Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
5
Tối đó, dì giúp việc ghé qua và vô cùng ngạc nhiên.
Lúc ấy đã hơn 10 giờ đêm, dì thường đến giờ này để nấu bữa khuya cho Tống Cẩm Thành.
Tôi không bật đèn, khiến dì một phen hú vía khi thấy tôi ngồi lặng lẽ bên bàn phòng khách.
Dì hỏi: “Tần tiểu thư, cô không sao chứ?”
Tôi cử động những khớp xương đã cứng đờ, mới nhận ra mình đã ngồi bất động như vậy suốt mấy tiếng đồng hồ.
Tôi gượng cười, chưa kịp nói gì thì dì đã hỏi bằng giọng Thượng Hải: “Cô làm sao thế này?”
Dì là người Thượng Hải gốc, vì Tống Cẩm Thành cũng là người Thượng Hải nên mỗi khi cuống lên dì lại dùng tiếng địa phương.
Tôi day day thái dương, mệt mỏi lắc đầu: “Con không sao đâu dì.”
Khựng lại một chút, tôi nói thêm: “Sau này dì không cần đến nữa đâu.”
Dì sững sờ, quên luôn cả tiếng Thượng Hải, vội hỏi: “Thế Tống tiên sinh đến thì sao? Cậu ấy quen vị tôi nấu rồi.”
Ở đây không có người ngoài, tôi để mặc cho nỗi đau hiện rõ trên đôi chân mày đang cau chặt, giọng nói gần như thì thầm: “Anh ấy sẽ không đến nữa đâu.”
Tôi và Mặc Bắc đi du lịch suốt một năm trời.
Không điểm đến, không kế hoạch, cứ tùy hứng mà đi khắp chân trời góc bể.
Việc điên rồ nhất chúng tôi từng làm là đêm trước còn ngâm mình trong suối nước nóng lộ thiên dưới chân núi tuyết ở Albania, ngày hôm sau đã hứng chí mua vé bay thẳng đến Iceland để săn cực quang.
Dù sao, chúng tôi cũng có thừa thời gian và tiền bạc.
Lúc lướt thấy tin Tống Cẩm Thành kết hôn, tôi và Mặc Bắc đang dạo chơi ở thành cổ Medina, Marrakech.
Khu chợ ngoài trời đông đúc, náo nhiệt với những sạp lụa rực rỡ và những giỏ gia vị thơm nồng, tuy ồn ào và lộn xộn nhưng lại mang vẻ quyến rũ cổ kính.
Tôi đứng bên đường chờ Mặc Bắc chọn vải, lơ đãng mở điện thoại.
Tin nhắn mới nhất là từ ba ngày trước của người đại diện, chỉ vẻn vẹn bốn chữ: “Em ổn chứ?”
Sau khi chia tay Tống Cẩm Thành, tôi đã thay đổi mọi phương thức liên lạc, vạch một chiến tuyến ngăn cách hoàn toàn với vòng tròn xã hội của anh ta.
Nhưng như có linh tính, tôi mở trang tin tức ra và đập vào mắt là “đám cưới thế kỷ” của Tống Cẩm Thành và Đổng Vân.
Ảnh bìa là khoảnh khắc làm lễ, Tống Cẩm Thành nghiêng đầu nhìn người phụ nữ trong bộ váy cưới trắng tinh khôi, ánh mắt anh ta tràn ngập sự thâm tình và dịu dàng.
Đầu óc tôi trống rỗng trong tích tắc.
Cho đến khi Mặc Bắc lay người, tôi mới nhận ra bàn tay cầm điện thoại của mình đang run rẩy dữ dội.
Tôi đoán sắc mặt mình lúc đó rất tệ, vì Mặc Bắc trông vô cùng hoảng hốt, cô ấy hỏi: “Tần Thời, cậu sao thế? Đừng làm tớ sợ!”
Sau đó, Mặc Bắc ở lì trong khách sạn chăm sóc tôi suốt ba ngày.
Tôi không biết mình bị làm sao, lý trí vẫn tỉnh táo nhắc nhở rằng: Mày là cái thá gì chứ? Dù có ở bên anh ta 7 năm, mày có tư cách gì để đau lòng?
Thế nhưng tôi cảm thấy mệt mỏi, một nỗi mệt mỏi rã rời từ tận đáy lòng lan ra khắp xương tủy, khiến tôi chẳng muốn nhấc nổi một ngón tay.
Tôi vô cùng biết ơn sự bao dung của Mặc Bắc.
