Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
7
Triển Kỳ nói cô ấy không yêu tôi, tôi khinh miệt điều đó.
Cô ấy không phải không yêu tôi, cô ấy chỉ là quá thấu đáo.
Năm thứ ba cô ấy ở bên tôi, có một đêm tôi hơi quá chén.
Trong cơn mơ màng nửa đêm tỉnh dậy, tôi nhận ra có người đang chạm vào mặt mình.
Bàn tay cô ấy rất nhẹ, rất khẽ, lướt từ chân mày qua sống mũi, họa lại từng tấc một, cuối cùng dừng lại nơi khóe môi tôi.
Hơi thở ấm áp dần tiến lại gần, cô ấy nhẹ nhàng tựa đầu vào lồng ngực tôi, cả người cuộn tròn lại.
Tôi nghe thấy tiếng cô ấy thì thầm, cô ấy gọi tên tôi hết lần này đến lần khác.
Tống Cẩm Thành, Tống Cẩm Thành, Tống Cẩm Thành…
Những tình yêu không thể nói thành lời này chỉ dừng lại nơi kẽ răng, bị che giấu suốt những năm tháng cô ấy ở bên cạnh tôi.
Tôi vốn không thích những người phụ nữ bên cạnh động lòng với mình, vì một khi đã động lòng, họ sẽ muốn nhiều hơn, đòi hỏi nhiều hơn, bắt đầu nảy sinh mong đợi.
Mà sự mong đợi đó đối với tôi, là một gánh nặng.
Sáng hôm đó, khi cô ấy còn chưa tỉnh, tôi đã rời đi.
Sau đó khoảng hơn ba tháng tôi không liên lạc với cô ấy.
Đến tháng thứ tư, cô ấy gọi cho trợ lý của tôi, không nói gì khác, chỉ hỏi một câu: “Cam ở trang trại thu hoạch rồi, người ở đó gửi cam đến chỗ tôi, để tôi bảo người mang qua cho tiên sinh nhé?”
Từng có những người phụ nữ sau khi chia tay dùng cái chết để đe dọa tôi, khóc lóc thảm thiết hỏi tôi: “Anh có trái tim không?”
Tôi chỉ thấy phiền.
Có những người phụ nữ nghĩ quá nhiều, muốn ở cạnh tôi thì phải có giác ngộ: tiền trao cháo múc.
Đều là người trưởng thành cả, nói năng rõ ràng, thuận mua vừa bán, ngoài tiền ra đừng hòng có được thứ gì khác từ tôi.
Nhưng Tần Thời thì khác.
Cứ như bị ma xui quỷ khiến, đêm đó tôi tự nhủ: Cho cô ấy thêm một cơ hội nữa vậy.
Tôi gọi lại cho cô ấy, bảo tối tôi sẽ qua ăn cơm.
Khoảnh khắc cúp điện thoại, tôi dường như nghe thấy tiếng khóc nức nở của cô ấy.
Kể từ đó về sau cô ấy luôn giữ đúng bổn phận, chúng tôi chung sống hòa bình.
Ít lâu sau, một bộ phim cô ấy đóng chính bị nhận giải Cây Chổi Vàng (giải cho phim/diễn viên tệ nhất).
Cô ấy cầm cúp về rồi ôm lấy tôi mà khóc.
Lúc đó tôi đang lơ đãng an ủi cô ấy, định tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn thì cô ấy lại tự mình nghĩ thông suốt, mỉm cười nhìn tôi rồi bảo: “Thôi bỏ đi, dù sao kỹ năng diễn xuất tốt nhất của em cũng đâu có dùng trên màn ảnh.”
Cô ấy không dùng trên màn ảnh, cô ấy chỉ đem toàn bộ kỹ năng diễn xuất tuyệt vời nhất của mình dùng lên người tôi, dốc hết tâm sức đóng vai một người không yêu tôi, tưởng rằng đó là bí mật của riêng mình cô ấy.
Còn tôi, tôi vờ như không thấy những sơ hở đầy rẫy trong cách diễn của cô ấy, làm một khán giả “giả điếc giả câm” vô cùng đúng mực, chưa bao giờ vạch trần tâm tư nhỏ bé ấy của cô ấy.
Chỉ là giờ đây, vị khán giả này đã không còn tư cách ngồi dưới khán đài nữa rồi.
Vở kịch của cô ấy đã hạ màn, và cô ấy đã tìm được cho mình một bến đỗ bình yên, nơi cô ấy không cần phải diễn nữa.
Thế nhưng bao nhiêu năm trôi qua, tôi đột nhiên không muốn làm một khán giả “giả điếc giả câm” đúng mực nữa.
Tôi muốn “mời” vị diễn viên chính của vở kịch đã hạ màn kia quay trở lại, mời về bên cạnh tôi.
Lần này, cô ấy không cần phải dốc lòng đóng vai một người không yêu tôi nữa, tôi sẽ dành cho cô ấy tình yêu nồng nhiệt và hoành tráng nhất.
Có lẽ một người thực sự chỉ sau khi trải qua cảm giác mất mát thực sự mới biết mình khao khát điều gì nhất.
Sau khi mất cô ấy, tôi mới cuối cùng hiểu ra.
Thứ tôi muốn, thực ra rất đơn giản.
Vẫn giống như trước đây, chỉ có hai chúng tôi.
Tôi muốn cô ấy, mãi mãi, chỉ thuộc về một mình tôi.
8
Thẩm Mộ sắp xếp mọi chuyện vô cùng kín kẽ.
Chồng cô ấy gần đây đang quay phim cổ trang trong núi sâu, thiết bị gặp sự cố, dây cáp mất linh động, trượt chân rơi xuống núi… có quá nhiều cách để khiến anh ta chết vì một vụ “tai nạn”.
