Góc Của Chan

MÀN KỊCH TRUY THÊ CỦA THẨM THIẾU GIA – CHƯƠNG 6

16

Tối hôm đó, Thẩm Tiêu đưa tôi đi tham gia một buổi dạ tiệc.

Xe vừa mới dừng lại, tôi đã thấy Quý Như Du diện trang phục lộng lẫy tiến vào hội trường.

Bước chân định xuống xe của tôi khựng lại, vội vàng rụt vào trong: “Tôi không đi nữa đâu.”

“Yêu Yêu!” Thẩm Tiêu có lẽ không ngờ tôi lại lật lọng phút chót, giọng nói trầm xuống vài phần: “Cùng tôi tham dự sự kiện khó chấp nhận đến thế sao?”

Tôi khoanh tay trước ngực: “Không đi!”

“Em không muốn rời đi nữa à?”

“Vị hôn thê của anh còn đang ở trong kia kìa, vậy mà anh định để tôi khoác tay anh đi vào sao?”

Tôi lườm anh ta cháy mắt: “Thẩm Tiêu ơi là Thẩm Tiêu, không ngờ anh còn có tiềm năng làm tra nam đấy!”

“Tình mới tình cũ gặp nhau, anh không sợ lật xe à?!”

“Một mặt thì nói yêu tôi, mặt khác lại mập mờ đính hôn với người khác!”

Nói xong, tôi dùng lực đóng sầm cửa xe lại: “Bác tài, chúng ta đi!”

“Ấy, Giang tiểu thư, hay là cô cứ theo Thẩm tổng vào trong đi ạ.”

Tài xế có vẻ đang nín cười, nhưng nhìn Thẩm Tiêu ngoài xe rồi lại quay đầu nhịn xuống.

“Không!”

Giây tiếp theo,Thẩm Tiêu trực tiếp mở cửa xe, xốc nách lôi tuột tôi ra ngoài: “Giang Yêu Yêu! Em đang nói nhăng nói cuội cái gì đấy?”

“Tôi…”

“Yên tâm, sẽ không để em phải chịu lời ra tiếng vào đâu.”

Anh ta chỉnh lại gấu váy cho tôi, khẽ nhếch môi: “Đi thôi.”

Vừa bước vào sảnh tiệc, hai chúng tôi đã thu hút vô số ánh nhìn.

Chỉ vài bước chân ngắn ngủi mà tôi đi đứng tim thình thịch.

Nhiều người đang cúi đầu xì xào bàn tán, tôi thậm chí còn nhìn thấy bà nội của Thẩm Tiêu, một lão phu nhân ung dung sang trọng.

Bà cũng sững sờ trong giây lát.

Chân tôi khựng lại, thôi xong rồi, phá hỏng nhân duyên tốt đẹp của cháu trai bảo bối nhà người ta, liệu bà nội có ăn thịt tôi không đây.

“Bà nội anh liệu có tức chết không đấy?”

Tôi nghiến răng nghiến lợi thì thầm vào tai Thẩm Tiêu.

Thẩm Tiêu nghiêng đầu nghe tôi nói xong, trực tiếp lờ tôi đi luôn.

“Thôi xong, bà nội anh đi về phía này rồi, bà không đánh tôi đấy chứ?”

“Thôi xong, vị hôn thê của anh cũng tới rồi, cô ấy có vả tôi một phát không đây?”

Mẹ ơi, tôi thật sự sợ mà.

“Giang Yêu Yêu, bao nhiêu năm rồi mà em vẫn nói nhiều thế nhỉ? Thảo nào hai đứa nhỏ lại là ‘máy nói’ đến vậy.”

Hai người họ càng lúc càng tiến lại gần, tôi muốn rút tay ra nhưng bị Thẩm Tiêu kẹp chặt cứng.

“Thẩm…” Quý Như Du vừa mở lời, tôi đã mạnh bạo rút tay ra: “Hai người đừng hiểu lầm nhé, chúng tôi chẳng có quan hệ gì cả!”

Thấy hai người họ ngơ ngác nhìn nhau, tôi bồi thêm một câu giải thích: “Thật đấy! Ngày mai tôi về nhà rồi.”

“Cô không được đi!”

Cả hai người đồng thanh hét lên.

“Hả?”

“Thế nên, Quý Như Du thực chất là em họ của anh?”