Ngày về nước, tôi bắt đầu quay lại với công việc.
Dù không còn nguồn tài nguyên từ Tống Cẩm Thành, lịch trình của tôi vẫn dày đặc.
Tôi chẳng có tài cán gì đặc biệt trong diễn xuất hay ca hát, nhưng may mắn là tôi đẹp.
Thời buổi này, công chúng thường bao dung lạ kỳ với những người có nhan sắc.
Cộng thêm việc tôi biết thân biết phận, không yêu sách, không làm màu, lại khiêm tốn kín tiếng, nên các đạo diễn lớn và các nhãn hàng vẫn sẵn lòng hợp tác.
Tôi gặp lại Tống Cẩm Thành vào hai năm sau đám cưới của anh ta, tại buổi chiêu thương của một chương trình giải trí hàng đầu.
Tôi là khách mời cố định, còn anh ta có lẽ là nhà đầu tư.
Cái vòng tròn này nhỏ bé đến thế, vậy mà suốt ba năm chúng tôi không hề chạm mặt, chắc hẳn là do anh ta đã ngầm sắp xếp.
Lần gặp gỡ này, có lẽ vì anh ta thấy ba năm đã trôi qua, không còn gì cần phải tránh né nữa.
Tôi đường hoàng đi cùng đoàn phim đến mời rượu, đứng trước mặt anh ta vẫn giữ vẻ đoan trang, ly rượu thấp hơn anh ta nửa phân, khách sáo và xa cách gọi một tiếng đầy tự trọng: “Tống tiên sinh.”
Trước đây, trong những khoảnh khắc nồng cháy nhất, tôi từng có lần gọi tên anh tam “Cẩm Thành” ngay bên tai anh ta.
Lúc vừa dứt lời, mặt tôi cắt không còn giọt máu vì sợ mình quá trớn.
Nhưng anh ta lại cười, tiếng cười trầm thấp bên tai tôi, anh ta hỏi: “Sợ cái gì?”
Sự thân mật nồng cháy thuở ấy, giờ nghĩ lại, cứ ngỡ như một giấc mộng vàng rực rỡ mà người ta chỉ có thể mơ thấy một lần trong đời.
Thế nên, tôi đã rất ít khi để mình nhớ về nó nữa.
Rượu quá ba tuần, một chị nhà sản xuất vốn khá chăm sóc tôi nhờ tôi mang một bộ lễ phục lên phòng 302 trên lầu.
Tôi xách chiếc váy, bước đi trên tấm thảm dày.
Đôi giày cao gót nhọn hoắt chạm xuống thảm mà tĩnh lặng không một tiếng động.
Cả tầng ba vắng lặng không một bóng người.
Khi đẩy cửa bước vào, không ngoài dự đoán, tôi nhìn thấy một dáng hình quen thuộc.
Tống Cẩm Thành đang tựa mình bên cửa sổ hút thuốc.
Làn khói mù mịt phả ra từ môi anh ta.
Góc nghiêng ấy vẫn tuấn tú khôn cùng.
Tôi gõ cửa trước khi bước vào, anh ta quay mặt nhìn tôi, rồi thuận tay dụi tắt điếu thuốc vào gạch tàn bên cạnh, cất giọng khàn khàn nói một câu xin lỗi.
Chúng tôi chìm trong im lặng, anh ta là người lên tiếng trước: “Em đổi số điện thoại rồi sao? Đám Triển Kỳ muốn liên lạc với em mà không tìm được người.”
Khựng lại một chút, anh ta hỏi thêm: “Nghe nói mấy căn nhà đó em đều bán sạch rồi, giờ em sống ở đâu?”
Tôi khẽ “vâng” một tiếng, giải thích: “Em chỉ sợ chuyện cũ người xưa bị khui ra sau khi anh kết hôn sẽ gây rắc rối cho anh, nên đã xử lý hết cả rồi.”
Có lẽ anh ta đã say, đôi lông mày nhíu chặt lại.
Nhìn vào nếp nhăn nơi khóe mắt anh ta, tôi không kìm được mà nghĩ: Cưới được người mình yêu nhất rồi, tại sao anh vẫn chẳng hề vui vẻ như thế?
Ánh mắt anh ta thâm trầm nhìn tôi.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, tôi như bị ai đó nhấn nút tạm dừng.
Ánh mắt anh ta khẽ chuyển động, rồi chậm rãi cúi người ghé sát về phía tôi.
Tôi muốn chạy trốn, nhưng đôi chân như bị đóng đinh xuống sàn nhà.
