Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

MÙA TUYẾT TAN NĂM ẤY – CHƯƠNG 3

4

Ngày thứ ba sau khi rời khỏi nhà họ Bùi, tôi ngất lịm đi tại nhà mình.

Điều này vốn nằm trong dự tính của tôi.

Ung thư dạ dày, được phát hiện từ hai tháng trước.

Lúc đó Tiểu Trì vẫn còn, tôi đã tích cực phối hợp điều trị.

Ngày nhận được kết quả, tôi từng hé lộ với Bùi Diên Lễ, nhưng đáp lại chỉ là ánh mắt lạnh lùng của anh ta.

Anh ta đã ghét bỏ tôi đến tận xương tủy rồi, tôi tỉnh ngộ quá muộn màng.

Tôi từng định sau khi chữa khỏi bệnh sẽ đưa Tiểu Trì rời đi.

Bây giờ xem ra, tôi sắp được đi tìm Tiểu Trì rồi.

Ngày hôm đó có một điều tôi chưa nói: Tiểu Trì chạy ra ngoài tìm Bùi Diên Lễ là vì thấy tôi đau đến ngất đi. Một đứa trẻ năm tuổi chưa biết gọi cứu thương, người đầu tiên nó nghĩ tới chính là bố.

Quanh đi quẩn lại, tôi không ngờ ở cuối con đường đời, người tôi nhìn thấy khi mở mắt lại là Hạ Nghi Quang.

Thời đi học, Hạ Nghi Quang là bạn cùng lớp với tôi.

Nhà cậu ấy nghèo nhưng học rất giỏi, trái ngược hoàn toàn với một Bùi Diên Lễ cao sang, quyền quý.

Năm xưa Bùi Diên Lễ nói cậu ấy “giả bộ thanh cao”, bảo tôi tránh xa ra.

Tôi đã cãi lại giúp cậu ấy, thế là Bùi Diên Lễ mắng tôi là “ăn cây táo rào cây sung”.

Tôi biết cậu ấy muốn làm bác sĩ, và biết cậu ấy nhất định sẽ thành công.

Nhưng không ngờ, tôi lại trở thành bệnh nhân đầu tiên của cậu ấy sau khi tu nghiệp ở nước ngoài về.

Cậu ấy mặc áo blouse trắng đứng bên giường bệnh trông thật uy phong, càng làm nổi bật vẻ thê lương của tôi.

Dáng vẻ này làm tôi nhớ đến hồi đi học, cậu ấy hay nhìn tôi đầy chê bai rồi nói: “Đường Chi, cậu thi kém thế này sao vẫn ngủ ngon được nhỉ?”

Lúc đó tôi thường bĩu môi đáp: “Anh Diên Lễ sẽ đưa mình đi du học, anh ấy bảo mình không cần vất vả thế.”

Mỗi lần tôi nói vậy, nét mặt Hạ Nghi Quang lại rất phức tạp.

Đến tận bây giờ tôi mới hiểu cậu ấy nghĩ gì.

Dựa dẫm vào một người không yêu mình, kết cục luôn rất thảm hại.

Chẳng phải sao, tôi chính là một minh chứng sống đây.

Dù sao thì bác sĩ Hạ cũng đã cứu sống tôi.

Tôi nhấc bàn tay đang cắm ống truyền dịch lên, cử động những ngón tay cứng đờ, nở một nụ cười gượng gạo với cậu ấy: “Hi.”

Có lẽ bác sĩ Hạ chẳng muốn nói chuyện với tôi nên đã cử y tá đến chăm sóc.

Tôi được hàng xóm đưa đến đây, tiền viện phí còn chưa đóng.

Y tá hỏi số điện thoại người thân, tôi cười hì hì: “Không cha không mẹ, cũng chẳng có người thân nào cả.”

Cô y tá nhìn tôi đầy thương cảm, động tác rút kim cũng nhẹ nhàng hơn nhiều: “Bác sĩ Hạ bảo lát nữa đưa cô đi chụp phim và kiểm tra tổng quát.”

Tôi mệt mỏi khoác lên mình chiếc áo cũ.

