Góc Của Chan

MINH TIỄN CÔ HỒNG – CHƯƠNG 3

5

Ta gạt phắt tay hắn: “Bỏ cái vuốt bẩn thỉu của ngươi ra!”

Cố Niên Vũ nén giận, gằn từng chữ: “Đừng thách thức kiên nhẫn của ta. Mau cầm lấy hưu thư rồi biến cho khuất mắt.”

Đỗ Y Y che miệng cười khẩy: “Chẳng có chút dáng vẻ nữ nhân nào, thảo nào Cố lang chẳng thèm động vào người.”

“Cố lang đã không cần ngươi nữa, ngươi còn mặt dày mày dạn bám lấy thì có ích gì!”

“Ta nào có thèm chấp cái gã Cố lang của ngươi!” Ta nhại theo giọng điệu của nàng ta, cũng âm dương quái khí không kém: “Ta chỉ muốn tiền. Hồi môn ta mang về, gia sản chia đôi, đổi hưu thư thành hòa ly thư, ta lập tức rời đi.”

Đỗ Y Y tức đến mức bật dậy khỏi ghế, mặt đỏ tía tai: “Mang hồi môn đi thì thôi đi, gia sản Cố phủ dựa vào cái gì mà chia cho ngươi một nửa!”

Cố Niên Vũ vội vàng bước tới đỡ lấy nàng ta, dịu dàng trấn an: “Nàng ngồi xuống trước đã, đừng để phẫn nộ làm tổn hại thân thể.”

Ta bắt đầu kiên nhẫn giảng giải “đạo lý” cho bọn họ: “Ngươi xem, ngay cả chút tài bảo này cũng chẳng nỡ rời tay, còn dám rêu rao là chân ái sao?”

“Cố Niên Vũ, rốt cuộc là tiền tài quan trọng, hay danh phận của nàng ta quan trọng?”

“Thứ tình yêu cảm động đất trời của hai người, chẳng lẽ lại không kinh qua nổi thử thách của kim tiền?”

Nói lý xong rồi, còn phải hạ thêm liều thuốc mạnh: “Phụ thân ta là Trấn Nam đại tướng quân Dương Chiêu được Tiên hoàng đích thân sắc phong, mẫu thân ta xuất thân từ đại thế gia Hiên Viên thị. Song thân dù đã khuất, nhưng các mưu sĩ của phụ thân ta vẫn nể ta vài phần mặt mũi, ta hiện cũng đang kế thừa vị trí gia chủ Hiên Viên gia.”

“Nếu ta cứ thế lủi thủi trở về, đem những việc đốn mạt ngươi làm tố cáo với bọn họ, chỉ sợ mỗi người nhổ một bãi nước bọt cũng đủ dìm chết ngươi rồi.”

Cố Niên Vũ bắt đầu dao động.

Ta thong thả vắt chân, gõ nhịp xuống bàn: “Một ngày phu thê nghìn năm ân nghĩa. Chi bằng thế này, để ta làm Cố phu nhân thêm một ngày nữa. Ta sẽ bàn giao sổ sách tài vật cho Đỗ Y Y, tính toán minh bạch mọi khoản, gia sản trong phủ ta chỉ lấy một phần tư, chúng ta ký hòa ly thư, vui vẻ mà chia tay.”

Cố Niên Vũ lưỡng lự hồi lâu, rồi dứt khoát: “Nhất ngôn vi định!”

“Sảng khoái!”

Đỗ Y Y phấn khích vỗ bàn đứng dậy, đau quá lại phải vẩy tay mấy cái, tán thưởng: “Ta thích nhất là hạng nữ nhân dứt khoát như ngươi.”

Ta để lại một nụ cười đầy ẩn ý.

Đứng dậy, không thèm ngoảnh đầu lại mà bước thẳng về viện tử của mình.

Quỷ mới thèm làm Cố phu nhân thêm một ngày.

Ta chẳng qua là muốn giữ lại lệnh ấn tượng trưng cho quyền quản gia thêm một ngày mà thôi.

Tiểu Thúy mài mực, ta vén tay áo cầm bút, viết xuống vài dòng.

Đêm ấy, ánh trăng vằng vặc.

Tiểu Thúy canh giữ ngoài cửa viện.

Ta thổi tắt nến trong phòng, khoanh chân ngồi trên bồ đoàn.

Tay bắt quyết hoa lan, miệng lẩm nhẩm chú ngữ.

Chỉ chốc lát sau, từng luồng sương trắng từ quanh thân trỗi dậy, nhanh chóng lan tỏa khắp gian phòng.

Sương mù mịt mù, hơi nước bốc lên nghi ngút như lạc vào dị giới.

Giữa làn sương trắng, một bóng đen tụ lại, dần dần ngưng tụ thành hình người.

