Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
6
Tế bào ung thư đã lan rộng trong cơ thể tôi, không biết đã đến giai đoạn nào rồi.
Tôi mỉm cười đối diện, thậm chí còn có chút mong chờ cái chết.
Bởi vì ngày đó, tôi sẽ được gặp lại Tiểu Trì.
Nửa tháng rồi không được gặp con, tôi nhớ nó lắm.
Nhưng cũng đã nhiều ngày không gặp Bùi Diên Lễ, tôi vậy mà chẳng một lần nhớ đến anh ta.
Ngày trước tôi luôn ân cần hỏi han, chăm sóc anh ta từng li từng tí.
Anh ta đi công tác, tôi thu dọn hành lý, quán xuyến việc nhà, đối nội đối ngoại.
Anh ta đi tiệc tùng say khướt, tôi thay quần áo, đút từng thìa canh giải rượu.
Ngay cả khi nằm chung một giường, anh ta vẫn mơ về người khác, đêm muộn còn phải gọi điện báo bình an cho Lương Bình Sương.
Tôi đầu tắt mặt tối lo toan, nhưng người đàn bà anh ta đưa đi bên cạnh luôn là Lương Bình Sương.
Ngay cả khi đi công tác, anh ta cũng chẳng thèm nghe điện thoại của tôi.
Vài lần hiếm hoi có người bắt máy, thì đầu dây bên kia lại là Lương Bình Sương.
Cô ta nghiễm nhiên trở thành người bên cạnh Bùi Diên Lễ, cười nói với tôi qua điện thoại: “Diên Lễ ngủ rồi. Chẳng trách anh ấy ghét cô, cô chỉ biết làm phiền anh ấy thôi sao?”
Tôi nói với cô ta: “Cô hãy chăm sóc anh ấy cho tốt.”
“Còn cần cô phải nói sao? Cô không nghĩ mình thật sự là vợ anh ấy đấy chứ? Nếu không phải cô tính kế anh ấy, cô nghĩ mình có cửa gả vào đây à?”
Lúc đó, tôi câm nín không nói được lời nào.
Bây giờ không còn những chuyện đó nữa, tôi sống thanh thản hơn nhiều.
Để níu giữ hơi tàn, tôi vẫn đến bệnh viện, không phải để chữa bệnh mà chỉ muốn lấy ít thuốc để cầm cự đến ngày Giáng sinh.
Tiểu Trì thích nhất là Giáng sinh.
Nếu ngày đó tôi đi gặp con, chắc chắn con sẽ vui lắm.
Đi giữa dòng người đông đúc, có lẽ vì trông tôi chẳng giống người khỏe mạnh chút nào, dù đã quấn áo dày và khăn khít mít, nhưng ống tay áo trống huếch vẫn lộ ra cánh tay gầy khẳng khiu.
Lấy thuốc xong bước ra khỏi bệnh viện, bác sĩ Hạ trong bộ áo blouse trắng đuổi theo.
Tôi quay lại nhìn, cậu ấy nhíu mày tiến lại gần, ánh mắt dán chặt vào mặt tôi.
Tôi lấy khăn che bớt mặt, sợ bị lộ bệnh tình.
Bởi lẽ trừ những người trọng bệnh, chẳng ai lại sụt cân nghiêm trọng và mang vẻ gầy gò bệnh tật như thế trong thời gian ngắn cả.
“Đường Chi.” Hạ Nghi Quang như muốn nói gì đó, nhưng lời đến cửa miệng lại hóa thành tiếng thở dài: “Bây giờ cậu đi đâu?”
Tôi đáp bằng giọng mũi: “Ra bến xe.”
“Để tôi đưa cậu đi.”
Chẳng hiểu sao, nước mắt tôi bỗng trào ra.
Tôi định từ chối nhưng Hạ Nghi Quang đã đi lên phía trước.