Cho đến khi hơi thở nóng hổi của anh ta phả lên mặt, tôi tuyệt vọng và thuận phục nhắm mắt lại, đôi bàn tay run rẩy bám chặt lấy vạt áo trước của anh ta.
Anh ta đã kết hôn rồi.
Đây là một việc cực kỳ trái đạo đức.
Lý trí trong lòng tôi đang gào thét điên cuồng, nhưng tôi không thể từ chối anh ta.
Tôi vĩnh viễn không thể từ chối người đàn ông này.
Phòng tuyến mà tôi nỗ lực xây dựng suốt ba năm qua, chỉ cần một khoảnh khắc, chỉ cần một ánh mắt của anh ta là tan thành mây khói.
Chỉ cần người đó là anh ta.
Tôi ngẩng mặt, nhắm nghiền mắt, cảm nhận hơi thở của anh ta lướt qua làn môi rồi vùi vào cổ tôi.
Hơi thở nóng rực, anh ta thì thầm: “Xin lỗi.”
Sau đó, anh ta đẩy tôi ra, ánh mắt hiện lên vẻ ảo não.
Hiếm khi thấy anh ta mất kiểm soát và tự chủ như vậy.
Anh ta day day thái dương, lặp lại một lần nữa: “Xin lỗi, tôi say rồi.”
Tôi nỗ lực nhếch môi cười, trông chẳng khác nào một gã hề.
Tôi đáp: “Không sao đâu.”
6
Ngày hôm sau, tôi lên trang nhất của các tờ báo lá cải.
Lúc này tôi mới hiểu câu “xin lỗi” của Tống Cẩm Thành thực sự có nghĩa là gì.
Tại tầng ba không một bóng người, giữa một hội trường đầy những phương tiện truyền thông thân thiết, vậy mà tấm ảnh của tôi và Tống Cẩm Thành vẫn bị chụp được.
Ảnh rõ nét đến từng chi tiết: tôi ngẩng mặt nhắm mắt, anh ta cúi đầu vùi vào cổ tôi, tóc mái hơi rũ xuống che khuất đôi mắt.
Nếu không phải người cực kỳ thân thiết, chắc chắn sẽ không nhận ra đó là Tống Cẩm Thành.
Thế nhưng, một tấm ảnh ám muội như thế, nếu không có sự cho phép của anh ta, dù truyền thông có chụp được cũng chẳng ai dám đăng tải.
Điện thoại của người đại diện tôi gần như cháy máy vì những lời dò hỏi xem người đàn ông đó là ai, có phải bạn trai tôi không.
Những lời mắng chửi thậm tệ tràn ngập khắp cõi mạng.
Mặc Bắc gọi điện đến, mắng Tống Cẩm Thành một trận vuốt mặt không kịp.
Nhưng tôi không buồn bã, cũng chẳng hoảng sợ.
Tôi chỉ thành tâm thắc mắc: Tại sao? Tôi không hiểu ý nghĩa của việc Tống Cẩm Thành làm vậy là gì?
Vài ngày sau, tôi đã hiểu.
Bởi vì tôi gặp Đổng Vân trong một sự kiện.
Nhìn thấy tôi, cô ta mỉm cười một nụ cười chân thành, còn tinh nghịch trêu chọc: “Tôi thấy tấm ảnh đó rồi, chụp đẹp lắm. Năm đó tôi còn đánh cược với Triển Kỳ rằng cô chính là chân mệnh thiên nữ của anh ấy, Triển Kỳ còn cười nhạo tôi. Bao nhiêu năm rồi, hai người đúng là rất đẹp đôi.”
Khoảnh khắc đó, tôi bỗng chốc đại mộng sơ tỉnh.
Và sau khi hiểu ra, lòng tôi lại thắt lại vì xót xa cho Tống Cẩm Thành.
Bạn xem, đây là người con gái mà Tống Cẩm Thành ngày đêm mong nhớ để cưới về, nhưng cô ấy lại không yêu anh ta.
Cô ta hoàn toàn không yêu anh.
Tôi nhớ lại đôi lông mày nhíu chặt của Tống Cẩm Thành ngày hôm ấy.
Anh ta cố tình cho phép đăng tấm ảnh đó, chẳng qua là muốn lấy tôi làm mồi nhử để thử thái độ của Đổng Vân.
Ban đầu tôi còn thắc mắc tại sao một chương trình thực tế hàng đầu như vậy lại chọn tôi làm khách mời cố định, giờ nghĩ lại, chắc đó là sự bồi thường của anh ta.
