Góc Của Chan

MAN MAN – CHƯƠNG 4

7.

Khương Du đã đoạt giải Ảnh hậu rồi.

Đó là tin tức đầu tiên tôi nhận được sau khi vượt qua bóng tối vô tận và thoát ra khỏi những ký ức xưa cũ.

Các y tá trong bệnh viện tranh thủ giờ nghỉ để thảo luận đầy phấn khích.

Vô số bức tường bên ngoài các tòa nhà đã thay bằng hải báo mới của cô ta, màn hình lớn tại các địa điểm mang tính biểu tượng chiếu đi chiếu lại video của cô ta.

Khoảnh khắc này, dù là người quen hay không quen, ai nấy đều biết cô ta đã đoạt giải.

Tôi dừng chân giữa ngã tư đông đúc, ngẩng đầu nhìn video trên màn hình của tòa nhà đối diện.

Đó là đoạn phim Khương Du diện chiếc váy dạ hội màu xanh thẳm của biển cả, bước lên sân khấu nhận giải.

Cô ta một tay xách nhẹ vạt váy lụa rủ mềm mại, dẫm trên đôi giày cao gót tinh xảo.

Dưới ống kính, bước chân cô ta thong dong và tao nhã, thoát khỏi vẻ ngây ngô khi mới vào nghề.

Khương Du của hiện tại đã trưởng thành, dịu dàng và đầy khí chất.

Truyền thông bắt đầu ca ngợi hết lời vẻ đẹp tuyệt mỹ và diễn xuất tinh tế của cô ta, đồng thời viết lại hành trình của cô ta thành những bài báo truyền cảm hứng.

Mười tuổi bố mẹ qua đời, được nhận nuôi, bị bắt nạt từ nhỏ, vào nghề thì chịu sự ghẻ lạnh, vừa có chút danh tiếng đã bị cư dân mạng tẩy chay… con đường cô ta đi qua thực sự không hề dễ dàng.

Hành trình này thực chất có nét tương đồng với Thịnh Trạch: tuổi thơ bất hạnh, dùng hết sức bình sinh để sinh tồn, khởi nghiệp thất bại hết lần này đến lần khác, nhưng cuối cùng anh ta vẫn thành công, đứng ở vị trí không ai chạm tới được.

Đây có lẽ là lý do họ trở thành nam nữ chính của nhau.

Trải qua muôn vàn trắc trở nhưng vẫn có thể lật ngược tình thế.

Vừa là một câu chuyện “vả mặt” cực sướng, lại vừa là một thiên tình sử sâu nặng.

Các từ khóa trên hot search nổ ra liên tục: “Cảnh khóc đầy cảm xúc của Khương Du!”

“Diễn xuất bùng nổ của Khương Du!”

“Khương Du nghiền nát đối thủ!”

Ngay khi mọi người đang bàn tán sôi nổi nhất, Thịnh Trạch đã cầu hôn cô ta.

Anh ta thuê một đội ngũ lên kế hoạch cực kỳ chuyên nghiệp.

Từ khi ra phương án cầu hôn đến khi trang trí xong hiện trường chỉ mất vỏn vẹn một tuần.

Địa điểm là một khu vườn tư nhân thanh nhã, toàn bộ hoa đều được vận chuyển bằng đường hàng không.

Trên mỗi dải đèn treo trên cành cây đều đính những viên kim cương vụn, nước suối ở trung tâm phản chiếu ánh sáng lấp lánh, âm nhạc trầm lắng dịu dàng lan tỏa…

Người phụ trách đội ngũ tự tin đảm bảo với Thịnh Trạch: “Thịnh tổng, ngài yên tâm, không có người phụ nữ nào có thể từ chối lời cầu hôn trong khung cảnh mà chúng tôi tạo ra cả.”

Sự thật đúng là như vậy, Khương Du đã đồng ý lời cầu hôn của anh ta.

Có điều lạ là, lúc đó khi nhìn khung cảnh lãng mạn xung quanh và chiếc nhẫn kim cương đắt giá trong tay Thịnh Trạch, cô ta rõ ràng đang cười, nhưng trong mắt lại tràn đầy nỗi bi thương.

Điều này khiến tôi không khỏi nghi ngờ, liệu có phải cô ta đã biết về sự tồn tại của tôi, và cô ta đang đánh cược vào chân tâm của Thịnh Trạch?

Đánh cược vào sự lựa chọn của anh ta?

8.

Kể từ đêm cầu hôn đó, linh hồn tôi hiếm khi có thể rời khỏi cơ thể nữa.

Tôi nghĩ, chắc là vì tôi sắp tỉnh lại rồi.

Thực ra trước đó, tôi cũng thường xuyên bị nhốt trong cơ thể không ra ngoài được.

Những lúc ấy, tôi chỉ có thể nằm yên trên giường bệnh, bên tai là tiếng “tít tít” đều đặn của máy móc y tế, trước mắt là một màn đen đặc.

