Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
1
Đứng trong phòng ăn, tôi rót một ly nước, vừa định uống thì phía sau vang lên tiếng cười nói bàn tán của mấy người phụ nữ: “Đứa bé chết mấy ngày rồi mà vẫn không thấy bố nó về nhỉ?”
“Cô không biết sao?”
“Biết gì cơ…”
Tiếng nói hạ thấp xuống hết mức, chỉ còn là tiếng thì thầm: “Cậu hai nhà họ Bùi đi núi tuyết Tây Lợi với Bình Sương rồi. Cái nơi đó vào rồi là mất sóng, người nhà họ Bùi gọi điện đến phát điên mà chẳng có cuộc nào bắt máy cả.”
“Chắc là cố tình không nghe đấy.” Người phụ nữ kia nhếch môi cười, “Ai mà chẳng biết cô ta dựa vào việc chưa cưới đã có bầu để bước chân vào cửa, nếu không phải vì cô ta, cậu hai sớm đã ở bên Bình Sương rồi.”
Trong những tiếng xì xào hỗn loạn đó, cuối cùng vì quá đau buồn, tôi ngất lịm ngay tại linh đường.
Khi được cho uống thuốc và tỉnh lại, bên tai vẫn là những tạp âm ồn ã.
Đầu tôi đau như búa bổ, tôi trở mình vùi mặt vào gối, cố gắng trốn tránh thực tại.
Một mùi ẩm ướt, mặn chát xộc vào mũi, hóa ra đó là nước mắt của tôi suốt mấy ngày qua.
Nước mắt đã thấm đẫm cả gối, vậy mà Bùi Diên Lễ vẫn chưa về.
Tiếng ồn ào bỗng tan biến theo một tiếng bước chân nặng nề.
Trong đám đông dường như có ai đó thốt lên: “Diên Lễ, cuối cùng cậu cũng về rồi.”
Diên Lễ? Bùi Diên Lễ ư?
Không thể nào.
Anh ta đang ở tận Tây Lợi xa xôi cùng Lương Bình Sương, sao anh ta có thể về được?
Mà dù anh ta có muốn về, liệu Lương Bình Sương có đồng ý không?
Cô ta cố tình chọn đúng ngày sinh nhật của Tiểu Trì để đưa Bùi Diên Lễ lên máy bay ra nước ngoài.
Đêm đó, Tiểu Trì cúi đầu, ngọn nến trên chiếc bánh kem sắp cháy lụi, ánh sáng hắt lên khuôn mặt tròn trịa của thằng bé, soi rõ vẻ thất vọng tràn trề. Nó vốn là đứa trẻ thích ăn đồ ngọt đến thế, vậy mà lại chẳng đụng một miếng, chỉ dùng giọng nói non nớt hỏi từng câu một: “Mẹ ơi, bao giờ bố mới về ạ?”
Thằng bé không khóc cũng không quấy, từ nhỏ đã hiểu chuyện đến đau lòng.
Nó biết bố không yêu nó, và càng không yêu mẹ nó.
Năm năm qua, tâm nguyện duy nhất của Tiểu Trì là bố có thể cùng nó đón một cái sinh nhật, nhưng cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay, tâm nguyện ấy vẫn mãi dang dở.
Chiếc ghế bên cạnh bị kéo ra, có người ngồi xuống.
Mùi hương đó… là người đã chung chăn gối với tôi suốt năm năm.
Chỉ cần anh ta tiến lại gần, dựa vào hơi thở, động tác, hay thậm chí là một ánh mắt, tôi đều có thể cảm nhận được.
Trước đây tôi từng khát khao sự gần gũi của anh ta biết bao, nhưng khi trái tim đã nguội lạnh, tôi đến một ánh mắt cũng chẳng buồn nhìn.
Bùi Diên Lễ ngồi xuống, buông hai chữ nhạt nhẽo: “Xin lỗi.”
