Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
8
Mục tiêu thứ ba: Bố có thể đồng ý cho con nuôi một chú mèo nhỏ.
Con nói các bạn ở nhà trẻ đều có mèo, con cũng muốn có một con.
Nhưng lúc đó nghe xong, Bùi Diên Lễ chỉ lộ ra vẻ mặt chán ghét.
Anh ta nói với đứa trẻ: “Nuôi mình con còn chưa đủ sao?”
Anh ta không muốn có thêm bất cứ ràng buộc nào với tôi, tôi có thể hiểu, nhưng anh ta không được nói với đứa trẻ như thế.
Lần đó tôi đã cãi nhau một trận kịch liệt với anh ta.
Anh ta mắng tôi là mụ đàn bà đanh đá vô lý, tôi nói anh ta không xứng làm bố.
Anh ta cười lạnh ba tiếng: “Cô tưởng tôi muốn làm cái chức bố này lắm sao?”
Máu trong người tôi dồn hết xuống lòng bàn chân, tôi lao tới tát anh ta một cái.
Anh ta đẩy tôi ngã nhào vào đống mảnh thủy tinh vỡ.
Lòng bàn tay tôi máu chảy đầm đìa, còn anh ta lạnh lùng bỏ đi.
Hôm đó tôi tưởng Tiểu Trì đã được tài xế đưa đi học rồi, không ngờ con lại trốn trong nhà.
Con lau máu trên tay cho tôi, khóc đến luống cuống, gương mặt nhỏ nhắn nhăn nhó, đôi bàn tay bé xíu quẹt nước mắt, vừa khóc vừa nói: “Mẹ ơi con không cần mèo nữa đâu… con không bao giờ cần nữa.”
Tiểu Trì lớn chừng ấy, nguyện vọng vốn rất ít ỏi.
Tôi muốn bù đắp cho con nên vẫn mua một con mèo về.
Nó trắng muốt, nhỏ nhắn và rất mềm mại, ôm trong lòng rất ngoan, chẳng mấy khi kêu.
Tiểu Trì thích lắm, chăm sóc nó rất kỹ trong vài ngày, đặt tên là Viên Viên.
Mấy ngày đó Bùi Diên Lễ không về nhà.
Nhưng anh ta vừa về đến nhà đã vứt Viên Viên ra ngoài.
Tiểu Trì nói không sao, nhưng tôi biết, con đã buồn rất lâu.
Tôi bước vào cửa hàng thú cưng, muốn thay Tiểu Trì ngắm nhìn những chú mèo này thêm một chút.
Chúng đủ loại màu sắc, con thì lười biếng, con thì hoạt bát.
Có một chú mèo đang dùng cái vắt hồng phấn cào vào mặt kính.
Toàn thân nó trắng muốt, nhưng trên tai có một vệt đen, gần như ngay lập tức tôi đã nhận ra, đó là Viên Viên.
Nó béo lên một chút, mặt tròn ra, trông như một cục bông.
Hồi mới nuôi, nó còn bé lắm, Tiểu Trì có thể nâng nó bằng hai tay.
Ngày nó bị Bùi Diên Lễ vứt đi, Tiểu Trì chẳng nói lời nào, nhưng sáng hôm sau chiếc gối của con lại ướt đẫm nước mắt.
Nhìn thấy Viên Viên cứ như lại thấy Tiểu Trì.
Tôi không kìm nén được xúc động, vỗ vào mặt kính, làm kinh động đến nhân viên cửa hàng.
Anh ta xông tới đẩy tôi ra, tôi như phát điên, chỉ vào con mèo nói đó là của mình.
Nhân viên chắc tưởng tôi là kẻ điên, cố sức đuổi tôi ra ngoài.
Tôi không điên, tôi chỉ quá kích động mà thôi.
Cái cảm giác mất đi rồi tìm lại được khiến tôi run rẩy.
Viên Viên của Tiểu Trì đã tìm thấy rồi, vậy tôi còn có thể gặp lại Tiểu Trì không?
Nhưng người đến đón Viên Viên không phải Tiểu Trì, mà là Lương Bình Sương.
Cô ta bước tới từ phía ngoài, chạm phải ánh mắt tôi, rồi nhìn con mèo: “Đường Chi… cô thích Linh Đang à?”
Chú mèo được bế ra.
Tôi tận mắt nhìn thấy chồng mình bị Lương Bình Sương cướp mất, giờ lại nhìn thấy con mèo của Tiểu Trì nằm ngoan ngoãn trong lòng cô ta, thân thiết với cô ta.
