Góc Của Chan

MMMM – CHƯƠNG 1

1

Phó Du tựa như không hiểu lời tôi nói: “Cái gì?”

Tôi nhìn trân trân vào tấm chăn nồng nặc mùi thuốc sát trùng: “Chẳng lẽ không đúng sao? Ngày tôi báo tin mang thai, chắc hẳn anh đã rất mong tôi phá nó đi.”

Ngày đó là ngày Trình Yểu, vợ cũ của anh ta đến thăm con gái.

Trên bàn ăn, khi biết tin tôi có bầu, mặt cô ta tái mét đến nỗi làm rơi cả bát.

Sau bữa cơm, cô ta và Phó Du cãi nhau trong phòng sách.

“Anh quên mình đã hứa với tôi thế nào rồi sao? Anh nói cả đời này chỉ có mình Đoan Đoan là con thôi mà. Vậy tại sao cô ta lại mang thai hả Phó Du?”

Giọng điệu Phó Du vẫn lạnh nhạt như mọi khi: “Tôi cứ tưởng là cô đã hiểu rõ, tôi ly hôn vì để không phải cãi nhau với cô nữa.”

Trình Yểu im bặt.

Một lát sau, tiếng nức nở nghẹn ngào lọt qua khe cửa.

Tôi đứng tựa vào bức tường ngoài phòng sách, niềm vui sướng khi cầm tờ kết quả mang thai hồi sáng sớm đã tan biến sạch sành sanh.

Trình Yểu vừa khóc vừa nói: “Đoan Đoan vốn đã nhạy cảm, từ lúc chúng ta ly hôn nó càng trở nên lầm lì. Nếu giờ đây tình cảm của cha lại bị san sẻ, anh có nghĩ con bé sẽ tổn thương đến mức nào không?”

Im lặng hồi lâu, Phó Du mới lên tiếng: “Để tôi suy nghĩ thêm đã.”

Đêm đó, Phó Du không rời khỏi phòng sách, anh ta hút thuốc trắng đêm cho tới tận tờ mờ sáng.

Lúc tôi đang ăn sáng thì thấy anh ta bước ra, tôi siết chặt chiếc thìa trong tay: “Anh… không ăn gì mà đi làm luôn sao? Dì giúp việc nấu xong bữa sáng là về rồi, để em chiên bánh mì cho anh mang theo nhé.”

Tôi vội vàng đứng dậy, chân tay luống cuống đến mức bị chiếc ghế vấp phải làm lảo đảo.

Phó Du đỡ lấy cánh tay tôi, thuận thế bế thốc tôi lên đặt xuống ghế sofa.

“Sáng nay có cuộc họp, sắp đến giờ rồi.”

Tôi lặng lẽ gật đầu.

Vài giây sau, anh ta xoa xoa sau gáy tôi, bảo: “Đừng suy nghĩ nhiều, lo mà dưỡng thai.”

Rõ ràng là anh ta đang an ủi tôi, nhưng đôi mắt anh ta nặng nề như thể đang đối mặt với một rắc rối vô cùng nan giải.

2

“Ngày tôi báo tin mang thai, chắc hẳn anh đã rất mong tôi phá nó đi.”

Dứt lời, khóe miệng Phó Du khẽ nhếch lên một tia cười nhạt: “Em nghĩ về tôi như thế sao?”

Vành mắt tôi cay xè, nhưng vẫn bướng bỉnh nhìn thẳng vào mắt anh ta.

Phó Du đứng dậy, nhìn xuống tôi từ trên cao với ánh mắt lạnh lẽo:

“Tôi thấy em cần thời gian để bình tĩnh lại. Dạo này công ty cũng bận, tôi sẽ bảo dì giúp việc qua chăm sóc em, tôi tạm thời không đến đây nữa.”

Cánh cửa phòng bệnh mở ra rồi lại khép lại.

Ánh nắng trắng xóa xuyên qua lớp kính hắt xuống sàn nhà.

Trong phòng yên tĩnh đến mức tôi tưởng như nghe được cả tiếng những hạt bụi nhảy múa dưới nắng.

