Góc Của Chan

MÀN KỊCH TRUY THÊ CỦA THẨM THIẾU GIA – CHƯƠNG 4

11

Dù đã là mẹ của hai đứa nhỏ, nhưng nói thật là tôi còn chưa có lấy một mảnh tình vắt vai.

Thẩm Tiêu nhướn mày: “Tôi quả thực là đang mong chờ.”

Tôi vội vàng chạy biến, ra ghế sofa ngồi xuống.

“Yêu Yêu, em không có gì muốn nói với tôi sao?” Anh ta kéo một chiếc ghế lại, bày ra tư thế chuẩn bị tâm sự thâu đêm suốt sáng.

“Nói… nói cái gì cơ.”

Ánh mắt tôi đảo liên hồi, nhất quyết không nhìn anh ta.

“Ví dụ như… tại sao em lại bỏ đi không một lời từ biệt? Em đã hứa hẹn gì với nhà họ Thẩm?”

“Còn nữa… cái đêm hôm đó… có để lại ‘hậu quả’ gì không?”

Thẩm Tiêu nhìn chằm chằm tôi, gằn từng chữ một.

“Chẳng qua là quyến rũ anh một chút thôi mà, còn… còn có thể có hậu quả gì chứ.”

Tôi vân vê đầu ngón tay, ấp a ấp úng.

Tuyệt đối không được để anh ta biết chuyện tôi sinh con, nếu không anh ta chẳng thịt tôi luôn ấy chứ?

Anh ta không nói gì, chỉ nhìn tôi trân trân.

Bị nhìn đến mức nổi da gà, tôi liền gào lên: “Thì sao nào! Tôi cầm tiền rồi đấy, hay là tôi trả lại hết tiền cho anh là được chứ gì!”

“Bỏ đi, chuyện đó để sau hãy nói.” Thẩm Tiêu đứng dậy, vẻ mặt đầy bất lực với tôi: “Đi ngủ trước đã.”

Nói xong, anh ta thản nhiên đi tới nằm xuống giường của tôi.

“Anh định ngủ ở đây à?” Tôi đứng bên giường, không thể tin nổi.

Thế mà anh ta lại túm lấy tay tôi, kéo tôi ngã nhào lên lồng ngực mình: “Phải đó, phòng ngủ của tôi mới sửa xong, mùi sơn nồng lắm.”

Anh ta xoay người một cái, ép tôi nằm sang phía bên kia: “Ngoan nào, không còn sớm nữa, ngủ thôi.”

Dứt lời, anh ta đặt lên môi tôi một nụ hôn.

Cái hôn này làm tôi ngẩn ngơ luôn.

“Anh lại phạm giới rồi!”

“Yêu Yêu, tôi sớm đã không còn giới luật gì nữa rồi.”

À phải rồi, là vì tôi mà.

Tôi biết thân biết phận ngậm miệng lại ngay.

12

Sáng hôm sau khi tôi tỉnh dậy, Thẩm Tiêu đã không còn ở trong phòng.

Điện thoại rung lên liên hồi. “Xem Weibo mau lên!!”

Tiếng gào của Đỗ Lam truyền đến từ đầu dây bên kia.

Từ khóa [Giang Yêu Yêu Kinh kịch] đang chễm chệ trên bảng tìm kiếm nóng.

Tim tôi thót lại một cái, run rẩy bấm vào xem như thể đang chờ xem điểm thi đại học vậy.

Cũng tại cái từ khóa này từng xuất hiện hồi tôi mới vào nghề, lúc đó tôi bị mắng chửi thậm tệ đến mức suýt thì giải nghệ.

Bấm vào mới biết, có người đã đăng video tôi hát hôm qua lên mạng.

Sau một đêm lên men, đã có rất nhiều người xem qua.

[Oa, tạo hình thanh y của Giang Yêu Yêu đẹp quá đi mất, đúng là nàng Tô Tam đẹp nhất luôn!]

[Vừa đi tìm hiểu về Kinh kịch xong, Giang Yêu Yêu đúng là có nền tảng thật sự, giọng hát này hay quá!]

[Sao cô ấy có thể trang điểm đậm như thế mà vẫn toát ra vẻ kiều mị được nhỉ?!]

[Truyền nhân phái Giang, quả nhiên danh bất hư truyền.]

Lướt qua từng bình luận, vậy mà không có lấy một câu chửi bới nào.

Dù có người chỉ ra những chỗ chưa đạt, nhưng đều là những nhận xét rất chuyên môn.

Cứ như… một khu bình luận giả trân vậy.

“Tôi không có mua thủy quân đâu. Nhưng mà đúng là hơi bất thường, không có lấy một lời chửi bới. Liệu có phải Thẩm Tiêu mua không?”

Thẩm Tiêu ư?

Tôi vội vàng chạy xuống lầu, Thẩm Tiêu đã ngồi bên bàn ăn sáng rồi.

“Thẩm… Thẩm Tiêu, cái hot search tôi hát kịch…”

“Tôi mua đấy.”