Khi rời khỏi nhà họ Bùi tôi chẳng mang theo thứ gì, vì tôi sợ Bùi Diên Lễ sẽ tìm đến đòi lại.

Tôi thực sự không muốn gặp lại người đó nữa.

Chiếc áo cũ từ nhiều năm trước đã sờn lòng, cổ tay áo nổi đầy xơ vải trông chẳng đẹp đẽ gì.

Tôi rụt tay lại rồi đứng dậy: “Không cần đâu, tôi chỉ mệt quá nên ngất thôi, người tôi khỏe lắm.”

Ở nhà họ Bùi, trừ chú Bùi ra, chẳng ai coi trọng tôi.

Họ đều biết tôi là kẻ ăn nhờ ở đậu, tính kế trèo lên giường Bùi Diên Lễ để ngồi vào cái ghế Bùi phu nhân.

Thế nên bao năm qua tôi chẳng được hưởng sự ấm áp hay tình yêu của chồng, sống còn chẳng bằng một người giúp việc.

Cả tâm lý lẫn thể xác đều đã được rèn luyện thành mình đồng da sắt rồi.

Cô y tá nửa tin nửa ngờ, bởi sắc mặt tôi lúc này chẳng khá hơn những bệnh nhân ở phòng cấp cứu là bao.

Tất nhiên rồi, tôi là bệnh nhân ung thư dạ dày giai đoạn cuối mà, chỉ là đây là một bí mật thôi.

Khi Tiểu Trì còn sống, tôi cần bảo vệ nó, tôi đã âm thầm chạy chữa ở nhiều bệnh viện, đau đến mức lăn lộn trên sàn, nôn mửa không ngừng.

Tôi cầm hóa đơn đến quầy đóng tiền.

Ôm bụng bước ra khỏi dòng người đang xếp hàng, tầm mắt tôi mờ mịt, chợt thấy bóng dáng Bùi Diên Lễ.

Anh ta đang mặc chiếc áo khoác tôi mua cho, tay ôm lấy người phụ nữ khác.

Lúc này, tôi mong ý thức của mình mờ mịt thêm chút nữa, để tôi không phải nhìn thấy chiếc khăn quàng trên cổ Lương Bình Sương, chiếc khăn mà chính tay tôi đã đan tặng Bùi Diên Lễ.

Sau khi anh ta cầm đi, tôi đã hỏi rất nhiều lần: “Khăn đâu rồi?”

Anh ta chỉ đáp: “Quên rồi.”

Hóa ra là đưa cho Lương Bình Sương.

Anh ta rõ ràng có thể vứt nó đi, nhưng lại chọn cách này để sỉ nhục tôi.

Tôi không hề thấy bất ngờ, ngược lại còn thấy lòng mình bình lặng đến lạ.

Có lẽ chính vào giây phút đó, Bùi Diên Lễ đã tiêu hao sạch sẽ chút tình yêu và nợ nần cuối cùng của tôi dành cho anh ta, cùng với cái chết của Tiểu Trì, tất cả đã được chôn vùi.

Giấc mộng kê vàng đã tỉnh, tôi mất con trong cuộc hôn nhân này, trắng tay hoàn toàn.

Còn anh ta, người mới bên cạnh, sở nguyện đã thành.

Giữa dòng người qua lại trong bệnh viện, tôi nhớ lại bao nhiêu lần mình tặng cà vạt cho Bùi Diên Lễ, bị Lương Bình Sương đem làm giẻ lau.

Ngày giỗ mẹ anh ta, tôi chờ đợi đến tận đêm khuya nhưng lại thấy dòng trạng thái của Lương Bình Sương: “Anh lúc nào cũng làm người ta thấy xót xa.”

Ngay cả chiếc khăn tôi đan từng mũi một cũng đeo trên cổ cô ta.

Đó là món đồ mẹ dạy tôi làm, là lần đầu tiên tôi đan.

Khi tặng cho Bùi Diên Lễ, tôi đã hồi hộp mong nhận được một nụ cười từ anh ta, nhưng không.

Anh ta chỉ nhận lấy rồi bảo: “Lần sau đừng phí công sức vào những việc này nữa.”

Anh ta muốn nói cho tôi biết, dù tôi có nỗ lực thế nào cũng chỉ là công dã tràng.