Tôi đặt tay lên bụng dưới.

Nơi đó trống rỗng, chỉ còn lại sự chết chóc lặng im.

Tôi cứ nằm bất động như thế, cả tâm hồn cũng rỗng tuếch theo.

Y tá thông báo tôi lên lầu kiểm tra.

Lúc ra khỏi cửa, ở góc rẽ, tôi tình cờ nghe thấy tiếng Phó Du và em gái anh ta.

“Dẫu biết hồi đó anh lấy chị dâu vì chị ấy đối xử tốt với Đoan Đoan, nhưng người tốt với nó đâu chỉ mình chị ấy. Chị dâu đối với anh chắc chắn phải có gì đó đặc biệt chứ. Nếu đã vậy, anh có thể ăn nói tử tế với chị ấy một chút được không, đừng lúc nào cũng lạnh nhạt như thế.”

Phó Du thản nhiên phủ nhận: “Lấy ai cũng vậy thôi, lúc đó anh đã mệt với việc phải lựa chọn rồi. Nếu biết cô ấy cố chấp với chuyện con cái như vậy, lẽ ra anh nên đổi người khác để kết hôn.”

Y tá vỗ vai tôi: “Sao còn đứng đây? Đi làm kiểm tra thôi nào.”

Hai anh em họ nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại.

Phó Du đang giận tôi, thậm chí đến một lời chào cũng chẳng buồn nói.

3

Anh ta liếc tôi một cái rồi thẳng chân bước đi.

Cô em gái vội vàng chạy lại đỡ tôi:

“Ơ… chị dâu, để em đưa chị đi kiểm tra. Vừa rồi… vừa rồi anh trai em chỉ nói lẫy thôi. Chị biết tính anh ấy rồi mà, miệng mồm chẳng bao giờ nói được lời hay ý đẹp, nhưng chắc chắn anh ấy thích chị. Lần trước ở chi nhánh London, anh ấy làm tăng ca liên tục ba ngày chỉ để dành ra một ngày về đón sinh nhật với chị đó thôi.”

Cô ấy ra sức giải thích thay Phó Du:

“Gần đây tâm trạng anh ấy không tốt… mất đứa bé anh ấy cũng chẳng dễ chịu gì. Thêm nữa, để bắt Đoan Đoan đến nhận lỗi với chị, Trình Yểu đã cãi nhau với anh ấy rất lâu. Chị ta cứ khăng khăng Đoan Đoan không cố ý, không cần phải xin lỗi. Ôi… Chị dâu à, mong chị đừng chấp nhặt với anh ấy.”

Vừa lúc đến cửa phòng khám, tôi nói: “Chị vào đây.”

“Vâng, vậy em đợi chị ở cửa nhé.”

Tôi nằm trên giường khám, chờ đợi bác sĩ.

Lần sinh nhật cô ấy nhắc đến là vào hai tháng trước.

Lúc đó tôi cứ ngỡ Phó Du còn đang công tác ở London, nhưng anh ta đột ngột xuất hiện trước mặt tôi không một lời báo trước.

Đến tận bây giờ, tôi vẫn nhớ như in cảm giác bất ngờ và rung động lúc ấy.

Nhưng chẳng hiểu sao, bản thân tôi của hiện tại lại không tài nào đồng cảm nổi với niềm hạnh phúc của chính mình khi đó nữa.

4

Tôi nằm viện một tuần.

Trong suốt thời gian đó, Phó Du thực sự không xuất hiện thêm lần nào.

Sự mệt mỏi ập đến khiến tôi chẳng còn tâm trí đâu mà tính toán xem liệu Trình Yểu có tranh thủ lúc này, lấy cớ thăm con để tiếp cận Phó Du hay không.

Ngày xuất viện về nhà, Phó Du vẫn còn ở công ty.

Tôi đẩy cửa bước vào, bắt gặp ánh mắt của Đoan Đoan đang ngồi xem tivi trên sofa.

Đứa trẻ năm tuổi chưa biết che giấu cảm xúc, con bé lập tức căng cứng người lại, hai bàn tay nhỏ xíu nắm chặt vật gì đó.

