3
Tầm vóc.
Nàng ta dám bàn với ta về “tầm vóc”.
Ta nghe mà suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng.
Đến cả Cố Niên Vũ cũng nghe không lọt tai nữa, hắn liên tục nháy mắt ra hiệu cho nàng ta dừng lại.
Năm ta mười bảy tuổi đã theo phụ thân mặc giáp ra quân, trải qua mười ba trận đại chiến, tiểu chiến nhiều không đếm xuể, đánh cho lũ giặc Oa xâm phạm biên cảnh phải khiếp vía tháo chạy.
Khắp triều đình này, ai mà không tường tận công lao của ta?
Càng khác biệt hơn là, ta mang họ Hiên Viên.
Ta là người duy nhất ở đại Lương này được theo họ mẫu thân.
Phụ thân ta yêu mẫu thân ta đến tận xương tủy, mặc kệ ánh nhìn của thế gian mà cho phép ta kế thừa họ ngoại.
Hai chữ Hiên Viên, không chỉ nghe qua là thấy bá khí.
Ta có thể lấy ít thắng nhiều trên chiến trường, Cố Niên Vũ những năm nay có thể bách chiến bách thắng, thảy đều nhờ vào sức mạnh huyền bí của tộc Hiên Viên.
Ta có thể điều khiển vạn quỷ.
Điều này, ngay cả Cố Niên Vũ cũng không hề hay biết.
Vậy mà giờ đây, một vị tiểu thư khuê các chưa từng cầm qua đao thương lại xứng luận bàn cao thấp về nhãn giới với ta sao?
Ta không giận mà cười: “Vậy xin hỏi Đỗ tiểu thư đầy ‘tầm vóc’ kia, theo ý kiến của ngươi, hiện tại ta nên làm gì mới phải?”
“Tự nhiên là thu dọn hưu thư, không khóc không nháo mà rời khỏi Cố phủ.”
Nàng ta ra hiệu bằng ánh mắt, Cố Niên Vũ liền phục tùng quăng tờ hưu thư đã viết sẵn đến trước mặt ta.
Ta liếc sơ qua, đúng là thủ bút của hắn.
Vết mực đã khô khốc, nét chữ vẫn xấu xí như xưa.
Người ta thường nói “chữ như người”, Cố Niên Vũ sinh ra với dáng vẻ anh tuấn sảng khoái, lông mày như tranh vẽ, điểm khiếm khuyết duy nhất chính là nét chữ quá tệ.
Hồi còn ở trong quân ngũ, hắn thường nhân lúc đêm tối lẻn vào trướng của ta, giở trò lười biếng: “Bệ hạ chê chữ của ta khó coi, tấu chương này nàng viết giúp ta có được không?”
Đến khi thành thân hắn mới thú nhận, nhờ ta viết giúp tấu chương là giả, cố ý muốn gần gũi ta mới là thật.
Không ngờ nhanh như vậy, hắn đã đi gần gũi người khác rồi.
Hai ngón tay ta gõ nhịp đều đặn trên án kỷ, nhìn Đỗ Y Y đến mức khiến nàng ta phát khiếp.
“Ngươi rất biết cách thao túng lòng người.” Ta đi thẳng vào vấn đề, “Ngươi nói tràng giang đại hải như vậy, chẳng phải là muốn ta chủ động rời đi để không gây rắc rối cho hai người sao? Làm gì có chuyện hời như thế.”
Nàng ta lên tiếng mỉa mai: “Ngươi không phải vẫn còn muốn giành lại trái tim của Cố lang đấy chứ?”
Ta nghiêng đầu liếc nhìn Cố Niên Vũ.
“Nam nhân đã bẩn rồi, ta không hiếm lạ.”
Hắn có lẽ không ngờ ta lại quyết tuyệt đến vậy, trong ánh mắt thoáng qua một tia thẫn thờ và giận dữ.
Nhưng rốt cuộc hắn vẫn tự cho mình là kẻ độ lượng, không chấp nhặt với ta, ra hiệu cho ta nói tiếp.
“Kẻ chết đi sống lại đòi cưới ta là ngươi, kẻ sau lưng ta tư thông với nữ nhân khác là ngươi, mà kẻ đòi hưu thê cũng chính là ngươi.”
“Ta gả cho ngươi nửa năm, thay ngươi quán xuyến phủ đệ, có công chứ không hề có tội.”
“Hồi môn của ta, ta sẽ mang về toàn bộ. Tài sản trong phủ, ta muốn một nửa.”
Đỗ Y Y định lên tiếng phản bác liền bị Cố Niên Vũ lạnh lùng ngăn lại: “Để nàng ta nói hết.”
“Hưu thư, đổi thành Hòa ly thư.” Ta khựng lại một chút rồi bổ sung: “Dù sao đa phần mọi người đều cho rằng hưu thư là minh chứng cho việc nữ tử đức hạnh có tì vết, sẽ ảnh hưởng đến việc ta tìm nam nhân sau này.”
“Đúng rồi, nhớ viết thêm cả việc chúng ta chưa từng hành lễ phu thê vào nữa.”
Nghe vậy, Đỗ Y Y kinh ngạc há hốc mồm, không thể tin nổi mà nhìn Cố Niên Vũ.