Kẻ đó quỳ một gối xuống đất: “Thỉnh chủ tử phân phó.”

Ta chỉ tay vào xấp giấy trên án kỷ: “Đi đi, dán khắp kinh thành cho ta.”

“Tuân mệnh.”

Sau khi hắn ẩn thân rời đi, làn sương trắng xung quanh cũng theo đó mà tan biến.

Mọi thứ trở lại như cũ, tựa hồ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

6

“Ngô chinh chiến nhiều năm, chứng kiến cảnh lầm than khắp chốn, dân sinh muôn vàn gian khó, mỗi khi nghĩ đến lại thao thức khôn nguôi. Ngô nguyện dốc hết gia tài, một nửa sung vào quân dụng, một nửa dùng để xây dựng thiện đường, vì bách tính mà góp chút sức mọn.

Ký tên: Cố Niên Vũ.”

Chỉ trong một đêm, bài thủ bút đầy “tài hoa” này của ta đã dán đầy khắp cùng trời cuối hẻm.

Bách tính tụ tập vây quanh xem, có mấy lão nhân tóc bạc phơ vì quá cảm động mà nước mắt lưng tròng: “Cố tướng quân quả là đại nhân từ bi, người tốt, đúng là người tốt!”

“Phải đó, thật là nghĩa cử cao đẹp!”

Cố Niên Vũ quả thực là một tướng lĩnh thanh liêm, bạc vàng trong kho đều đến từ ban thưởng và bổng lộc, chẳng hề có thêm chút “mỡ màng” ngoài luồng nào.

Kho lẫm nhanh chóng bị dọn sạch bách đến tận đáy.

Ta thấy vẫn chưa đủ, bèn dẫn người tới chính phòng khuân sạch cả đồ đạc của hắn đi.

Dẫu sao ta vẫn là Cố phu nhân danh chính ngôn thuận, hạ nhân trong phủ nào có ai dám trái lệnh ta.

Lúc Cố Niên Vũ bãi triều trở về, vừa vặn bắt gặp cảnh ta đang đoạt lấy hộp trang sức của Đỗ Y Y.

“Đây là đồ của ta, trả lại cho ta!”

“Ngươi là người của Cố Niên Vũ, đồ của ngươi chính là đồ của Cố phủ. Quyền quản gia Cố phủ nằm trong tay ta, vậy nên đồ của ngươi ta muốn định đoạt thế nào là quyền của ta. Người đâu, đem đi bán lấy tiền quyên góp!”

Nàng ta siết chặt hộp trang sức giằng co không dứt với ta, khóc lóc đến khản cả giọng: “Cố lang, cứu mạng, nữ nhân này điên rồi!”

Nàng ta dám mắng ta, ta vung tay vả thẳng một bạt tai.

Trên gương mặt kiều diễm ấy lập tức hiện rõ năm dấu ngón tay đỏ ửng.

“Vô phép vô tắc, đó là thái độ ngươi dùng để nói chuyện với ta sao?” Ta nộ quát.

Dứt lời, mặt ta cũng hứng trọn một cú tát nảy lửa.

Sức lực của nam nhân bao giờ cũng lớn hơn nữ nhân.

Cố Niên Vũ thở hổn hển, trong mắt bùng lên ngọn lửa giận ngùn ngụt.

“Ngươi định làm phản rồi sao!”

Đôi bàn tay hắn run rẩy, “Kho lẫm rốt cuộc là chuyện gì? Những thứ dán ngoài kia đều là do ngươi viết?”

“Biết rồi còn hỏi!”

Ta tung một cước đá thẳng vào đùi hắn, dùng hết mười phần lực.

Hắn không kịp đỡ, lảo đảo lùi lại hai bước.

Ta ôm lấy gương mặt đau rát, cười đến là sảng khoái: “Cố Niên Vũ, ta đang giúp ngươi gây dựng danh tiếng đấy, ngươi không thấy vui sao?”

“Cáo thị đã dán ra ngoài rồi, trên đó đóng ấn tín của Cố phủ hẳn hoi. Hay là ngươi thử bước chân ra cửa mà giải thích với thiên hạ đi, nói rằng ngươi hối hận rồi, không muốn quyên góp nữa?”

Đỗ Y Y nhào vào lòng Cố Niên Vũ, đôi mắt đỏ hoe vì uất hận: “Cố lang, nàng ta cố ý, nàng ta đang trả thù chúng ta!”

Cố Niên Vũ vẫn không thể tin nổi, nghiến răng kèn kẹt: “Ngươi chẳng phải muốn một phần tư sao? Giờ quyên sạch rồi, một xu ngươi cũng đừng hòng kiếm được.”

Ta dang rộng hai tay, tư thái càng thêm cuồng vọng: “Hiên Viên gia ta gia tài bạc triệu, ai thèm hiếm lạ dăm ba đồng tiền lẻ rách nát của ngươi?”

