Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
Ba năm trước, khi anh vừa tiếp quản Lục Thị đã xảy ra chuyện.
Công ty rơi vào mấy vụ tranh chấp hợp đồng, gây xôn xao dư luận.
“Có kẻ cố tình nhắm vào chúng ta.” Ông Lục nói với con trai.
“Đều là mảng thương mại xuyên biên giới,” Lục Trạm trầm ngâm, “Ở Hải Thành hiện tại, kẻ muốn và có đủ khả năng cạnh tranh với chúng ta chỉ có Lư Thị.”
“Lư Thị làm việc xưa nay vốn không sạch sẽ.” Ông Lục nói tiếp, “Nghe nói Lư Ninh bệnh rồi, sắp nghỉ hưu. Đây là muốn tiêu diệt chúng ta trước khi giao công ty lại cho con trai lão…”
“Mấy lão già trong hội đồng quản trị đã réo tên hàng ngày, đòi bãi miễn ban quản lý.” Ông Lục nhíu mày, “Ta thấy tám phần cũng là Lư Thị đứng sau giật dây.”
“Hắn muốn tiêu diệt chúng ta cũng không dễ vậy đâu.” Lục Trạm suy nghĩ một chút, “Chắc là muốn đàm phán điều kiện.”
Ông Lục ngẫm nghĩ hồi lâu rồi ngẩng đầu: “Con thấy nên làm thế nào?”
Hai bố con nhìn nhau.
“Chủ động xuất kích.” Lục Trạm đáp.
Thế là, Lục gia chủ động liên lạc với Lư gia, nói muốn hai bên thiết lập hợp tác thương mại.
Thương trường như chiến trường, đôi bên đều là cáo già, qua vài vòng đàm phán, về cơ bản đã nắm được đối phương muốn gì.
Trên bàn tiệc, Lư Ninh đặc biệt đưa Lư Thanh Thanh theo, chỉ vào cô ta nói với Lục Trạm: “Bọn trẻ các con cứ trò chuyện nhiều vào.”
Lư gia muốn thông qua liên hôn để trói buộc sự hợp tác của Lục Thị.
Thực chất, họ muốn chiếm lấy một nửa thị phần hiện tại của Lục gia.
“Hèn hạ, đúng là phong cách nhất quán của Lư Thị,” Ông Lục tức đến phát hoắc, “Năm xưa chú Trịnh của con cũng trúng kế Lư Ninh nên mới nhà tan cửa nát, ai ngờ bao nhiêu năm qua bố không báo thù được cho chú ấy, còn khiến mình…”
“Không sao đâu bố.” Lục Trạm nhẹ nhàng vỗ lưng cho ông, “Liên hôn thì liên hôn. Chỉ có liên hôn mới ổn định được Lư Thị để mình tính kế lâu dài, nếu không Lư Thị gây hấn lúc này, mình sẽ bị tổn thương nguyên khí nặng nề.”
Thế là, anh và Lư Thanh Thanh bắt đầu hẹn hò.
Anh có thể cảm nhận được sự hời hợt của cô ta.
Lư Thanh Thanh giống như một nàng công chúa kiêu kỳ, nói lịch trình của mình rất dày, mỗi tuần tối đa chỉ gặp một lần.
Anh cũng chỉ mong có thế.
Vào những ngày không gặp mặt, ngày nào anh cũng cử người gửi quà đến Lư gia.
Anh từng nghe nói Lư Thanh Thanh hồi đi học từng có một mối tình oanh oanh liệt liệt.
Anh không có hứng thú tìm hiểu chi tiết, dù sao cô ta diễn kịch, anh cũng diễn kịch, nếu thực sự phải kết hôn, cùng lắm sau khi xong việc hai người sẽ làm thủ tục ly hôn.
Thậm chí có khi chẳng cần kết hôn, chỉ cần đính hôn để ổn định Lư Thị là đủ.
Nhưng ai mà ngờ, Lư Thanh Thanh đột ngột gặp tai nạn xe cộ.
Với tư cách là bạn trai, anh đương nhiên phải đến bệnh viện thăm hỏi.
Anh mãi mãi ghi nhớ ngày hôm đó, ngày 26 tháng 3 năm 2020.
Anh đẩy cửa bước vào, thấy cô gái trên giường bệnh đang ngồi đó với vẻ yếu ớt, quay đầu lại, bốn mắt nhìn nhau.
Anh sững sờ.
Hình như có chỗ nào đó… không giống lắm.
Thế nhưng hình như vẫn không có gì khác biệt.
Sau đó, anh vẫn duy trì việc hẹn hò với Lư Thanh Thanh như thường lệ.