Hạ Nghi Quang bỗng hỏi: “Lần trước sau khi tôi đi, Bùi Diên Lễ có hiểu lầm cậu không? Anh ta trước đây lúc nào cũng hiểu lầm chuyện của tôi và cậu.”
Tôi lắc đầu: “Không, chúng tôi ly hôn rồi.”
“Hồi đi du học nghe tin hai người kết hôn, tôi đã rất ngạc nhiên. Lúc tôi ra nước ngoài anh ta từng tìm tôi, đe dọa không cho tôi đi, nói cậu…”
Hạ Nghi Quang cúi đầu nhìn hai cái bóng dưới đất, cười khẽ, “Thôi bỏ đi, nhưng Bùi Diên Lễ đúng là kẻ mâu thuẫn. Anh ta bảo tôi đừng thích cậu, nhưng lại nói chỉ xem cậu là em gái.”
Tôi khựng lại: “Anh ta… nói thế khi nào?”
“Sau khi Lương Bình Sương xuất hiện.”
Tôi chợt nhớ ra, trước khi Lương Bình Sương xuất hiện, Bùi Diên Lễ vẫn thường đột nhiên xông đến cướp lấy lon nước ngọt của tôi, uống nốt phần tôi đang uống dở, rồi nghiêng người hôn lên mặt tôi, cười trêu: “Uống ít đồ đá thôi, lon này thuộc về tôi rồi.”
Nhưng đó đã là chuyện từ rất lâu rồi, lâu đến mức tôi sắp quên mất chúng tôi từng có những ký ức đẹp đẽ như thế.
Sự mập mờ giữa chúng tôi ai cũng thấy rõ.
Ban đầu Bùi Diên Lễ không hề giải thích.
Có lần tôi tìm thấy anh ta, đi theo sau lưng anh ta.
Ánh hoàng hôn hôm đó kéo dài bóng anh ta, dưới gốc cây ngô đồng, mắt anh ta chứa đầy tình ý.
Tôi hỏi: “Sao anh không giải thích?”
Anh ta hỏi lại: “Giải thích gì cơ?”
Trong bầu không khí nóng bỏng đó, Bùi Diên Lễ chớp mắt, định nói gì đó thì xe của tài xế đến đón chúng tôi về nhà.
Về đến nơi, Bùi Diên Lễ vào thư viện của bố rất lâu.
Kể từ đó, Bùi Diên Lễ bỗng trở nên lạnh nhạt.
Anh ta không còn chủ động đưa tôi đi ăn, càng không đi đón tôi.
Tôi đến tìm vài lần, anh ta chỉ lạnh mặt: “Đừng đến phiền tôi nữa.”
Tôi không biết mình đã làm sai chuyện gì, dốc hết sức lấy lòng nhưng đều vô dụng.
Tiếp đó Lương Bình Sương xuất hiện, anh ta không bao giờ uống nước của tôi nữa, càng không hôn tôi, dần dần trở nên xa cách.
Khi bạn bè hỏi anh ta: “Chẳng phải ông đang quen Đường Chi sao? Sao lại dây dưa với Lương Bình Sương?”
Anh ta nhíu mày khó chịu: “Tôi chỉ xem Đường Chi là em gái. Nếu không vì nể tình bố cô ta, đến tư cách làm em gái cô ta cũng không xứng.”
Chẳng trách lần đó vào sinh nhật tôi, tôi gọi điện cho anh ta, anh ta lại bỗng dưng sa sầm mặt mũi, lạnh giọng cảnh cáo: “Đường Chi, cô được ở lại đây là nhờ bố cô, không có nguyên nhân nào khác. Cô cũng đừng có đi rêu rao linh tinh về mối quan hệ của chúng ta. Trước khi mở miệng, hãy tự hỏi xem mình có xứng hay không.”
Những lời cay độc như băng giá đó khiến trái tim tôi vụn vỡ.
Vài ngày sau, mẹ cũng bảo tôi đừng mơ tưởng trèo cao, chúng ta ở nhà họ Bùi chỉ là ăn nhờ ở đậu, phải cẩn trọng mọi bề.