“Linh Đang nhà chúng tôi ngoan lắm, cô muốn vuốt ve nó không?”
Linh Đang.
Nó không còn gọi là Viên Viên nữa, nhưng nó chính là Viên Viên, tôi nhớ rõ mà.
Tôi đột ngột lao tới giành lấy con mèo khiến Lương Bình Sương sợ hãi lùi lại: “Đường Chi, cô làm gì vậy? Cướp đồ của người khác thành thói quen rồi à?”
“Nó là mèo của Tiểu Trì, không phải của cô!”
Tôi suy sụp hoàn toàn, cơn đau dạ dày quặn thắt, tôi gào lên.
Lương Bình Sương bày ra vẻ mặt như xem kịch vui: “Đường Chi, đây là Diên Lễ tặng tôi mà, sao lại thành của cô được? Cô chiếm đoạt anh ấy bao nhiêu năm còn chưa đủ sao, giờ đến con mèo cũng muốn cướp?”
Là Bùi Diên Lễ.
Chính anh ta đã lấy con mèo của con mình đem tặng cho Lương Bình Sương.
Anh ta lấy tư cách gì chứ?!
Dù anh ta có hận tôi, nhưng Tiểu Trì thì vô tội mà.
Rốt cuộc từ khi nào, những thứ thuộc về tôi đều bị Bùi Diên Lễ đem tặng cho Lương Bình Sương?
Có lẽ bắt đầu từ sinh nhật của anh ta.
Sau khi Lương Bình Sương xuất hiện, ánh mắt Bùi Diên Lễ chỉ dõi theo cô ta.
Cô ta ưu tú rạng rỡ, là một đôi trời sinh với anh ta.
Bùi Diên Lễ từng vì chờ mãi không thấy quà sinh nhật của cô ta mà buồn bã.
Ngày hôm đó ngồi trên bậc thềm, Bùi Diên Lễ thất vọng ngắm trăng.
Chàng trai năm ấy ngũ quan tuấn tú, ánh trăng nhạt phủ lên mặt anh, soi rõ vẻ trống rỗng u ám trong đôi mắt.
Anh ta hỏi tôi: “Đường Chi, em nói xem có phải cô ấy không nhớ sinh nhật tôi không?”
Anh ta đang nói về Lương Bình Sương.
Tôi giấu đi nỗi cô đơn của mình, đưa tặng anh ta chiếc đồng hồ tôi đã làm thêm vất vả mới mua được, cười khổ nói: “Chắc là cô ấy bận thôi, cái này tặng anh này.”
Bùi Diên Lễ nhận lấy, chẳng thèm nhìn lấy một cái.
Ngày hôm sau anh ta đến đón tôi, Lương Bình Sương đi cùng.
Tôi thấy chiếc đồng hồ của mình đang đeo trên cổ tay cô ta.
Sau đó còn rất nhiều thứ khác nữa: tài xế chú Bùi sắp xếp cho tôi bị Bùi Diên Lễ điều đi đón Lương Bình Sương, Lương Bình Sương tham gia cuộc thi, Bùi Diên Lễ lấy bản thảo thiết kế của tôi đưa cho cô ta, và sau đó nữa, là suất đi du học.
Ngày hôm đó anh ta đứng trước mặt tôi, thản nhiên như không, chẳng chút cắn rứt: “Đường Chi, Bình Sương cần đi du học hơn em, cô ấy có tài năng, không nên bị mai một.”
Cùng ngày hôm đó, mẹ tôi bị chẩn đoán ung thư dạ dày, chẳng còn sống được bao lâu.
Mẹ hy vọng Bùi Diên Lễ đưa tôi ra nước ngoài, đó là di nguyện của bà.
Lương Bình Sương cướp đi cả di nguyện đó.
Tôi ngồi bên giường mẹ khóc suốt một đêm, không biết là khóc cho suất du học đã mất, khóc cho người mẹ sắp ra đi, hay khóc cho cái tình của Bùi Diên Lễ.
Lúc đó tôi chưa làm mẹ, không biết trong mắt một người mẹ, giọt nước mắt của con cái là vũ khí chí mạng thế nào.
Nó thậm chí có thể khiến người mẹ cả đời cam chịu, thật thà của tôi đi tính kế Bùi Diên Lễ.
