Góc Của Chan

MINH TIỄN CÔ HỒNG- CHƯƠNG 7

14

Dẫu biết việc thay triều đổi đại khó tránh khỏi đổ máu hy sinh, nhưng cảnh huynh đệ tương tàn là điều ta cực kỳ không muốn thấy.

Bất luận là binh sĩ của Cố Niên Vũ hay tướng sĩ các châu quận tuân chỉ kháng cự, chẳng phải thảy đều là bách tính đại Lương đó sao?

Ta phải tận lực hết mức để tránh thêm thương vong.

Vì vậy, những ngày này đành làm khổ đám quỷ binh kia vậy.

Cố Niên Vũ đánh trận vô cùng thuận lợi.

Có thủ tướng chủ động đầu hàng, nguyện dưới trướng hắn dốc sức.

Có bách tính trực tiếp trói gã thủ tướng địa phương, mở toang cửa thành.

Cũng có những tướng lĩnh ngoan cố không hóa, nhất quyết cố thủ, ta liền sai quỷ binh âm thầm giở chút thủ đoạn.

Ngày Cố Niên Vũ công thành, ta sai tâm phúc canh giữ Lưu Cảnh thật chặt.

Đỗ Y Y khoác trên mình bộ tố y, bị người ta áp giải lên mặt thành.

Ta cũng đứng nơi tường thành cao vút, mình mặc ngân giáp, tay cầm hồng thương, áo choàng đỏ lồng lộng tung bay trong gió lạnh.

Dưới chân thành, binh sĩ xếp hàng chỉnh tề, vị tướng dẫn đầu cưỡi trên con cao đầu đại mã, ngước mắt nhìn ta.

Tên Trung lang tướng đứng cạnh ta vốn là tai mắt của Lưu Cảnh.

Hắn gào lên: “Cố tặc! Già trẻ nhà ngươi đều nằm trong tay chúng ta, mau mau đầu hàng. Ta đếm đến ba, ngươi không hàng, ta sẽ giết một người!”

Đây là kế do ta hiến cho hắn, dùng mạng người Cố gia để uy hiếp Cố Niên Vũ.

Hắn cảm thấy chủ ý này vô cùng tuyệt diệu.

Để lấy lòng tin của hắn, ta không thể không diễn kịch, làm việc gì cũng vô cùng gò bó.

Ta mắt nhìn thẳng phía trước, khẽ lắc đầu thở dài: “Thật là ồn ào.”

Ngay lập tức, có người tuốt kiếm, cứa đứt cổ họng hắn.

Tên Trung lang tướng lúc ngã xuống mắt trợn trừng, tay chỉ về phía ta nhưng chưa kịp nói trọn câu đã bị kéo xác đi.

Hôm nay là một ngày nắng đẹp.

Trời cao mây nhạt, không khí trong lành. Ta hít sâu một hơi, cảm thấy tâm trạng vô cùng thư thái.

Ta cúi đầu, nhẹ mỉm cười với hắn: “Cố Niên Vũ, ngươi đến rồi.”

Giọng ta rất khẽ, nhưng hắn nghe thấy.

Hắn cũng báo lại bằng một nụ cười, gật đầu với ta.

Cố quân nghiêm trận chờ lệnh, sáu vạn tinh binh của ta cũng đang đợi hiệu lệnh của ta.

Rất nhiều người kinh ngạc nhìn phản ứng của hai chúng ta.

Đáng lẽ chúng ta phải như hai con gà chọi gặp nhau là xé xác, đáng lẽ ta phải kề dao vào cổ Đỗ Y Y, ép hắn tiến thoái lưỡng nan.

Nhưng không. Giữa vạn quân, tĩnh lặng đến mức chỉ nghe thấy tiếng chim trời vỗ cánh.

Ta dõng dạc hô lớn: “Bắc Oánh phạm biên cảnh ta, đồ sát bách tính ta, Cố Niên Vũ tướng quân trục xuất quân thù, thu hồi thành trì, rửa sạch nỗi nhục của đại Lương ta!”

Ta khựng lại một chút, rồi hỏi ngược lại: “Ai dám bảo hắn là phản tặc?”

“Nếu nói về kẻ phản tặc thực sự của đại Lương, thì kẻ đang ngồi trên điện kim loan kia – Lưu Cảnh – mới chính là kẻ đứng đầu!”