Và lúc đó, người đứng cạnh kéo vạt áo tôi để an ủi chính là Tiểu Trì.

Nó nói: “Mẹ đừng buồn, bố chỉ là khẩu xà tâm phật thôi.”

Đứa trẻ ngốc ạ, nếu là với người mình yêu, làm sao có thể nói ra những lời cay độc như thế?

Đối với Lương Bình Sương, anh ta chưa bao giờ như vậy.

5

Nửa tháng sau cái chết của Tiểu Trì.

Tôi bắt đầu phải sống dựa vào thuốc giảm đau.

Sự suy kiệt của cơ thể làm những cơn đau thêm trầm trọng, tôi không tài nào chịu nổi, chỉ còn cách uống thuốc để chống chọi.

Mỗi lần nôn mửa xong, tôi như một cái xác rỗng, bụng dạ cồn cào, đến mức uống một ngụm nước cũng thấy đau thắt.

Tôi phải uống thật nhiều thuốc, ôm chặt con gấu bông yêu thích của Tiểu Trì mới có thể chợp mắt.

Trong cơn mê man, tôi luôn tự hỏi: Lúc Tiểu Trì ra đi, liệu con có đau như thế này không? Thằng bé không có thuốc giảm đau để uống, lúc đi chắc chắn là đau đớn lắm.

Là tại tôi không tốt, là tôi không chăm sóc tốt cho con.

Tiểu Trì của mẹ…

Trước khi ý thức tan biến, tôi nghe thấy tiếng gõ cửa từng nhịp một.

Nếu không vì cơn đau vẫn còn đó, có lẽ tôi đã tưởng đó là tiếng chuông đòi mạng.

Nhưng người đứng trước cửa là bác sĩ Hạ, điều này khiến sắc mặt tôi càng thêm khó coi.

Cậu ấy trước đây đâu có bám người như thế?

Ngày xưa tôi cầu xin cậu ấy giảng bài, cậu ấy còn chẳng thèm đoái hoài, lạnh lùng bao nhiêu, sao giờ lại thế này?

“Đường Chi, tình trạng của cậu rất tệ, nên đến bệnh viện kiểm tra sớm đi.”

Cậu ấy là bác sĩ, một bác sĩ giỏi, chỉ một ánh mắt là nhìn thấu bệnh tình của tôi.

Diện mạo của Hạ Nghi Quang không thay đổi nhiều so với trước đây, chỉ là các đường nét rõ ràng hơn, sự ngạo nghễ giữa đôi lông mày càng đậm nét.

Đúng như lời Bùi Diên Lễ nói, cậu ấy là người thanh cao, mà người thanh cao thì không chịu nổi sự nhục mạ.

Sắp chết đến nơi rồi, tôi thật sự không nỡ đắc tội thêm người nào nữa.

“Bác sĩ Hạ, cậu không có bệnh nhân nào khác sao?” Tôi cố gồng mình đóng vai một người đàn bà cay nghiệt, “Bắt tôi làm thêm vài cái kiểm tra, cậu được chiết khấu bao nhiêu tiền?”

Mí mắt Hạ Nghi Quang giật giật: “Đường Chi…”

“Tôi trả tiền cho cậu, đừng bám theo tôi nữa.”

Nói xong, tôi vào nhà lấy tiền nhét vào tay cậu ấy: “Chừng này đủ chưa?”

Bác sĩ Hạ bỏ đi.

Cũng phải thôi, ai lại đi bao dung cho một bệnh nhân vô lý, kiếm chuyện như thế chứ?

Cô độc mà chết đi, chính là kết cục tốt nhất dành cho tôi.

Nuốt viên thuốc xuống, vừa định kéo rèm nghỉ ngơi thì dưới lầu xuất hiện hai bóng người: Hạ Nghi Quang và Bùi Diên Lễ.

Sao anh ta lại tìm được tới đây?

Lúc này chẳng phải anh ta nên ở bên Lương Bình Sương sao?

Hai người họ đang tranh cãi, mắt thấy sắp động tay động chân, tôi mặc kệ sự khó chịu của cơ thể mà lao xuống lầu.

