Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

LƯU LY DỄ VỠ, MÂY NGŨ SẮC DỄ TAN – CHƯƠNG 2

3

Trước khi Đổng Vân xuất hiện, ai cũng tưởng tôi đang diễn kịch bản của nữ chính.

Đợi đến khi cô ta xuất hiện rồi, họ mới bừng tỉnh đại ngộ.

Bởi vì mỗi một quân cờ lót đường, vào khoảnh khắc nữ chính xuất hiện, đều phải trở về vị trí ban đầu của mình.

Giống như chiếc giày thủy tinh của nàng Lọ Lem sau mười hai giờ đêm, mọi thứ đều sẽ hiện nguyên hình, không nơi trốn chạy.

Dấu hiệu ban đầu bắt nguồn từ trang nhất của một tờ báo tài chính.

Tấm ảnh bìa chụp cảnh anh ta đang che ô cho một người phụ nữ.

Phía dưới là bài phân tích chi tiết về gia thế, nền tảng của cô ta, ai nấy đều cho rằng Tống Cẩm Thành sắp tiến tới một cuộc hôn nhân thương mại.

Đây không phải lần đầu anh vướng tin đồn liên hôn, nhưng cuối cùng tất cả đều rơi vào im lặng, thế nên tôi cũng chẳng mảy may để tâm.

Tôi thậm chí đã không ít lần huyễn hoặc về cảnh tượng “chính thất” tương lai của anh ta đứng trước mặt mình với vẻ cao ngạo, ném cho tôi một tấm thẻ ngân hàng không giới hạn để đuổi khéo tôi đi. Nhưng vì điều đó chưa bao giờ xảy ra, nên tôi cứ thế xem nhẹ.

Thế nhưng, lần thứ hai họ xuất hiện là trên tin tức giải trí.

Anh ta nắm tay cô ta, nghiêng đầu nhìn cô ta đầy chú tâm.

Vì là ảnh chụp lén từ xa nên chất lượng khá nhòe, không nhìn rõ biểu cảm, nhưng lòng tôi bỗng chốc lạnh toát.

Khoảnh khắc đặt tờ báo xuống, đầu óc tôi trống rỗng, cả cơ thể dường như khẽ run rẩy.

Lần này không giống trước nữa, tôi nghe thấy một giọng nói khác trong đầu mình thì thầm như vậy.

Không hiểu sao, tôi chợt nhớ về một chuyện chẳng mấy liên quan từ rất lâu về trước.

Lúc đó tôi vừa mới có chút tiếng tăm trong giới giải trí, ai nấy đều tò mò về kim chủ đứng sau tôi.

Đám chó săn túc trực ngày đêm để rình rập, nhưng tôi không sợ, vì chẳng ai dám khui tin về Tống Cẩm Thành cả.

Nhưng vẫn có ngoại lệ.

Một tên săn ảnh đã chụp được tấm hình Tống Cẩm Thành không lộ mặt, chỉ có một bàn tay đưa ra từ trong xe, còn tôi đặt tay mình lên đó, tay kia xách váy chuẩn bị cúi người bước vào.

Tấm ảnh đó leo thẳng lên top tìm kiếm.

Cư dân mạng bắt đầu soi từ kiểu dáng tay áo vest đến chiếc đồng hồ hàng chục triệu tệ, rồi chú ý đến những ngón tay thon dài, rõ từng đốt xương của anh ta.

Vô số cái tên quen thuộc lẫn lạ lẫm bị gọi tên trong phần bình luận.

Việc đầu tiên tôi làm khi thấy tin đó là lao đến gặp Tống Cẩm Thành.

Đứng trước cửa phòng anh ta, tôi biết trông mình lúc đó hẳn là hoảng loạn và nhợt nhạt lắm.

Tôi run rẩy: “Không phải em làm.”

Trước đây từng có ngôi sao mua chuộc thợ săn ảnh để cố tình chụp lại cảnh bên cạnh anh ta nhằm uy hiếp, nhưng kết cục của họ đều rất thảm khốc.

Vì vậy, tôi dốc sức giải thích: “Thật sự không phải em.”

Anh ta nhìn tôi, thản nhiên ừ một tiếng rồi bảo: “Tôi biết.”

Lúc đó, trái tim treo lơ lửng của tôi mới từ từ hạ xuống.

Giới giải trí không thiếu tin mới, chuyện đó cũng dần trôi vào quên lãng.

Sau này khi tôi thực sự nổi tiếng, có kẻ đào lại nhưng cũng nhanh chóng bị fan của tôi dập tắt.