Chưa đợi tôi nói hết câu, Thẩm Tiêu đã thẳng thắn thừa nhận: “Em hát rất tốt, nên tôi đã cho người xóa bớt mấy bình luận tiêu cực, chỉ giữ lại những lời khen thôi.”

“Sống Bồ Tát! Anh đúng là vị Bồ Tát sống mà! Tôi nhất định sẽ cầu khấn trước mặt Phật tổ để ngài phù hộ cho anh!”

Tay đang ăn của Thẩm Tiêu khựng lại, anh ta ngẩng đầu liếc tôi một cái: “Một tuần nữa Đoàn Kinh kịch Bắc Thành có đợt tuyển người mới, tôi đăng ký cho em rồi, em đi thử xem.”

“Hả?”

Vậy là tôi phải tiếp tục ở lại nhà anh ta sao?

Thậm chí, nếu trúng tuyển, có lẽ tôi sẽ phải ở lại Bắc Thành luôn?

Thế chẳng phải là chui đầu vào lưới, nằm ngay dưới mí mắt anh ta sao?

“Sao thế,” Thẩm Tiêu đứng dậy, tiến về phía tôi: “Em không muốn tham gia à?”

“Cái này… cái này…”

“Được rồi, cảm ơn anh nhé, anh đúng là người tốt.”

Cuối cùng tôi vẫn đồng ý, cùng lắm thì lúc diễn tôi làm tệ đi chút để không bị nhận là xong.

13

Ăn sáng xong thì Thẩm Tiêu đi làm.

Sau khi gọi điện bàn giao công việc với Đỗ Lam, tôi bắt đầu lướt điện thoại.

Đột nhiên lướt thấy một tin tức nằm ở thứ hạng thấp trên bảng hot search.

[Quý Như Du và Thái tử gia nhà họ Thẩm hoãn ngày cưới.]

Xem xong, tôi lặng đi trong giây lát.

Thẩm Tiêu bảo không có đính hôn, hóa ra chỉ là trì hoãn thôi sao?

[Đóa hoa trên núi cao và đại tiểu thư sành điệu giới giải trí, đẹp đôi quá đi mất!]

[Nghe nói là vì tối nay Quý Như Du nhận giải, nên Thẩm Tiêu mới đặc biệt dời ngày đính hôn đấy.]

[Quý Như Du làm cách nào mà kéo được Thẩm Tiêu xuống khỏi đài sen thế nhỉ, đúng là chân ái có khác!]

[Quý Như Du nhà chúng ta đúng là người phụ nữ chiến thắng cả Phật tổ mà!]

Dưới phần bình luận, đa số là fan của Quý Như Du đang tâng bốc cô ta, cũng có không ít người qua đường vào chúc phúc.

Một cách vô thức, tôi cứ thế lướt xem từng cái một.

Còn có người đăng một tấm ảnh.

Đó là cảnh Quý Như Du đứng trên sân khấu nhận giải, còn Thẩm Tiêu ở dưới khán đài mỉm cười nhìn cô ta.

[Là một bệnh nhân được bác sĩ Thẩm điều trị suốt bốn năm, đây là lần đầu tiên tôi thấy anh ấy cười.]

[Quả nhiên mỹ sắc là thứ khó cưỡng lại nhất.]

Đừng nói là cư dân mạng, ngay cả tôi cũng là lần đầu thấy Thẩm Tiêu cười rạng rỡ như thế.

Trong bức ảnh, đôi mắt anh ta lấp lánh ánh đèn, dường như cả thế giới của anh ta chỉ có người trên sân khấu kia.

Cuối cùng, tôi lướt đến trang Weibo của Quý Như Du.

[Cảm ơn người hâm mộ, cảm ơn gia đình, và cảm ơn anh.]

Đi kèm là tấm hình Quý Như Du mặc sườn xám, tay nâng cúp vinh danh, và có cả hai bàn tay đang đan chặt vào nhau.

Tôi nhìn chằm chằm vào bài đăng ấy rất lâu.

Rồi như một kẻ tự ngược đãi bản thân, tôi lướt xem lại những bài đăng cũ của Quý Như Du.

Cứ mười bài thì lại có một hai bài khoe khéo chuyện tình cảm, có thể thấy họ đang rất ngọt ngào.

Quý Như Du cười rạng rỡ và hạnh phúc, vẫn y hệt như năm đó.

Năm ấy, sau khi nhận được khoản tiền đặt cọc, người mẹ đang trong tình trạng nguy kịch của tôi đã có cơ hội phẫu thuật, nhưng cuối cùng tôi vẫn không thể giữ lại được mạng sống của bà.

Tôi coi tất cả chuyện này chính là quả báo của mình.

Vì thế, tôi không nhận thêm khoản tiền nào sau đó từ nhà họ Thẩm nữa.

Tôi đã chuẩn bị tâm lý sẽ nỗ lực kiếm tiền để sớm ngày trả lại cho Thẩm gia, sau đó sẽ chân thành xin lỗi Thẩm Tiêu, cầu xin anh ta tha thứ cho những việc làm bồng bột khi đầu óc tôi không tỉnh táo.