Và mỗi phút mỗi giây từng ở bên Thịnh Trạch đã trở thành tia sáng duy nhất của tôi trong bóng tối dài dằng dặc và tuyệt vọng này.

Tôi nhớ lần đầu tiên xuất hiện bên cạnh Thịnh Trạch dưới dạng linh hồn là tháng thứ hai sau khi tôi hôn mê.

Đó là khoảng thời gian anh ta tự ruồng bỏ chính mình.

Anh ta sa đọa, hút thuốc, uống rượu triền miên, hành hạ bản thân đến mức phải nhập viện.

Có một lần anh ta được trợ lý đưa vào viện, tôi đã ở ngay bên cạnh anh ta.

Lúc đó anh ta tỉnh dậy trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, đột nhiên gọi một tiếng về phía tôi: “Man Man.”

Tôi nghĩ phần lớn khả năng là do men rượu khiến anh ta ảo giác, vì ngay giây sau đó, anh ta đã hoảng hốt ngã nhào xuống giường, gọi tên tôi một cách vô định.

Chí ít là vào khoảnh khắc đó, tôi không phân biệt được là anh ta khi tỉnh táo đau khổ hơn, hay tôi khi biết được sự thật đau khổ hơn.

Đến khi tôi có thể rời khỏi cơ thể một lần nữa, Thịnh Trạch đã khôi phục lại cuộc sống bình thường.

Chẳng biết là cảm giác gì, chỉ là đột nhiên nhận ra, thực tế sự ra đi của một người đối với người khác cũng chẳng ảnh hưởng lớn đến thế.

Chỉ cần đủ thời gian, người ta đều có thể quên đi.

Huống hồ, anh ta còn có nữ chính của đời mình.

Lần cuối cùng tôi rời khỏi cơ thể là một tuần trước đám cưới của họ.

Địa điểm hôn lễ đã được nhân viên chuyên nghiệp thiết kế và trang trí xong xuôi.

Hai người họ rất chú trọng sự riêng tư, chưa từng công khai mối quan hệ nên rất ít người biết về đám cưới này.

Đó là đám cưới mà năm năm trước tôi chưa kịp thực hiện.

Giờ đây, anh ta sắp cùng một người khác bước vào lễ đường.

Nhìn ánh hoàng hôn, những con sóng, hoa hồng trắng, và góc nghiêng tuấn tú của Thịnh Trạch bên cạnh, tôi bỗng hiểu ra vì sao những “ánh trăng sáng” trong các câu chuyện hay phim thần tượng lại không cam lòng buông tay, cuối cùng tự biến mình thành những nữ phụ độc ác đến không còn nhận ra.

Bởi vì tất cả những thứ này, chỉ thiếu một chút xíu nữa thôi là đã thuộc về họ rồi mà!

Tôi đã nghiêm túc tự hỏi chính mình: “Có oán hận không?”

Có chứ.

Vậy thì, làm sao có thể cam lòng cho được?

Đêm trước ngày cưới, Thịnh Trạch một mình đến bệnh viện.

Tôi không nhìn thấy anh ta, nhưng có thể nghe thấy giọng nói, cảm nhận được sự chạm vào của anh ta, và cũng có thể phân biệt được người vừa bước vào chính là anh ta qua tiếng bước chân.

Kể từ khoảnh khắc cánh cửa phòng bệnh mở ra, tôi đã có thể hình dung ra: đầu tiên anh ta cởi áo khoác tùy ý ném lên chiếc sofa bên cạnh, sau đó xắn tay áo sơ mi, vào nhà vệ sinh bưng ra một chậu nước ấm, thả chiếc khăn mềm vào thấm ướt, rồi mới ngồi xuống cạnh giường.

Anh ta bắt đầu làm giống như mọi lần trước đây, vừa cẩn thận dùng khăn lau mặt cho tôi, lau sạch từng ngón tay một, vừa chậm rãi kể cho tôi nghe vài chuyện vụn vặt.

Chỉ có điều lần này, anh ta nói ít hơn hẳn mọi khi.

Phần lớn thời gian anh ta đều im lặng, tôi không thể nhìn thấy biểu cảm trên gương mặt anh ta.

Trước khi rời đi, tôi nghe thấy anh ta nói: “Giang Man, anh không đợi em nữa.”

“Em nhất định cũng hy vọng anh được hạnh phúc, đúng không?”

“Anh sắp kết hôn rồi.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

🛍️ Thông báo nhỏ: Bên cạnh việc đăng truyện, mình có nhận order thêm quần áo, túi, giày từ Taobao nữa nè. Các bác có nhu cầu mua sắm đồ xinh giá hạt dẻ thì ghé qua ủng hộ Mychanstore tại đây nhé: https://www.facebook.com/share/18SroKXNnF/.... Cảm ơn mọi người! ✨

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!