngày, làm sao Bùi Diên Lễ biết được?
Anh ta chỉ nghĩ tôi đang làm loạn vì cái chết của Tiểu Trì, nghĩ tôi rồi sẽ lại quay về thôi.
Bùi Diên Lễ nhẹ nhàng nhét tay tôi vào dưới chăn, quay lưng lại với Hạ Nghi Quang: “Cậu không phải bác sĩ sao? Cậu có thể cứu sống cô ấy không?”
“Cô ấy vốn đã không muốn sống nữa rồi, chẳng ai cứu nổi đâu.”
Đến mức độ này, Hạ Nghi Quang đã nói thật lòng.
Phòng bệnh trở nên yên tĩnh.
Cảm giác của cơ thể rất ảo mộng.
Tay tôi được nhấc lên, áp vào má Bùi Diên Lễ.
Anh ta hôn vào lòng bàn tay tôi, nước mắt rơi lã chã: “Tại sao không nói cho anh biết em bị bệnh? Vì Tiểu Trì đi rồi nên em ngay cả mạng sống cũng không cần nữa sao?”
“Vậy còn anh thì sao? Trong lòng em chỉ có đứa trẻ đó, có bao giờ em dành cho anh một vị trí nào không?”
Anh ta lấy bàn tay mềm nhũn của tôi tự tát vào mặt mình, “Là anh sai, sao anh lại đi ghen với Tiểu Trì, đi ghen với cả Hạ Nghi Quang chứ? Chúng ta mới là vợ chồng mà… Tiểu Chi, em tỉnh lại mắng anh đi, anh tình nguyện để em đánh mắng thế nào cũng được.”
Anh ta gọi tên tôi, tôi nghe thấy hết.
Tôi rất muốn thoát khỏi tay anh ta, vì tôi thấy Tiểu Trì đang vẫy tay gọi mình.
Con nói: “Mẹ ơi, ở đây tối lắm, con sợ.”
Tôi muốn lao đến ôm con, nhưng tay Bùi Diên Lễ cứ siết chặt lấy tôi.
Đến lúc này rồi, sao anh vẫn không chịu buông tha cho tôi?
12
Thuốc được truyền vào cơ thể, cơn đau tạm thời biến mất, nhưng nỗi đau trong lòng thì thuốc nào xoa dịu được?
Tiếng máy đo tim vang lên yếu ớt.
Trong lúc cận kề cái chết, tôi lại thấy Tiểu Trì.
Con ngồi trên thảm cỏ xanh mướt, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn có đôi má lúm đồng tiền lên cười với tôi.
Tôi muốn chạy đến ôm con, nhưng Bùi Diên Lễ cứ gọi tên tôi, lôi kéo tôi quay lại.
Anh ta tìm những bác sĩ giỏi nhất, dùng những loại thuốc tốt nhất để cứu mạng tôi.
Nhưng tôi không còn ý chí cầu sinh nữa.
Vậy mà anh ta vẫn không dừng lại, anh ta chết sống giữ tôi lại, không cho tôi đi.
Cho đến khi nhịp tim ổn định trở lại, anh ta nói anh ta là ân nhân cứu mạng của tôi, mạng này là của anh ta, bắt tôi phải biết quý trọng.
Tôi nằm viện một tuần, Bùi Diên Lễ túc trực bên cạnh không rời nửa bước.
Nhưng tôi biết, mình không trụ được nữa rồi.
Vào đêm trước Giáng sinh, Lương Bình Sương đứng bên giường bệnh của tôi.
Nhìn thấy bộ dạng thảm hại của tôi, cô ta chắc hẳn phải hả hê lắm.
Cô ta nói: “Thật là báo ứng.”
Rồi cô ta bồi thêm một câu: “Là báo ứng của Bùi Diên Lễ. Bao nhiêu năm qua anh ta lợi dụng tôi, khiến tôi chết mê chết mệt anh ta, cuối cùng lại bảo chưa từng yêu tôi, ngay cả con mèo anh ta tặng cũng muốn đòi lại, lấy tư cách gì chứ?”
“Đường Chi, chắc cô thắc mắc tại sao anh ta lại ghét con của cô đúng không?”
Lương Bình Sương cúi người xuống, thì thầm vào tai tôi đòn chí mạng cuối cùng: “Vì anh ta tưởng đó là con của cô và Hạ Nghi Quang. Chính tôi đã nói với anh ta như vậy, chính tôi đã làm giả giấy xét nghiệm ADN, và anh ta đã tin sái cổ.”
Cô ta cười lớn, cười đến chảy cả nước mắt: “Anh ta thật sự đã tin đấy! Cô biết không? Lúc con cô chết, Bùi Diên Lễ , người bố ruột thịt của nó, vậy mà lại thấy nhẹ nhõm. Anh ta tưởng đứa trẻ chết đi thì có thể bắt đầu lại với cô!”
Sự bắt đầu mà anh ta tưởng tượng, hóa ra lại là điểm kết thúc.
Bùi Diên Lễ từ ngoài bước vào, lôi Lương Bình Sương ra ngoài.
Cô ta gào thét: “Bùi Diên Lễ, anh đáng đời lắm! Đáng đời!”
Anh ta đáng đời.
Và tôi cũng vậy.
Bùi Diên Lễ muốn đút nước cho tôi, nhưng chỉ có nước anh ta đút là tôi không uống.
Cuối cùng phải để y tá làm.
Anh ta đứng bên cạnh, nhìn tôi chăm chú.
Tôi nhìn tuyết rơi ngoài cửa sổ, thều thào: “Sắp Giáng sinh rồi nhỉ?”
“Đúng vậy, ngày mai là Giáng sinh, chúng ta cùng đón lễ nhé?”
