Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

LƯU LY DỄ VỠ, MÂY NGŨ SẮC DỄ TAN: NGOẠI TRUYỆN: TỐNG CẨM THÀNH(2/4)

3

Việc không được nghỉ ngơi khiến tâm trạng tôi ngày hôm sau cực kỳ tồi tệ.

Lúc lái xe đi đón Đổng Vân, cô ấy còn nhìn tôi mà cười: “Không phải chứ học trưởng, anh không cần phải cáu kỉnh thế đâu. Hãy nghĩ thế này, nửa đời người qua anh chưa từng gặp trắc trở gì, cứ coi như lần này là để anh nếm trải chút phong vị của nhân gian đi. Cứ cười một cái là qua hết mà.”

Cô ấy tưởng sắc mặt tôi tối sầm là vì hôm nay chúng tôi đi ly hôn.

Dù tâm trạng thực sự ra sao, tôi luôn giữ vẻ lịch thiệp trước mặt phụ nữ.

Tôi day nhẹ thái dương, nói với cô ấy: “Xin lỗi.”

Cô ấy nhún vai, nhìn tôi đầy lo lắng: “Anh không sao chứ?”

Sự nôn nóng và bực dọc không tên này chẳng thể nào giãi bày với người ngoài, tôi khách sáo đáp: “Không sao.”

Cô ấy cũng rất thức thời, không hỏi thêm nữa.

Tôi và Đổng Vân kết hôn vào ba năm trước, đại khái là ba năm, tôi cũng không nhớ quá rõ.

Cô ấy là một người hoàn hảo, một người vợ đúng chuẩn: gia thế tốt, bản thân lại thông minh, phóng khoáng và tháo vát.

Lần đầu tôi gặp cô ấy là khi được mời về trường cũ diễn thuyết, lúc đó cô ấy còn là sinh viên cao học.

Buổi diễn thuyết của tôi rất thành công. Kẻ thành đạt luôn có đặc quyền này: dù anh nói bất cứ điều gì, đám sinh viên bên dưới cũng đều coi đó là chân lý.

Lúc đó chỉ có mình cô ấy giơ tay đứng dậy, nghiêng đầu, đôi mắt to chớp chớp, cười híp mí nói: “Học trưởng, em không đồng tình với quan điểm của anh.”

“Học trưởng” Thật thú vị.

Đó là lần đầu tiên sau khi tốt nghiệp, có người gọi tôi như thế.

Và tôi cũng ghi nhớ cô ấy, một cô gái có nụ cười đặc biệt rạng rỡ.

Gia đình hai bên là thế giao.

Sau này khi cô ấy về nước, cơ hội tiếp xúc của chúng tôi nhiều hơn.

Tôi nhận ra cô ấy là một người rất thú vị, nhiệt tình, cởi mở, nụ cười của cô ấy rất dễ khiến tâm trạng người khác bừng sáng theo.

Khi bàn chuyện làm ăn và dùng bữa với cha cô ấy, ông thi thoảng lại cười bảo: “Cái đứa con gái này của tôi ấy à, sau này chẳng biết sẽ gả cho hạng người nào nữa. Chỉ có làm bố mới hiểu, gả cho ai cũng không thấy yên tâm.”

Thế rồi ông đột ngột đổi tông: “Nhưng Tống tiên sinh thì đúng là người khiến ta yên tâm được.”

Tôi nhìn Đổng Vân đứng phía xa.

Chắc là vì buồn chán, cô ấy đang cúi đầu trêu chọc đứa trẻ ở bàn bên cạnh.

Cô ấy cầm viên kẹo khách sạn tặng, cứ đưa qua đưa lại trước mặt đứa bé, khiến nó cứ mút ngón tay, mắt nhìn theo thèm thuồng.

Lúc đó, tôi đã vô thức mỉm cười.

Tôi từng thực sự thích Đổng Vân.

Nhưng sau khi nghe nói cô ấy đã có người trong mộng và đang khổ sở vì tình, tình cảm đó trong tôi cũng nhạt dần.

Sau đó… sau đó tôi gặp Tần Thời.

Tần Thời đã đi theo tôi bảy năm, chính xác là bảy năm ba tháng.