Toàn quân xôn xao, kinh ngạc nhìn ta trân trân.

Lời này nói trúng tim đen của binh sĩ họ Cố.

Sau giây lát ngỡ ngàng, họ nắm chặt tay gào lớn: “Tướng quân của chúng ta bảo gia vệ quốc, Hoàng thượng lại muốn giết ngài ấy, dựa vào cái gì chứ?”

“Phải, chúng ta không phục!”

Có kẻ chất vấn ta: “Hiên Viên tướng quân, phụ thân người là Dương lão tướng quân cả đời trung thành với Bệ hạ, lẽ nào người cũng muốn phản sao?”

“Chẳng phải là trung thành với Bệ hạ,” Ta đính chính, “Tổ huấn của Dương gia ta là: Hộ quốc an bang.”

“Năm kia quân Bắc Oánh xâm phạm biên cương, bản tướng dâng sớ xin lệnh ra quân, nhưng Bệ hạ lại thu hồi Hổ phù của ta, bắt Phi Vũ Kỵ đi làm phu dịch xây dựng hành cung.”

Lời nói của ta khơi dậy ngàn vạn phẫn uất trong lòng huynh đệ Phi Vũ Kỵ, họ phất cờ hô vang: “Chúng ta là để đánh giặc trên sa trường, không phải để xây vườn uyển cho Hoàng đế!”

Cố Niên Vũ dùng vỏ kiếm chỉ về phía tường thành: “Chư vị, có biết Đỗ lão tướng quân đã hy sinh như thế nào không?”

Ta đã sớm cho người cởi trói cho Đỗ Y Y.

Nàng ta hôm nay diện một thân tố y, tóc không cài trâm, đứng trong gió như nhành liễu yếu mềm, lại tựa như một con hạc trắng thanh cao thoát tục.

“Ta tên Đỗ Y Y, gia phụ là thủ tướng Dụ Thành, Đỗ Thủ Nghĩa. Cha và huynh trưởng ta vì bảo vệ bách tính Dụ Thành mà tử trận. Ta không cam tâm bị bắt làm nhục nên định nhảy xuống tường thành quyên sinh, may nhờ Cố tướng quân kịp thời đến cứu.”

Lời giới thiệu này y hệt lần đầu ta gặp nàng ta.

Chỉ là, nàng ta đã đổi hai chữ “Cố lang” thành “Cố tướng quân”.

“Chư vị, cha và huynh ta không đơn giản là chiến tử.”

“Dụ Thành địa thế hiểm yếu, dễ thủ khó công, một khi bị hạ, quân thù sẽ tràn xuống như thác lũ, bách tính sẽ bị tàn sát thảm khốc hơn. Dụ Thành bị vây hãm, lương thảo cạn kiệt, chờ mãi chẳng thấy viện binh và lương nhu. Cha ta tử thủ suốt mười lăm ngày, khi giặc tới, họ đã đói đến mức không còn chút sức lực.”

“Họ không cầm nổi binh khí, bị quân thù xẻo từng miếng thịt một…”

Kẻ có mặt tại đó, nghe mà phẫn nộ, thấy mà rơi lệ.

15

Tất cả đều nằm trong kế hoạch của ta.

Cố Niên Vũ nắm giữ trọng binh, chiến công lừng lẫy, phụ thân ta có mưu sĩ đông đảo, ta lại kế thừa vị trí gia chủ Hiên Viên thị.

Cuộc hôn nhân của ta và Cố Niên Vũ là sự kết hợp của thế lực cường đại, sớm đã khiến Lưu Cảnh kiêng dè.

Dẫu chúng ta không làm gì, tai họa sát thân cũng sẽ tự tìm đến.

Lúc đầu, Cố Niên Vũ sống chết không đồng ý kế hoạch này: “Để nàng một mình ở lại kinh thành, ta không yên tâm.”

“Trước khi thành thân ngươi đã hứa với ta điều gì?”

“Việc trong nhà đều nghe theo nàng.” Hắn ra vẻ ấm ức xong lại bắt đầu lải nhải, “Đừng đối đầu trực diện với Lưu Cảnh. Ta để lại cho nàng một đội ám vệ, vạn nhất sự tình không thuận, hãy tìm cách thoát thân trước.”

Ta cười đáp: “Được.”

Đỗ gia vì Lưu Cảnh mà chết, Đỗ Y Y hận thấu xương gã Hoàng đế này nên không chút do dự mà đồng ý giúp sức.