Tôi phải cầm cự đến ngày đó, để đi gặp Tiểu Trì của tôi.
“Tiểu Chi, anh sẽ chữa khỏi cho em.” Bùi Diên Lễ nắm chặt tay tôi, muốn xoa dịu những vết kim đâm trên đó nhưng không thể, “Lẽ ra anh phải biết sớm hơn, em gầy đi nhiều thế này, sắc mặt tệ thế này, sao anh lại không nhận ra em bị bệnh chứ?”
Anh ta không nhận ra.
Nhưng tôi đã từng nói với anh ta mà.
Ngày hôm đó, tôi đã hỏi: “Dạo này dạ dày cứ đau suốt, ngộ nhỡ là bệnh nan y thì sao?”
Bùi Diên Lễ lúc đó chỉ buông đũa: “Vậy thì đừng có chết ở đây, đen đủi lắm.”
Giờ đúng là bệnh nan y rồi, anh không thấy đen đủi sao?
13
Đêm Giáng sinh náo nhiệt vô cùng.
Cây thông Noel lấp lánh giữa trung tâm thương mại.
Tôi ngồi trong xe, mặc áo khoác dày sụ, đội mũ che kín chân mày, chỉ để lộ đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.
Tuyết rơi rồi.
Những bông tuyết trắng tinh khôi như đôi mắt của Tiểu Trì.
Có một lần cũng ở nơi này, tôi bế Tiểu Trì ngồi trong xe, con chỉ vào cây thông nói đẹp quá.
Tôi nhìn theo và thấy Bùi Diên Lễ cùng Lương Bình Sương đang đứng đó chụp ảnh chung.
Lúc ấy tim tôi thắt lại, vội vàng che mắt con đi.
Giờ đây, trong màn tuyết trắng xóa, tôi như thấy Tiểu Trì mặc chiếc áo len đỏ ngồi dưới gốc cây, chạm vào những chiếc chuông nhỏ: “Mẹ ơi, cái này đẹp quá.”
Đẹp lắm con ạ.
Nhưng nụ cười của Tiểu Trì biến mất, thay vào đó là khuôn mặt lo âu của Bùi Diên Lễ.
Anh ta ôm vai tôi, để tôi tựa vào lòng mình.
“Tiểu Chi.”
Tôi lạnh quá.
Anh ta muốn sưởi ấm cho tôi, nhưng lại quên mất chính anh ta là một khối băng: “Có muốn xuống đi dạo một chút không?”
Tôi lắc đầu.
Chỉ cần nhìn từ xa thế này thôi, coi như đã cùng Tiểu Trì đón Giáng sinh rồi.
Sức lực trong tôi cứ lịm dần.
Bùi Diên Lễ cảm nhận được thân nhiệt của tôi đang hạ thấp, anh ta cuống quýt xoa tay tôi, đôi bàn tay đầy vết bầm tím do tiêm thuốc: “Tiểu Chi, em lạnh sao? Nói với anh một câu đi được không?”
Anh ta áp mặt vào trán tôi.
Vẫn là mùi hương thanh khiết sạch sẽ đó, nhưng tôi thấy nó thật xa xôi, xa như thể chuyện của kiếp trước.
Những năm qua, mùi hương anh ta để lại cho tôi chủ yếu là mùi nước hoa trên người Lương Bình Sương.
Trong không gian ấm áp và tĩnh lặng của xe, anh ta khẽ nói bên tai tôi: “Tiểu Chi, em có nhớ năm đó tại sao anh không giải thích chuyện của anh và em không? Lẽ ra anh nên nói cho em biết, bao nhiêu năm qua anh đã có rất nhiều cơ hội để nói…”
Tuyết rơi nặng hạt hơn rồi.
Tiểu Trì ở bên kia có lạnh không?
Không sao đâu, mẹ sắp đến với con rồi.
Đây là tâm nguyện cuối cùng của Tiểu Trì: Mãi mãi ở bên mẹ.
Mi mắt tôi như đóng một lớp băng, tôi khép mắt lại.
Hóa ra khi con người ta ra đi, thính giác là thứ mất đi sau cùng.
Linh hồn tôi như thoát xác, nhưng giọng nói của Bùi Diên Lễ vẫn tiếp tục: “Tiểu Chi, nếu không phải bố nói với anh rằng ông ấy muốn cưới mẹ em, nếu không phải ông ấy bắt anh chỉ được xem em là em gái, chúng ta đã không có kết cục thế này… Em nói xem có đúng không? Tiểu Chi? Em lạnh lắm sao? Tiểu Chi, em đợi anh với…”
Tôi không đợi anh nữa đâu.
Tôi phải đi thật xa khỏi anh.
Kiếp sau, kiếp sau nữa, tôi cũng không muốn gặp lại người này.
Tiếng nói nhỏ dần, nhỏ dần… Có tiếng khóc, có người gọi tên tôi.
Ánh sáng mờ dần trong tầm mắt, rồi vụt tắt.
Tôi mệt quá.
Mi mắt nặng trĩu, không nhấc tay lên nổi.
Tôi muốn ôm Tiểu Trì, nhưng chỉ bắt gặp một bóng hình mờ ảo.
Tôi cứ đuổi theo, đuổi theo mãi, khóc gọi, chạy mãi cho đến tận cuối con đường.
Mồ hôi đầm đìa, hơi thở hổn hển, cuối cùng tôi cũng thấy Tiểu Trì.
Con đang ôm chú mèo Viên Viên trắng muốt trong lòng: “Mẹ ơi, mẹ đến rồi ạ?”
Lần này, tôi cuối cùng đã nắm được tay Tiểu Trì.
(HẾT)
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