Rõ ràng vẫn là con người đó, nhưng chẳng hiểu sao anh luôn cảm thấy cô gái sau tai nạn xe cộ trông đáng yêu hơn trước rất nhiều.
Đáng yêu đến mức anh vô thức nhìn cô đến ngẩn người, bắt đầu mong chờ mỗi buổi hẹn hò.
Ngày hôm đó, anh mua cho cô một cốc trà sữa, cô bĩu môi cắn ống hút, khẽ lầm bầm: “Trân châu trong ly chẳng hút lên được gì cả.”
“Thế à?” Anh đứng dậy từ phía đối diện, bước tới ngồi xuống bên cạnh cô, “Để anh xem nào.”
Vốn dĩ là định xem ống hút, nhưng không kìm lòng được, cô vừa ngẩng đầu lên, anh đã ngậm lấy đôi môi cô.
Cô trợn tròn mắt nhìn anh, căng thẳng đến mức không dám thở.
Bất đắc dĩ, anh đành buông cô ra.
Cô đỏ bừng mặt, cắn môi khẽ oán trách: “Anh làm cái gì vậy hả?”
Anh đờ đẫn nhìn vẻ mặt thẹn thùng ấy, trong đầu chỉ còn đúng một câu: Lục Trạm, mày xong đời rồi.
Không muốn suy nghĩ thêm điều gì nữa, anh nâng mặt cô lên, một nụ hôn sâu và dài cứ thế hạ xuống.
Ba tháng sau, họ kết hôn.
Đêm tân hôn, anh tặng cô một cuốn nhật ký trống.
Anh cũng chẳng giải thích được tại sao, chỉ là bản năng mách bảo rằng trong lòng người vợ mới cưới tựa hồ đang giấu giếm điều gì đó.
Anh không biết có phải cô vẫn còn tơ tưởng đến người bạn trai thời đi học kia không, nhưng anh không thể hỏi, cũng không muốn hỏi.
Anh chỉ không muốn cô cứ kìm nén mọi chuyện trong lòng.
Tặng cô nhật ký là hy vọng cô có thể viết ra, có một nơi để giãi bày.
Sau đó, tình trạng sức khỏe buộc Lư Ninh phải nghỉ hưu, Lư Phong trở thành người đứng đầu Lư Thị.
Lư Phong từ nhỏ đã được nuông chiều nên tự phụ ngạo mạn, dã tâm bừng bừng, là vị công tử “không thể đụng vào” nổi tiếng ở Hải Thành, nhưng dù sao cũng không cáo già như Lư Ninh.
Hắn độc đoán chuyên quyền, không bao giờ nghe lời khuyên của ai, thậm chí chẳng cần Lục Trạm ra tay, tự hắn đã gây ra vài sai sót trong kinh doanh.
Lục Trạm đã giúp hắn từng cái một.
Ông Lục không hiểu, hỏi anh có phải vì Lư Thanh Thanh không.
Anh lắc đầu: “Không phải ạ.”
Giúp Lư Phong vốn nằm trong kế hoạch của anh.
Chẳng qua là “luộc ếch bằng nước ấm”, khiến hắn nới lỏng cảnh giác mà thôi.
Nhưng Lư Thanh Thanh lại thực sự trở thành nút thắt trong lòng anh.
Anh có chút sợ hãi, nếu thực sự ra tay với Lư Thị theo kế hoạch, liệu anh có mất cô không?
Dù đã tính kỹ cách bảo vệ cô, dù Lư gia sụp đổ cũng không để cô chịu tổn thương, nhưng cô có hận anh không?
Ban đêm, nhìn gương mặt khi ngủ tĩnh lặng của cô, anh thậm chí không dưới một lần nghĩ: Hay là thôi đi. Lư gia chẳng phải muốn một nửa thị phần của Lục gia sao?
Hay là cho họ quách cho xong.
Cô là vợ anh, anh không muốn chịu bất kỳ rủi ro mất mát nào.
Đêm tối trằn trọc, anh nhớ lại những trang sử từng đọc, đột nhiên hiểu ra những “mỹ nhân kế” thời cổ đại.
Những vị tướng quân đó rõ ràng thấu hiểu mỹ nhân được gửi đến là kế mưu của địch, nhưng vẫn không cách nào giữ nổi đầu óc tỉnh táo.
Cái mùi vị đó, anh thực sự đã nếm trải đủ rồi.
Anh cảm thấy cứ thế này mãi không phải là cách, thế là anh đi công tác nước ngoài hai tháng.
Một mặt là tìm kiếm đối tác mới, mặt khác, anh cần một mình yên tĩnh để nghĩ ra một đối sách vẹn cả đôi đường.
Hai tháng sau, anh đẩy nhanh tiến độ, về nước sớm hơn một tuần chỉ để cùng cô đón kỷ niệm một năm ngày cưới.
