Góc Của Chan

MÀN KỊCH TRUY THÊ CỦA THẨM THIẾU GIA – CHƯƠNG 5

14

Vừa đứng dậy định rời đi thì hai cục cưng ở nhà gọi điện tới.

Cả hai đứa đều là “máy nói” chính hiệu.

“Mẹ ơi mẹ ơi,bao giờ mẹ mới về thế ạ, con nhớ mẹ lắm.”

Đây là cô em gái hay làm nũng, Kỳ Kỳ.

“Mẹ ơi con cũng nhớ mẹ.”

Đây là anh trai Lạc Lạc.

“Mẹ ơi có phải mẹ đi tìm bố cho tụi con không!” Hai đứa nhỏ cứ đứa một câu đứa hai câu làm tôi nhức cả đầu.

Đúng là “gánh nặng ngọt ngào” mà.

Lạc Lạc đột nhiên ghé sát vào tai Kỳ Kỳ: “Em quên rồi à? Không được nói chuyện của bố.”

Kỳ Kỳ vội vàng lấy tay bịt chặt miệng mình lại.

Tiếng của hai đứa nhỏ tuy nhỏ, nhưng tôi vẫn nghe rõ mồn một.

Lòng tôi thắt lại, đột nhiên hoài nghi những gì mình đã làm bấy lâu nay.

Tôi vội vàng chuyển chủ đề, giải thích với bọn trẻ rằng mình sẽ về Hàng Châu muộn một chút, vừa dứt lời thì cũng đến giờ chúng phải đi nhà trẻ.

Nghe các con cứ một câu gọi mẹ, hai câu gọi mẹ, trái tim tôi vừa xót xa vừa mềm nhũn.

Tôi lưu luyến không nỡ gác máy.

Vừa ngẩng đầu lên đã thấy Thẩm Tiêu đứng ngay lối vào phòng khách.

“Anh… anh về từ bao giờ thế!”

Chết tiệt, cái cửa nhà Thẩm Tiêu kiểu gì mà chẳng nghe thấy tiếng động nào vậy!

“Đại khái là… từ sau khi em kết thúc cuộc gọi với Đỗ Lam?”

Thế chẳng phải là nghe thấy hết rồi sao?

Cái này…

“Nếu tôi nói, đứa trẻ là do tôi nhận nuôi, anh có tin không?”

Tôi nắm chặt điện thoại, thốt ra một câu hỏi cực kỳ thiếu muối.

Thẩm Tiêu chậm rãi ngồi xuống cạnh sofa, không khí đông đặc trong sự im lặng.

Ngay lúc tôi đang ngồi ngồi không yên, anh ta mới lên tiếng: “Tin.”

“Hả? Anh tin á?”

Chỉ số thông minh của Thẩm Tiêu phải trên 100 mới đúng chứ, kiểu gì chẳng là trình độ thiên tài.

“Em chỉ là tình cờ nhận nuôi hai đứa trẻ trông rất giống mình thôi, chẳng phải sao?”

Thẩm Tiêu đưa tay lấy một quả quýt, bắt đầu bóc vỏ ăn.

“À thì thật ra là thế này, đứa nhỏ là con của tôi và chồng cũ. Chồng cũ tôi chết rồi, tôi lại còn phải lăn lộn trong giới giải trí nên…”

“Khụ, khụ khụ…” Thẩm Tiêu đột nhiên bị sặc quýt, vất vả lắm mới bình tĩnh lại được, anh ta gằn từng chữ:”Chồng, cũ? Còn chết rồi cơ à?”

“Phải đó, nên thực ra tôi là góa phụ. Anh cứ để tôi đi đi, nếu không sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của anh đấy.”

Xem tôi vì anh ta mà suy nghĩ thấu đáo chưa kìa.

Ánh mắt Thẩm Tiêu tối sầm lại: “Em rất muốn đi sao? Thậm chí chấp nhận từ bỏ đợt tuyển người của Đoàn Kinh kịch Bắc Thành?”

“Thực ra ở Hàng Châu cũng có đoàn Kinh kịch mà.” Tôi lý nhí đáp.