Thế nhưng giờ đây, ảnh của Tống Cẩm Thành và người phụ nữ kia lại được đặt chễm chệ ngay trung tâm trang tin giải trí một cách đầy ngang nhiên.

Tôi chỉ có thể nghĩ đến một khả năng duy nhất: Đó là do anh ta cho phép.

Anh ta cho phép người phụ nữ này được đứng cạnh anh ta một cách công khai và danh chính ngôn thuận.

Tôi lên mạng tra cứu thông tin về Đổng Vân.

Cô ta là con gái độc nhất của một tập đoàn lớn tại thành phố A, xuất sắc từ nhỏ, thông thạo sáu ngoại ngữ, tốt nghiệp chuyên ngành tài chính tại Harvard và đam mê các môn thể thao mạo hiểm.

Lần theo dấu vết, tôi tìm thấy tài khoản cá nhân của cô ta.

Ở đó, cô ta chia sẻ rất nhiều khoảnh khắc: tụ tập bạn bè, họp hành, hay lúc leo núi mạo hiểm.

Thực tế, Đổng Vân không phải kiểu mỹ nhân truyền thống, nhưng cô ấy toát lên vẻ nhiệt huyết và tự tin.

Trong tấm ảnh cô ta bám trên vách đá quay đầu lại, gương mặt không chút phấn son nhưng nụ cười rạng rỡ đến lạ kỳ, khiến người ta bất giác liên tưởng đến đóa hướng dương nở rộ dưới ánh mặt trời mùa hạ rực rỡ và tràn đầy sức sống.

Tôi chưa bao giờ dám để mặt mộc trước mặt Tống Cẩm Thành.

Có lẽ đó là “đạo đức nghề nghiệp” tối thiểu của một kẻ được bao nuôi.

Nhưng tôi thực sự ngưỡng mộ sự thản nhiên của Đổng Vân.

Tất nhiên, cô ta có vốn liếng để làm điều đó trước mặt anh ta.

Tôi gặp Đổng Vân trong một tình huống hoàn toàn không có sự chuẩn bị tâm lý.

Đó là một buổi tiệc trong giới, tôi đi cùng Tống Cẩm Thành với tư cách bạn gái, trang điểm cầu kỳ, lộng lẫy đến mức từng sợi tóc cũng được chăm chút kỹ lưỡng.

Tôi đứng cạnh anh ta, không cần nói gì, chỉ cần mỉm cười là đủ.

Đổng Vân xuất hiện đúng lúc đó.

Cô ta ăn mặc đơn giản nhưng vô cùng thanh lịch.

Khi lướt qua chúng tôi, cô ta nhận ly rượu từ phục vụ, đánh giá tôi một lượt rồi tinh nghịch nháy mắt với Tống Cẩm Thành. 

Với nụ cười đầy ẩn ý của tầng lớp thượng lưu, cô ấy nói: “Cô nàng này trông cũng được đấy, anh có mắt nhìn đấy.”

Tôi đã phải cố gắng cực độ để ngăn đôi lông mày mình không cau lại.

Tôi vô thức ngước nhìn gương mặt Tống Cẩm Thành.

Ánh mắt anh ta đang đặt lên người Đổng Vân, sâu thẳm và đầy vẻ dò xét.

Dò xét cái gì chứ?

Tôi hỏi bạn nhé, bạn đã xem phim thần tượng bao giờ chưa?

Trong phim, khi nam chính đưa nữ phụ đi dự tiệc và tình cờ gặp nữ chính, khi nữ chính gượng cười nói “hai người trông rất xứng đôi”, còn nam chính thì tối sầm mặt nhìn cô ấy, anh ta đang dò xét cái gì?

Tất nhiên là muốn xem nữ chính có đang ghen hay không rồi!

Tiếc là Đổng Vân thực sự phóng khoáng, còn Tống Cẩm Thành?

Anh ta thực sự đang quan sát phản ứng của Đổng Vân khi thấy mình xuất hiện cùng người phụ nữ khác.

Ít lâu sau, tôi không kìm được mà hỏi khéo về mối quan hệ giữa anh ta và Đổng Vân, nửa đùa nửa thật rằng liệu có phải đã đến lúc tôi nên “công thành thân thoái” (rút lui trong êm đẹp) hay chưa.

Tống Cẩm Thành cũng chỉ thản nhiên gạt tàn thuốc, đáp lại một câu nhàn nhạt: “Chúng tôi chỉ là bạn.”