Thế nhưng người trước mắt lại luôn khiến anh cảm thấy có gì đó không ổn.
Đó lẽ ra phải là một đêm ngọt ngào tột đỉnh, nhưng anh lại chẳng mấy hứng thú.
Nhìn ánh mắt hơi thất vọng của cô, anh thấy rất áy náy, anh nhẹ nhàng ôm lấy cô nhưng trong lòng lại dâng lên cảm giác kỳ quái.
Rốt cuộc là sai ở đâu?
Anh cũng không biết.
Người rõ ràng vẫn là người đó.
Mũi, mắt, miệng, chỗ nào cũng không thay đổi.
Nhưng chính là thấy không đúng.
Vài ngày sau, Lư Thanh Thanh nói muốn về nhà ngoại ở vài ngày, anh cũng không giữ.
Cửa hàng mới của “Thanh Triệt” khai trương, anh đi hỏi thăm nhân viên, lại tình cờ thấy cô ngồi bên cửa sổ ăn bánh ngọt.
Khoảnh khắc bốn mắt nhìn nhau, anh sững sờ.
Ngọn lửa nhiệt tình bị kìm nén suốt hai tháng qua dường như cứ thế bùng lên, anh nắm tay cô dắt thẳng ra ngoài.
Về đến nhà, vừa đóng cửa lại, anh đã không thể đợi được mà hôn lên môi cô.
May quá, may quá, anh thầm nhủ trong lòng.
Chẳng có gì sai biệt cả.
Tất cả chỉ là do anh nghĩ quẩn mà thôi.
Nhưng sáng sớm hôm sau, anh tỉnh dậy thấy người nằm bên cạnh, một cảm giác dị lạ lại trào dâng trong lòng.
Anh thực sự không hiểu nổi chính mình, rõ ràng cùng là một người, chỉ cách nhau một đêm, cái cảm giác kỳ quái kia sao lại xuất hiện nữa rồi?
Anh thấy mình sắp phát điên đến nơi.
Trong giờ làm việc, thư ký Trương vào báo cáo, anh nghe xong liền ngẩng đầu hỏi: “Trương Thần, cậu nói xem, trên đời này liệu có chuyện hoán đổi linh hồn hay đại loại thế không?”
Thư ký Trương ngơ ngác: “Dạ?”
“Thôi bỏ đi.” Anh xua tay, cảm thấy mình chắc là điên thật rồi.
Anh đi gặp bác sĩ tâm lý, bác sĩ nói có lẽ do dạo này áp lực quá lớn.
Thời gian anh tăng ca ở công ty ngày càng nhiều.
Đối với ngôi nhà ở khu Vân Cung, trong lòng anh luôn có một sự kháng cự, chính là không muốn về.
Lư Thanh Thanh ban đầu còn hay nhắn tin hỏi anh bao giờ tan làm, có muốn ăn cơm cùng nhau không, sau này thấy anh tăng ca ngày đêm nên cũng nhắn ít dần.
Cho đến một ngày, Lư Thanh Thanh đột nhiên ấp úng kể với anh rằng cô có một người em gái song sinh.
Cô ấy nói muốn đi huyện An tìm em gái, mời anh đi cùng.
Khoảnh khắc mở cửa phòng bao ra, anh đã nhận ra ngay lập tức.
Anh không biết trong lòng mình rốt cuộc là cảm giác gì, phẫn nộ, xót xa, khó chịu, và cả may mắn, tất cả đan xen vào nhau thành một mớ hỗn độn.
Phẫn nộ là bởi đây là một màn kịch lừa dối nhắm thẳng vào anh, mà anh lại chẳng biết cô đóng vai trò gì trong đó.
Xót xa là bởi người anh nâng niu như báu vật trên đầu quả tim, lại đang bị người ta lập mưu sỉ nhục ở cái chốn này.
Khó chịu là bởi cô rõ ràng đã nhìn thấy anh, nhưng lại chẳng hề phát ra bất kỳ tín hiệu cầu cứu nào.
Và may mắn là, nếu người anh yêu thực sự không phải Lư Thanh Thanh, vậy thì những lo âu trước đó của anh về nhà họ Lư chẳng phải sẽ không còn là vấn đề nữa sao?
Anh biết mình phải nhẫn nhịn.
Nhà họ Lư tưởng anh không biết, vậy thì anh sẽ giả vờ như không biết.
Thế nhưng khi nhìn cô từng chút một ngồi thụp xuống, khóe mắt đỏ hoe nhặt lấy đống quần áo vương vãi dưới đất, anh vẫn không kìm lòng được mà bước lên vài bước, cởi chiếc áo khoác trên người trùm lên vai cô.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