1
Sau khi cứu được Đỗ tiểu thư, thương nàng cô khổ không nơi nương tựa, ta đưa nàng về quân doanh.
Nàng bày tỏ ái mộ với ta.
Ta đáp: “Trong nhà đã có thê thất, nàng ấy là nữ tử tốt nhất thiên hạ này. Cố mưu không còn tâm trí cho ai khác, đành phụ tấm chân tình của Đỗ tiểu thư vậy.”
Đỗ Y Y vội nói: “Xin lỗi, tiểu nữ không biết Cố tướng quân đã thành thân, thật thất lễ.”
Từ đó về sau, nàng chưa từng quấy rầy ta, dẫu có tình cờ gặp trong quân doanh cũng luôn giữ đúng lễ tiết, không kiêu ngạo cũng không tự ti.
Trong quân toàn là nam nhi, mang theo nàng có nhiều bất tiện, ta bèn viết thư cho Tương nhi, hỏi nàng xem có thể tìm nơi dừng chân cho ái nữ của Đỗ lão tướng quân không.
Kết quả…
Tương nhi lại bày ra cái chủ ý tồi tệ đó, bắt ta đóng giả làm gã nam nhân tồi.
Lại còn bị ép nói những lời trái lương tâm: “Ta đã hứa với Y Y, để nàng ấy làm người vợ duy nhất của ta.”
Tương nhi diễn kịch cực giỏi, vô tình làm nghiêng chén trà để thể hiện sự kinh ngạc và thất vọng.
Nước trà tràn ra suýt chút nữa làm bỏng tay nàng.
Tim ta thắt lại.
Tương nhi của ta sao có thể để bị bỏng được!
Thế là ta lao tới giật lấy chén trà, đặt mạnh lên án kỷ, thiếu kiên nhẫn nói: “Y Y đã được Hoàng thượng sắc phong làm Huyện chủ, trong bụng nàng ấy còn mang cốt nhục của ta, lẽ nào ta lại để đường đường là một Huyện chủ làm thiếp cho ta sao?”
Hoàn mỹ.
Kỹ năng diễn xuất của ta cũng không một kẽ hở.
2
Ta xuất thân bần hàn, vốn là một tiểu binh, trong quân có một vị phó tướng tên là Hiên Viên Tương.
Nàng rạng rỡ như ánh rạng đông, rực rỡ như hoa sen mùa hạ, lần đầu tiên thấy nàng, ta đã ngỡ như thần nữ giáng trần.
Ta biết rõ thân phận của mình, chỉ dám cẩn trọng che giấu tình cảm, chưa từng dám thốt lên lời yêu.
Giữa đao quang kiếm ảnh, nàng luôn là người tiên phong xông trận.
Cũng từ ngày ấy, trong ta nảy sinh một lòng dũng cảm chẳng màng tử sinh, lặng lẽ canh giữ sau lưng nàng, thay nàng đỡ đao chắn tiễn, thuận tay chém gục không biết bao nhiêu quân thù.
Dương lão tướng quân khen ta anh dũng, một mực đề bạt ta lên chức Hiệu úy.
Nhờ đó ta mới có cơ hội thường xuyên được diện kiến Tương nhi, lại còn có thể cùng nàng bàn luận chiến cục.
Sau vài phen vào sinh ra tử cùng nhau, nàng đã có thể thân thiết vỗ vai ta, gọi một tiếng “Cố huynh đệ”.
Nàng chỉ xem ta là huynh đệ.
Lưu Cảnh đăng cơ, hắn vừa thèm khát sắc đẹp của Tương nhi, vừa muốn thu hồi binh quyền, nên đã bày ra kế “nhất tiễn song điêu”, muốn đưa nàng vào cung làm phi.
Tương nhi là đại bàng tung cánh giữa trời cao, nào phải chim yến trong lồng son nơi hoàng cung lạnh lẽo.
Nàng nhất định không cam lòng.
Ta liền ngụy tạo di thư của Dương lão tướng quân, ép Hoàng đế phải đồng ý cho ta cưới nàng làm thê tử.
Nàng ấy… cũng không tính là quá kháng cự nhỉ?