Thẩm Tiêu gật đầu, vặn mở một chai nước đưa cho tôi: “Em bớt giận đi, tôi đã giải thích rồi, là tại em không tin đấy chứ.”

Trên đường từ buổi tiệc về nhà, Thẩm Tiêu đã giải thích tất cả mọi chuyện. Quý Như Du cũng đã đăng lại một bài Weibo mới:[Hoàn thành nhiệm vụ bà ngoại giao phó, hành trình làm ‘trợ thủ’ cho anh họ truy thê kết thúc! Anh họ à, đoạn đường còn lại trông cậy cả vào anh đấy! @Thẩm Tiêu]

Còn kèm theo một tấm hình tạo dáng tay chữ V (Peace) đầy tinh nghịch.

“Thẩm Tiêu, trêu chọc tôi vui lắm sao?” Tôi giận dữ lườm Thẩm Tiêu, không thể hiểu nổi tại sao anh lại trở nên như thế này: “Cái phẩm hạnh của người tu hành trong anh đâu rồi?”

“Yêu Yêu, tôi không phải người xuất gia.”

Tôi im lặng, không biết phải đáp lại thế nào.

“Về nhà tối nay còn có một bất ngờ nữa. Đến lúc đó… em đừng có nổi giận nhé.”

Thẩm Tiêu cầm lấy chai nước từ tay tôi, thần sắc hiếm khi lộ vẻ thấp thỏm không yên.

17

“Mẹ ơi—” Vừa bước chân vào nhà, tôi đã cảm thấy một “quả bom nhỏ” lao vút về phía mình.

Đúng lúc này, điện thoại của anh trai tôi cũng gọi tới.

“Yêu Yêu à, em tìm thấy bố bọn trẻ rồi sao không nói sớm. Thôi, em gả đi được là anh yên tâm rồi, cứ ở lại Bắc Thành cho tốt nhé, đừng có về đây nữa.”

Cúp máy, nhìn hai cái đuôi nhỏ đang ôm chặt lấy chân mình, tôi chỉ biết ngửa mặt nhìn trần nhà một góc 45 độ đầy bất lực.

“Vậy là anh đã sớm biết bọn trẻ là con của anh?”

Vất vả lắm mới dỗ được hai đứa nhỏ đi ngủ, tôi khoanh tay trước ngực, nhìn chằm chằm Thẩm Tiêu đang ngồi trên ghế trong thư phòng.

Thẩm Tiêu đẩy nhẹ gọng kính, mắt vẫn nhìn vào tập tài liệu trước mặt: “Phải.”

“Biết từ bao giờ?” Tôi tiếp tục truy hỏi.

Phật tử cái nỗi gì chứ!

Rõ ràng là một con cáo già!

Hai lần trước tôi sơ hở lộ đuôi, vậy mà anh ta dám giả vờ như không biết để không vạch trần tôi.

Giỏi thật đấy, giờ thì trực tiếp quăng cho tôi một cú sốc lớn thế này.

Thẩm Tiêu vịn nhẹ gọng kính, dường như đang đắm chìm vào ký ức: “Đại khái là… từ lúc em vừa mới mang thai, tôi đã biết rồi.”

“Cái gì!!!” Tôi sợ hãi nhảy dựng lên khỏi ghế sofa: “Anh… anh… anh…”

“Lúc đó em mới vào giới giải trí, cái hot search mắng em hám tiền là do tôi gỡ xuống… Xin lỗi, chuyện đó tôi làm hơi thiếu thỏa đáng, sau này sẽ không thế nữa.”

“Còn cả bộ phim đầu tiên em đóng vai nữ chính là do tôi đầu tư, và cũng chính tôi chỉ định em vào vai đó. Nhưng đó là sau khi em đã đóng đủ các vai phụ, có đủ năng lực để gánh vác vai chính thì tôi mới đầu tư.”

“Sân khấu kịch ở làng lần này cũng là do tôi bỏ vốn xây dựng. Sau này chỉ cần em muốn hát thì cứ đến đó, luôn có khán giả dành cho em.”

Tôi lặng người.

Hóa ra bấy lâu nay, lý do vì sao tôi ở trong giới giải trí đầy thị phi lại có thể sóng yên biển lặng, dù có vài bình luận tiêu cực thì cũng chỉ là “gãi ngứa”, tất cả đều là vì có anh ta ở phía sau.

