17
“Phải, người muốn làm hoàng đế chính là ta.” Ta chân thành nhìn đám đại thần đang chết lặng vì kinh hãi.
“Làm gì có chuyện nữ nhi làm hoàng đế?” Lý Thừa tướng tức đến mức râu tóc dựng ngược, phất tay áo quát: “Càn rỡ, thật là càn rỡ!”
Cố Niên Vũ hiên ngang đứng một bên, lời ít ý nhiều: “Chưa từng có, không có nghĩa là không thể.”
“Trước đây cũng làm gì có chuyện nữ nhi cầm quân, nhưng Tiên hoàng không câu nệ khuôn mẫu mà trọng dụng nhân tài. Hiên Viên tướng quân đã thắng vô số trận trên sa trường, chẳng thua kém bất kỳ nam tử nào. Có thể thấy, nếu chỉ dùng giới tính để định nghĩa một con người thì không chỉ hạn hẹp, mà còn là ngu xuẩn.”
Hắn dường như chợt nhớ ra điều gì thú vị, đôi mắt phượng lướt qua đám đông, cười nói: “Nghe danh bản tướng sắp đánh vào kinh thành, các vị đại nhân chẳng phải cũng rùa rụt cổ, để mặc cho một ‘nữ lưu’ là Hiên Viên tướng quân ra nghênh chiến đó sao?”
Đám quan lại cúi đầu, vừa hổ thẹn vừa phẫn nộ không dám lên tiếng.
Ta không kìm được mỉm cười, vừa vặn chạm phải ánh mắt Cố Niên Vũ đang nhìn sang.
Hắn tinh nghịch nháy mắt với ta một cái, như thể đang cầu xin một lời khen ngợi.
“Càn khôn đã định, trước sức mạnh tuyệt đối, ta cũng chẳng cần phí lời với các người làm gì.”
“Ai còn vương vấn chủ cũ, có thể sang bên kia bầu bạn với Lưu Cảnh, nửa đời sau ngồi tù có nhau cho bớt cô quạnh.”
“Kẻ nào tự phụ thanh cao nhìn ta không thuận mắt, hoặc muốn làm quan để vơ vét đục khoét, thì tốt nhất nên rời đi sớm.”
“Nếu các người muốn tiếp tục làm quan cho ra hồn, thì hãy ở lại.”
“Sau này kẻ nào còn mang chuyện ta là nữ nhi ra xỉa xói, ta sẽ một kiếm chém bay đầu kẻ đó!”
Đại điện trống trải im lặng hồi lâu.
Một số người lẳng lặng tháo mũ quan bỏ đi.
Những người còn lại đều đã hạ quyết tâm.
Lý Thừa tướng tuy mặt mày vẫn khó đăm đăm nhưng cũng không rời bước.
Cố Niên Vũ hướng về phía ta, quỳ một gối xuống đất: “Thần, cung thỉnh phu nhân đăng cơ!”
Những người khác cũng đồng loạt quỳ xuống, tiếng hô vang dội tận trời xanh: “Thần, cung thỉnh Bệ hạ đăng cơ!”
18
Ta trở thành vị nữ đế đầu tiên trong lịch sử.
Thực ra Cố Niên Vũ cũng từng muốn làm hoàng đế.
Ta rất quang minh chính đại bảo hắn: “Hay là thế này, chúng ta hòa ly, rồi tranh đấu một trận sòng phẳng, ai thắng thì người đó làm.”
Hắn nghe xong, lập tức quyết định không tranh nữa.
Nhưng hắn lại đưa ra những điều kiện cực kỳ khắt khe: Sắc phong hắn làm Hoàng phu, hậu cung chỉ có mình hắn, không được lập tam cung lục viện.
Ta thở ngắn than dài một hồi, rồi cũng gật đầu đồng ý.
Cố Niên Vũ vẫn không khỏi thắc mắc: “Tuy kế hoạch của chúng ta chu toàn, lý ứng ngoại hợp, nhưng thực tế mọi chuyện lại thuận lợi vượt xa tưởng tượng.”
“Ta chinh chiến bao năm cũng chưa từng đánh trận nào suôn sẻ thế này, quả thực là… như có thần trợ giúp.”
Hắn bảo là “Thần”.
Ha ha, ta triệu hoán rõ ràng là Quỷ cơ mà?