Mang thai là giả, sảy thai vì tức giận cũng là giả.

Lưu Cảnh đa nghi, để diễn màn kịch phu thê trở mặt sao cho thật nhất, chúng ta không tiếc tán tận gia sản, đánh nhau thừa sống thiếu chết, làm loạn đến mức nước lửa không dung.

Chỉ có như thế, Lưu Cảnh mới chịu tin ta, yên tâm giao lại binh quyền vào tay ta.

Ta đặc biệt “giam lỏng” người thân của Cố Niên Vũ và Đỗ Y Y lại một chỗ, phái người canh giữ ngày đêm, thực chất là để bảo vệ họ, khiến Cố Niên Vũ không còn nỗi lo sau lưng.

Cố Niên Vũ làm tất cả những điều này là để tự bảo vệ mình.

Nhưng ta thì không chỉ có vậy.

Trước mộ phụ thân ta từng nói, ta cả đời này có một lý tưởng.

Nếu quân vương thánh minh, ta nguyện tận lực thủ hộ bốn phương.

Nếu quân vương dung tục, chi bằng để ta làm kẻ đứng trên vạn người.

Ta muốn làm chủ giang sơn này, khiến thiên hạ này trở nên tốt đẹp hơn, thắp sáng vạn gia đình, để tiếng cười trẻ thơ vang vọng khắp những cánh đồng thơm mùi lúa chín.

Mọi người cứ ngỡ hôm nay sẽ có một trận huyết chiến long trời lở đất.

Trong cung mãi chẳng thấy động tĩnh gì, Lưu Cảnh phái Lý Thừa tướng ra thành xem xét.

Lão bước chân lảo đảo, bàn tay già nua run rẩy chỉ vào ta: “Hiên Viên Tương, ngươi cũng muốn tạo phản sao?”

“Vì sao lại không chứ?” Ta nghiêng đầu, tinh nghịch nháy mắt với lão: “Ta chính là muốn tạo phản đấy.”

“…”

Ánh mắt Cố Niên Vũ vẫn luôn dán chặt trên người ta, khẽ nở nụ cười đầy vẻ sủng ái.

Ánh tịch dương phủ lên bộ chiến giáp của hắn, khiến cả người hắn như được dát một lớp kim quang rực rỡ.

Ta đưa mắt ra hiệu cho phó tướng, vị đó lập tức hô lớn: “Mở cổng thành!”

Cánh cổng thành dày nặng từ từ chuyển động, mở ra một lối đi thênh thang.

Cố Niên Vũ không vội hạ lệnh tiến quân, hắn thúc ngựa tiến lên vài bước, ghì chặt dây cương, ngẩng đầu cười hỏi: “Phu nhân không cùng đi với ta sao?”

Đó là một con thiên lý mã toàn thân tuyết trắng, tên là “Tiểu Vũ”, cái tên do chính tay ta đặt.

Ta hơi ái ngại nhìn Đỗ Y Y.

Nàng ta đã theo ta diễn vở kịch này bấy lâu, danh tiếng ít nhiều cũng bị tổn hại, ta không nỡ bỏ mặc.

Nàng ta dịu dàng nói: “Đi đi, ta tự lo cho mình được.”

Tường thành cao hai trượng năm xích năm thốn, dựa vào võ công của ta, nhảy xuống trực tiếp tuyệt đối không nguy hiểm đến tính mạng.

Nhưng có điều, trông sẽ không được tao nhã cho lắm.

Lúc tiếp đất nếu lỡ vấp một cái hay quỳ sụp xuống thì thật mất mặt.

Cố Niên Vũ dường như thấu hiểu nỗi lo của ta, hắn dang rộng đôi tay: “Phu nhân, ta đón nàng.”

“Được.” Ta tung mình nhảy xuống, tà áo choàng đỏ rực tung bay giữa không trung.

Cùng lúc đó, hắn cũng từ trên lưng ngựa phi thân lên.

Sau khi đón gọn ta vào lòng một cách vững chãi, hắn nhẹ nhàng đáp trở lại lưng chiến mã.

Một tay hắn siết chặt eo ta, tay kia nắm dây cương, dẫn dắt đại quân lững thững tiến vào thành.

A, cái này…

Hắn không định để ta xuống sao?

Ta đâu có cụt chân.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!