Đột nhiên nhớ ra điều gì, tôi trố mắt nhìn anh ta: “Vậy còn việc tuyển người của Đoàn Kinh kịch Bắc Thành…”

“Yên tâm đi, tôi sẽ không can thiệp. Nếu em được nhận, đó hoàn toàn là vì em có năng lực đó.”

“Anh… tại sao anh lại làm tất cả những chuyện này?”

Đầu óc tôi đột nhiên rối bời, hỏi xong câu này, tôi cũng chẳng định chờ câu trả lời mà trực tiếp chạy thẳng ra ngoài.

Có lẽ tôi cần một không gian riêng để suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện.

Nhưng vừa ra đến cửa, tôi đã bị Thẩm Tiêu chặn lại.

“Tại sao tôi lại làm tất cả những việc này, Yêu Yêu,chẳng lẽ em không biết sao?”

Thẩm Tiêu đã chạy đuổi theo tôi, đây là lần thứ hai tôi thấy anh ta đánh mất vẻ điềm tĩnh, tự tại của mình.

Lần đầu tiên,chính là cái đêm của năm năm về trước.

Ca phẫu thuật của Thẩm Tiêu kéo dài suốt cả một ngày trời, tận mười tiếng đồng hồ.

Ca mổ thành công.

Anh ta vừa bước ra khỏi phòng phẫu thuật, tôi còn chưa kịp chào hỏi thì anh ta đã lại bị người ta gọi đi.

Và rồi mãi đến tận rạng sáng vẫn không thấy anh ta quay lại.

Hỏi y tá mới biết, một bệnh nhân của Thẩm Tiêu đã qua đời.

“Đó là bệnh nhân đầu tiên của bác sĩ Thẩm, khó khăn lắm mới đợi được trái tim để cấy ghép, ôi tôi cũng thấy đau lòng thay.”

“Đúng thế, không biết bác sĩ Thẩm sẽ đau khổ đến mức nào, chắc lại lên chùa rồi.”

“Lần trước có một bệnh nhân qua đời, bác sĩ Thẩm đã ăn chay ba ngày, rồi vào chùa ở hẳn một tuần mới chịu ra đấy.”

Nghe những lời đó, tôi đã có thể cảm nhận được lúc này Thẩm Tiêu đang đau đớn đến nhường nào.

Tôi tìm thấy Thẩm Tiêu ở bên cạnh bồn hoa.

Anh ta co người ngồi trên ghế, hai tay ôm chặt lấy chân, đôi bàn tay siết chặt thành nắm đấm.

Cảm giác lúc đó là gì nhỉ?

Tôi hoàn toàn quên bẵng đi nhiệm vụ của mình, chỉ muốn ở bên cạnh anh ta.

Tôi thậm chí còn nghĩ, nếu việc xuất gia có thể giúp anh ta bớt đau khổ, có lẽ đó cũng không phải là chuyện xấu.

Tôi nhẹ nhàng tiến lại gần, nắm lấy nắm đấm của anh ta, gỡ từng ngón tay, từng ngón tay một ra: “Thẩm Tiêu, đây không phải lỗi của anh. Đứa trẻ đó…em ấy chỉ là đi đến một nơi tốt đẹp hơn thôi, một nơi mà trái tim có thể nhịp đập bình thường.”

Sau khi gỡ được tay anh ta ra, anh ta đột nhiên nắm chặt lấy tay tôi rồi ngồi bật dậy, ôm chầm lấy tôi vào lòng: “Yêu Yêu… Yêu Yêu, tôi đau khổ quá… Tôi không cứu sống được họ, là tôi vô dụng…”

Tim tôi thắt lại một cái thật đau, nước mắt không kìm được mà rơi xuống.

“Thẩm Tiêu… anh không thể cứu được tất cả mọi người mà…”

Thẩm Tiêu không nói gì, chỉ ôm chặt lấy tôi.

Đêm mùa thu rất lạnh, vòng ôm của Thẩm Tiêu cũng lạnh lẽo như vậy.

Nhưng tôi chỉ muốn dùng hơi ấm của mình để sưởi ấm cho anh ta.

Hồi lâu sau, tôi mới khẽ cử động tay, mười ngón tay đan chặt lấy tay anh ta: “Thẩm Tiêu, anh cả ngày chưa nghỉ ngơi rồi, vào phòng nghỉ ngủ một lát nhé?”

“Yêu Yêu… Yêu Yêu…” Giọng anh ta run rẩy vì đau đớn.

