1
Cố Niên Vũ khải hoàn trở về, mang theo một nữ tử.
Ta vốn tưởng nàng ta chỉ là hạng trà xanh tầm thường, chỉ cần dọa dẫm đôi câu sẽ biết điều mà thút thít rúc vào lòng nam nhân.
Nào ngờ, nàng ta lại là kẻ cứng đầu, dám trực diện đối đầu với ta ngay trước mặt Cố Niên Vũ.
“Phu nhân hà tất phải dùng ánh mắt ấy nhìn ta, càng không cần mở miệng ra là gọi hai tiếng ‘ngoại thất’ nghe thật chói tai.”
“Ta vốn là nữ nhi nhà lành, xét về gia thế, chỉ sợ chẳng ai thanh bạch hơn ta.”
“Ồ?” Ta nảy sinh chút hứng thú, nhướng mày nói: “Vậy tự giới thiệu nghe thử xem.”
Nàng ta ưỡn chiếc bụng hơi nhô cao, vẻ mặt đầy tự tin: “Ta tên Đỗ Y Y, gia phụ là thủ tướng trấn giữ Dụ Thành, Đỗ Thủ Nghĩa. Cha và huynh trưởng ta vì bảo vệ bách tính Dụ Thành mà đều đã tử tiết trên sa trường.”
“Ta không cam tâm bị bắt làm tù binh chịu nhục, vốn định gieo mình xuống thành thủ tiết, may nhờ có Cố lang kịp thời ứng cứu mới giữ được mạng này.”
Cố Niên Vũ lộ rõ vẻ tán thưởng: “Đỗ gia quả là một nhà trung liệt, ngay cả hạng nữ tử yếu đuối như Y Y cũng xem nhẹ sinh tử, thật khiến người ta phải kính trọng bội phần.”
Ánh nắng xuyên qua tiền đường, hắt hiu trên lớp giáp trụ mà hắn còn chưa kịp cởi bỏ, bộ trang phục ấy càng tôn thêm khí thế oai phong của hắn.
Trông hắn vẫn như vị thiếu niên tướng quân năm nào, thân tư như tùng, chính trực bất khuất.
Gió lướt qua.
Ta khẽ vuốt lọn tóc mai, nhìn chằm chằm vào bụng Đỗ Y Y, bất giác cười khẩy: “Kính trọng bội phần? Kính trọng đến mức lên tận giường cơ à?”
Sắc mặt Cố Niên Vũ tối sầm lại, trầm giọng quát: “Hiên Viên Tương, chú ý lời lẽ của ngươi!”
Ta đường hoàng ngồi trên chiếc ghế gỗ lê nơi chính đường, liếc nhìn hai kẻ đang đứng kia.
Thật tốt, cảm giác này chẳng khác nào đang thẩm vấn phạm nhân.
“Vậy ta nên nói gì đây? Thể hiện lòng bao dung của chính thất, thân thiết nắm tay nàng ta gọi một tiếng muội muội, khuyên ngươi cho nàng ta một danh phận, rồi chọn ngày lành tháng tốt rước nàng ta vào cửa làm thiếp sao?”
Ta tự thấy mình mắng cũng chẳng tệ, cầm lấy chén trà tiểu Thúy dâng lên, thong dong thưởng thức.
Ngờ đâu Đỗ Y Y ngẩng cao đầu, dõng dạc nói: “Nữ nhi Đỗ gia, há có lý nào lại đi làm thiếp cho người khác?”
2
Ta nhấp một ngụm trà, cười khinh bỉ: “Đúng là si tâm vọng tưởng.”
Dẫu ta có bao dung, yếu đuối đến nhường nào,dẫu Cố Niên Vũ có sủng ái nàng ta ra sao, cũng chưa đến mức khiến ta phải nhường lại vị trí chính thê này.
Nên nhớ,ta là thê tử mà hắn đã theo đuổi nhiều năm, dùng tam minh lục sính để rước về nhà.
Cố Niên Vũ đứng đó, vóc dáng thanh tú hiên ngang, không giận mà uy.