Bạn bè.

Một từ vừa mập mờ vừa đường hoàng, nó có thể khái quát tất cả những mối quan hệ mà hiện tại bạn không thể định nghĩa rõ ràng.

Lúc đó tôi chỉ khẽ “ồ” một tiếng, rồi cúi đầu tập trung bóc vỏ quả cam trong tay.

Tống Cẩm Thành thích ăn cam, nhưng anh ta có một thói quen kỳ lạ là không ăn cam cắt bằng dao, nhất định phải bóc bằng tay.

Hồi đầu tôi cũng phiền muộn lắm, vì con gái mà, ai chẳng thích làm móng thật đẹp.

Nhưng bóc cam thì không được để móng quá dài, vì dùng lực móng sẽ bị gãy, lại còn bị nhuộm vàng khè.

Kể từ khi ở bên Tống Cẩm Thành, tôi chưa bao giờ để móng tay dài nữa.

Lúc còn trẻ người non dạ, tôi từng có lần thầm tiếc thương cho bộ móng của mình.

Chỉ là bây giờ, đôi khi tôi mơ hồ nghĩ rằng, sau này nếu anh ta ở bên Đổng Vân, có lẽ anh ta sẽ chẳng bao giờ cần tôi bóc cam cho nữa.

Nghĩ đến đây, bỗng thấy lòng man mác buồn, thế là tôi lại bóc thêm cho anh ta một quả.

Khi tôi đem chuyện này kể với Mặc Bắc, bạn thân của tôi, cô ấy luôn khịt mũi coi thường, cho rằng tôi lo hão.

Câu nói kinh điển của cô ấy là: “Hôn nhân thương mại thì đào đâu ra chân tình? Đó chỉ là sự liên kết lỏng lẻo bằng sợi dây hôn nhân giữa hai phe tư bản tội lỗi thôi, còn mỏng hơn cả giấy đã cháy thành tro, gió thổi là bay sạch.”

Tôi chỉ mỉm cười không nói gì.

Tôi luôn tin vào giác quan thứ sáu của phụ nữ, đặc biệt là một phụ nữ đẹp, nó thường chính xác hơn cả radar.

Tôi dám khẳng định điều đó đến thế, là bởi một đêm mưa bão dữ dội.

Lúc ấy khoảng hơn hai giờ sáng, tôi đang mơ màng thì bị tiếng chuông điện thoại của Tống Cẩm Thành đánh thức.

Ban đầu đầu óc tôi chưa tỉnh táo hẳn, nhưng khi tôi vừa kịp mở mắt, anh ta đã ngồi bật dậy.

Anh ta vừa nghe điện thoại vừa ôn tồn nói với đầu dây bên kia: “Đừng hoảng, cứ từ từ nói.”

“Em đang ở đâu?”

“Không sao, giờ em có thấy tòa nhà nào làm dấu được không?”

Khi sửa sang căn nhà này, Tống Cẩm Thành chỉ đưa ra một yêu cầu duy nhất: sự riêng tư.

Thế nên khả năng cách âm của nó cực kỳ tốt.

Vậy mà ngay lúc này, giữa không gian tĩnh mịch của căn phòng, tôi vẫn nghe thấy tiếng gió mưa gào thét từ đầu dây bên kia, xen lẫn tiếng một người phụ nữ hoảng loạn.

Nó giống như một chiếc búa nặng nề nện thẳng vào đầu tôi, khiến tai tôi ù đi ong óng.

Tôi nghe thấy giọng nói dịu dàng đến lạ của Tống Cẩm Thành, anh bảo: “Vân Vân, đừng sợ, đợi anh.”

Nệm giường bên cạnh nhẹ bẫng, kế đó là tiếng chốt cửa “cạch” một cái, rồi tôi không còn nghe thấy gì nữa.

Khả năng cách âm của ngôi nhà này tốt quá mức cần thiết.

Cửa phòng ngủ vừa đóng, tôi thậm chí không nghe thấy cả tiếng bước chân của anh ta.

Nhưng tôi nhắm mắt lại, vẫn có thể tưởng tượng ra cảnh anh ta sải bước dọc hành lang, xuống lầu, băng qua phòng khách tầng một rồi cầm lấy chìa khóa xe, thay giày ở hiên rồi đi thẳng xuống hầm gara.

Tôi lật chăn, đi đến bên cửa sổ kéo rèm ra.

Trận mưa xối xả đập vào mặt kính không một tiếng động, một vệt nước trượt dài trên lớp kính sáng loáng rồi nhanh chóng bị một dòng nước khác cuốn trôi.