Cảm giác mình thật giống một kẻ vô ơn.

Lại một quãng lặng dài trôi qua, khi anh ta cất lời lần nữa, giọng nói đã trở nên khàn đặc: “Được, tôi đồng ý, để em đi.”

15

Điều kiện để anh ta thả tôi đi là tôi phải ở lại thêm hai ngày nữa.

Tôi đồng ý.

Sáng sớm hôm sau, Thẩm Tiêu tự lái xe đưa tôi đi.

Càng đi cảnh vật càng hoang vu, cuối cùng xe dừng lại ở một ngôi làng nhỏ.

Từ đằng xa, tôi đã nhìn thấy sân khấu kịch trong thôn, cùng các cụ già đang hăm hở xách ghế đẩu ngồi chờ xem kịch.

“Có muốn lên thử một chút không?” Thẩm Tiêu đóng cửa xe, ra hiệu cho tôi nhìn về phía sân khấu.

Sân khấu này rõ ràng là mới được dựng lên.

“Nghe nói hôm nay có diễn kịch, không biết là diễn vở nào đây?”

“Diễn vở nào cũng được, bà già này mấy chục năm rồi chưa được xem diễn trực tiếp thế này đâu.”

Thẩm Tiêu đặt một tay lên vai tôi: “Em thấy chưa, họ rất mong chờ. Và tôi… cũng rất mong chờ.”

“Nhưng tôi không có đoàn diễn cùng…”

“Yêu Yêu!”

Tôi nghe thấy một giọng nói quen thuộc, vội vàng quay đầu lại: “Sư huynh!”

Người vừa tới là Tần Xuyên, sư huynh thời tôi còn học kịch, hiện anh ấy cũng là thành viên của đoàn Kinh kịch.

Không ngờ anh ấy lại ở đây.

“Thẩm tiên sinh nói người dân ở đây rất thích nghe kịch, còn bảo em rất muốn biểu diễn. Hiện chúng anh cũng không có lịch diễn nên đã tập hợp các sư đệ sư muội trước đây lại.”

Nghe xong, tôi quay sang nhìn Thẩm Tiêu.

Thẩm Tiêu gật đầu: “Đi đi, thợ trang điểm và trang phục tôi cũng mang tới rồi.”

Sau khi bàn bạc với các sư huynh, tôi vẫn chọn hát vở 《Ngọc Đường Xuân》.

Đây là một vở kịch lớn,một vở kịch mà suốt năm năm qua tôi chưa từng cất giọng.

Trên sân khấu, một khi tiếng đàn đã vang lên thì không thể dừng lại.

Cứ ngỡ người xem sẽ thưa dần, nhưng không ngờ ngay cả giờ cơm trưa, người kéo đến vẫn mỗi lúc một đông.

Ban đầu chỉ toàn người già, về sau bắt đầu xuất hiện những người trẻ tuổi lái xe từ nơi khác tới.

Tôi thấy một nhóm người mặc đồ đen đang giữ gìn trật tự tại hiện trường.

Ngôi làng nhỏ bé bỗng chốc trở thành một đại sân khấu thực thụ.

Nhưng không thể phủ nhận, cảm giác mỗi khi đến đoạn cao trào đều có tiếng vỗ tay hưởng ứng khiến sự kiên trì bao năm qua của tôi cuối cùng cũng tìm được nơi nương tựa.

Khúc nhạc kết thúc, nhưng người chưa giải tán.

Trong lúc tẩy trang trên xe, tôi nghe thấy tiếng mọi người bàn tán bên ngoài.

“Hát hay quá, thật sự rất hay.”

“Không biết sau này còn cơ hội nghe lại không nhỉ?”

Mấy cụ ông cụ bà vừa cảm thán vừa lưu luyến không muốn rời đi, hy vọng sẽ có thêm một buổi diễn nữa.

“Thưa các cụ, nếu có cơ hội chúng cháu nhất định sẽ quay lại. Sau này nếu có biểu diễn tại nhà hát lớn, chúng cháu cũng sẽ mời mọi người. Còn giờ, mong mọi người giúp quảng bá thêm cho môn Kinh kịch ngày hôm nay ạ.”