Đêm trước khi Bùi Diên Lễ và Lương Bình Sương ra nước ngoài, tôi và anh ta đã ngủ cùng một giường.
Tôi hiểu nỗi lòng của mẹ, bà sợ Bùi Diên Lễ cưới Lương Bình Sương, sợ tôi không có chỗ đứng trong nhà họ Bùi, sợ sau khi bà đi tôi không còn ai nương tựa.
Nếu sớm biết ly rượu đó có vấn đề, tôi sẽ không bao giờ uống.
Nhưng Bùi Diên Lễ không tin.
Anh ta bóp cổ tôi trên giường khách sạn, chất vấn tôi chẳng phải đang ở bên Hạ Nghi Quang sao, giờ lại bò lên giường anh ta là có ý gì?
Tôi nói tôi không biết chuyện.
Anh ta cười, cười một cách đắc thắng nhưng cay đắng, lực tay càng lúc càng siết chặt, lời nói như lưỡi dao xé toạc lồng ngực tôi: “Cô cũng giống hệt mẹ cô thôi, bản tính đã là loài hút máu rồi.”
9
Đó là những ngày cuối cùng của đời mẹ.
Tôi mang gương mặt đầy vết thương đến tìm bà.
Tôi chỉ trích bà, trách móc bà, tôi tận miệng hỏi bà: “Mẹ và chú Bùi có quan hệ gì?”
Mặt mẹ tái nhợt, hơi thở làm mờ lớp mặt nạ oxy, giọng bà khàn đặc: “Là ai… nói với con?”
“Bùi Diên Lễ.”
Tôi lại trào nước mắt, nức nở nói với bà: “Anh ta bảo, người mẹ không thành công, nên đổi sang đứa con gái là con.”
Mẹ tôi cứng đờ người, lắc đầu.
Tôi khóc hỏi: “Mẹ ơi, giờ con phải làm sao?”
Đó là câu cuối cùng tôi nói với bà, cũng là lần cuối cùng tôi gặp bà.
Trong mơ, tôi quỳ trước mộ mẹ nói mình sai rồi.
Đáp lại tôi là một bàn tay mềm mại, ấm áp, mang theo mùi hương của trẻ con.
Là Tiểu Trì. Nhưng thoắt cái, tay con lạnh ngắt, cơ thể cũng cứng đờ.
Tôi ôm lấy con gào khóc thảm thiết, vô vọng kêu cứu: “Có ai không… có ai cứu con tôi với?”
Chẳng có ai cứu được con cả.
Tôi cứ thế trơ mắt nhìn con tắt thở trong lòng mình.
Trong giấc mơ, nước mắt tôi tuôn rơi.
Sau này tôi mới biết, mẹ và chú Bùi suýt nữa đã đến với nhau, nhưng rồi bà mắc bệnh, lại biết được tình cảm của tôi dành cho Bùi Diên Lễ nên muốn thành toàn cho chúng tôi.
Nhưng lúc đó, bên cạnh Bùi Diên Lễ đã có Lương Bình Sương.
Bà đã vì tôi mà gánh chịu tiếng ác, dù trước khi đi phải đóng vai kẻ ác độc một lần, bà cũng muốn bảo vệ cho tôi một tương lai ấm êm.
Nhưng tôi đã làm bà thất vọng rồi.
Tôi không giữ được danh phận Bùi phu nhân, không giữ được con, còn mắc căn bệnh giống hệt bà.
Sự chờ đợi sao mà dài đằng đẵng.
Trước đây ở nơi này, tôi cũng thế, ngày qua ngày đợi Bùi Diên Lễ về nhà.
Nhưng lần này sao mới qua nửa tiếng mà tôi đã thấy kiệt sức đến vậy.
Sự sống như đang trôi tuột đi.
Cứ đà này, không biết tôi có cầm cự được đến Giáng sinh không.
Mọi năm Tiểu Trì thích nhất là Giáng sinh mà.
Món quà Giáng sinh năm nay chính là Viên Viên. Vì Viên Viên, tôi không tiếc thân mình mà tìm đến đây để gặp Bùi Diên Lễ một lần.
10
Lúc Bùi Diên Lễ đến, tôi đang đợi ở sảnh nhà cũ.
Sắc mặt tôi trắng bệch như tờ giấy.
Anh ta nhíu mày bước tới, giọng điệu vậy mà lại thêm phần dịu dàng: “Sao không về phòng nghỉ ngơi? Sắc mặt tệ thế này, bệnh dạ dày vẫn chưa đỡ sao?”