Cố Niên Vũ chậm rãi quay đầu lại.
Đuôi mắt hắn ửng đỏ, nhìn ta cứ như muốn ăn tươi nuốt sống vậy.
4
Cố Niên Vũ vốn là một tiểu binh dưới trướng phụ thân ta.
Cha ta thấy hắn dũng mãnh phi thường, lại có kiến giải sâu sắc nên đã một mực đề bạt hắn lên chức Hiệu úy.
Năm kia Tiên hoàng băng hà, Tân đế đăng cơ.
Tân đế muốn chỉ hôn cho ta, Cố Niên Vũ đã nhanh chân quỳ xuống trước một bước, thưa rằng: “Di nguyện của Dương lão tướng quân trước khi lâm chung là muốn mạt tướng làm con rể của ngài, xin Bệ hạ thành toàn cho tâm nguyện của Dương lão tướng quân.”
Dương lão tướng quân chính là người cha lụy tình của ta.
Cố Niên Vũ còn đưa ra di thư của cha ta, nét chữ trông rất giống.
Tân đế ngồi trên cao, sắc mặt trắng bệch, đôi môi run rẩy, cuối cùng đành phải chấp thuận.
Ta lĩnh chỉ tạ ơn.
Sau đó ta chất vấn riêng Cố Niên Vũ: “Đó căn bản không phải chữ của cha ta, đây là tội khi quân, gan ngươi cũng lớn thật đấy!”
“Nàng có biết Bệ hạ định chỉ hôn nàng cho ai không?”
Ta không biết.
Hắn chỉ hôn ta cho ai cũng có khả năng: Có thể là Thụy Hầu gia đã ngoài lục tuần, có thể là Lý công tử phong lưu đa tình nhà Thừa tướng, cũng có thể là nhị thiếu gia nhà Ngự sử thân hình lực lưỡng như gấu đen.
Mục đích thực sự của vị Bệ hạ này chính là không muốn ta nắm binh quyền nữa.
Ngài ấy muốn dùng lý do “nữ tử gả chồng phải lo việc nội trợ” để thu hồi binh quyền của ta.
Thánh chỉ đã ban, căn bản không có đường lui.
Đối với Cố Niên Vũ, ta chỉ có tình đồng chí trong quân ngũ, nhưng ít nhất cũng coi là một chút tình nghĩa, vả lại trông hắn nhân phẩm cũng không tệ, dung mạo lại thuận mắt.
Thay vì gả cho một kẻ không quen biết, chẳng thà gả cho người mình thân thuộc, thế nên ta đã không vạch trần hắn ngay tại triều.
Vậy là ta gả vào Cố phủ.
Đi theo ta về Cố phủ còn có vạn quán gia tài mẫu thân ta để lại, cùng với đám mưu sĩ và phủ binh của phụ thân ta.
Đêm tân hôn, sau khi hắn chỉ tay lên trời thề thốt bày tỏ nỗi lòng với ta, hắn nói: “Nàng yên tâm, nếu nàng không nguyện ý, ta tuyệt đối không cưỡng cầu.”
“Cố phủ sau này chính là nhà của nàng, ở đây nàng hoàn toàn tự do.”
Hắn đối với ta dịu dàng chu đáo, lại rất mực giữ lễ tiết.
Người người đều nói, Cố tướng quân cưới được ta chẳng khác nào rước về một núi vàng, bảo sao không cung phụng cho được.
Nhưng nào chỉ đơn giản là núi vàng?
Mùa thu năm kia, Cố Niên Vũ dẫn bốn vạn đại quân thẳng tiến tiền tuyến, lấy ít địch nhiều chiếm được Bằng Cốc Quan, sử gọi là “Bằng Cốc Quan Đại Tiệp”.
Ở tuổi hai mươi tư, hắn được phong làm “Phiêu Kỵ Đại Tướng Quân”, đứng vào hàng Tam công, chức quan có thể thế tập cho đời sau.
Ai ai cũng khen hắn là bậc thiếu niên anh tài, nhưng lại chẳng biết rằng, chính ta, kẻ đang ở cách xa nghìn dặm, đã hiệu triệu vạn quỷ, âm thầm trợ giúp hắn thắng trận đánh đó.
Giờ đây, Cố Niên Vũ nắm giữ đại quân, lên triều đứng ở vị trí đầu tiên của hàng võ tướng, lời nói đầy trọng lượng, trên được quân vương coi trọng, dưới được bách tính yêu mến.
Hắn đã có tất cả mọi thứ rồi.
Lại tìm thấy tình yêu đích thực của đời mình, chỉ cần đuổi ta đi, sau này hắn có thể bên cạnh thê hiền, thật là khoái hoạt biết bao.
Đỗ Y Y nếu sinh hạ được nam tử, còn có thể kế thừa tước vị của hắn.
Suy cho cùng, bao công sức ta gây dựng, hóa ra lại thành “làm váy cưới cho người khác mặc”.
Trước mắt ta, Cố Niên Vũ trợn mắt hung hãn, buông lời đe dọa: “Hiên Viên Tương, ngày thường ta đối đãi với ngươi không bạc, ngươi chớ có quá phận!”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