Ta nhịn cười hỏi: “Như vậy chẳng lẽ không tốt sao?”
Hắn chống cằm nhìn ta, ánh mắt mang theo sự dò xét: “Dẫu những chuyện khác đều có thể giải thích được, nhưng làm sao nàng biết Lữ Huân phản bội nàng? Sao nàng biết Lưu Cảnh đã trao mật chỉ giết nàng cho hắn?”
“Ừm… trong cung ta có người.”
“Ta đã tra rồi, không có ai cả.” Hắn khẳng định chắc nịch, “Nàng thậm chí còn lười đến mức chẳng thèm cài cắm lấy một tai mắt nào trong cung.”
…
Cài cắm tai mắt làm gì cho lao dân thương tài!
Ta có đám tiểu quỷ của ta là đủ rồi.
Chúng không chỉ là đao kiếm thay ta chém vào lưng kẻ thù, mà còn là đôi mắt, đôi tai của ta.
Đêm khuya thanh vắng, chúng lẻn vào phủ đệ của các vị đại nhân, nghe ngóng thái độ của họ đối với triều đình.
Đa số quan viên sớm đã bất mãn với Lưu Cảnh, họ bảo nếu không phải hoàng tộc đến đời hắn bị tuyệt tự thì nói gì cũng không để hắn làm hoàng đế.
Còn những kẻ ủng hộ Lưu Cảnh đa phần là lũ tiểu nhân nịnh hót, một khi triều cục biến động, chúng là kẻ cúi đầu nhanh nhất, hoàn toàn không đáng ngại.
Cố Niên Vũ có thể soái lĩnh thiên quân, còn ta có thể ngự trị vạn quỷ.
Hai người như chúng ta, đúng là một cặp trời sinh.
Chuyện ngày hôm đó khiến ta chạnh lòng nhất là khi Liêu Đại học sĩ tháo ô sa mạo, nói không nguyện vì kẻ “phản tặc” như ta mà dốc sức.
Dẫu có chút tiếc nuối, nhưng thôi, bỏ đi.
Ta không thích những thần tử ngu trung, tầm nhìn quá hẹp hòi.
Sang năm ta sẽ khôi phục khoa cử, chiêu hiền đãi sĩ, để triều đình không ngừng có dòng nước mới đổ vào, nhất định sẽ là một viễn cảnh hoàn toàn khác.
Tiểu Thúy tiến lại châm thêm trà, hỏi khẽ: “Bệ hạ, nếu tất cả những chuyện này không phải kế hoạch của người và Cố tướng quân, nếu hai người thực sự trở mặt thành thù, người có còn tiêu tốn linh lực để ngự quỷ giúp hắn đánh giặc không?”
Ta đáp: “Có.”
“Kể cả khi hắn thắng trận, sẽ cậy vào quân công mà xin Bệ hạ xử tội người, người vẫn làm sao?”
Ta vẫn khẳng định: “Phải.”
Lúc trước mộ phụ thân, ta đã dạy cho Tiểu Thúy đạo lý: Ân oán cá nhân là chuyện nhỏ, gia quốc thiên hạ là đại sự.
Đó là nguyên tắc.
Tiểu Thúy hai tay chống lên đôi má phúng phính, nhìn ta bằng ánh mắt đầy sùng bái.
“Cũng may là thuật ngự quỷ nằm trong tay Bệ hạ. Giả sử nhé, em nói là giả sử thôi, nếu kẻ nắm giữ thuật ngự quỷ là người Bắc Oánh, chẳng phải chúng ta thua chắc rồi sao?”
Ta nhấp một ngụm trà: “Không đâu.”
“Em có biết những quỷ hồn thay chúng ta đánh giặc trên chiến trường đến từ đâu không?”
Ta đặt chén trà xuống.
Tiểu Thúy lắc đầu.
“Họ chính là những tướng sĩ đại Lương đã hy sinh nơi trận mạc.”
“Kẻ thay chúng ta chinh chiến, chính là binh lính của chúng ta.”
“Cho dù người Bắc Oánh có biết thuật ngự quỷ, tướng sĩ của chúng ta khi sống đã vì gia quốc mà chiến đấu, thì khi chết cũng tuyệt đối không nghe lệnh quân thù.”
19
Nến đã cạn, lệ nến chất cao thành tầng, đêm đã trôi qua hơn nửa.