Có đôi khi chính tôi cũng thấy lạ, tại sao lại có người phụ nữ có thể ở bên tôi lâu đến thế.

Suốt bao nhiêu năm qua, ngoại lệ này chắc chỉ có mình cô ấy.

Ngoại trừ cô ấy ra, có lẽ chẳng có người đàn bà nào ở bên tôi quá sáu tháng.

Đến cuối cùng, thực tế cũng chỉ có mình cô ấy ở lại.

Có một thời gian tin đồn lan truyền nực cười đến mức ai cũng bảo tôi đã hồi tâm chuyển tính.

Thẩm Mộ, một người bạn của tôi còn đặc biệt mở một sòng bạc, cược xem liệu Tần Thời có thể “thu phục” được tôi để chính thức trở thành Tống phu nhân hay không.

Lúc đó tôi chỉ cười mắng cậu ta một câu, không hề để tâm.

Thế rồi một ngày, cậu ta kinh ngạc gọi điện cho tôi như thể vừa nghe thấy một chuyện cười kinh điển: “Mẹ kiếp, A Thành! Cô bạn gái nhỏ của cậu tên gì ấy nhỉ? Đúng rồi, Tần Thời! Cô ấy thế mà lại mò đến đây đặt cược! Ha ha ha, chuyện này thú vị thật đấy, cậu đoán xem cô ấy cược gì?”

Chắc chắn là cược “Không”.

Không bao giờ có chuyện “bay lên đầu cành” để trở thành Tống phu nhân danh chính ngôn thuận.

Hứng thú xem kịch của Thẩm Mộ chợt tắt ngấm, cậu ta ngượng nghịu hỏi: “Mẹ kiếp, sao cậu biết?”

Bởi vì tôi quá hiểu Tần Thời.

Trước khi chúng tôi chia tay, tôi luôn tin chắc là như vậy.

Cô ấy là người hiểu chuyện nhất, hợp ý tôi nhất trong tất cả những người phụ nữ tôi từng có.

Tôi không biết tại sao lại có người có thể hợp ý mình đến thế.

Sau giai đoạn làm quen và thích nghi ban đầu, mỗi lần tôi chỉ cần khẽ nhướng mắt, tôi đã có cảm giác cô ấy biết tôi muốn gì.

Cô ấy cũng không phải kiểu chỉ biết vâng lời một cách mù quáng.

Đôi khi cô ấy cũng có chút nũng nịu, hờn dỗi của phụ nữ, nhưng tất cả đều nằm trong giới hạn chịu đựng của tôi.

Lúc cô ấy ngoan ngoãn khiến người ta xót xa, lúc cô ấy làm nũng khiến người ta mủi lòng, lúc giả vờ giận dỗi cũng rất đúng mực, và tôi cũng rất sẵn lòng dỗ dành cô ấy.

Tôi cưng chiều cô ấy như một cô bạn gái nhỏ.

Đôi khi tôi thích thêm chữ “nhỏ” vào, vì thi thoảng cô ấy lại để lộ ra sự ngây ngô và ngớ ngẩn không đúng lúc.

Chẳng hạn có lần cô ấy đánh bạo hỏi tôi: “Anh có phá sản không?”

Nói cái gì thế không biết.

Ở vị thế của tôi, việc kiếm tiền đã không còn đơn thuần là tiền nữa rồi.

Như lời ngài Thị trưởng từng nói với tôi: Tôi mà sụp đổ, GDP của cả thành phố này sẽ lùi lại ít nhất mười năm.

Tôi hỏi tại sao cô ấy lại hỏi vậy, cô ấy liền nửa đùa nửa thật mà nũng nịu: “Vì em nghĩ kỹ rồi, trừ phi anh phá sản, nếu không cả đời này em cũng chẳng thể nào có được anh.”

Lúc nói câu đó, đuôi mắt cô ấy hếch lên, mang theo nụ cười xa xăm, chẳng rõ là thật lòng hay giả dối.

Nhưng tôi đã không truy hỏi.

Giữa đàn ông và đàn bà, nếu không định gắn bó lâu dài, thì không nên đào sâu vào bất cứ vấn đề gì một cách quá nghiêm túc.