Bệnh dạ dày gì chứ, là ung thư.
Không bao giờ đỡ được đâu.
Tôi né tránh bàn tay anh ta định chạm vào trán mình: “Không cần đâu. Tôi đến đây để hỏi anh, có phải anh đem Viên Viên tặng cho Lương Bình Sương không?”
“Viên Viên nào?” Anh ta thậm chí không biết tên con mèo của Tiểu Trì, tự ý đem tặng cho người khác rồi đổi tên thành Linh Đang.
Tôi không cười nổi, cũng chẳng khóc được, chỉ có thể bình thản đối diện: “Con mèo của Tiểu Trì, đó là đồ của nó.”
Ánh mắt Bùi Diên Lễ vô cùng phức tạp.
Anh ta giơ tay định vuốt ve mặt tôi, vẻ áy náy trong biểu cảm không thể che giấu: “Chúng ta lên lầu trước đã, chuyện con mèo để hôm khác nói.”
Tôi làm gì còn có “hôm khác” nữa?
“Tôi chỉ muốn con mèo của Tiểu Trì.” Giọng tôi không kìm được mà cao vút lên.
Khí huyết dâng lên khiến tôi muốn ho, tôi còng lưng lại, mặt đỏ gay, ho đến mức hoa mắt chóng mặt.
Bùi Diên Lễ vỗ lưng giúp tôi xuôi khí, tôi gạt tay anh ta ra, vẻ mặt gấp gáp. “Em đừng vội, tôi gọi điện đòi lại ngay đây.”
Anh ta lấy điện thoại ra, nhìn cái bàn trà trống không rồi bực bội quát lớn: “Sao không có ai rót nước thế? Chết hết rồi à?!”
Thật hiếm thấy, anh ta vậy mà cũng quan tâm xem tôi có nước uống hay không.
Sau khi gọi xong cuộc điện thoại đó, tôi chờ đợi câu trả lời của Bùi Diên Lễ.
Anh ta bước tới, quả quyết nói: “Tôi sẽ lấy Viên Viên về cho em. Em đợi tôi ở đây nhé?”
Nắm bắt thời cơ, tôi nói ra một chuyện quan trọng khác: “Anh có thể đưa phần tiền thuộc về tôi sau khi ly hôn không? Hiện giờ tôi rất cần tiền.”
Tôi phải trả lại cho Hạ Nghi Quang.
Cậu ấy không phải con nhà giàu, số tiền chi cho tôi những ngày qua là quá lớn, tôi nhất định phải trả.
Chẳng có gì tốt hơn là được ra đi một cách thanh thản.
“Em đến đây là để nhờ tôi tìm mèo, hay là để đòi tiền?”
Tôi nói: “Cả hai.”
Thần sắc anh ta lập tức trở nên phức tạp.
Anh ta lê thân hình mệt mỏi, lấy từ trong ví ở đầu giường ra một chiếc thẻ đưa cho tôi: “Mật khẩu là sinh nhật Tiểu Trì.”
Hóa ra anh ta có nhớ sinh nhật của con.
Nhớ ngày đó, nhưng chưa bao giờ xuất hiện.
Tôi nhận lấy thẻ, nhưng anh ta không buông tay: “Tiền tôi đưa em, nhưng không phải là bồi thường ly hôn.”
Bùi Diên Lễ nói một cách trịnh trọng: “Đường Chi, em đợi tôi về. Tôi đi tìm mèo của Tiểu Trì về cho em, chúng ta bắt đầu lại từ đầu. Phòng của Tiểu Trì tôi đã trang trí lại rồi, sinh nhật lần sau chúng ta sẽ cùng đón với con, được không?”
Nhưng tôi không đợi được đến sinh nhật lần sau của Tiểu Trì nữa rồi.
Tại sao anh ta không thể sớm hơn một chút?
Sớm một chút đồng ý đón sinh nhật cùng con?
Quá muộn rồi.
Bùi Diên Lễ thực sự đã quá muộn rồi.
Sự chờ đợi này dường như kéo dài cả một đời người.
Trong lúc bị bệnh tật giày vò, tôi nhìn ngôi nhà cũ họ Bùi, nhớ lại lần đầu tiên tôi và mẹ bước vào đây, Bùi Diên Lễ vẫn còn là một thiếu niên.
Sau này chúng tôi kết hôn ở đây, đêm mặc váy cưới đó, tôi chẳng chờ đợi được điều gì.
