1
Họ đã thử đủ mọi cách: từ việc bà nội Thẩm thắt cổ gây áp lực, mời cao tăng đến khuyên nhủ anh không có duyên với Phật pháp, cho đến việc viện trưởng bệnh viện trực tiếp sa thải anh.
Nhưng tất cả đều vô dụng.
Bị ép đến đường cùng, Thẩm Tiêu thậm chí còn lên chùa ở hẳn nửa tháng.
Nghe đâu, mỗi lần muốn mời được anh xuống núi, người nhà của những bệnh nhân đang hấp hối phải đến tận cổng chùa khóc lóc van nài.
Có thể nói, ngoài mạng sống của bệnh nhân ra, không gì có thể làm lay động được Thẩm Tiêu.
Thế nhưng, chính con người ấy, năm năm trước đã từ bỏ nghề y để tiếp quản gia nghiệp họ Thẩm.
Anh dường như không còn tin Phật nữa, trên thương trường anh sát phạt quyết đoán, chỉ trong vòng năm năm ngắn ngủi đã đưa Thẩm gia vươn lên đứng đầu “Tứ đại gia tộc” ở Bắc Thành.
Nhưng dường như anh vẫn chẳng hề thay đổi.
Thẩm Tiêu thành lập quỹ từ thiện, đổ vào đó khối tài sản khổng lồ để giúp đỡ miễn phí cho những người không có tiền chữa bệnh.
Nhưng anh không còn cầm dao mổ, không còn chữa bệnh cho ai nữa, dù có cầu xin thế nào cũng ích gì.
Từng có bệnh nhân quỳ xuống lạy lục xin anh ra tay phẫu thuật, anh cũng chỉ mời thầy của mình từ nước ngoài về làm người mổ chính, còn bản thân thì đến một bước cũng không muốn đặt chân vào bệnh viện nữa.
Thẩm Tiêu vẫn là Thẩm Tiêu đó, nhưng cũng đã không còn là Thẩm Tiêu của ngày xưa.
Không ai biết chuyện gì đã xảy ra với Thẩm Tiêu khiến anh thay đổi lớn đến thế.
Nhưng hai vị trưởng bối nhà họ Thẩm thì rất vui mừng.
Họ không chỉ vui vì gia nghiệp có người làm rạng danh, mà còn mừng vì con cháu mình không còn một lòng hướng Phật.
Chỉ là, dường như họ đã vui mừng quá sớm.
Thẩm Tiêu chẳng mảy may hứng thú với nữ sắc.
Dù có ném mỹ nữ vào chăn của Thẩm Tiêu, anh vẫn có thể điềm nhiên lần tràng hạt rồi bước sang phòng khách.
Ngày hôm sau, anh sẽ cho người sửa sang lại toàn bộ phòng ngủ.
Thế nhưng, điều khiến mọi người khó hiểu là vào tháng Hai năm nay, Thẩm Tiêu đột ngột công bố ngày đính hôn, đối tượng là nhị tiểu thư nhà họ Quý ở Bắc Thành.
Chẳng ai biết vị “Phật tử” này đang toan tính điều gì trong lòng.
2
“Nghĩ gì á? Chắc là đang nghĩ đến đàn ông rồi.” Tôi nhổ vỏ nho ra, vẻ mặt đầy khinh khỉnh, “Tôi nói cho chị biết, cái kiểu người trước đây cấm dục mà đột nhiên đính hôn như Thẩm Tiêu ấy, không chừng là gay đi lừa kết hôn cũng nên!”
“Đi chết đi! Đã bảo rồi, Thẩm Tiêu là cấm dục! Là CẤM DỤC đó!”
Người quản lý Đỗ Lam nghiến răng kèn kẹt, “Người ta làm gì đắc tội với cô mà giọng cô nồng mùi thuốc súng thế hả?”
Tay đang cầm nho của tôi khựng lại, vội vàng hái thêm hai quả nữa tống vào miệng: “Tôi chẳng quen biết gì anh ta, anh ta làm gì được tôi chứ? Thuần túy là tôi chướng mắt kiểu người đạo đức giả đó thôi.”
“Cô đó! Giang Yêu Yêu, tôi nói cho cô biết, đến Bắc Thành rồi thì cái miệng phải biết giữ kẽ. Thật sự truyền đến tai thái tử gia thì cô chết thế nào cũng không biết đâu.”
“Biết rồi, đã bảo là anh ta đạo đức giả mà.”
