Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
Giọng Lương Bình Sương vang lên từ đầu dây bên kia, vẫn phong thái cao sang và đầy ý tứ: “Đường Chi, cô vẫn ổn chứ?”
Tôi không lên tiếng.
Khí áp từ người đàn ông bên cạnh rất nặng nề, như thể chỉ cần tôi nói một lời nặng nề với Lương Bình Sương, anh ta sẽ ngay lập tức đuổi tôi xuống xe.
Loại chuyện này, Bùi Diên Lễ không phải chưa từng làm qua.
Vào một đêm tuyết rơi trắng trời, chỉ vì tôi gọi điện cảnh cáo Lương Bình Sương đừng phá hoại gia đình người khác trước mặt anh ta, Bùi Diên Lễ đã nổi trận lôi đình, đập nát điện thoại rồi đuổi tôi đi.
Đêm đó, tôi đã đi bộ hai tiếng đồng hồ trong màn tuyết lạnh buốt, sau đó đổ bệnh sốt li bì suốt một tuần.
Anh ta chẳng thèm nhìn lấy một lần, chỉ có Tiểu Trì nằm bò bên giường, dùng bàn tay nhỏ bé áp lên trán tôi, gọi “Mẹ ơi” từng hồi.
Tôi sống sót được là vì Tiểu Trì.
Nếu không có tôi, đứa trẻ đó biết đứng vững thế nào ở nhà họ Bùi?
Nhưng giờ đây, chính tôi là người mất thằng bé.
Sinh khí trong cơ thể tôi như bị rút cạn từng chút một, chẳng còn chút động lực nào để tồn tại.
Bên tai, Lương Bình Sương vẫn lặp lại câu hỏi: “Đường Chi, mất con rồi, cô vẫn ổn chứ?”
Giọng cô ta rất khẽ, cố tình không để Bùi Diên Lễ nghe thấy: “Chắc là cô không ổn chút nào đâu, vì cô đã mất đi quân bài mặc cả của mình rồi.”
Tiểu Trì… đúng là quân bài để tôi gả cho Bùi Diên Lễ.
Không có đứa trẻ này, tôi không thể bước chân vào nhà họ Bùi.
Nhưng giờ mất con rồi, tôi ở lại đây còn ý nghĩa gì nữa?
Nơi này vốn chẳng phải nơi tôi muốn đến, ngay từ đầu đã không phải.
Tôi khẽ chuyển động cổ họng khô khốc: “Vậy tôi trả lại cho cô.”
Lương Bình Sương ngẩn ra: “Cái gì?”
“Tôi trả anh ta lại cho cô.” Tôi nhận ra mình lại nói sai, liền sửa lại: “Xin lỗi, anh ta vốn dĩ là của cô mà.”
Chiếc điện thoại lập tức bị giật mất, Bùi Diên Lễ ngắt cuộc gọi.
Vẻ hung ác hiện rõ trên khuôn mặt đầy kinh ngạc của anh ta: “Em lại nói nhăng nói cuội gì với Bình Sương thế?”
Một người mẹ vừa mất con thì có thể nói gì với nhân tình của chồng mình đây?
Chẳng còn lời cảnh cáo, cũng chẳng còn sự nguyền rủa, chỉ còn lại sự buông tay.
Buông tay để những kẻ yêu nhau được về với nhau.
Đoạn tình cảm này, tôi không còn sức để kiên trì nữa, ngay cả cái mạng này, tôi cũng chẳng thiết tha.
Trong cơn mưa phùn lạnh lẽo, Tiểu Trì được hạ huyệt.
Bức ảnh trên bia mộ là lúc thằng bé ba tuổi.
Khi đó, chúng tôi đã hẹn nhau đi chụp ảnh cả gia đình.
Tôi và Tiểu Trì đến sớm, đợi từ sáng đến tối.
Xung quanh là những gia đình hạnh phúc, họ cười nói rộn ràng dưới sự hướng dẫn của thợ ảnh.
Giữa những tiếng cười ấy, tôi và Tiểu Trì trông thật nực cười.