Nhưng tôi không ngờ mình lại mang thai.

Thời gian đó tôi chìm đắm trong nỗi đau mất mẹ, đến khi nhận ra điều bất thường thì bụng đã hơi lùm lùm rồi.

“Cái thai lớn thế này rồi mà cô không cảm thấy gì sao?” Bác sĩ di chuyển đầu dò siêu âm: “Trông phải được bốn tháng rồi đấy, đúng là bà mẹ vô tâm.”

Tôi nhấm nháp hai chữ “làm mẹ” này, nước mắt đột nhiên rơi lã chã: “Tôi có thể nhìn con một chút không?”

Bác sĩ in phiếu kết quả ra: “Xem đi, là sinh đôi đấy, phát triển rất tốt.”

“Có muốn nghe nhịp tim thai không? Rất mạnh mẽ đấy.”

Nói xong, bác sĩ bật âm thanh cho tôi nghe.

“Thình thịch, thình thịch”

Hai luồng âm thanh đan xen vang lên.

“Các con rất khỏe mạnh. Bố đứa trẻ đâu? Không đi cùng cô à?”

Có lẽ nhận ra sự bối rối của tôi, bác sĩ vội vàng nói: “Xin lỗi nhé. Nhưng mà, cô có định giữ con không? Song thai bốn tháng rồi, bỏ đi sẽ rất hại thân thể, ảnh hưởng lớn đến tử cung đấy. Nhiều người vì thế mà không thể sinh nở được nữa đâu.”

“Hơn nữa, các bé rất ngoan, tôi thấy cô chẳng có phản ứng nghén ngẩm gì cả.”

Tôi nhìn vào tờ kết quả siêu âm: “Đây là chân của con sao?”

“Đúng rồi, bốn cái chân, bốn cái tay, đang ôm lấy nhau kìa. Xem chừng hai bé tình cảm lắm đấy.”

Giọng bác sĩ rất dịu dàng.

Lòng tôi cũng mềm nhũn đi.

Hay là… cứ giữ lại vậy.

“Đây là hai triệu tệ, phần thưởng cho cô vì đã quyến rũ được Thẩm Tiêu phạm giới.”

Không lâu sau đó, Quý Như Du tìm đến tôi, muốn đưa cho tôi một chiếc thẻ ngân hàng.

Quý Như Du có vẻ rất chuộng sườn xám, cô ta ngồi trước mặt tôi với dáng vẻ thướt tha, yêu kiều.

Còn tôi thì đang lún sâu trong đau buồn, chẳng màng đến chuyện chăm sóc bản thân, đầu tóc bù xù, mặt mày hốc hác.

“Tôi đã nhận tiền của nhà họ Thẩm rồi…”

Tôi thấy hơi nhục nhã, liền từ chối:”Số tiền đó đã đủ rồi.”

“Không không không,” Quý Như Du nở nụ cười rạng rỡ, “Đây là tôi thưởng riêng cho cô.”

“Tại sao?”

“Tất nhiên là vì anh ấy đã phạm giới rồi, người khác mới có cơ hội chứ.”

“Tôi nói cho cô biết nhé, Thẩm Tiêu ấy mà, trước giờ chưa từng có người phụ nữ nào tới gần được anh ấy đâu.”

“Hồi cấp ba hai đứa tôi ngồi cùng bàn, anh ấy chỉ hận không thể cách xa tôi tám trượng.”

“Trước đây cuối tuần nào anh ấy cũng cố định lên chùa lễ Phật, từ sau khi cô xuất hiện, anh ấy chẳng đi nữa.”

“Tôi thấy nhe, mùa xuân của anh ấy sắp đến rồi, và mùa xuân của tôi cũng sắp đến rồi đây.”

Quý Như Du cười khúc khích, đẩy chiếc thẻ về phía trước: “Mật khẩu là ngày sinh nhật của cô.”

Không đợi tôi kịp từ chối, cô ta đã đứng dậy rời đi.

Tôi đuổi theo ra ngoài thì thấy Quý Như Du đã lên xe.

Ở vị trí ghế lái, là một bóng hình vô cùng quen thuộc.

Tôi siết chặt chiếc thẻ trong tay, trân trân nhìn chiếc xe lăn bánh rời đi.

Chiếc thẻ đó, tôi vẫn luôn giữ lại, chưa từng động vào một xu nào, sau này tôi đã nhờ người trả lại cho Quý Như Du.

Suốt bao nhiêu năm nay, tôi cố ý không quan tâm đến những tin tức liên quan đến Thẩm Tiêu và Quý Như Du.

Ngay cả khi hoạt động chung trong một giới với Quý Như Du, tôi cũng cố gắng hết sức để tránh mặt cô ta.

Không ngờ lần này vừa về lại Bắc Thành đã đập ngay vào mắt mình.

Tôi cười khổ, ngả người ra ghế sofa, lẩm bẩm: “Vẫn là không buông bỏ được mà. Năm đó thật là… hà tất gì phải thế?”

Chi bằng cứ nhanh chóng quay về thôi, rời xa Bắc Thành mới là việc hệ trọng nhất.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!