Góc Của Chan

MÀN KỊCH TRUY THÊ CỦA THẨM THIẾU GIA – CHƯƠNG 2

4

Ngồi ở ghế sau, tôi nhắm mắt tự mắng chính mình.

Rõ ràng tôi là kẻ chẳng sợ trời chẳng sợ đất, sao cứ đến trước mặt Thẩm Tiêu là cái miệng và đôi chân này lại không nghe theo sai bảo thế nhỉ?

Tôi vỗ vỗ vào đôi chân đang run rẩy, thầm mắng mình vô dụng.

Chẳng qua cũng chỉ là một người đàn ông thôi mà, có gì mà phải sợ.

Điện thoại đột ngột vang lên, thấy Thẩm Tiêu không có phản ứng gì, tôi lén lút cầm lên xem.

Cái liếc mắt này suýt chút nữa dọa tôi đứng tim.

[Tiểu hoa đán đang nổi Giang Yêu chưa chồng mà có con.]

Tôi vội vàng tắt điện thoại, chột dạ liếc nhìn Thẩm Tiêu một cái.

Thẩm Tiêu vẫn nhắm mắt, nhưng dường như biết rõ tôi đang làm gì: “Sao thế? Chuyện con riêng bị lộ rồi à?”

5

“Con… con riêng gì chứ, truyền thông viết bậy bạ đấy. Đó là con của anh chị tôi.”

Anh ta im lặng vài giây, mở điện thoại của mình ra, không biết đang xem gì, rồi đột nhiên buông một câu: “Trông rất giống em.”

“Thì… thì đúng rồi, cháu giống cô là chuyện bình thường mà?”

Anh ta đang đọc bài viết đó sao?

Tôi khẽ rướn người nhìn lén vào màn hình điện thoại của Thẩm Tiêu, nhưng anh ta đột ngột thu tay lại: “Ừ, bình thường, em nói gì cũng đúng.”

Ngay khoảnh khắc màn hình khóa lại, tôi đã kịp nhìn thấy hình nền điện thoại của anh ta.

Đó là một người phụ nữ mặc sườn xám.

Nhị tiểu thư nhà họ Quý, Quý Như Du là tiểu thư khuê các, năm đó cô ấy cũng xuất hiện với bộ sườn xám, thanh lịch và trí tuệ, nên chắc người trong ảnh là Quý Như Du rồi.

Cảm giác không hẳn là buồn, nhưng tựu trung lại thấy tâm trạng khá phức tạp.

Rốt cuộc là anh ta có tin chuyện đứa trẻ không phải con tôi không đây?

6

Vốn tưởng rằng Thẩm Tiêu bày ra trận thế lớn như vậy để áp giải tôi lên xe là muốn tính sổ với tôi.

Nhưng anh ta không hỏi bất cứ điều gì, suốt dọc đường đều im lặng, vậy mà lại đưa tôi đến đúng khách sạn tổ chức sự kiện.

Trước khi đi còn đưa tôi đi làm tóc, thậm chí gọi cả đội ngũ của tôi đến để chụp ảnh cho tôi nữa!

Dù vậy, lòng tôi vẫn thấy hoang mang lo sợ.

Vừa thấy Đỗ Lam, tôi định nhào tới bám lấy chị ấy, ai ngờ chị ấy đẩy tôi ra, thái độ cực kỳ nghiêm túc: “Sự kiện sắp bắt đầu rồi, Yêu Yêu, cô mau vào trong đi.”

Nói xong, chị ấy cung kính cúi chào Thẩm Tiêu: “Thẩm tiên sinh, ngài cứ yên tâm, sự kiện kết thúc tôi sẽ đưa cô ấy về ngay.”

Thẩm Tiêu đứng thẳng tắp, mắt nhìn chằm chằm vào tôi, tràng hạt trong tay anh xoay nhanh đến chóng mặt.

Ngay lúc tôi bị nhìn đến mức da gà nổi hết cả lên, Thẩm Tiêu mới khẽ gật đầu.

Xe dừng ở cửa khách sạn, trên thảm đỏ đã rộn ràng ánh đèn flash và dàn sao hội tụ.

“Còn chưa xuống xe, là muốn khoác tay tôi đi thảm đỏ sao?”

Khoác tay anh ta á?

Tôi rùng mình một cái: “Không dám phiền tới đại giá của anh đâu. Cảm ơn anh hôm nay đã đến đón máy bay. Thẩm tiên sinh, chẳng phải anh còn phải đi dự tiệc đính hôn sao?”

“Không có tiệc đính hôn nào cả.” Thẩm Tiêu trầm giọng đáp.

Tôi khựng lại một nhịp, vội vàng xuống xe chạy biến.

Đi trên thảm đỏ mà tâm trí tôi cứ treo ngược cành cây.

Khi ngồi xuống hàng ghế khán giả, tim tôi vẫn còn đập thình thịch.