Lại là xin lỗi.
Lúc anh cùng Lương Bình Sương đi Tây Lợi, tôi đã chặn đường anh ta, níu tay áo anh ta van xin: “Để mai đi có được không? Hôm nay là sinh nhật năm tuổi của Tiểu Trì, nó muốn bố ở bên cạnh.”
Kết hôn bao nhiêu năm, tôi tự biết mình không có tư cách đòi hỏi gì ở anh ta, bởi cuộc hôn nhân này vốn không phải điều anh ta muốn.
Nhưng trong chuyện của Tiểu Trì, tôi luôn muốn thử cầu xin một lần.
Thế nhưng, không nằm ngoài dự đoán, Bùi Diên Lễ gạt tay tôi ra, gương mặt không chút cảm xúc: “Xin lỗi, Bình Sương đang đợi tôi.”
Nhưng con của anh ta cũng đang đợi anh ta mà…
Có điều, lần này Tiểu Trì thực sự giận rồi, thằng bé sẽ không bao giờ đợi anh ta nữa đâu.
Toàn thân lạnh toát, tôi co quắp người lại, vùi đầu thật sâu.
Bùi Diên Lễ ngồi bên cạnh, anh ta biết tôi đang tỉnh.
Anh ta là người nhạy cảm và đa nghi như thế, bao năm qua mọi hành động của tôi anh ta đều nắm rõ trong lòng bàn tay: một là sợ tôi lại tính kế anh ta, hai là sợ tôi làm hại người trong lòng của anh ta.
“Em tỉnh rồi à?” Giọng Bùi Diên Lễ không hề có chút bi thương, mà mang nhiều hơn sự hối thúc, “Người dưới lầu tản bớt rồi, dậy ăn chút gì đi.”
Sao anh ta có thể bình thản đến thế?
Cứ như thể người chết không phải là con trai anh ta vậy.
Đúng thật, bao năm qua anh ta chưa từng coi Tiểu Trì là con, cũng chưa từng coi tôi là vợ.
Nếu không nhờ sự tính toán của mẹ tôi, tôi đã chẳng thể leo lên giường của Bùi Diên Lễ, chẳng thể trở thành Bùi phu nhân.
Bùi Diên Lễ hận tôi, hận cả mẹ tôi.
Anh ta từng ví chúng tôi là “Bác nông dân và con rắn”.
Nghĩ đến Tiểu Trì, mũi tôi lại cay xè, tôi vùi mặt vào chiếc gối ẩm ướt, giọng nói khản đặc, nghẹn ngào không thành tiếng: “… Anh đã đi thăm Tiểu Trì chưa?”
“Rồi.”
“Thăm rồi là tốt rồi.”
Tôi cố kìm nén tiếng khóc, “Anh ra ngoài đi.”
Giọng Bùi Diên Lễ như gió thoảng, vẫn là vẻ hờ hững như lệ thường: “Tôi không nhận được điện thoại, sau khi vào núi thiết bị liên lạc bị hỏng… thật đấy.”
Thật ư?
Đây coi như là một lời khẳng định, hay là lời bào chữa để thoát tội cho bản thân?
Dù là gì đi nữa, tôi cũng chẳng bận tâm nữa rồi.
“Ừ, ra ngoài đi.”
Bùi Diên Lễ không đi, thái độ của tôi khiến anh ta rất không hài lòng: “… Đường Chi, đứa trẻ mới mấy tuổi đầu, sao em có thể để nó tự mình ra khỏi cửa? Tôi là bố đứa bé, tôi nghĩ em nợ tôi một lời giải thích.”
Giải thích?
“Ha.” Tôi bật ra một tiếng cười khẽ, sau đó cử động chân tay ngồi dậy.
Dáng vẻ tôi lúc này chắc chắn là xấu xí đến cực điểm: gương mặt đầy vệt nước mắt, da dẻ hằn lên những vết lằn, hốc mắt trũng sâu, ánh nhìn đờ đẫn, sắc mặt trắng bệch như một bộ hài cốt.