Ngay sau đó mẹ qua đời, tôi khóc trong căn phòng tân hôn của tôi và Bùi Diên Lễ, anh ta chê tôi phiền phức rồi đuổi tôi ra ngoài.
Quãng thời gian mang thai Tiểu Trì, tôi luôn chìm trong đau khổ.
Lúc phát hiện mang thai đã quá muộn, không còn thực hiện phẫu thuật được nữa.
Trong mấy tháng đó, Bùi Diên Lễ không dưới một lần khuyên tôi phá thai, anh ta thực sự ghét bỏ đứa trẻ này đến tận cùng.
Tôi không đồng ý.
Tôi nuôi nấng Tiểu Trì lớn lên từng chút một, một mình đưa con đi tiêm, đi uống thuốc, mặc áo cho con, dỗ con ngủ.
Con rơi một giọt nước mắt là lòng tôi thắt lại, con cười một cái là tôi chẳng còn phiền lo.
Tiểu Trì biết bố không yêu nó, cũng không yêu tôi.
Để tôi có được thêm một chút tình thương, con thường tự làm mình bị thương, nhiều lần để mình bị cảm sốt, chỉ để Bùi Diên Lễ quay về thăm hai mẹ con.
Nhưng đó không phải điều tôi muốn.
Tôi chỉ muốn Tiểu Trì của tôi khỏe mạnh.
Tôi đã từng nhẹ nhàng bảo con đừng làm hại bản thân, chẳng có gì quan trọng hơn con cả, hơn nữa nói dối là không đúng.
Nhưng Tiểu Trì không nghe.
Con chỉ là một đứa trẻ, con chỉ muốn bố mẹ ở bên nhau mà thôi.
Rất nhanh sau đó, Bùi Diên Lễ phát hiện ra, chiêu này cũng mất tác dụng.
Cho đến tận khi tin tức Tiểu Trì qua đời truyền đến tai, anh ta vẫn tưởng đó là trò đùa của con.
Trong ngôi nhà này, tôi gặp gỡ Bùi Diên Lễ, mất đi mẹ, có con, rồi lại mất đi con.
Có lẽ thực sự đã đi đến đoạn kết rồi.
Những chuyện quá khứ ấy cứ hiện ra trong đầu như một cuốn phim quay chậm.
Bùi Diên Lễ trở về vào lúc rạng sáng.
Trong lòng anh ta ôm một chú mèo trắng muốt, cầm vắt của nó chạm vào chóp mũi tôi: “Tiểu Chi, Viên Viên em muốn đây, tôi tìm về cho em rồi.”
Có phải Viên Viên không?
Tôi sắp không nhìn rõ nữa rồi. Lúc đưa tay nhận mèo, tôi khựng lại.
Tôi nhận ra màu mắt của chú mèo này khác hẳn.
Màu trên tai thì giống, kích cỡ cũng tương đương, nhưng nó không phải.
Đó là trực giác.
“Sao vậy?” Bùi Diên Lễ hỏi tôi.
Anh ta để con mèo trong lòng mình, tự nói một mình: “Hồi trước Tiểu Trì còn nhỏ, tôi cứ sợ nuôi thú cưng sẽ làm hại nó, lúc đó em lại xót con, nên tôi mới không đồng ý cho nuôi.”
Tôi buông tay xuống, không định bế mèo nữa.
Đây không phải Viên Viên.
Tại sao lại tìm một con mèo giả để lừa tôi?
Nếu Tiểu Trì biết, chắc chắn con sẽ trách tôi mất.
“Bùi Diên Lễ, đến lúc này rồi, anh không cần phải lừa tôi đâu.”
Ở nơi này, tôi đã chờ đợi cả một đời.
Cuối cùng, đến một con mèo của Tiểu Trì tôi cũng không chờ được.
Bùi Diên Lễ sững sờ: “Lừa em cái gì?”
“Đây không phải Viên Viên.” Tôi quá đỗi bình tĩnh, bình tĩnh đến đáng sợ: “Viên Viên đâu?”
Anh ta thật sự đã đi đòi Lương Bình Sương.
Nhìn kỹ, trên mặt anh ta vẫn còn dấu tay, cổ áo hơi rách, chắc là hai người đã xảy ra tranh chấp.
Lúc về anh ta trông rất vội vã và mệt mỏi, nhưng vẫn đang dùng con mèo để dỗ dành tôi.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