Tôi có thể chịu đựng sự lạnh nhạt của Bùi Diên Lễ, nhưng còn Tiểu Trì thì sao?
Bầu trời âm u, tấm bia mộ lạnh lẽo.
Bức ảnh trên bia không hề có nụ cười, bởi ngày hôm đó, Tiểu Trì đã phải nén chặt nỗi thất vọng để chụp ảnh, vì nó không muốn tôi buồn.
Có người che ô cho tôi, tôi cúi đầu, thầm cầu nguyện trước mộ Tiểu Trì.
Cầu mong kiếp sau con có được bố mẹ yêu thương mình, đừng giống như kiếp này, phải chịu đựng sự ghẻ lạnh của người đời.
Bóng người lướt qua trước mắt.
Dường như là Bùi Diên Lễ.
Tôi nặng nề mở mắt, thấy vạt áo khoác đen của anh ta lướt qua.
Anh ta cúi người, đặt một thứ gì đó trước mộ Tiểu Trì.
Đến khi anh ta đứng dậy, tôi mới nhìn rõ.
Đó là một bộ lắp ráp xe đua.
Tim tôi thắt lại, cảm giác khó hiểu dâng lên.
Tôi túm lấy tay áo Bùi Diên Lễ.
Anh ta sợ tôi phát điên trước mặt người thân nên hạ giọng: “Có gì về nhà nói.”
“Cái đó là gì?” Tôi hỏi một cách bình tĩnh.
Bùi Diên Lễ quay đầu lại nhìn: “Quà sinh nhật cho Tiểu Trì. Thằng bé đòi tôi trước đó, nhưng không kịp…”
“Nó đòi anh?”
“Đã hẹn trước rồi.”
Bị vẻ mặt tuyệt vọng của tôi làm cho hoảng sợ, Bùi Diên Lễ nắm chặt lấy cổ tay tôi: “Làm sao vậy?”
Chân tay tôi rụng rời, trong lòng như có dao cắt.
Tôi ngã quỵ trước mộ con.
Đứa trẻ của tôi… vào lần sinh nhật cuối cùng của cuộc đời, nó rõ ràng đã nhận được một món quà giả mà vẫn mỉm cười đối diện.
Tiểu Trì chắc chắn biết chiếc đồng hồ đó là do tôi mua, nhưng khi tôi nói là bố tặng, thằng bé vẫn vui vẻ nhận lấy, còn cười nói cảm ơn bố.
Nó biết hết tất cả.
Biết bao năm qua bố không hề yêu nó, thậm chí chẳng chuẩn bị lấy một món quà sinh nhật.
Đến khi chết rồi mới nhận được món quà muộn màng này.
Nhưng còn ý nghĩa gì nữa đây?
3
Không khí trong nhà vô cùng căng thẳng.
Bố của Bùi Diên Lễ đang đợi anh ta.
Ông cụ chống gậy, đôi lông mày nhíu chặt, nhưng giọng điệu với tôi lại dịu dàng: “Tiểu Chi, con lên lầu trước đi.”
Tôi hiểu.
Ông cụ lại định ra tay với Bùi Diên Lễ rồi.
Bố của Bùi Diên Lễ là người duy nhất trong nhà này yêu quý, tin tưởng và ủng hộ tôi gả vào đây, chỉ vì năm xưa bố tôi đã cứu mạng ông trong lúc nguy kịch.
Mất đi bố, trụ cột gia đình sụp đổ.
Nhà họ Bùi để trả ơn đã cho mẹ tôi một công việc giúp việc nhẹ nhàng, lương cao.
Bố Bùi còn sắp xếp cho tôi học cùng trường với Bùi Diên Lễ, dặn anh ta phải chăm sóc tôi như em gái ruột.
Bùi Diên Lễ đã làm thế, nhưng tôi lại chẳng biết lượng sức mình mà yêu anh ta.
Bố Bùi biết Bùi Diên Lễ đến muộn trong đám tang của Tiểu Trì nên đã đuổi mọi người đi để dùng gia pháp.
Chị giúp việc chạy lên lầu kéo tay tôi van nài: “Ông chủ thương cô nhất, cô xuống nói vài câu đi, nhanh lên cô!”