Từ đó, tôi thu lại mọi mơ tưởng và ái mộ không nên có.
Cho đến khi những tình cảm đó sắp tan biến hết, thì mẹ lại đưa tôi lên giường của Bùi Diên Lễ.
Kể từ đó, phần đời còn lại của tôi chỉ toàn là hối hận và dằn vặt.
Đứng trước mặt Hạ Nghi Quang, tôi nhẹ lòng nói: “Tôi và Bùi Diên Lễ, chẳng có quan hệ gì cả.”
Câu nói này chỉ vài tiếng sau đã lọt đến tai Bùi Diên Lễ.
Đêm lạnh như nước, chiếc xe đen kịt chìm trong bóng tối.
Bùi Diên Lễ đứng bên xe, cởi áo khoác, chỉ mặc âu phục.
Khói thuốc vấn vít nơi đầu ngón tay, bao quanh lấy anh ta, khiến con người này trông thật hư ảo.
“Chẳng có quan hệ gì? Đường Chi, cô nên nhớ cô đã sinh con cho tôi.” Anh ta vẫn còn nhớ chúng tôi có một đứa con sao.
Chắc là Hạ Nghi Quang đã nói với anh ta.
Tôi chẳng còn sức để truy cứu gì nữa, chỉ cười nói: “Con mất rồi, chẳng phải là không còn quan hệ gì nữa sao?”
Bùi Diên Lễ nhất thời cứng họng.
Điếu thuốc sắp cháy lụi, khi đầu ngón tay sắp bị bỏng, anh ta bỗng thốt ra một câu đầy tình tứ: “Đường Chi, chúng ta sẽ lại có con thôi.”
Sẽ không có nữa.
Tiểu Trì chỉ có một, sẽ không bao giờ có nữa.
Tôi không phủ nhận, chỉ thuận theo lời anh ta: “Đúng là sẽ có thôi, anh và Lương Bình Sương sẽ có rất nhiều con.”
Còn tôi chỉ muốn tìm một nơi thanh tịnh để đi nốt những ngày cuối đời.
“Còn em thì sao?” Bùi Diên Lễ hỏi vặn lại, đầy vẻ chế giễu: “Em và Hạ Nghi Quang cũng sẽ có con chắc?”
Đầu óc tôi choáng váng, không để ý đến chữ “cũng” trong lời anh ta, chỉ muốn thoát khỏi người đàn ông đau khổ này, tốt nhất là đến chết cũng đừng gặp lại.
Gặp thêm một lần là lại nhớ đến Tiểu Trì.
Giọng tôi mang theo vẻ liều lĩnh, dứt khoát: “Cứ coi là vậy đi.”
Tôi quay người định đi, Bùi Diên Lễ lại nổi đóa, túm chặt lấy tay tôi.
Gương mặt vô tình ấy thoáng hiện chút dao động: “Em quên rồi sao? Em vẫn đang là vợ của tôi.”
“Sắp không phải rồi.”
Gió lùa vào cổ họng làm tôi thấy vị ngọt của máu.
Bùi Diên Lễ nhìn tôi đầy dò xét như muốn phân biệt thật giả, một lúc sau anh ta như có câu trả lời: “Đường Chi, thủ đoạn hù dọa của em vẫn ngu ngốc như xưa. Em nghĩ không có tôi, em sống nổi sao?”
Hù dọa sao?
Chẳng ai lấy mạng sống của mình ra để hù dọa anh ta cả.
Hơn nữa, dù có anh ta hay không, tôi cũng chẳng thể sống tiếp được nữa rồi.
Sau lần đó, như để ép tôi quay về, Bùi Diên Lễ không chịu phân chia tài sản ly hôn.
Anh ta dồn hết sức để làm khó tôi, thậm chí thu hồi cả ngôi nhà tôi đang ở.
Tôi lâm vào cảnh không nhà để về, còn anh ta lại rục rịch cưới vợ mới.