Tôi nhẩm đếm 1, 2, 3 rồi mở mắt.

Một ánh đèn pha quét ra từ hầm xe.

Tôi đưa tay vuốt theo vệt sáng ấy qua lớp kính lạnh lẽo.

Chớp mắt một cái, một hàng lệ cứ thế lặng lẽ rơi xuống.

Sau này, một người bạn miệng lưỡi thế gian của Tống Cẩm Thành có vô tình hay hữu ý tiết lộ với tôi rằng: Đêm mưa bão hôm đó, xe của Đổng Vân bị hỏng giữa đường Quảng Tông.

Đường Quảng Tông có một đặc điểm là địa hình cực kỳ phức tạp, ngõ ngách chằng chịt, được mệnh danh là “mê cung” giữa lòng thành phố.

Ngay cả Đổng Vân cũng không biết chính xác mình đang ở đâu.

Cô ta hoảng hốt gọi cho Tống Cẩm Thành, và chỉ nửa giờ sau, anh ta đã xuất hiện trước mặt cô ta như một phép màu.

“Đường Quảng Tông”, tôi thầm lẩm nhẩm cái tên đó.

Từ nhà chúng tôi đến đó bình thường mất ít nhất 40 phút lái xe.

Vậy mà trong lúc cô ta còn không rõ vị trí cụ thể, anh ta chỉ mất 30 phút để tìm ra.

Tôi không kiềm được mà nghĩ: Đó quả là một “tình bạn” chết tiệt!

Triển Kỳ, bạn của anh ta cuối cùng ngả người ra ghế sofa, nheo mắt nhắc nhở tôi một cách lười nhác: “Tần Thời, nói thật lòng, trong số những người quanh A Thành, cô là người tôi quý nhất. Giờ Đổng Vân đã về rồi, cô nên sớm tính đường lui cho mình đi.”

“Cô không thắng nổi Đổng Vân đâu. Cô ta không cần làm gì cả, chỉ cần đứng đó thôi là cô đã thua rồi.”

Tôi nâng ly bia trước mặt lên, mỉm cười với anh ta rồi uống cạn sạch, xem như lời cảm ơn cho sự nhắc nhở ấy.

4

Nghe nói Tống Cẩm Thành và Đổng Vân quen nhau từ bên Mỹ.

Anh ta được mời về trường cũ với tư cách cựu sinh viên ưu tú để diễn thuyết.

Họ đã quen biết, tìm hiểu và thấu hiểu nhau ra sao tôi không được rõ, nhưng tôi biết, Đổng Vân gặp anh ta sớm hơn tôi, và gặp trong một tâm thế đạo đức hơn, đường hoàng hơn tôi.

Triển Kỳ bảo tôi không thắng nổi Đổng Vân, cô ta chỉ cần đứng đó là đã thắng.

Nếu tôi nói rằng mình chưa bao giờ có ý định so đo với ai, chắc chắn anh ta sẽ không tin.

Trong mắt những người như họ, dù ngoài mặt có nói là tán thưởng hay yêu thích tôi đến đâu, cũng không thể che giấu được sự khinh miệt sâu trong xương tủy dành cho tôi.

Con người ta phải trả giá cho những việc mình làm.

Tôi vốn dĩ đã tiếp cận Tống Cẩm Thành với mục đích không thuần khiết, nhưng đó chẳng phải điều tôi có thể lựa chọn.

Lúc tôi gặp anh ta, anh ta chưa kết hôn, cũng không có bạn gái.

Xét về luân thường đạo lý, tôi không có lỗi lầm gì cả.

Tôi chỉ muốn nỗ lực, nỗ lực hết mình để bản thân sống tốt hơn một chút, đàng hoàng hơn một chút để không bị ai giày xéo mà thôi.

Tôi không thấy mình sai.

Họ nghĩ rằng vẻ thản nhiên, không tranh không giành của tôi trước mặt Tống Cẩm Thành chỉ là một “thiết lập nhân vật” mà tôi dày công tạo dựng.

Chờ đến khi bị anh ta vứt bỏ, tôi nhất định sẽ lộ ra cái đuôi hồ ly, hoặc là bám riết không buông, hoặc là khóc lóc om sòm. Thế nên, những lời của đám bạn anh ta không hẳn là nhắc nhở, mà giống như một sự cảnh cáo thì đúng hơn.

Thái độ của những người bạn xung quanh một người đàn ông quyết định vị trí của bạn trong lòng người đàn ông đó.