Tại sao tôi phải đi?
Trước đây tôi yêu Bùi Diên Lễ đến tận xương tủy, anh đau một tôi đau mười.
Nhưng tất cả đều dựa trên nền tảng của tình yêu.
Sau đó, tôi ngày ngày nhìn anh ngược xuôi vì Lương Bình Sương, tình yêu chết rồi, chỉ còn sự hổ thẹn và tự trách bao trùm lấy tôi.
Bao nhiêu lần tôi muốn đưa Tiểu Trì đi, và cũng bấy nhiêu lần bố Bùi dùng đôi mắt già nua nhìn tôi, hạ mình cầu xin tôi ở lại.
Vì Tiểu Trì, vì di nguyện của mẹ tôi mà ở lại.
Đáng lẽ tôi không nên đồng ý.
Tôi trút bỏ vẻ ngoài của một “Bùi phu nhân”, mặc lên mình bộ quần áo giản dị nhất.
Trong chiếc vali không có thứ gì là của tôi, tất cả đều là của Tiểu Trì.
Tháo đôi hoa tai đặt lên bàn trang điểm, xác nhận không mang theo bất cứ thứ gì không thuộc về mình, tôi mới cảm thấy lồng ngực mình thông suốt được một chút.
Tôi lách qua chị giúp việc rồi đi xuống lầu.
Lúc này Bùi Diên Lễ đã bị đánh xong, anh ta quỳ rạp dưới sàn, đôi tay chống xuống đất, nghiến răng chịu đựng.
Vừa ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu của anh ta chạm phải tôi, nhưng tôi chẳng thèm nhìn anh ta thêm một giây nào nữa.
Bố Bùi ném cây gậy đi rồi bước tới.
Ông là người tôi kính trọng nhất trong nhà này.
Ông đã cho tôi môi trường giáo dục tốt, cho mẹ con tôi nơi nương tựa.
Ngay cả lúc này, tôi vẫn biết ơn ông.
“Chú Bùi…” Tôi gọi ông là chú, không còn là “bố” nữa.
Vẫn còn nhớ ngày tôi về làm dâu, Bố Bùi nắm tay tôi đặt vào tay Bùi Diên Lễ, khẩn khoản dặn dò: “Tiểu Chi là đứa trẻ ngoan, con phải đối xử tốt với nó.”
Cũng giống như ngày đầu tôi và mẹ đến nhà họ Bùi, ông cũng giới thiệu tôi với Bùi Diên Lễ như thế: “Sau này Tiểu Chi là em gái con, cùng đi học với con, con phải chăm sóc em.”
Khác chăng là Bùi Diên Lễ thời thiếu niên vẫn còn biết mỉm cười với tôi, chăm sóc tôi ở trường, đưa tôi đi ăn, đợi tôi tan học, còn kéo tôi đi xem anh ta đánh bóng.
Rõ ràng ngoài sân bóng có biết bao cô gái thầm thương trộm nhớ anh ta, nhưng anh ta nhất định bắt tôi phải có mặt.
Anh ta rạng rỡ và xuất sắc đến thế, đi đến đâu cũng là tâm điểm.
Còn tôi lại tầm thường đến cực điểm, đi bên cạnh anh ta chỉ biết cúi gầm mặt, mặc bộ đồng phục cũ kỹ, đến nhìn vào mắt anh ta cũng chẳng dám.
Một cô bé nhút nhát, nội tâm và chẳng mấy ai ưa.
Hồi đó, cả trường đều biết Bùi Diên Lễ hay đi cùng tôi là vì bố anh nợ bố tôi một mạng người.
Anh ta tốt bụng, không chấp nhặt sự lập dị của tôi.
Nhưng từ khi Lương Bình Sương xuất hiện, sự cân bằng đó đã bị phá vỡ.
Người đứng xem anh ta đánh bóng đổi thành cô ta, người cùng anh ta ăn cơm cũng là cô ta.
Cô ta đã chen vào giữa chúng tôi từ lúc nào, tôi cũng không nhớ rõ nữa.
