9
Hiên Viên nhất tộc, vốn có khả năng thông linh với quỷ thần.
Mỗi dịp Thanh minh hay Tết Trung nguyên, tộc Hiên Viên chúng ta lại chuẩn bị chút đồ ăn, đốt chút giấy tiền để cúng tế những cô hồn dã quỷ không người chôn cất, không kẻ khói hương.
Truyền từ đời này sang đời khác, quỷ hồn nuôi dưỡng ngày một nhiều, chúng tự nguyện vì chúng ta mà dốc sức.
Nếu có việc cần, ta chỉ việc triệu hoán thủ lĩnh của chúng đến.
Hai thành Tùng – Ly cách xa nghìn dặm, ta không thể thân hành đến chiến trường, may mà có thuật “Cách không ngự quỷ” do mẫu thân truyền dạy.
“Sương trắng làm màn, vết mực làm dẫn, hòa cùng máu đầu ngón tay của người tộc Hiên Viên, có thể cách không điều khiển vạn quỷ.”
Thế nhưng thuật này tiêu tốn quá nhiều sức lực, không thể thường xuyên sử dụng. Lần này ta ngủ li bì suốt ba ngày trời, Tiểu Thúy dùng linh chi, nhân sâm, hồng táo, nhãn nhục hầm thành “Thập toàn đại bổ thang”, ép ta uống hết bát này đến bát khác.
“Tiểu thư, sao người vẫn còn giúp hắn làm gì?” Tiểu Thúy đầy vẻ bất bình.
Ta răn dạy nàng: “Nhi nữ tình trường là chuyện nhỏ, gia quốc thiên hạ mới là đại sự. Ta há có thể vì ân oán cá nhân mà để các tướng sĩ đang tắm máu sa trường vì đại Lương phải uổng mạng sao?”
Ta dẫn nàng xuống phố.
Vừa vặn lúc tiệp báo truyền về kinh thành, bên ngoài náo nhiệt vô cùng.
Bách tính hớn hở vui mừng, khắp hang cùng ngõ hẻm đều ca tụng phong công vĩ đức của Cố Niên Vũ, tôn hắn là “Chiến thần”.
Không ít cửa tiệm treo biển: “Biên quan đại tiệp, đồng loạt giảm giá một nửa”.
Tiên sinh trong học đường cũng tạm gác bài vở, dạy đám trẻ ngâm nga vần thơ của bậc tiền nhân:
Kiếm ngoại hốt truyền thu Kế Bắc, Sơ văn lệ tiệm mãn y thường. Khước khán thê tử sầu hà tại, Mạn quyển thi thư hỷ dục cuồng…
Lũ trẻ chỉ biết lắc đầu đung đưa theo nhịp mà học thuộc lòng, chẳng hay vì sao vị giáo thư tiên sinh lại đột nhiên lệ chảy tràn mi.
Chỉ những kẻ từng nếm trải nỗi nhục quốc phá gia vong mới thấu hiểu được tâm cảnh ấy.
Phụ thân lúc sinh thời từng bảo: “Tương nhi à, đại Lương lập quốc tuy chưa đầy trăm năm, nhưng suốt trăm năm qua, chúng ta chưa từng để mất một tấc đất nào. Giữ đất là trách nhiệm, đó là sứ mệnh của chúng ta.”
Năm kia khi đại Lương cắt nhượng hai thành, ta đã ngồi lặng yên trước mộ cha suốt một ngày dài.
Ngày mai Trung nguyên dẹp xong loạn, lễ tế gia đình nhớ báo cha.
Tiện đường, ta mua ít rượu ngon thức nhắm, xách tới trước mộ phụ thân.
Ta rót đầy chén rượu. “Cha, quân Bắc Oánh đã bị đuổi đi rồi, Tùng Thành và Ly Thành cũng đã thu hồi, ngoại hoạn đã trừ.”
“Tiếp theo, chính là lúc giải quyết nội ưu.”
Ta nghiêng chén, tưới rượu lên nấm đất vàng.
“Nữ nhi cả đời này có một lý tưởng, trước kia từng nói với cha rất nhiều lần, cha đều bảo đó là si tâm vọng tưởng.”
“Nhưng vì sao lại không thể nghĩ tới chứ?”
“Ta không chỉ dám nghĩ, ta còn dám làm.”
Tiểu Thúy cùng ta khấu đầu xong, nàng vẫn chìm đắm trong nỗi bất bình của riêng mình: “Tiểu thư, bên ngoài ai ai cũng tung hô gã họ Cố kia. Hoàng thượng đã hạ chỉ phong hắn làm Nhất phẩm Đại tướng quân. Mẹ kiếp, dựa vào cái gì chứ? Hắn phụ bạc tiểu thư, hắn đáng tội chết!”