Chẳng kịp suy nghĩ, tôi chắn vào giữa họ, cố nén cơn buồn nôn đang dâng lên cổ họng, mệt mỏi ngước mắt: “Bùi Diên Lễ, anh đến đây làm gì?”

Bùi Diên Lễ vẫn dáng vẻ đó, đứng trong gió đêm, vạt áo khoác khẽ lay động.

Ánh trăng phủ lên ngũ quan sắc sảo của anh ta một lớp vẻ lạnh lùng, xa cách.

Ánh mắt anh ta nhìn Hạ Nghi Quang đầy tính công kích và thù địch, giống hệt hồi đi học, chỉ cần thấy Hạ Nghi Quang dùng đồ của tôi hay lấy nước giúp tôi là anh ta lại hậm hực suốt cả buổi.

Sau cùng sẽ ném lại một câu: “Đường Chi, em không có tay à? Phải đợi người khác giúp sao?”

Anh ta không cho phép người đàn ông khác giúp tôi, nhưng bản thân lại dành hết sự dịu dàng cho Lương Bình Sương.

Trước đây vì yêu anh, tôi đã rời xa rất nhiều người.

Nhưng giờ đây, tôi chỉ muốn sống theo ý mình.

Tôi chắn cho Hạ Nghi Quang ở phía sau, thúc giục cậu ấy mau đi đi.

Cậu ấy và Bùi Diên Lễ nhìn nhau trừng trừng, mùi thuốc súng nồng nặc trong không trung.

Nếu không vì lời khẩn cầu của tôi, chắc chắn cậu ấy sẽ không rời đi như thế.

Bùi Diên Lễ thấy vậy, gương mặt lại hiện lên một cơn bão tuyết lạnh lẽo, anh ta cười lạnh: “Bỏ mặc cuộc sống tốt đẹp ở nhà không hưởng, lại chạy đến đây để ở cùng nhân tình sao?”

Cuộc sống tốt đẹp?

Hóa ra bị chồng ghẻ lạnh, bị mọi người ruồng bỏ, mất đi đứa con… lại là “cuộc sống tốt đẹp” trong mắt Bùi Diên Lễ.

Sau khi kết hôn anh ta hận tôi, sỉ nhục tôi, tôi có thể hiểu.

Ai bảo tôi đã phá hỏng mối lương duyên trăm năm giữa anh ta và Lương Bình Sương?

Nhưng bây giờ tôi sắp chết rồi.

Anh ta không nên đến đây.

“Cuộc sống tốt đẹp đó tôi không cần nữa, anh để dành cho Lương Bình Sương đi. Chúc hai người bạc đầu giai lão, con cháu đầy đàn.”

Tôi nói một cách thản nhiên, không hề gào thét hay suy sụp.

Giống như ngày rời khỏi nhà họ Bùi, đơn giản như thể đang nói “Bữa cơm sau tôi không ăn ở đây nữa”.

Đồng tử Bùi Diên Lễ thoáng hiện sự ngạc nhiên.

Suốt những ngày qua, có lẽ anh ta chỉ nghĩ chuyện ly hôn là do tôi nhất thời bốc đồng vì cái chết của con.

Bởi trước đây không phải tôi chưa từng đòi đi, nhưng rồi đều chẳng đi đâu cả.

Sự nghi ngờ của anh ta cũng là lẽ đương nhiên: “Đường Chi, em nghĩ kỹ chưa?”

Đây là lựa chọn kiên định nhất đời tôi, sẽ không thay đổi.

“Tôi rời đi, chẳng phải cũng là tâm nguyện bao năm qua của anh sao?”

Im lặng hồi lâu.

Bùi Diên Lễ gật đầu, nở một nụ cười giễu cợt: “Đây là em tự nói đấy nhé. Sau này hối hận thì đừng có đến cầu xin tôi.”

Nhìn theo bóng lưng anh ta rời đi, tôi tự hỏi lòng mình: Tôi liệu còn có “sau này” không?

Đêm đó, tôi lướt thấy bài đăng mới trên vòng bạn bè của Lương Bình Sương: “Tu thành chính quả”, kèm theo tấm hình một chiếc nhẫn kim cương lấp lánh trên ngón tay.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!