4

Năm này qua năm khác, năm này qua năm khác… Khi tôi quyết định kết hôn với Đổng Vân, cũng là lúc tôi và Tần Thời chia tay.

Chơi bời thì được, nhưng một khi đã kết hôn, tôi sẽ dành cho đối tượng hợp pháp của mình sự tôn trọng quyền lợi cơ bản nhất.

Việc quyết định kết hôn diễn ra rất vội vã.

Đó là vào một đêm mưa, tôi tìm thấy Đổng Vân đang đi lạc trên đường Quảng Tông.

Cô ấy ngẩng khuôn mặt đẫm lệ lên nhìn tôi và hỏi: “Anh có nguyện ý cưới em không?”

Bất kể là khi nào, nếu một người phụ nữ hỏi bạn câu đó với gương mặt đầy nước mắt, chỉ có hai khả năng: Một là cô ấy yêu người đàn ông đó đến chết đi sống lại, hai là người mà cô ấy yêu sâu đậm đã làm cô ấy tổn thương đến cùng cực, nên cô ấy đành “nhắm mắt đưa chân” tìm đại một người để lấp chỗ trống.

Đổng Vân chắc chắn là trường hợp thứ hai.

Tôi không ngờ có ngày mình lại gắn liền với từ “lấp chỗ trống”.

Đổng Vân là người duy nhất từng khiến tôi rung động.

Lúc đó tôi còn tự phụ, cho rằng trên đời này không có thứ gì tôi không có được, lại thêm việc chẳng có ai phù hợp để kết hôn với tôi hơn Đổng Vân.

Chúng tôi tương xứng về mọi mặt: gia thế, địa vị, quan niệm gia đình… tất cả mọi thứ.

Tôi đã đồng ý.

Giải quyết dứt điểm các bóng hồng bên cạnh là sự tôn trọng tối thiểu mà tôi dành cho người vợ tương lai.

Trước khi chia tay Tần Thời, tôi đã đắn đo rất lâu.

Đó là một trong số ít lần tôi chần chừ không quyết trước một việc.

Vụ thâu tóm đầu tiên thời niên thiếu đã khiến danh tiếng của tôi vang xa, tôi rất ít khi đưa ra quyết định sai lầm, nhưng lúc đó, tôi đã không chắc chắn.

Triển Kỳ không chịu nổi vẻ đó của tôi, nên cậu ta đã đi cảnh cáo Tần Thời trước.

Sau đó hắn quay lại bảo tôi: “A Thành, Tần Thời không giống những người khác. Nếu cậu nói chia tay, cô ấy sẽ không khóc lóc om sòm làm cậu khó chịu đâu.”

Những lời này chẳng những không khiến tôi nhẹ lòng, mà trái lại còn làm tôi cảm thấy nghẹn uất.

Nhưng tôi buộc phải thừa nhận rằng cậu ta nói đúng.

Ngày chia tay, thời tiết rất đẹp.

Đó là lần đầu tiên tôi lái xe chậm đến thế.

Suốt quãng đường đi, tôi đã chuẩn bị vô số lời nói, nghĩ xem phải nói thế nào để không quá tuyệt tình.

Tôi chưa bao giờ tinh tế đến vậy.

Trước đây những việc này tôi chẳng cần ra mặt, sẽ có người thay tôi giải quyết ổn thỏa. Nhưng lần này, tôi không muốn bất cứ ai nhìn thấy sự bẽ bàng của Tần Thời.

Dù sao cũng đã ở bên nhau hơn bảy năm, tôi muốn dành cho cô ấy sự tôn trọng cuối cùng.

Kết quả là, bao nhiêu lời lẽ chuẩn bị trên đường đi đều không dùng tới, tôi chỉ vừa ăn cơm vừa giao đãi với cô ấy như đang bàn chuyện công việc.

“Căn biệt thự ở ngoại ô phía Tây, tôi đã cho người làm thủ tục sang tên cho em rồi.”

“Chiếc xe thể thao lần trước em thích, tôi đã đặt mua từ nước ngoài, vài ngày tới sẽ được chuyển đến đây.”