Ta đứng dậy, thản nhiên đáp: “Hắn với tư cách là một tướng quân, giữ vững cương thổ, bảo vệ bách tính đại Lương, hắn không có lỗi.”
Tiểu Thúy vẫn không nén nổi kích động: “Công lao lớn nhất rõ ràng là của tiểu thư, hắn tính là cái thá gì?”
Lá rừng xào xạc, thanh phong dường như cũng có thể gột rửa lòng người.
Ta mỉm cười điềm nhiên: “Chỉ cần thiên hạ thái bình, bách tính an lạc, thành công không nhất thiết phải ghi danh ta.”
Tiểu Thúy lo lắng đến mức đôi chân mày nhíu lại thành hình chữ bát: “Nhưng tiểu thư ơi, người sắp xong đời rồi!”
“Người còn nhớ Hoàng thượng đã phán gì không?”
Hoàng thượng nói, chỉ cần Cố Niên Vũ khải hoàn trở về, sẽ cho người ngũ hoa đại trói ta đem đến trước mặt hắn, mặc hắn xử trí.
10
Lời này của Lưu Cảnh, ta vẫn luôn ghi tạc trong lòng.
Lưu Cảnh chính là ngự danh của đương kim Hoàng đế.
Đây vốn là lời hứa riêng tư hắn dành cho Cố Niên Vũ, chưa từng ban bố thánh chỉ rõ ràng.
Thế nhưng, lời ấy lại có thể dễ dàng lọt vào tai Tiểu Thúy, thật là chuyện nực cười.
Trừ phi, Lưu Cảnh cố tình muốn cho ta biết.
Ta tiến cung diện thánh, Lưu Cảnh đã đợi ta ở Minh Đức cung từ sớm.
Hắn nhìn ta từ xa, thần sắc cư nhiên thấp thoáng vẻ lạc lõng khôn cùng.
“Cố phu nhân, cuối cùng cũng chịu vào cung kiến giá rồi sao?”
Sau khi hành lễ, ta thanh lãnh đáp lời: “Thảo dân và kẻ họ Cố kia đã ân đoạn nghĩa tuyệt, thỉnh Bệ hạ đừng xưng hô như vậy nữa.”
Hắn phất tay bình thoái tả hữu, sai người khép chặt điện môn.
Xưa kia ta vốn tự xưng là “thần”, nhưng năm kia bị bãi quan miễn chức, trên người chỉ còn sót lại danh phận “Tướng quân phu nhân”.
Nay ta đã không còn thừa nhận Cố Niên Vũ là trượng phu, tự xưng “thần phụ” cũng chẳng còn thích hợp.
Đành phải tự gọi mình là “thảo dân”.
“Khí tính thật lớn.” Lưu Cảnh nói, “Vẫn còn trách trẫm không cho ngươi cầm quân sao?”
Ta rủ mắt, lặng thinh không đáp.
Nữ tướng quân uy phong lẫm liệt năm nào, nay thành một kẻ hạ đường phụ đáng thương, chẳng lẽ lại không được phép có chút tính khí?
Lưu Cảnh rảo bước vài vòng trong đại điện, cũng không nén nổi sự phẫn nộ: “Cứ ngỡ Cố Niên Vũ là kẻ chính trực, nào ngờ hắn hoàn toàn không màng đến ơn đề bạt của Dương lão tướng quân, lại đối đãi với ngươi như thế. Thật đúng là tri nhân tri diện bất tri tâm.”
“Sớm biết có ngày này, dù thế nào trẫm cũng không đồng ý cuộc hôn nhân của hai người!”
Ta ngước đôi mắt u sầu lên nhìn hắn, bấy giờ mới nói: “Có được sự tin tưởng và che chở của Bệ hạ, thảo dân đã mãn nguyện rồi.”
Đại điện rộng thênh thang, lư hương Cửu Long tỏa ra mùi long diên hương u tịch.
Bàn về tuổi tác, Lưu Cảnh cũng xấp xỉ ta, có lẽ do địa vị mà trên người hắn luôn toát ra sự thành thục quá sớm.
Nói cách khác, tâm trí hắn tuy chưa hẳn đã chín chắn, nhưng trong đầu đã chứa đầy những tâm cơ toan tính, thiếu đi sự thông tuệ và trầm ổn cần có.