Từ khoảnh khắc Triển Kỳ nói ra những lời ấy, tôi biết rằng, sau bảy năm thấp thỏm, cuối cùng tôi cũng sắp đón nhận cái kết cục của riêng mình.

Từ rất lâu về trước, tôi đã vô số lần tưởng tượng về giây phút kết thúc giữa tôi và Tống Cẩm Thành.

Trong hàng nghìn bộ phim thần tượng, cảnh tượng đó chắc chắn phải đi kèm với một cơn mưa tầm tã.

Tôi sẽ bướng bỉnh ngẩng đầu 45 độ nhìn lên bầu trời để nước mắt không rơi xuống, nhìn theo bóng lưng tuyệt tình không một lần ngoảnh lại của anh ta với vẻ thê lương…

Thế nhưng trên thực tế, đó lại là một ngày nắng đẹp đến bình thường.

Hiếm khi Tống Cẩm Thành ghé qua ăn cơm trưa.

Người làm chuẩn bị bốn món một canh rất đơn giản.

Tôi nhớ rất rõ: một bát canh sườn nấu bí đao, một đĩa thịt kho tàu, một đĩa cá, một đĩa xà lách và trứng chiên tôm.

Nhà họ Tống có một trang trại riêng chuyên trồng rau, nuôi tôm cá và gia súc, tất cả đều là thực phẩm hữu cơ.

Nguồn nguyên liệu này chỉ cung cấp cho bữa ăn hàng ngày của nhà họ Tống chứ không kinh doanh bên ngoài, nên dù chỉ là bốn món giản đơn nhưng hương vị lại vô cùng tươi ngon.

Đang ăn giữa chừng, tôi bắt đầu bóc cam cho anh ta.

Hương cam thanh khiết lan tỏa trong không khí. Tống Cẩm Thành đột nhiên lên tiếng:

“Căn biệt thự ở ngoại ô phía Tây, tôi đã cho người làm thủ tục sang tên cho em rồi.”

“Chiếc xe thể thao lần trước em thích, tôi đã đặt mua từ nước ngoài, vài ngày tới sẽ được chuyển đến đây.”

Anh ta nâng ly nước nhấp một ngụm, rồi ung dung lau miệng, tiếp tục: “Những thứ khác tôi đã chuyển vào tài khoản của em rồi, em có thể kiểm tra lại.”

Tôi cúi đầu, dồn hết sự tập trung, tỉ mỉ bóc từng chút vỏ cam, như thể đó là việc quan trọng nhất đời mình lúc này.

Qua một lúc lâu thật lâu, tôi nghe thấy tiếng Tống Cẩm Thành hỏi: “Em còn yêu cầu gì nữa không?”

Tôi đưa quả cam đã được bóc vỏ hoàn hảo đến trước mặt anh ta, nói: “Anh ăn hết quả cam này đi.”

Anh ta nhìn tôi rất lâu, rồi đón lấy, ăn hết từng múi một.

Tôi mỉm cười.

Tôi biết mình cười lúc nào là đẹp nhất, nên tôi đã nở nụ cười nhẹ nhàng và thản nhiên nhất với anh ta: “Chiều nay em còn một cảnh quay, không giữ Tống tiên sinh lại nữa.”

Anh ta gật đầu, gương mặt không một chút sơ hở.

Ánh mắt anh ta dừng lại trên mặt tôi vài giây như muốn dò xét, nhưng rồi nhanh chóng lướt qua.

Anh ta đứng dậy, cầm lấy chiếc áo khoác vắt sau ghế, khẽ gật đầu: “Tôi đi đây.”

Tôi tiễn anh ta ra ngoài.

Khi tôi đứng tựa cửa nhìn anh ta rời đi, anh ta đột nhiên quay người lại, đôi lông mày tuấn tú khẽ nhíu: “Sau này nếu có việc gì, em có thể tìm Triển Kỳ.”

Tôi mỉm cười gật đầu.

Tôi biết đó là sự dung túng cuối cùng anh ta dành cho mình.

Một người dứt khoát, tuyệt tình như anh ta mà có thể nói ra câu đó đã là điều không dễ dàng gì.

Bởi lẽ, anh ta ghét nhất là sự dây dưa sau khi chia tay.

Tôi cứ đứng mãi ở hiên cửa, nhìn chiếc xe của anh ta lao đi vun vút, dần biến thành một chấm đen nhỏ rồi tan biến hẳn khỏi tầm mắt.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!