Chỉ nhớ lúc đầu tôi chẳng nhận ra gì cả, cho đến khi Bùi Diên Lễ bỗng nhiên lạnh nhạt và tôi nghe thấy lời một người bạn trong nhà vệ sinh: “Đường Chi đúng là chẳng biết điều, Bùi Diên Lễ đang yêu Lương Bình Sương rồi mà cô ta vẫn cứ bám theo như bóng đèn thế.”
Bóng đèn.
Hẹn hò.
Những từ đó khiến tôi chùn bước.
Từ đó về sau, tôi tự biết thân biết phận mà tránh xa anh ta, lấy cớ để không đi ăn, không đi học cùng, ngay cả ở nhà cũng tránh gặp mặt.
Nhưng khi tôi đi ăn cùng một bạn nam khác, anh ta lại tìm tới, đứng bên cạnh bàn ăn với ánh mắt cao ngạo: “Không ăn cơm cùng tôi, hóa ra là để hẹn hò à?”
Tôi không hiểu, tôi chỉ không muốn làm bóng đèn thôi mà.
Nhưng sau đó, trớ trêu thay, chính tôi lại là người chia rẽ đôi “tiên đồng ngọc nữ” đó.
Đã đến lúc trả lại vị trí này cho Lương Bình Sương rồi.
Bùi Diên Lễ đứng dậy từ dưới sàn, hai đòn đánh đó chẳng thấm tháp gì với anh ta.
Anh ta nhìn tôi, còn tôi nhìn bố Bùi: “Chú ơi, những thứ cần để lại con đã để trong phòng ngủ rồi, hôm nay con sẽ đi.”
“Tiểu Chi…”
Chuyện chuyển đi và ly hôn tôi đã thưa với cha Bùi từ mấy ngày trước.
Ông không đồng ý, ra sức níu kéo như bao năm qua.
Nhưng ông cũng biết, mất Tiểu Trì rồi, tôi sẽ không bao giờ ở lại cái lồng giam mà mẹ tôi đã dựng lên cho tôi nữa.
Bùi Diên Lễ như người ngoài cuộc, anh ta ngơ ngác: “Đi? Em đi đâu?”
Câu hỏi đó làm cha Bùi nổi giận: “Đồ súc vật, câm miệng cho tao!”
Bùi Diên Lễ nhíu mày, ánh mắt phức tạp: “Đường Chi là vợ con, cô ấy muốn đi đâu, con không có quyền hỏi sao?”
Hóa ra anh ta vẫn biết tôi là vợ anh ta, chỉ là cái danh phận này chưa bao giờ được công nhận mà thôi.
Bố Bùi tức đến tím tái mặt mày, ôm ngực đau đớn.
Tôi bước tới đỡ lấy ông, khẽ trấn an: “Chú đừng kích động.”
“Tiểu Chi…” Bố Bùi vô cùng nuối tiếc cho cuộc hôn nhân của chúng tôi.
Ông biết mọi lỗi lầm là do con trai mình nên không hề trách tôi: “Chuyện này là lỗi của ta, là ta không dạy bảo được thằng nghịch tử này, để con chịu uất ức, để Tiểu Trì… Mẹ con mà biết chắc chắn sẽ trách ta lắm.”
“Chú ơi, không cần nói những lời đó nữa đâu.”
Tôi đỡ ông ngồi xuống, chạm phải ánh mắt dò xét của Bùi Diên Lễ: “Sức khỏe chú không tốt, anh nên quan tâm chú nhiều hơn.”
Rời bỏ những giọt nước mắt và nỗi đau của những ngày trước, vẻ trầm lặng lúc này của tôi trông còn bi thảm hơn nhiều.
Bước qua người Bùi Diên Lễ, anh ta thuận tay túm lấy cổ tay tôi: “Nói cho rõ đã, rốt cuộc em định đi đâu? Tại sao lại đi?”
Nỗi đau lớn nhất là trái tim đã nguội lạnh, đạo lý này Bùi Diên Lễ không hiểu được.
Tôi không còn chút luyến lưu nào, dứt khoát hất tay anh ta ra.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