“Giang Yêu Yêu, có một điểm tôi không hiểu. Trước đây cô chết sống không chịu đến Bắc Thành tham gia sự kiện, sao lần này lại sảng khoái thế?”
“Tôi…” Tôi khựng lại một chút, buột miệng đáp: “Tất nhiên là để kiếm tiền mua sữa cho Lạc Lạc và Kỳ Kỳ nhà tôi rồi.”
“Được rồi, lúc nào cũng bài ca đó, chẳng biết hai đứa nhỏ đó ăn khỏe đến mức nào nữa.”
Tôi cười hì hì.
Người chưa có con sẽ không hiểu được đâu, trẻ con chính là “máy ngốn vàng” đấy, quan trọng là nhà tôi còn tận hai đứa.
“Nhưng mà chuyện có con cô phải giấu cho kỹ vào, nếu chuyện chưa chồng mà chửa bị khui ra thì cô khỏi cần lăn lộn trong giới giải trí nữa.”
“Biết rồi mà!”
Nếu thật sự bị lộ, chắc tôi sẽ chết thảm lắm.
Đỗ Lam đứng dậy: “Chẳng biết cái tên khốn kiếp nào mà tốt số thế, khiến cô cam tâm tình nguyện sinh con cho hắn, mà một lần sinh tận hai đứa.”
Tôi lại cười hì hì.
Đỗ Lam không biết, cái “tên khốn kiếp” đó chính là người vừa được chị ấy khen tới mức trên trời dưới đất không ai bằng kia kìa.
3
Lần này đi Bắc Thành tham gia sự kiện, thật khéo làm sao, không chỉ trùng ngày đính hôn của Thẩm Tiêu mà còn trùng luôn cả khách sạn tổ chức lễ đính hôn của anh ta.
Chẳng ai hiểu nổi tại sao thái tử gia nhà họ Thẩm đính hôn mà không làm ở trang viên riêng, cứ nhất định phải tổ chức ở khách sạn.
Ngay lúc tôi còn đang do dự không biết có nên đi hay không, Đỗ Lam đã lôi tuột tôi lên máy bay: “Tiền bồi thường hợp đồng có thể khiến cô phá sản, dắt con ra đường ở đấy.”
Tôi thầm nghĩ, ban ngày đính hôn chắc chắn anh ta bận bù đầu, vả lại Thẩm Tiêu đính hôn rồi, có lẽ đã sớm quên sạch sành sanh tôi là ai.
Thế là tôi yên tâm chờ máy bay hạ cánh.
Vì mua vé hạng thương gia nên vừa xuống máy bay đã có người chuyên trách dẫn lối ra khỏi sân bay.
Chỉ có điều, khi nhìn thấy chiếc Phaeton thấp thoáng ở cửa, tôi bỗng có một dự cảm không lành.
“Chị Đỗ, bên phía đơn vị tổ chức ở Bắc Thành hào phóng vậy sao?”
“Không phải chứ, máy bay hạ cánh sớm, bên đó chắc chưa kịp phái xe tới đâu.”
Vừa nghe câu đó, da gà da vịt trên người tôi dựng hết cả lên, cảm giác như có luồng điện chạy dọc sống lưng.
Đôi chân ngay lập tức xoay người, muốn quay trở lại đường cũ.
Nào ngờ, hai gã đàn ông lực lưỡng đã chặn đường chúng tôi: “Giang tiểu thư, tiên sinh đã đợi cô rất lâu rồi. Mời cô đi theo chúng tôi một chuyến.”
“Tiên sinh nhà chúng tôi là Thẩm Tiêu, người nhà họ Thẩm ở Bắc Thành.”
Câu nói vừa dứt, Đỗ Lam ban đầu thì chấn động, sau đó ngay lập tức “héo rũ”: “Đã bảo cô đừng có mắng Thẩm Tiêu rồi, cô xem, người ta tìm tận cửa rồi kìa.”
“Tôi không đi!”
Tôi lùi lại một bước, muốn rời khỏi đó.
Cửa chiếc Phaeton đột ngột mở ra, một người đàn ông mặc áo khoác gió màu đen ngồi ở ghế sau, một bàn tay đang lần tràng hạt.
Anh ta đeo kính, quay đầu nhìn tôi như một thước phim quay chậm, đôi môi nhợt nhạt khẽ mở: “Yêu Yêu, chơi đủ chưa?”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