“Những thứ khác tôi đã chuyển vào tài khoản của em rồi, em có thể kiểm tra lại.”

Cuối cùng, tôi hỏi cô ấy: “Em còn yêu cầu gì nữa không? Bất kể là gì, tôi đều sẽ thỏa mãn em.”

Từ lúc tôi bắt đầu nói, cô ấy đã cúi đầu bóc cam.

Tôi không hiểu tại sao cô ấy lại thích dùng tay bóc cam cho tôi đến thế.

Trong ấn tượng của tôi, con gái thường rất quý trọng móng tay, họ sẽ làm đủ kiểu mỹ nghệ cầu kỳ.

Nhưng cô ấy thì không, móng tay luôn được cắt tỉa sạch sẽ, lộ ra những vầng trăng khuyết khỏe mạnh, trắng hồng.

Đêm đầu tiên chúng tôi bên nhau, cô ấy cũng bóc cam cho tôi.

Trong căn phòng kín mít, cô ấy khép nép ngồi trước bàn ăn, vẻ mặt đầy bất an.

Dáng vẻ đó rất đáng yêu, khiến người ta không nhịn được muốn trêu chọc một chút.

Vì thế, tôi cố tình im lặng nhìn cô ấy.

Cô ấy vô cùng thấp thỏm, dường như để xua tan cơn căng thẳng, cô ấy ngốc nghếch cầm một quả cam từ đĩa trái cây trên bàn lên, gượng cười bảo: “Tống tiên sinh, để em bóc cam cho anh nhé.”

Rõ ràng con dao gọt hoa quả ngay bên cạnh, nhưng cô ấy cứ khờ khạo dùng tay bóc, bóc đến mức hai bàn tay dính đầy nước cam vàng khè.

Tôi không nhịn được mà bật cười trầm thấp, rồi cúi người ghé sát hôn cô ấy.

Theo bản năng, cô ấy muốn đẩy tôi ra, nhưng nhận ra tay mình đang bẩn nên lại bất lực gác cổ tay lên vai tôi.

Trong kẽ hở của nụ hôn, cô ấy yếu ớt vùng vẫy thì thầm: “Đợi đã… tay em bẩn, Tống tiên sinh.”

Tôi cười: “Vậy lát nữa em phải chú ý đừng để dính lên người tôi đấy.”

Đó là lần đầu tiên của cô ấy.

Vì quá căng thẳng, cô ấy cứ nắm chặt mảnh vỏ cam đã bóc một nửa trong lòng bàn tay.

Sau cùng, hương cam tràn ngập căn phòng, nước cam vấy cả lên ga giường.

Trên người tôi đương nhiên không tránh khỏi bị dính vào, nhưng hương cam nồng đậm nhất lại tỏa ra từ đầu ngón tay, từ mái tóc và hõm cổ của cô ấy.

Cô ấy cuộn tròn dưới thân tôi, bờ vai tròn trịa nhẵn mịn lộ ra ngoài, đôi mắt ngấn lệ cứ chực trào ra như những giọt thủy ngân, vừa thẹn thùng vừa kinh sợ hỏi tôi: “Phải làm sao đây Tống tiên sinh, dính hết lên người anh rồi.”

Cô ấy thực sự là muốn lấy mạng tôi mà.

Bản tính con người là ham mê sắc dục, có lẽ từ khoảnh khắc đó, tôi đã yêu cái mùi hương cam ấy.

Thực ra tôi không thích ăn cam bóc bằng tay vì cảm thấy không sạch sẽ, nhưng tôi lại rất thích nhìn cô ấy cúi đầu, tỉ mẩn bóc từng chút một cho mình.

Sau khi để cô ấy bóc cho hai lần, chắc cô ấy tưởng tôi thích ăn như vậy thật, nên mỗi lần tôi đến, cô ấy đều bóc sẵn.

Dần dần, nó trở thành một thói quen.

Vào ngày chia tay này, sau khi tôi hỏi cô ấy còn yêu cầu gì nữa không, cô ấy đưa quả cam đã bóc hoàn hảo đến trước mặt tôi và nói: “Anh ăn hết quả cam này đi.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!