Góc Của Chan

MMMM – CHƯƠNG 7: END

21

Phó Du được đưa vào bệnh viện cấp cứu.

Còn tôi thì đến đồn cảnh sát để báo án và làm biên bản.

Trong thời gian đó, có hai cô gái khác cũng đứng ra nói rằng Quản lý Lý từng quấy rối họ, họ cùng tôi phối hợp làm biên bản báo án.

Chuyện hậu sự sau đó đều do luật sư của Phó Du tiếp quản.

Anh ta bảo tôi không cần phải lo lắng: “Phó tổng đã dặn dò rồi, nhất định sẽ tống hắn vào tù.”

Mãi đến chập tối, sau khi đã bận rộn xong xuôi mọi việc, tôi mới đến bệnh viện.

Bác sĩ nói anh bị kiệt sức do làm việc với cường độ cao trong thời gian dài, cộng thêm hôm nay bị kích động mạnh, cảm xúc dao động quá lớn nên mới dẫn đến hôn mê.

Đẩy cửa phòng bệnh ra, anh ta đang tựa vào thành giường, nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.

Cảnh vật ngoài cửa sổ gần như bị che khuất hoàn toàn bởi một cây cổ thụ mọc sát sạt bên cạnh.

Chẳng biết anh ta đang nhìn cái gì chăm chú đến thế.

“Cẩm Mịch.”

Anh ta không quay đầu lại: “Suốt cả buổi chiều, có rất nhiều người đến thăm tôi.”

“Nhưng mỗi một lần nhìn thấy người bước vào không phải là em, tôi lại thất vọng thêm một lần.”

Tôi cứ ngỡ anh ta đang trách tôi đến quá muộn.

Giọng của Phó Du bỗng chốc trầm hẳn xuống: “Xin lỗi em, khoảng thời gian em nằm viện đó, đáng nhẽ tôi phải ở bên cạnh em.”

“Tôi làm người bạn đời, thực sự không hề xứng đáng.”

Tôi không muốn tiếp nhận sự hối hận và tự phản tỉnh muộn màng này của anh ta: “Chuyện ngày hôm nay, cảm ơn anh.”

“Nhưng mà, hai người chúng ta, thôi cứ tính như vậy đi.”

Sắc mặt anh ta vẫn còn có chút nhợt nhạt, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười khổ: “Em đến thăm tôi, là vì sợ tôi sẽ lật lọng, không chịu ly hôn nữa sao?”

Tôi im lặng coi như ngầm thừa nhận.

“Tôi sẽ không làm thế đâu.”

Anh ta nhìn tôi, ánh mắt chuyên chú đến mức dường như cả thế giới này anh ta chỉ nhìn thấy duy nhất một mình tôi.

“Dù sao, đây cũng là chuyện cuối cùng em còn có chút mong đợi ở tôi.”

Trước khi rời đi, sực nhớ ra điều gì, tôi lại khuyên anh ta: “Đoan Đoan có chút thiếu thốn tình cảm.”

“Anh đã không phải là một người chồng xứng đáng rồi, nhưng ít nhất hãy làm một người cha thông qua tiêu chuẩn. Không giỏi bày tỏ không phải là cái cớ, anh nhất định phải khiến con bé cảm nhận được tình yêu của anh dành cho nó.”

Phó Du “ừm” một tiếng: “Đoan Đoan rất thích em, có thời gian thì năng đến thăm con bé nhé.”

Tôi há miệng định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi.

“Có lẽ là không được nữa rồi.”

“Một học viện thiết kế thời trang ở nước ngoài mà trước đây tôi vô cùng ao ước đã mở đợt tuyển sinh trở lại, tôi dự định sẽ nghỉ việc để tập trung ôn thi.”

“Nếu như thi đỗ, mấy năm tới tôi đều sẽ không quay về.”

Phó Du im lặng một hồi lâu. “Con bé sẽ buồn lắm đấy.”

Tôi siết chặt dây đeo túi trên vai.

Chân chính cho đến tận lúc này, tôi vẫn chưa nghĩ ra phải mở lời biệt ly với Đoan Đoan như thế nào.

22

Một tuần sau, tôi và Phó Du chính thức nhận được giấy chứng nhận ly hôn.

Đơn xin nghỉ việc của tôi cũng đã được phê duyệt.