“Hồi môn của ta đã được vận chuyển đi ngay trong đêm rồi. Thứ quyên góp hôm nay đều là đồ đạc của Cố phủ, hơn nữa còn là nhân danh Cố phu nhân ta mà quyên. Ha ha ha!”

“Đôi gian phu dâm phụ các ngươi, sau này cứ ôm lấy cái thứ tình yêu cao cả kia mà húp gió Tây Bắc đi!”

Cố Niên Vũ tức đến tím tái mặt mày, không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, hắn tuốt kiếm khỏi vỏ, mũi kiếm sắc lạnh chỉ thẳng vào mặt ta.

Ta nghiêng mình né tránh mũi kiếm, tiện tay bẻ một cành liễu, trực diện giao phong cùng hắn.

Tâm trí Cố Niên Vũ đang hỗn loạn, chiêu thức lộ đầy sơ hở, bị ta hóa giải một cách dễ dàng.

Lá rụng lả tả, làm nhiễu loạn cả một hồ nước biếc.

Lũ sẻ vốn đang đậu trên cành xem kịch hay cũng hoảng hốt vỗ cánh bay đi.

Đám hạ nhân đứng ngồi không yên, quản gia dậm chân van nài: “Tướng quân, phu nhân, xin đừng đánh nữa, đánh nữa là sập nhà mất!”

Cành liễu rốt cuộc khó địch nổi sắt thép, qua hơn trăm chiêu, ta dần rơi vào thế hạ phong.

Ta lùi sát rìa mái hiên, ngói dưới chân đã có dấu hiệu lung lay.

Ta phóng cành liễu về phía Cố Niên Vũ, thừa lúc hắn gạt chiêu, ta tung người nhảy khỏi mái nhà, nhẹ nhàng như lông hồng đáp xuống mặt đất.

Cố Niên Vũ cũng theo đó lao xuống.

Ta nhanh như cắt tóm lấy Đỗ Y Y còn đang hồn xiêu phách lạc, chắn ngay trước mặt.

“Ngươi đâm đi!” Ta đe dọa, “Đâm thẳng vào cái mặt này này.”

Đỗ Y Y sợ đến mức nhắm nghiền mắt, người run như cầy sấy.

“Tiểu Thúy, chúng ta đi.”

Tiểu Thúy rất tinh ý, lập tức bám gót theo sau ta.

Cố Niên Vũ vội vàng thu kiếm, trố mắt nhìn ta xách cổ Đỗ Y Y lôi tuột ra tận cổng phủ.

Ta đã bán đồ suốt cả buổi sáng, ngoài cổng phủ lúc này vô cùng náo nhiệt, kẻ buôn người bán chờ mua đồ rẻ vây kín, bách tính qua lại tấp nập.

Họ xì xào bàn tán: “Chao ôi, làm cái gì thế kia? Chẳng phải Cố phu nhân sao?”

Đỗ Y Y dù bị ta khống chế vẫn không chịu yên thân, gào lên giải thích: “Cố tướng quân đã hưu nàng ta rồi…”

Cố Niên Vũ vốn là kẻ trọng sĩ diện, lúc bước tới đã sớm vứt bỏ bảo kiếm, cố ra vẻ chính trực lẫm liệt, ung dung tự tại như thường ngày.

“Phải, Hiên Viên thị tâm địa hẹp hòi, không có lòng dung thứ, bản tướng đã hưu nàng ta!”

“Hiên Viên Tương, nể mặt phụ thân ngươi, bản tướng hôm nay không làm khó ngươi, cầm lấy hưu thư này rồi cút đi!” Hắn ném tờ hưu thư thẳng vào mặt ta.

Ta đẩy mạnh Đỗ Y Y về phía hắn, nàng ta vấp phải bậc cửa, lảo đảo ngã nhào vào lòng Cố Niên Vũ.

Phu thê là người thân thiết nhất, cũng là người xa lạ nhất.

Một bậc cửa, chia cắt đôi đường, rạch ròi như nước sông với nước giếng.

Ta hít sâu một hơi, mắng lớn: “Cái thứ chó má gì thế này, ngươi cũng xứng viết hưu thư cho ta sao?”

Trước mặt bàn dân thiên hạ, ta xé nát tờ hưu thư thành từng mảnh nhỏ.

“Các vị phụ lão hương thân hôm nay đều làm chứng, Cố Niên Vũ lòng dạ lăng nhăng, không giữ phu đức, nay là ta hưu hắn! Tình nghĩa phu thê giữa ta và Cố Niên Vũ đoạn tuyệt tại đây, từ nay về sau thề không đội trời chung!”

Tay vung lên, gió cuốn tới.

Tờ hưu thư bị xé vụn tan tác thành ngàn vạn mảnh, bay lơ lửng giữa không trung.

Tan rồi.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!