Ngược lại, Bùi Diên Lễ ngồi đó chỉnh tề trong bộ âu phục, không một nếp nhăn, gương mặt lạnh lùng như băng giá.
Không có bi thương, không có nước mắt.
Anh ta là vị cảnh sát đang thẩm vấn tội phạm, còn tôi, người mẹ này, lại trở thành kẻ thủ ác.
“Em cười cái gì?” Bùi Diên Lễ nhíu mày hỏi lại.
“Tôi cười anh.” Tôi tựa vào thành giường, mỏng manh như một tờ giấy có thể rách bất cứ lúc nào, nhưng lời nói lại sắc lẹm, “Anh có biết Tiểu Trì ra khỏi cửa là muốn đi đâu không?”
Bùi Diên Lễ nhìn tôi chằm chằm, ra hiệu cho tôi nói tiếp.
“Nó đi tìm anh đấy.”
“Nó đã gọi cho anh rất nhiều cuộc điện thoại, nhưng không một lần nào kết nối được.”
“Nó nói, có lẽ bố bị lạc đường không tìm được nhà nên nó phải đi tìm bố.”
Bùi Diên Lễ thoáng do dự: “Em không cản nó lại sao?”
“Tôi có thể lừa nó một lần, hai lần, nhưng nó lo cho bố nó quá, nhân lúc tôi…”
Đột nhiên, tôi thấy mình thật nực cười và bi thảm, tại sao tôi phải giải thích với anh ta chứ?
Tôi dừng lại, hít một hơi thật sâu: “Là lỗi của tôi.”
Vài chữ ngắn ngủi như thổi bùng một cơn bão trong không gian lạnh lẽo.
Ánh mắt Bùi Diên Lễ thêm một tầng dò xét.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, gằn từng chữ một: “Tôi sai vì đã chẳng biết trời cao đất dày mà đi yêu anh, sai vì đã đưa đẩy mà kết hôn với anh rồi có Tiểu Trì. Tôi sai vì đã sinh nó ra, để nó phải chịu bao tủi nhục, lại còn không bảo vệ được nó.”
Dưới ánh mắt đầy áp lực của Bùi Diên Lễ, tôi nở một nụ cười héo hắt: “Tôi sai vì không nên nuôi hy vọng hão huyền vào anh, không nên mơ tưởng rằng chúng ta có thể quay lại như xưa.”
Bùi Diên Lễ sững sờ, nhất thời không nói nên lời.
Đúng lúc đó, một cái tát giáng xuống khiến cả tôi và Bùi Diên Lễ đều không kịp phản ứng.
Một người từ ngoài cửa xông vào, kèm theo tiếng khóc và những lời chửi bới dữ dội.
Đánh xong, bà ta còn túm lấy vai tôi lắc mạnh: “Ngay cả một đứa trẻ cũng không trông nổi, cô có xứng làm mẹ không hả?!”
Người đánh tôi là cô út của Bùi Diên Lễ.
Bà ta vốn hống hách, coi trời bằng vung, xưa nay chưa từng ưa tôi và lại càng ghét Tiểu Trì.
Bà ta từng đẩy ngã Tiểu Trì, cho thằng bé ăn đào hỏng, còn lén vào tai nó nói rằng bố nó ghét nó lắm.
Sự gào khóc bi thương lúc này chẳng qua chỉ là diễn kịch trước mặt Bùi Diên Lễ mà thôi.
Tôi ngồi chết lặng, chịu thêm vài cái tát nữa đến mức khóe miệng rướm máu.
Còn Bùi Diên Lễ, người chồng của tôi lại đứng đó nhìn với vẻ dửng dưng, không hề động đậy, trong mắt chỉ toàn sự thờ ơ.