Tôi cũng nên đi tìm Đoan Đoan để nói lời tạm biệt rồi.

Trình Yểu sau cái ngày mà cả công ty đều biết chuyện tôi và Phó Du kết hôn thì cũng đã xin nghỉ việc.

Hơn nữa, ngay ngày thứ hai sau khi hoàn tất thủ tục nghỉ việc, cô ta đã lập tức rời khỏi thành phố này.

Cô ta không hề có ý định sẽ đem Đoan Đoan đi theo.

Đoan Đoan kể với tôi, Trình Yểu bảo con bé hãy cứ đi theo Phó Du, sau này phải tìm cách nắm thật chặt tài sản của Phó Du trong tay mình.

Tránh để sau này anh ta cưới người khác rồi sinh con, toàn bộ gia sản đều rơi vào tay người ngoài, lúc đó con bé sẽ chẳng xơ múi được gì.

Trước lúc chia ly, Trình Yểu đã ôm lấy con bé mà khóc: “Mẹ không phải là không yêu con.”

“Nhưng cứ tiếp tục như thế này mẹ đau khổ quá, mẹ và bố con đã hoàn toàn không còn khả năng nào nữa rồi, mẹ ở lại đây cũng chẳng còn ý nghĩa gì cả. Mẹ buộc phải bắt đầu một cuộc sống mới.”

“Đoan Đoan, sau này con phải tự mình chăm sóc tốt cho bản thân nhé.”

Đoan Đoan không hề khóc.

Đôi bàn tay nhỏ nhắn của con bé khẽ vỗ vỗ lên vai cô ta: “Mẹ ơi, sau này mẹ phải sống vui vẻ hơn một chút nhé.”

Lần này đối với tôi cũng vậy.

Sau khi nghe tôi nói về tin tức mình sắp rời đi, con bé cũng chỉ ngồi thẫn thờ ra đó.

Phải một lúc lâu sau, nó mới túm túm lấy ống tay áo của tôi.

“Cháu sắp tốt nghiệp lớp học làm gốm của câu lạc bộ năng khiếu rồi, ngày mai là lần cuối cùng câu lạc bộ tổ chức hoạt động ngày hội gia đình.”

“Bố đi công tác rồi.”

“Cô có thể giả làm mẹ của cháu, cùng cháu đi đến đó được không ạ?”

Tôi kinh ngạc nhìn con bé: “Thế các bạn học của con không phát hiện ra cô là đồ giả sao?”

Con bé ngồi trên chiếc ghế băng dài, hai chân khẽ đung đưa: “Không đâu ạ.”

“Bố mẹ chưa từng cùng cháu tham gia bất kỳ hoạt động gia đình nào ở câu lạc bộ năng khiếu cả, các bạn học đều chưa từng thấy họ, không biết bố mẹ cháu trông như thế nào đâu.”

Tôi đã gật đầu đồng ý.

Con bé quay đầu nhìn tôi, đôi môi nhỏ mím lại nặn ra một nụ cười.

Nhưng trông nó cũng chẳng vui vẻ lên được bao nhiêu.

23

Nửa ngày đầu của hoạt động gia đình được diễn ra ở trong nhà.

Tôi và Đoan Đoan đã cùng nhau nặn một chú mèo nhỏ bằng gốm.

Đến nửa ngày sau, địa điểm được dời ra bãi cỏ ngoài trời.

Từ trò chơi nhảy bao bố, nhảy dây đôi, cho đến trò chơi giật đuôi.

Mỗi một hạng mục tôi đều dốc hết toàn lực để tham gia.

Hạng mục nào hai cô cháu cũng giành được thành tích xuất sắc trong top 3.

Có một cô bé chạy đến trước mặt chúng tôi: “Oa! Đoan Đoan! Mẹ của cậu giỏi thật đấy!”

Đoan Đoan cười đến mức híp cả mắt lại: “Đúng vậy đó, mẹ tớ đỉnh lắm.”

Ngày hội gia đình kết thúc khi ánh hoàng hôn dần buông xuống sau núi.

Làn gió xuân se lạnh lướt qua những cành cây khô cằn còn chưa kịp đâm chồi nảy lộc, càng làm tăng thêm một phần hiu quạnh cho cuộc chia ly này.

Con bé nắm lấy tay tôi: “Cô giống như nàng lọ lem Cinderella vậy đó.”