“Vâng, em đây…”

Lời vừa dứt, anh ta đã đặt lên môi tôi một nụ hôn, mãnh liệt đến mức khiến người tôi ngả ra phía sau.

Anh ta giữ lấy tôi: “Yêu Yêu, em có nguyện ý không?”

“Nguyện… nguyện ý…”

Nguyện ý cái gì cơ?

Chưa kịp phản ứng, tôi đã bị anh ta kéo đi thẳng một mạch đến phòng nghỉ riêng.

Phòng nghỉ của Thẩm Tiêu luôn do tự tay anh ta dọn dẹp, ngoài anh ta ra không ai được phép bước vào.

Có lẽ, vì xót xa cho anh ta mà lòng trắc ẩn đã lấn át lý trí, có lẽ, vì bị ma xui quỷ khiến, hoặc cũng có lẽ, hương đàn hương trong căn phòng đã chiếm trọn tâm trí tôi.

Tôi đã không khước từ.

Thẩm Tiêu vốn là người điềm tĩnh, tự tại, là một người có lòng nhân từ hơn cả những lương y thông thường.

Nhưng đêm ấy, anh ta đã rũ bỏ tất cả sự điềm tĩnh đó, dường như trong mắt anh ta chỉ có mỗi tôi.

“Yêu Yêu… Yêu Yêu…”

“Em đây,Thẩm Tiêu, em ở đây rồi, anh đừng buồn nữa.”

Tôi không biết liệu mình có phải chỉ là một công cụ để anh ta giải tỏa nỗi đau hay không.

Khi thức dậy, nhìn bức tượng Phật được thờ phụng trong phòng, tôi ngẩn người hồi lâu.

Thẩm Tiêu chắc sẽ hối hận lắm nhỉ?

Chắc sẽ hận tôi lắm nhỉ?

Chính tôi đã khiến anh ta phạm giới ngay trước tín ngưỡng của mình.

Thế nên tôi đã chạy trốn.

Chẳng còn cách nào khác,tôi thừa nhận mình đã động lòng với Thẩm Tiêu.

Nhưng tôi và anh ta… là chuyện không thể nào.

Dòng suy nghĩ quay trở lại thực tại, tôi nhìn Thẩm Tiêu trước mắt, chớp chớp mắt: “Vì anh hận tôi sao? Muốn tôi phải làm việc đến kiệt sức mà chết ư?”

“Giang Yêu Yêu!” Thẩm Tiêu giữ chặt lấy đầu tôi: “Em nhìn vào mắt tôi đi, em thật sự không cảm nhận được gì sao? Em thật sự không cảm nhận được lòng thích em của tôi sao?”

“Nhưng mà… chẳng phải anh một lòng hướng Phật sao?”

Anh ta đã thành tâm phụng thờ Phật tổ như thế cơ mà.

Anh ta là vị “Phật” trong lòng mỗi bệnh nhân, tôi không thể nào là lý do khiến anh ta phá bỏ thanh quy giới luật được.

“Yêu Yêu, em là tục niệm duy nhất của tôi.”

“Tôi… là tục niệm duy nhất của anh sao?”

Tôi lặp lại câu nói đó, trái tim đập loạn nhịp.

Thình thịch, thình thịch, thình thịch.

Anh ta cho tôi đủ thời gian để định thần lại.

Tôi nhìn anh ta trân trân, đột nhiên không biết phải phản ứng thế nào cho phải.

Cuối cùng, tôi vẫn nắm lấy tay anh ta, áp lên lồng ngực mình: “Thẩm Tiêu, trái tim này từ năm năm trước đã vì anh mà rung động rồi.”

Anh ta ấn đầu tôi vào ngực anh ta, trái tim kia, nhịp tim ít nhất cũng phải 130: “Tôi cũng vậy. Thanh quy giới luật của tôi, chỉ vì em mà phá bỏ.”

Sáng sớm hôm sau, điện thoại của Quý Như Du đã vang dội khắp biệt thự nhà họ Thẩm: “Chị dâu ơi! Cuối cùng chị cũng thành chị dâu em rồi! Ngại quá nha, là em đùa quá trớn làm cư dân mạng hiểu lầm thôi.”

“Cơ mà, tiền thù lao diễn viên này, chị bảo Thẩm Tiêu nhà chị thanh toán cho em đi nhé! Cát-xê của em đắt lắm đấy!”

(HOÀN CHÍNH VĂN)

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!