Từ quá khứ đến hiện tại, những lúc tôi và Tiểu Trì cần giúp đỡ nhất, anh ta chưa bao giờ đưa tay ra.
Tóc bị giật ngược đau đớn, trong những lời mắng nhiếc chói tai, tôi nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lùng của Bùi Diên Lễ.
Từng có thời, tôi chỉ cần vấp ngã trầy da, anh ta đã lo lắng cuống cuồng, nhíu mày hỏi tôi có đau không.
Vạn vật đổi thay, giờ đây tôi bị đánh ngay trước mặt anh ta, anh ta vẫn có thể khoanh tay đứng nhìn như một người xa lạ.
2
Suốt bao nhiêu năm qua, tình cảm tôi dành cho Bùi Diên Lễ bắt đầu từ những rung động ngây ngô thời thiếu nữ, rồi đến sự si mê dè dặt khi anh ta đối với tôi lúc nóng lúc lạnh, và cuối cùng, một kế hoạch được sắp đặt đã đẩy tôi và anh ta vào hôn nhân, để tôi trở thành vợ anh ta.
Trước đây, tôi dành cho anh ta tình yêu, sự mong chờ, và cả sự day dứt khôn nguôi.
Nhưng giờ đây, sợi dây căng thẳng bấy lâu trong tôi đã đứt hẳn.
Tôi đột ngột ngồi bật dậy, túm lấy cánh tay cô út, giáng trả lại bà ta một cái tát cháy má.
Bà ta ngây người vì kinh ngạc, tay ôm lấy mặt, đôi mắt trợn ngược đầy vẻ không tin nổi.
Trong cái nhà này, ngoài Bùi Diên Lễ ra, tôi không nợ nần bất cứ ai, và Tiểu Trì lại càng không.
Cái tát này, tôi nhất định phải đòi lại.
Ngày đưa tang ở nghĩa trang Giang Dương, tôi mang theo gương mặt đầy vết thương chưa kịp tan.
Gò má trái sưng đỏ, dưới cằm vẫn còn vài vết cào xước.
Hôm đó, nếu không phải Bùi Diên Lễ lao vào kéo chúng tôi ra, có lẽ vết thương còn nặng hơn thế.
Nhưng người bị Bùi Diên Lễ đẩy ra lại chính là tôi.
Ngồi trong xe, luồng khí lạnh từ bốn phương tám hướng bủa vây, tôi chẳng cảm thấy rét, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ bằng đôi mắt trống rỗng. Bùi Diên Lễ ngồi bên cạnh tôi, đang nghe điện thoại của Lương Bình Sương.
Vào ngày chôn cất Tiểu Trì, với tư cách là người bố, anh ta lại nhất định phải nghe điện thoại của người phụ nữ khác.
Giọng anh ta vẫn hờ hững như mọi khi, nhưng lại dành cho Lương Bình Sương một sự kiên nhẫn đặc biệt.
“Ừ, còn phải bận mấy ngày nữa.”
“Em cứ về trước đi.”
“Cô ấy à?”
Tôi hơi nghiêng người, cảm nhận được ánh mắt của Bùi Diên Lễ liếc qua, rồi anh ta đưa điện thoại tới: “Bình Sương muốn nói chuyện với em.”
Nếu là trước đây, có lẽ tôi đã ném phăng cái điện thoại đi rồi.
Nhưng khi không còn Tiểu Trì nữa, làm những việc đó còn ý nghĩa gì đâu?
Trong ánh mắt ngạc nhiên của Bùi Diên Lễ, tôi mỉm cười nhận lấy điện thoại áp vào tai.
Trên màn hình vẫn còn vương hơi ấm từ tay anh ta.
Quá khứ tôi đã từng khao khát con người ấy đến thế, từ hơi thở, giọng nói đến nhiệt độ cơ thể, tôi đều muốn được gần gũi.
Nhưng bây giờ, chỉ vừa chạm vào, tôi đã thấy buồn nôn.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