Đêm tân hôn, cuối cùng ta cũng lấy hết can đảm bày tỏ tâm ý: “Ta yêu nàng, cũng tôn trọng nàng.”
“Cố phủ sau này đều do nàng làm chủ, nàng có thể làm bất cứ điều gì mình muốn.”
“Nếu có một ngày nàng gặp được nam nhân mình thích, hoặc không muốn ở lại đây nữa, hãy bảo ta, chúng ta sẽ hòa ly.”
Ta nén đau lòng nói hết những lời ấy, rồi lủi thủi chủ động ra ngủ riêng tại thư phòng.
Thực ra, ta đã phải nhẫn nhịn rất vất vả.
Đôi khi ta tự trách bản thân thật tồi tệ, sao cứ mãi vương vấn… sắc đẹp của nàng.
Bách tính xưng tụng ta là “Chiến thần”.
Về thao lược điều binh, ta đắc ý nhận được chân truyền từ Dương lão tướng quân, những năm qua ta cũng nỗ lực để trở thành một vị tướng tốt.
Thế nhưng, có vài trận đánh thắng lợi một cách vô cùng kỳ quặc.
Ta để tâm quan sát, lâu dần liền phát hiện ra, những trận chiến thắng lợi kỳ tích theo kiểu lấy ít địch nhiều ấy, Tương nhi đều không trực tiếp tham chiến.
Nàng hoặc là ở trong doanh trại, hoặc là đang ở phủ.
3
Sau mỗi trận đại chiến, nàng luôn ngủ li bì suốt ba ngày trời.
Ta âm thầm điều tra, trong những trang sách cổ rách nát có ghi lại rằng, tộc nhân Hiên Viên vốn mang dị năng.
Còn dị năng đó là gì, ta không cách nào hay biết, bởi nửa trang sau đã bị xé mất rồi.
Có lần chiến sự rơi vào thế giằng co, ta phái phó tướng làm tiên phong, còn bản thân đặc biệt canh giữ bên ngoài doanh trướng của nàng.
Chỉ cần xông vào trong, ta sẽ có được câu trả lời mình hằng tìm kiếm.
Nhưng ta đã không vào.
Nàng không muốn nói, ta tuyệt đối không truy hỏi.
Chỉ cần lặng lẽ bảo vệ nàng là đủ rồi.
Mà nàng nào có khác gì ta, nàng cũng đang âm thầm bảo vệ ta, bảo vệ bách tính đại Lương đó sao.
4
Ta rất muốn làm Hoàng đế.
Nhưng nàng cũng muốn.
Chủ yếu là vì ta thấy làm Hoàng đế quá đỗi nhọc nhằn, không đành lòng để phu nhân phải vất vả.
Nơi đại điện, khi thấy đám người kia phản đối Tương nhi đăng cơ, ta lại càng thêm kiên định, Tương nhi làm Hoàng đế mới là thích hợp nhất.
Nữ tử trên đời vốn đã chẳng dễ dàng gì.
Đến cả một nữ tử hoàn mỹ không tì vết như Tương nhi mà vẫn bị kẻ đời dèm pha chỉ vì giới tính.
Điều đó thật không đúng chút nào.
Ta tại chỗ đối đầu với đám hủ lậu ngoan cố kia, ủng hộ phu nhân nhà mình lên ngôi.
Khoảnh khắc phu nhân khoác lên mình long bào, ngồi lên long ỷ, quả thực là oai phong lẫm liệt đến mê hồn.
Những năm qua, bách tính ấm no, quốc thái dân an.
Vài năm sau đó, quân Bắc Oánh lại cuộn trào kéo đến, ta dẫn mười vạn tinh binh, một trận quét sạch phương Bắc.
Tương nhi giỏi đánh giặc, nhưng nàng không hề thích chiến tranh.
Nàng nhìn các tướng sĩ bị thương nơi tiền tuyến mà không khỏi xót xa.
Chợt nhớ tới một câu thơ, dùng lên người phu nhân là thích hợp nhất:
Đã thấu hiểu sự bao la của đất trời, mà vẫn còn lòng trắc ẩn với màu xanh của cỏ cây.
Gặp được một nữ tử tuyệt vời như nàng, chính là phúc phận lớn nhất trong cuộc đời ta.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