Tôi cụp mắt, đi thẳng về phòng.

Tôi nghĩ, mình chẳng thể nào đối xử với nó mà không có chút khúc mắc nào như trước kia được nữa.

Buổi chiều, Trình Yểu đến.

Cô ta quăng chiếc vali rỗng xuống sàn phòng khách rồi bắt đầu vơ vét đồ đạc.

Dì giúp việc vội ngăn lại:

“Cô Trình, cô làm gì vậy?”

“Tôi muốn đưa Đoan Đoan về chỗ tôi ở một thời gian. Có người tự mình không cẩn thận làm mất con, lại muốn đổ lỗi lên đầu con tôi. Đừng hòng có ai bắt con gái tôi phải chịu nhục. Phó Du có gì không hài lòng thì cứ đến tìm tôi.”

Đoan Đoan vẫn nắm chặt vật lạ trong tay, đứng chôn chân tại chỗ không nói lời nào.

Dì giúp việc nhìn tôi cầu cứu:

“Cô chủ, cô nói vài câu đi chứ. Cô mau bảo cô ta là cô vẫn sẽ đối xử tốt với Đoan Đoan như trước đi. Cậu chủ dặn không được để cô ấy mang Đoan Đoan đi mà.”

Đoan Đoan ngẩng đầu, đôi mắt đen lánh nhìn tôi trân trân.

Có lẽ là ảo giác, tôi thấy trong mắt con bé loé lên một tia mong chờ.

“Cứ để chị ta mang đi đi. Dạo này tôi cũng thật sự không muốn nhìn thấy con bé.”

Giây tiếp theo, một tiếng sứ vỡ khô khốc vang lên bên tai.

Vật trong tay Đoan Đoan rơi xuống sàn, vỡ vụn đến mức không còn ra hình thù gì nữa.

Con bé định cúi xuống nhặt, nhưng đã bị Trình Yểu kéo lại.

“Cái gì thế này?”

“Đồ chơi thôi mà? Hỏng thì thôi, mẹ mua cho con cái khác.”

Trình Yểu nhìn tôi, cười mà như không cười: “Đoan Đoan là con gái của Phó Du.”

“Con bé sẽ mãi mãi ở bên cạnh Phó Du.”

“Cô có không muốn nhìn thấy cũng chẳng làm được gì đâu, trừ khi cô ly hôn với Phó Du.”

Tôi nhìn cô ta, vặn hỏi ngược lại: “Lúc nào cô cũng khuyên tôi ly hôn, có phải vì cô muốn tái hôn với anh ấy không?”

Người phụ nữ ấy thẹn quá hóa giận, quát lên: “Cô nói bậy bạ gì đó!”

Cô ta và Phó Du đều là kiểu người có tính khí nóng nảy giống nhau, chính vì vậy sau khi kết hôn mới liên tục xảy ra cãi vã, cuối cùng dẫn đến ly hôn.

Lúc này đây, cô ta hoàn toàn bị tôi chọc giận.

Dựa vào tính cách của cô ta, lẽ ra phải lao vào cãi nhau một trận lôi đình với tôi mới đúng.

Nhưng Đoan Đoan đã nắm lấy tay cô ta, chẳng thèm nhìn ai.

“Mẹ, mẹ đưa con đi đi.”

Trình Yểu và Đoan Đoan rời đi.

Dì giúp việc dọn dẹp đống mảnh vỡ trên sàn nhà, thở dài: “Chẳng còn nhìn ra là thứ gì nữa rồi.”

“Mấy ngày nay Đoan Đoan cứ nắm chặt nó trong tay, đến lúc ngủ cũng không chịu buông.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

🛍️ Thông báo nhỏ: Bên cạnh việc đăng truyện, mình có nhận order thêm quần áo, túi, giày từ Taobao nữa nè. Các bác có nhu cầu mua sắm đồ xinh giá hạt dẻ thì ghé qua ủng hộ Mychanstore tại đây nhé: https://www.facebook.com/share/18SroKXNnF/.... Cảm ơn mọi người! ✨

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!