Nhất là khi nhìn thấy Thẩm Tiêu.

Anh ta ngồi ngay hàng ghế đầu tiên, vị trí dành cho những “ông trùm” phía nhà đầu tư.

Lẽ ra giờ này anh ta phải ở lễ đính hôn chứ?

Sao lại xuất hiện ở đây?

Còn nữa, câu nói cuối cùng của anh ta: “Không có tiệc đính hôn” là có ý gì?

Vì sự kiện này mà tiệc đính hôn bị hoãn lại?

Hay là… Không đúng, người ta thường bảo “người nhà Phật không nói lời giả dối”, chắc anh ta không đến mức công khai lừa gạt cả thiên hạ trên mạng là mình sắp đính hôn đâu nhỉ.

7

Tại sự kiện lần này, ban tổ chức có sắp xếp cho tôi một tiết mục biểu diễn.

Vì khâu hóa trang và phục trang khá phức tạp nên ngồi dưới khán đài không bao lâu, tôi đã phải vào hậu trường chuẩn bị.

Suốt thời gian trang điểm, Đỗ Lam im lặng lạ thường, không hề hỏi han câu nào.

Vừa xong xuôi, chị ấy liền kéo tôi vào một góc khuất: “Rốt cuộc cô và Thẩm Tiêu là thế nào?!”

Tôi há miệng định nói gì đó thì chị ấy đã chỉ tay thẳng mặt: “Đừng có bảo với tôi là bạn cũ, tôi không có mù!”

8

Thì còn thế nào được nữa, cũng chỉ là mấy chuyện nam nữ đó thôi.

Tôi hơi chột dạ.

Dù sao chuyện năm đó, tôi làm cũng chẳng mấy vẻ vang gì.

Khi ấy Thẩm Tiêu vẫn là một bác sĩ ngoại khoa tim mạch, là học trò của chuyên gia tim mạch nổi tiếng thế giới, tuổi còn trẻ đã có chút danh tiếng trong nước.

Lần đầu tiên tôi gặp Thẩm Tiêu là ở phòng cấp cứu.

Một vụ tai nạn liên hoàn, thương vong vô số.

Bệnh viện bận rộn suốt cả buổi chiều, mãi đến tận đêm muộn mới có thời gian nghỉ ngơi.

Các y bác sĩ tập trung lại ăn cơm.

Còn Thẩm Tiêu thì đang nắm lấy tay một người bị xe đâm đến mức biến dạng cả xương cốt, tay kia cầm tràng hạt tụng kinh.

“Lần này chết nhiều người như vậy, chắc bác sĩ Thẩm lại phải lên chùa ở một thời gian rồi nhỉ?”

“Đúng thế, khéo khi lại tuyên bố xuất gia không làm bác sĩ nữa cũng nên.”

“Mọi người bảo bác sĩ Thẩm đã yêu đương bao giờ chưa?”

“Chưa đâu. Nghe nói bác sĩ Thẩm xưa nay vốn vô dục vô cầu, đừng nói là phụ nữ. Anh ấy làm bác sĩ cũng chỉ vì muốn cứu người thôi.”

“Nếu không có bà nội anh ấy ngăn cản, chắc anh ấy xuất gia từ lâu rồi.”

“Phải đó, nghe đâu có lần sư trụ trì đã cầm kéo định xuống tóc cho anh ấy rồi, bà nội Thẩm phải chạy đến vừa khóc vừa cầu xin mới ngăn lại được đấy.”

Tụng kinh xong, Thẩm Tiêu đi về phía quầy y tá.

“Bác sĩ Thẩm có ăn cơm không, có suất đặt trước cho anh này.”

Một cô y tá nhỏ bên cạnh hỏi.

Anh ta nhìn hộp cơm rồi lắc đầu: “Thôi, hôm nay tôi ăn chay.”

Lúc đó tôi nghĩ, thầy thuốc thì có lòng nhân từ, nhưng Thẩm Tiêu lại có một “trái tim Phật”.

Thế nên khi nhà họ Thẩm tìm đến tôi, muốn tôi quyến rũ anh ta phạm giới, tôi đã từ chối ngay lập tức không cần suy nghĩ. 

“Thưa bà Thẩm, có lẽ cháu…”

Chỉ là lời chưa kịp dứt, điện thoại đã vang lên, là y tá trực phòng bệnh của mẹ tôi.

“Giang tiểu thư, cô đã gom đủ tiền phẫu thuật cho mẹ chưa? Bác sĩ vừa mới phát thông báo bệnh tình nguy kịch rồi, đây đã là lần thứ ba rồi đấy… Hơn nữa, nguồn thận phù hợp không có nhiều, nếu lần này không làm phẫu thuật thì có lẽ sẽ không còn cơ hội nữa đâu.”

Tôi tựa lưng vào tường, nước mắt lã chã rơi.