Trước khi ra tay, không hiểu vì sao, tôi tìm cơ hội gặp cô ấy một lần.
Như một sự “trùng hợp” hết sức bình thường, tôi đưa nhân tình đi cùng và giả vờ tình cờ bắt gặp cô ấy.
Lúc đó, cô ấy đang đưa con gái đi công viên giải trí.
Khi chúng tôi lại gần chào hỏi, cô ấy đang nửa quỳ trước mặt con gái để dỗ dành, tay cầm một cây kem, giọng điệu rất nghiêm khắc: “Không được, đã bảo là chỉ được ăn một miếng thôi mà.”
Cô bé đội một chiếc băng đô tai thỏ màu hồng, buộc tóc hai bên, trông mềm mại đáng yêu vô cùng.
Con bé lắc tay cô ấy, uốn éo như một cục kẹo mạch nha: “Không mà, không mà, cho con liếm thêm một miếng nữa thôi được không ạ? Vừa nãy con chưa chuẩn bị tâm lý.”
Con bé thè cái lưỡi nhỏ hồng hồng ra cho mẹ xem, “Mộc Mộc mới chỉ chạm đầu lưỡi vào một tí xíu thôi, miếng đó không tính được không mẹ?”
Tôi nhìn Tần Thời.
Đối diện với sự nũng nịu của cô bé này, cô ấy lập tức nhét phần kem còn lại vào miệng mình, còn há miệng cho cô bé xem: “Hết rồi nhé, mẹ ăn hết rồi.”
Cô bé bàng hoàng, thất vọng, rồi gào khóc nức nở.
Tôi chỉ thấy lòng mình đau thắt lại.
Trong nỗi đau ấy là sự đố kỵ đến phẫn nộ.
Tôi không kìm được mà nghĩ… nếu như… nếu đây là con gái của tôi và Tần Thời, con bé nũng nịu đòi ăn kem như thế, tôi chắc chắn sẽ chẳng cần nguyên tắc gì mà dâng tất cả những cây kem ngon nhất thế giới này đến trước mặt nó.
Nếu như…
Tiếc là không có nếu như.
Tần Thời đứng dậy, lúc xoay người nhìn thấy tôi, cô ấy thoáng sững sờ, nhưng rồi rất tự nhiên, phóng khoáng và đúng mực chào hỏi: “Tống tiên sinh.”
Ánh mắt cô ấy bình thản như thể tôi chỉ là một người bạn cũ bình thường lâu ngày không gặp, không mấy thân thiết.
Trái tim tôi thắt lại từng hồi.
Tôi nỗ lực kìm chế cảm xúc của mình.
Đúng lúc đó đoàn xe hoa của công viên đi diễu hành qua, con gái cô ấy nhanh chóng thoát khỏi nỗi buồn mất kem, nắm lấy tay mẹ phấn khích reo hò: “Mẹ ơi, xe hoa kìa!”
Dòng người xô đẩy, thân hình nhỏ bé của con bé bị vùi lấp giữa kẽ hở của đám đông.
Tôi cúi người bế con bé lên, để nó ngồi trên vai mình.
Kỳ lạ là con bé không hề kháng cự.
Nó nhỏ xíu, người thơm tho, đôi bàn tay mềm mại đặt lên tai tôi, không ngừng trầm trồ: “Oa, mẹ nhìn kìa!”
Tần Thời ngơ ngác nhìn tôi, biểu cảm thoáng chút hoảng hốt và bất an: “Tống tiên sinh…”
Thực ra tôi chẳng thích trẻ con, chỉ thấy chúng ồn ào phiền phức.
Chính tôi cũng thấy lạ tại sao mình lại làm vậy.
Chưa kịp suy nghĩ sâu xa, cô bé trên vai tôi đột nhiên vươn tay về phía mẹ, gọi lớn: “Mẹ ơi, chúng ta gọi điện video cho bố đi, con nhớ bố quá.”
Tần Thời liếc nhìn tôi một cái.
Cuối cùng không chịu nổi sự nhõng nhẽo của con, cô ấy gọi video cho chồng mình.
Cô bé rất phấn khích, ngồi trên vai tôi giơ điện thoại cho bố xem xe hoa, rồi nũng nịu: “Bố ơi, con nhớ bố lắm.”
Tôi nghiêng đầu nhìn Tần Thời.
Cô ấy đứng cạnh tôi, mỉm cười nhìn người chồng, nhìn đứa con của mình, ánh mắt vô cùng dịu dàng.
Khi cô ấy cụp mi mắt xuống, dáng vẻ y hệt như lúc bóc cam cho tôi năm nào.
Nhìn xuống dưới, tôi thấy móng tay thon dài của cô ấy.
Cô ấy đã từng yêu tôi.
Tôi chắc chắn.
Nhưng Tần Thời khi ở bên cạnh tôi luôn cẩn trọng, lo sợ được mất.
Còn cô ấy của bây giờ lại vô cùng thoải mái và nhẹ nhõm.
Tôi buộc phải thừa nhận rằng, sau khi rời xa tôi, cô ấy sống rất hạnh phúc.
Nhìn nụ cười trên gương mặt cô ấy, tôi tự thỏa hiệp với chính mình.
Tôi nghĩ, thôi bỏ đi, bỏ đi thôi.
Bỏ đi… cứ để cô ấy tiếp tục hạnh phúc như thế này đi.
Giữa đám đông ồn ã, giữa niềm vui náo nhiệt ấy, tôi đứng yên lặng thật lâu, lặng lẽ nhìn cô ấy để nói lời từ biệt cuối cùng.
Tôi nghĩ, cả đời này, mình sẽ không bao giờ ăn cam nữa.
(HẾT)
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