Hắn hắng giọng một tiếng: “Ta đã hứa với Y Y, sẽ để nàng ấy làm thê tử duy nhất của ta.”
Chén trà trên tay ta nghiêng hẳn sang một bên.
Nước trà tràn ra suýt chút nữa làm bỏng tay ta.
Ta nghi ngờ tai mình có vấn đề, nhất thời quên cả việc đặt chén trà nóng xuống.
Cố Niên Vũ bước tới giằng lấy chén trà,đặt mạnh lên án kỷ, mất kiên nhẫn nói: “Y Y đã được Hoàng thượng hạ chỉ phong làm Huyện chủ, trong bụng nàng ấy lại đang mang cốt nhục của ta, chẳng lẽ ngươi bắt một Huyện chủ đường đường chính chính phải làm thiếp cho ta sao?”
Ta sững người, nhìn người trượng phu trước mặt như biến thành kẻ khác, hoàn toàn là bộ dạng đáng ăn đòn.
Ta cũng bùng lên lửa giận, phất tay áo một cái.
Chén trà vỡ tan tành trên mặt đất, tiếng động nghe thật vui tai.
“Cố Niên Vũ, đứa trẻ là do ngươi khiến nàng ta mang thai, can hệ gì đến ta? Nghiệt nghiệp tự mình gây ra thì tự mình gánh lấy.”
“Nếu Hoàng thượng có trách tội, ngươi chỉ cần bẩm báo rằng bản thân không quản nổi cái ‘gốc rễ nghiệt ngã’ của mình, làm lớn bụng con gái nhà lành, rồi tự tay chém một đao vào chỗ đó để tạ tội là xong.”
Khi nhắc đến bốn chữ “con gái nhà lành”, ta đặc biệt nhấn mạnh, liếc xéo Đỗ Y Y một cái.
Cố Niên Vũ thấy ta nhục mạ người trong lòng của hắn, liền cuống quýt: “Ta cứ ngỡ ngươi là ngươi hiểu chuyện, không ngờ cũng chẳng khác gì hạng phụ nhân tầm thường!”
“Cũng đều là phường chua ngoa cay nghiệt, không chút lòng bao dung!”
“Gia quyến nàng ấy vì bảo vệ bách tính mà chết, ngươi ngay cả một bước nhượng bộ này cũng không cam lòng sao? Ngươi đối đãi như vậy, liệu có xứng với những vong hồn đã khuất kia không?”
Trước kia, hắn chưa từng nỡ nặng lời với ta dù chỉ một câu.
Vậy mà giờ đây, hắn lại chẳng chút kiêng nể mà chỉ thẳng vào mặt ta, từng lời từng chữ đều là sự chất vấn đầy nghiệt ngã.
Đỗ Y Y đứng đã mỏi, nàng ta vịn thắt lưng chậm rãi tiến về phía chiếc ghế chủ vị rồi ngồi xuống.
Dáng vẻ ấy, cứ như thể nàng ta mới chính là nữ chủ nhân thực sự của phủ tướng quân này.
Nàng ta híp đôi mắt cong cong, bắt đầu đem những đạo lý giáo điều ra giảng giải với ta: “Tướng quân xông pha sa trường, tắm máu chiến đấu để bảo vệ giang sơn xã tắc.”
“Phụ thân và huynh trưởng ta cũng đều vì tuẫn tiết theo thành.”
“Còn ngươi thì sao? Ngươi đã từng thấy khói lửa chiến tranh chưa? Đã từng nghe tiếng tù và thúc quân chưa? Đã từng tận mắt chứng kiến cảnh lầm than điêu tàn hay xương trắng chất cao như núi chưa?”
Nàng ta tự hỏi rồi tự trả lời, mỉm cười lắc đầu: “Chắc chắn là chưa từng thấy rồi!”
“Hạng nữ nhân quanh quẩn chốn thâm khuê như ngươi, tâm tư chỉ biết nhìn chằm chằm vào cái ghế chính thất, cả đời này cũng chỉ có chút tầm vóc nhỏ hẹp ấy mà thôi.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