Bà nội Thẩm bước đến bên cạnh tôi: “Giang tiểu thư, nếu cô không đồng ý, tôi sẽ phải đi tìm người khác vậy.”

“Cháu đồng ý.” Tôi lau nước mắt, đứng bật dậy: “Cháu đồng ý với mọi người. Nhưng xin mọi người hãy đưa tiền cho cháu sớm nhất có thể.”

“Giang tiểu thư, chỉ cần cô có thể ngăn cản nó lên chùa một lần thôi, chúng tôi đều tính là cô thành công.”

“Được.”

Trạm đầu tiên là ở bệnh viện, tôi đăng ký số khám chuyên khoa của anh ta.

Tôi ôm ngực, run rẩy bước vào trong: “Bác sĩ Thẩm, tôi bị đau ngực, anh có thể nghe giúp tôi xem là bị làm sao không?”

Khoảnh khắc ống nghe đặt lên ngực tôi, tim tôi khẽ run lên một nhịp.

“Không có gì bất thường, có lẽ là do tâm lý thôi.”

“Nhưng mà khó chịu thật mà~” Tôi đột ngột nắm lấy bàn tay đang định thu về của anh ta: “Bác sĩ Thẩm, anh nghe kỹ lại lần nữa đi mà~”

Đôi mắt phía trên lớp khẩu trang tràn đầy sự tĩnh lặng, tôi ngay lập tức đỏ mặt, cảm thấy hổ thẹn vì hành động của chính mình.

“Không… xin lỗi, vậy… vậy tôi đi trước…”

Lời còn chưa dứt đã bị Thẩm Tiêu cắt ngang: “Nếu không yên tâm, tôi có thể kê cho cô vài hạng mục kiểm tra để xem kỹ lại.”

“Tốt quá, tốt quá.”

Nhận ra mình có vẻ hơi quá hớn hở, tôi vội vàng thu lại nụ cười: “Cái đó… đúng là tim tôi không được thoải mái lắm, cứ kiểm tra kỹ một chút vẫn hơn.”

Tôi hình như thấy lớp khẩu trang của Thẩm Tiêu khẽ cử động, nhưng anh ta không nói gì.

Đến khi làm xong hết các xét nghiệm thì giờ khám bệnh cũng sắp kết thúc.

Thẩm Tiêu dường như đã ngồi ở phòng khám đợi tôi nãy giờ, vừa thấy tôi đến, anh ta liền nói thẳng: “Kết quả kiểm tra không có vấn đề gì. Nếu vẫn còn lo lắng, tôi sẽ cho cô đeo máy theo dõi điện tâm đồ 24 giờ.”

Tôi đang cầm một xấp báo cáo bình thường mà rầu rĩ vì không còn lý do để tìm anh ta, nghe thấy câu này thì tinh thần phấn chấn hẳn lên: “Cần chứ, cần chứ! Tôi nhát chết lắm, chẳng phải người ta bảo có mấy loại bệnh không thể kiểm tra ra ngay được sao?”

Thẩm Tiêu khẽ gật đầu.

Tuy rằng lúc ra về trên người phải đeo một cái máy lỉnh kỉnh, nhưng bước chân tôi vẫn nhẹ tênh.

Và rồi… tôi ngã.

Để diễn cho tròn vai “hồ ly tinh”, tôi đã đi đôi cao gót mười phân, thế là… cái cổ chân ngay lập tức sưng vù lên một cục.

Tất nhiên, tôi coi đây là một sự cố may mắn, bởi vì Thẩm Tiêu đã đi tới.

“Bác sĩ Thẩm, tôi đau quá, liệu có bị gãy xương không?”

Khoảnh khắc bàn tay lạnh lẽo của Thẩm Tiêu đặt lên cổ chân tôi, tôi không tự chủ được mà co rúm lại một chút: “Đừng sợ, để tôi xem.”

Nhớ đến nhiệm vụ của mình, tôi khẽ duỗi chân về phía anh ta, cọ nhẹ vào cánh tay anh ta, ánh mắt đầy vẻ đưa tình: “Bác sĩ Thẩm ơi~ chân tôi không bị què đấy chứ? Tôi bị thương ngay trong bệnh viện, anh phải chịu trách nhiệm với tôi đó nha~”

Anh ta đột ngột nắm chặt lấy bắp chân tôi, hít một hơi thật sâu: “Đừng có cử động lung tung.”

Chính lần đó, tôi đã leo được lên lưng Thẩm Tiêu.

Thẩm Tiêu cõng tôi về nhà, tôi còn xin được phương thức liên lạc của anh ta.

Ròng rã suốt một tháng trời, thành quả duy nhất có lẽ là việc tôi được mặc định cho phép vào phòng nghỉ riêng của anh ta.

Anh ta không đuổi tôi, nghĩa là mặc định cho phép.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!