Tôi đoán lúc này anh ta chắc hẳn đang cảm thấy vô cùng thất bại.
Nhìn Đổng Vân đang cười rạng rỡ trước mặt, tôi càng thêm khẳng định một điều: Cô ta không hề yêu anh.
Đổng Vân quay người bước đi.
Không hiểu sao, tôi bỗng gọi cô ta lại.
Cô ta ngạc nhiên ngoảnh đầu, tôi lặng lẽ nhìn cô ta, giải thích từng chữ một: “Đổng tiểu thư, tôi và Tống tiên sinh đã cắt đứt từ một năm trước khi anh ấy kết hôn với cô. Từ đó về sau chưa từng gặp mặt hay liên lạc. Tấm ảnh ngày hôm đó chỉ là một sự hiểu lầm.”
Khựng lại một chút, tôi nói thêm: “Cô hãy nhớ, kể từ khi kết hôn với cô, Tống tiên sinh chưa bao giờ phản bội cô.”
Cô ta há miệng kinh ngạc nhìn tôi, như thể không hiểu tôi đang nói gì.
Chỉ có tôi mới biết tại sao mình lại nói vậy.
Tôi biết Tống Cẩm Thành có thể lấy tôi làm quân cờ để thử lòng Đổng Vân, nhưng tôi không nỡ để người anh ta yêu phải hoài nghi hay hiểu lầm anh ta.
Nếu sau này, giữa anh ta và Đổng Vân có dù chỉ một tia hy vọng nhỏ nhoi, tôi cũng không muốn mình trở thành cái gai cũ đâm giữa hai người họ.
Nếu bạn thực lòng yêu một người, bạn chắc chắn sẽ hiểu được tâm trạng của tôi lúc này.
Chỉ cần Tống Cẩm Thành có một cơ hội để chạm tay vào hạnh phúc, tôi đều muốn thành toàn cho anh ta.
Tôi thực sự, thực sự rất mong anh ta có thể hạnh phúc.
Sáu tháng sau, tôi công khai chuyện tình cảm.
Bạn trai tôi là một diễn viên quốc dân cùng tham gia chương trình thực tế.
Anh ấy biết hết mọi chuyện của tôi, là một người bao dung và dịu dàng.
Anh luôn đưa ra những lời khuyên tốt nhất cho tôi trong cả cuộc sống lẫn công việc, giống như một người tiền bối tận tâm dạy bảo.
Ở bên anh không có những sóng gió hay thăng trầm kịch tính, nhưng lại vô cùng bình yên.
Một năm sau, chúng tôi kết hôn.
Vào ngày cưới, trong phòng trang điểm, tôi nhận được một món quà.
Người đại diện ngập ngừng đưa nó cho tôi.
Tôi mở ra xem, đó là một quả cầu pha lê rất đỗi bình thường.
Bên trong quả cầu là hình ảnh một bông pháo hoa được lưu giữ vĩnh cửu tại thời điểm rạng rỡ nhất.
Đó chắc hẳn là chuyện của rất lâu về trước, khi tôi và Tống Cẩm Thành đứng trên tầng thượng tòa nhà Thế Mại ngắm pháo hoa bên bến Thượng Hải.
Lúc đó tôi đã bùi ngùi cảm thán: “Lưu ly dễ vỡ, mây ngũ sắc dễ tan. Những thứ xinh đẹp trên đời này đều chỉ là thoáng qua.”
Không ngờ anh ta vẫn còn nhớ.
Giờ đây anh ta đem pháo hoa cất giữ trong quả cầu này, phía dưới là dòng chữ chúc mừng tân hôn do chính tay anh ta viết:
“Nguyện cho em cũng giống như đóa pháo hoa này, rực rỡ dài lâu, hạnh phúc viên mãn.”
Tiểu Ngải, trợ lý của tôi đứng bên cạnh lo lắng đến mức nói lắp bắp: “Chị biết cái này rất cảm động, nhưng em đừng có kích động nhé, đừng có làm điều gì ngốc nghếch đấy!”
Đúng lúc đó, cửa phòng trang điểm được đẩy ra.
Chú rể của tôi đang đứng ở cửa đợi tôi bước tới.
Tôi mỉm cười, đậy nắp hộp quà lại rồi bước về phía anh ấy.
Tôi bước về phía tương lai của chính mình.
Giống như lời chúc của Tống Cẩm Thành, tôi sẽ cùng người ấy rực rỡ dài lâu, hạnh phúc viên mãn.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