“Mặt trời lặn xuống, phép thuật biến mất, cô sẽ không còn là mẹ của cháu nữa.”

Con bé ngửa đầu lên, chủ động dang rộng hai tay về phía tôi: “Cô có thể ôm cháu thêm một cái nữa được không ạ?”

Tôi kéo con bé ôm chặt vào lòng.

Gục đầu lên bờ vai nhỏ bé của nó, tôi ra sức kiềm chế để bản thân không bật khóc, sợ rằng sẽ khiến con bé phải khóc theo.

“Sau này khi không có cô ở bên, cháu nhất định phải chú ý nhiều hơn đến những điều cô đã dặn dò, biết chưa?”

“Vâng vâng, cháu sẽ không ăn lạc và xoài nữa đâu ạ.”

Tôi giơ tay lên quệt nhẹ vào khuôn mặt mềm mại của con bé: “Còn nữa, đừng có lúc nào cũng nghĩ mình là một đứa trẻ hư nữa nhé. Đoan Đoan rất đáng yêu, cũng rất tốt, sau này nhất định sẽ có rất nhiều người yêu quý Đoan Đoan thôi. Đừng vì những suy nghĩ nhất thời của một vài người mà đi nghi ngờ chính bản thân mình.”

Nửa vế sau của câu nói con bé nghe có vẻ hiểu được nửa vời, nhưng vế trước thì nó đã hiểu rõ, lại ngoan ngoãn gật gật đầu.

Đôi mắt con bé cong cong như vầng trăng khuyết: “Còn một tháng nữa là đến sinh nhật của cháu rồi.”

“Ước nguyện sinh nhật năm nay, cháu tặng lại cho cô đấy.”

Tôi hỏi: “Chẳng phải Đoan Đoan muốn ước sẽ xuất hiện một người yêu cháu nhất trên đời sao?”

“Không sao đâu ạ, cháu đợi đến năm 7 tuổi rồi ước tiếp cũng được mà, cháu có thể đợi người đó thêm một năm nữa.”

Đôi bàn tay nhỏ xíu của con bé vòng qua ôm lấy cổ tôi.

Hơi thở ấm áp của đứa trẻ phả bên tai tôi: “Cháu ước là, sau này cô sẽ có lại một em bé mới.”

“Em bé đó sẽ thật ngoan ngoãn, không làm cô tức giận, không khiến cô phải lo lắng, và cũng sẽ rất thích ăn bánh ngọt do cô làm. Em bé đó sẽ không bị dị ứng lông mèo, sau này hai mẹ con có thể cùng nhau nuôi một chú mèo nhỏ.”

“Ừm… điều quan trọng nhất là, em bé đó cũng sẽ yêu cô rất nhiều.”

“Cô có thích ước nguyện này không ạ?”

Tôi khẽ hắng giọng, cố nuốt ngược sự nghẹn ngào đang dâng lên trong cổ họng vào trong: “Thích chứ… Cảm ơn Đoan Đoan nhiều nhé.”

“Vậy nếu sau này em bé đó tốt như thế rồi, cô có còn nhớ đến cháu nữa không?”

“Tất nhiên là có rồi, cô cũng yêu cháu rất nhiều.”

Con bé không còn vẻ ngượng ngùng, rụt rè như trước đây nữa.

Nó nhẹ nhàng và âu yếm đặt một chiếc hôn lên má tôi: “Cháu cũng yêu cô mà.”

(HOÀN)

✨ Đọc truyện mỏi mắt rồi có thể ghé góc shopee này xem đồ xinh nha, Chan cảm ơn nhiều! 👇

Ghé Gian Hàng Shopee Xinh Xắn
📖 Truyện bạn đọc là miễn phí Nếu bạn yêu thích truyện bên mình và muốn gửi một chút niềm vui nho nhỏ, bạn có thể mời Chan một ly cafe qua các cổng dưới đây nha 💖
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Một chút niềm vui nho nhỏ thôi, là Chan sẵn sàng làm cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí Nếu bạn yêu thích truyện bên mình và muốn gửi một chút niềm vui nho nhỏ, bạn có thể mời Chan một ly cafe qua các cổng dưới đây nha💖
Mời Chan Ly cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ một chút niềm vui nỏ nhỏ, Chan sẵn sàng cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!