Chẳng ai có thể cưới vợ mới khi con trai qua đời chưa đầy một tháng, nhưng Bùi Diên Lễ đã làm vậy.
Tin anh ta và Lương Bình Sương sắp kết hôn truyền đến tai tôi qua rất nhiều người.
Chuyện đó linh đình thế nào, chú Bùi tức giận ra sao, người nhà họ Bùi vui mừng đến mức nào… tôi đều biết hết.
Nhưng giờ đây, tôi chỉ nghe như một câu chuyện cười.
Tôi không còn là nhân vật trong trò cười đó nữa, làm sao tôi còn bận tâm.
Lúc Lương Bình Sương gọi điện đến, tôi đang uống thuốc với nước ấm.
Đắng, cái đắng từ nội tạng trào ra, không nén xuống được là sẽ nôn ngay.
“Đường Chi, tôi sắp kết hôn với Diên Lễ rồi, đám cưới vào cuối tháng sau.”
Chuyện này có liên quan gì đến tôi không?
Thôi bỏ đi.
Tôi không muốn tốn thêm một lời vô ích, thẳng thừng đáp: “Chúc mừng nhé.”
Nói xong liền cúp máy, tiếp tục nuốt thuốc.
Tôi đâu biết rằng lúc cô ta gọi cuộc điện thoại đó, Bùi Diên Lễ đang đứng ngay bên cạnh, thần sắc suy sụp, chẳng có chút dáng vẻ nào của một chú rể cả.
Có lẽ đến lúc này anh ta mới hiểu ra, chuyện tôi muốn ly hôn là thật, và chuyện tôi không còn tình cảm với anh ta cũng là thật.
Mất chỗ ở, tôi như một con chó lạc nhà.
Lúc Bùi Diên Lễ gọi điện đến chắc là để cười nhạo tôi.
Tôi xách hành lý đứng ở cửa bến xe, nhìn dòng người qua lại tấp nập.
Bên tai là giọng nói thực thực hư hư của anh ta: “Đường Chi, tôi cho em thêm một cơ hội nữa, có muốn quay lại không?”
Mắt tôi cay xè, khô khốc.
Anh ta vẫn còn mủi lòng sao?
Chắc là vì chút tình cũ nên mới khuyên tôi quay lại.
Nhưng tại sao khi Tiểu Trì còn sống, Bùi Diên Lễ chưa từng một lần đại phát từ bi mà ở bên con?
Quá muộn rồi.
Chẳng còn ai cần sự níu kéo này nữa.
Tôi siết chặt con gấu bông của Tiểu Trì trong tay, trên đó vẫn còn mùi sữa trẻ con, thoang thoảng hơi ấm của con.
Chạm tay vào đó, cứ như đang chạm vào linh hồn của Tiểu Trì vậy.
“… Diên Lễ, tôi sẽ không quay lại đâu, vĩnh viễn không bao giờ. Trước đây là tôi có lỗi với anh, tôi xin lỗi, thay mặt mẹ tôi xin lỗi anh. Thật ra từ hai năm trước tôi đã định ly hôn với anh rồi, nhưng chú Bùi đã hứa với mẹ tôi là sẽ chăm sóc tôi nên chú không đồng ý… Chính vì vậy mới làm lỡ dở anh và Lương Bình Sương, thật lòng xin lỗi.”
Nói xong, tôi cúp máy.
Trước khi lên xe, điện thoại nhận được tin nhắn của Hạ Nghi Quang: “Đường Chi, cậu bị ung thư giai đoạn cuối, tại sao không đi chữa bệnh?”
Hạ Nghi Quang tìm thấy tôi ở bờ biển.
Đây là tâm nguyện lúc sinh thời của Tiểu Trì, tôi đã lập một danh sách để thay con hoàn thành trong quãng thời gian ngắn ngủi còn lại.
Mục đầu tiên: Đón sinh nhật cùng bố.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