Thẩm Tiêu đứng gác bên ngoài xe, bình thản giải thích với họ như thế.

Giọng anh ta điềm đạm nhưng đầy sức nặng.

Tay đang tẩy trang của tôi khựng lại…

Cái anh chàng Thẩm Tiêu này, vẫn cứ hiểu tôi như thế, vẫn cứ khiến trái tim tôi rung động như ngày nào.

“Cô lên hot search rồi!” Đỗ Lam lấy điện thoại ra, ánh mắt nghiêm trọng.

[Giang Yêu Yêu và Thẩm Tiêu ngoại tình.]

[Giang Yêu Yêu dựa hơi Đoàn Kinh kịch Bắc Thành.]

Hai từ khóa này đỏ rực đến mức phát đen trên bảng tìm kiếm.

Có người khui ra việc tôi đăng ký thi vào Đoàn Kinh kịch Bắc Thành,than khóc rằng mình học kịch mười mấy năm trời nay lại bị một diễn viên giải trí đến chiếm chỗ.

Ngay sau đó, lại có người đăng ảnh chúng tôi biểu diễn ở làng quê hôm nay, Thẩm Tiêu dù đứng ở góc khuất nhưng vẫn bị chụp dính vào khung hình.

[Giang Yêu Yêu chẳng phải có kim chủ rồi sao? Sao còn vác mặt đến đây làm gì!]

[Thấy thương Quý Như Du quá, bị một con hát không ra gì đào chân tường.]

[Cũng mang danh hướng Phật đấy, hóa ra cũng chỉ là loại đàn ông thối tha như nhau!]

[Có ai còn nhớ Giang Yêu Yêu từng từ bỏ nghệ thuật để vào showbiz kiếm tiền không? Giờ bám được kim chủ rồi định sống an nhàn à?]

Đó mới chỉ là những bình luận nhẹ nhàng, còn có những lời lẽ thô tục đến mức không nỡ nhìn.

Tôi liếc nhìn Thẩm Tiêu đang nghe điện thoại ở bên ngoài, nói với Đỗ Lam: “Phát thông cáo đi, cứ bảo tôi và Thẩm Tiêu không có quan hệ gì. Kỳ thi của Đoàn Kinh kịch Bắc Thành, tôi cũng sẽ rút lui.”

“Được.” Đỗ Lam đang cùng đội ngũ thảo luận cách viết văn bản đính chính thì đột nhiên kích động hẳn lên.

“Thẩm Tiêu… không, không phải Thẩm Tiêu, là Tập đoàn Thẩm thị phát thông cáo rồi!”

“Cái gì cơ?” Tôi vội mở điện thoại, tìm đến danh sách quan tâm.

Quả nhiên, thông cáo của Tập đoàn Thẩm thị đang được ghim ngay đầu trang.

[Tôi từng một lòng hướng Phật. Chính cô ấy, trong bộ đồ thanh y ấy, đã chắn ngang con đường dẫn tôi đến với Thần Phật. Vì vậy, cô ấy mới là ánh sáng trong lòng tôi. Chúng tôi từng ly biệt, hiện tại tôi đang theo đuổi lại cô ấy, mong mọi người đừng suy đoán ác ý.]

Đính kèm là tấm ảnh tôi đang hát kịch trên sân khấu thời đại học.

Rõ ràng, đây là do đích thân Thẩm Tiêu viết.

Đọc được thông báo này, tâm trạng tôi phức tạp không lời nào tả xiết.

Hóa ra… Thẩm Tiêu đã quen biết tôi từ rất lâu rồi.

Nhưng còn Quý Như Du thì sao?

Một bộ phận cư dân mạng vô cùng tức giận, chạy sang Weibo của Quý Như Du để an ủi.

Quý Như Du liền đăng một trạng thái: [Những năm qua, rốt cuộc là đã trao lầm tình cảm rồi!]

Cảm giác tội lỗi trong lòng tôi dâng lên đến đỉnh điểm.

Thẩm Tiêu rốt cuộc là anh muốn làm cái quái gì thế hả?

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!