Tiểu Thúy khoác thêm áo choàng cho ta: “Bệ hạ, người thực sự không đi thăm Hoàng phu sao?”
“Hả?”
“Người bảo với Hoàng phu là không cho phép ngài ấy đến làm phiền, đợi người phê xong tấu chương sẽ tới tìm ngài ấy. Ngài ấy cứ thắp nến đợi mãi, trông oán niệm lắm… Cung nhân thật sự nhìn không nổi nữa nên mới nhờ em tới nhắc người một tiếng.”
Ta chớp chớp mắt, dường như đúng là có chuyện đó thật.
Nhưng lời đó là ta nói với hắn từ ban ngày mà.
“Bây giờ đã nửa đêm rồi, ta đi tìm hắn còn ra thể thống gì nữa?”
Ta nghiêm nét mặt nói.
Tiểu Thúy “tặc lưỡi” thành tiếng: “Thành thân hai ba năm rồi mà còn chưa viên phòng, người xem có ra thể thống gì không?”
“…” Ta gãi đầu, khiêm tốn thỉnh giáo Tiểu Thúy: “Ý của em là, chúng ta nhất định phải viên phòng sao?”
Tiểu Thúy bắt đầu phân tích cho ta nghe:
“Khi trước kết hôn cùng Hoàng phu là để trốn tránh việc Phế đế ban hôn.”
“Ừm.”
“Sau này Hoàng phu thường xuyên xuất chinh, hai người tụ ít ly nhiều, nhưng mỗi lần hồi phủ, ngài ấy dù phong trần mệt mỏi cũng phải đến gặp người ngay, còn mang theo bao nhiêu sản vật địa phương.”
“Phải.”
“Nhưng người còn nhớ lần đó không? Hai người dưới hoa dưới trăng ôn lại chuyện cũ, người uống chút rượu, hơi say nằm trong lòng ngài ấy, hai người đã hôn nhau rồi…”
“… Không nhớ.” Ta giả vờ trấn định, nhưng mặt đã đỏ bừng đến tận mang tai.
“Sau đó cô gia, khụ! Sau đó Hoàng phu bế người về phòng, em thấy không khí cũng hòm hòm rồi, đang định đi đun nước nóng, ai dè Phế đế đột ngột hạ chỉ, bắt Hoàng phu ngay đêm đó phải xuất chinh bình định loạn lạc phương Tây Nam.”
“Hoàng phu quay về lần nữa liền mang theo An Ninh công chúa, hai người bắt đầu diễn kịch, lừa cả con bé Thúy Thúy này luôn.”
Mọi chuyện đại khái là như thế.
Trước đây ta đã suýt chút nữa là động lòng với Cố Niên Vũ, nhưng sau đó vì diễn kịch quá nhập tâm nên ta cũng quên bẵng luôn chuyện này.
An Ninh công chúa chính là Đỗ Y Y, ta đã nhận nàng làm muội muội.
“… Ồ…”
“Ồ cái gì mà ồ,” Tiểu Thúy kéo ta dậy khỏi long bào, hướng ra ngoài hô lớn: “Người đâu, chuẩn bị kiệu, Bệ hạ khởi giá sang cung Vĩnh Phúc!”
Ta nửa đẩy nửa thuận theo để Tiểu Thúy đẩy vào cung điện của Cố Niên Vũ.
Cố Niên Vũ mặc một bộ trung y màu trắng ngà, vóc dáng cao lớn trường mi, gương mặt tuấn mỹ vô song dưới ánh nến đỏ càng thêm vẻ đẹp mông lung huyền ảo.
Khoảnh khắc nhìn thấy ta, đôi mắt hắn như có ánh sao lấp lánh.
Ta khẽ tằng hắng một tiếng, ngượng nghịu bảo: “Cái đó… Trẫm đến sủng hạnh chàng đây.”
Ánh sao lập tức bùng cháy thành hỏa nguyên.
Hắn bế bổng ta lên, ép xuống chiếc giường lớn mềm mại, hơi thở trở nên dồn dập.
Ta rất xấu hổ, nhưng ta là hoàng đế, thể diện không thể mất.
Ta xoay người đè ngược Cố Niên Vũ xuống, nâng cằm hắn lên, hung hăng nói: “Là Trẫm sủng hạnh chàng, rõ chưa?”
Nụ cười trên mặt hắn càng sâu thêm: “Được.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