Ta chẳng buồn vòng vo, dứt khoát đi thẳng vào vấn đề: “Cố Niên Vũ tư thông với nữ nhân khác, thảo dân và hắn đã như nước với lửa. Nếu hắn cậy vào chiến công mà thỉnh cầu Bệ hạ nghiêm trị ta, chẳng hay Bệ hạ định xử trí thế nào?”
Lưu Cảnh nhìn ta đầy vẻ khó xử, khẽ thở dài một tiếng.
“Trẫm sao lại không muốn bảo vệ ngươi, nhưng trẫm cũng rất nan giải.”
“Đỗ Y Y không phải nữ nhân tầm thường, nàng ta là hậu duệ trung liệt, lại được trẫm đích thân sắc phong là Hoài Ninh huyện chủ. Ngươi làm nàng ta uất ức đến mức sảy mất hài nhi, lại còn đem toàn bộ gia sản Cố gia đi quyên góp, ngươi xem ngươi đã làm gì kia chứ.”
“Cố Niên Vũ nắm giữ trọng binh, lời nói trong triều đầy trọng lượng, đến cả trẫm cũng phải nhượng bộ hắn ba phần. Nay hắn lại lập đại công, trẫm sao có thể không thuận theo ý hắn?”
Đến lúc này ta mới nhận ra tính chất nghiêm trọng của sự việc, vội vàng quỳ xuống, dùng ánh mắt khẩn khoản nhìn hắn: “Bệ hạ, cầu xin Ngài cứu ta…”
“Ngươi đứng lên trước đã.” Hắn định thân hành đỡ ta dậy, ta hoảng hốt thu tay lại, lùi về sau hai bước.
Nam nữ thụ thụ bất thân.
Lưu Cảnh cười khổ một tiếng, quay lưng đi không nhìn ta nữa.
“Năm kia…” Hắn khẽ than, “Năm kia trẫm vốn muốn đưa ngươi vào cung làm phi, tư giao mới chỉ nhắc qua một lời, Cố Niên Vũ đã lập tức trình lên di thư của phụ thân ngươi ngay trên triều.”
“Trẫm tuy là thiên tử, nhưng không thể không màng đến di nguyện của Dương lão tướng quân, càng không tiện cùng thần tử tranh đoạt nữ nhân.”
Ta kinh ngạc đến mức há hốc mồm: “Cơ sự lại có thể như vậy sao?”
“Nếu không có hắn chắn ngang giữa hai ta, Trẫm đã không phải chịu nỗi đau mất đi người mình yêu, mà ngươi bây giờ cũng đâu đến nỗi…” Hắn khịt mũi một cái, “Thôi bỏ đi, không nhắc chuyện cũ nữa.”
“Bệ hạ, ta…” Ta khẽ cắn môi, dùng ánh mắt đầy vẻ hối hận nhìn hắn, lặng lẽ bày tỏ sự tiếc nuối khôn nguôi.
Nhưng thâm tâm ta hiểu rõ hơn ai hết, tâm ý hắn vốn chẳng đặt nơi ta.
Ta liền thuận theo ý tứ của hắn, tiếp lời: “Cố Niên Vũ quả nhiên cuồng vọng đến mức này sao!”
“Hà chỉ là cuồng vọng!” Lưu Cảnh phất mạnh tay áo.
“Hắn mới hai mươi sáu tuổi, chỉ dùng hơn ba vạn binh đã thắng được quân Bắc Oánh. Cấm quân kinh thành cũng đều là người của hắn. Trẫm sợ lắm! Trẫm sợ đến mất ăn mất ngủ!”
“Năm kia hắn đã dám trắng trợn tranh giành nữ nhân với Trẫm, văn võ bá quan bình thường toàn hùa theo hắn để đối nghịch với Trẫm. Nay hắn lại lập chiến công hiển hách thế này, ngươi có biết bách tính ngoài kia đang đồn đại thế nào không?”
“Họ nói, giang sơn mà Trẫm đánh mất, đều do một tay Cố Niên Vũ thu hồi lại.”
“Quả thực là… đại nghịch bất đạo!”
Hắn tức giận đến mức mặt mũi biến dạng, lời nói đến cuối còn lạc cả giọng.
Ta vội vàng quỳ xuống, ra vẻ run cầm cập, không dám hé môi nửa lời.
Hóa ra suy đoán bấy lâu của ta là chính xác.
Hoàng đế sớm đã dung không nổi Cố Niên Vũ nữa rồi.
“Thảo dân nguyện vì Bệ hạ phân ưu!” Ta dõng dạc hô lớn.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