Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
7
Sáng hôm sau, tôi nhận được điện thoại từ bệnh viện.
“Người nhà Liêu Phàm phải không? Ở đây có mấy tờ đơn cần người nhà ký tên, trước năm giờ chiều cô qua một chuyến được không?”.
“Vâng.”
Quay lại văn phòng, tôi tình cờ nghe thấy mấy đồng nghiệp đang tán gẫu.
“Nhà họ Lư không biết tổ tiên tích đức gì nữa.”
“Chứ còn gì nữa?”
“Mấy dự án năm ngoái, nếu không phải hợp tác với Lục Thị, sao họ có thể nuốt trôi được?”
“Tôi nghe nói là…”
Tôi bước vào, Tiểu Triệu thấy tôi liền vẫy tay: “Tiểu Doãn, đang tìm cô đây. Người bên bộ phận thu mua nói tối nay liên hoan, rủ chúng ta đi cùng, đi nhé?”
Tôi mỉm cười: “Tôi không đi đâu, nhà có chút việc, tôi phải xin nghỉ về sớm.”
“Vậy sao,” Tiểu Triệu cười với những người còn lại, “Mấy ông anh bên thu mua chắc thất vọng lắm đây.”
Tôi nhìn cô ấy đầy vẻ thắc mắc.
Mấy người bọn họ đồng thanh cười, Tiểu Triệu nháy mắt: “Đám người đó bình thường cả năm chẳng mời phòng mình lấy một bữa cơm, cô vừa mới đến họ đã bảo muốn cảm ơn chúng ta vì đã giúp đỡ bấy lâu, rõ ràng là ‘say rượu không phải vì rượu’.”
Cô ấy đi tới, khoác tay tôi: “Thật lòng đi, có mấy người nhờ tớ nghe ngóng về cô rồi đấy, Tiểu Doãn, cô có bạn trai chưa?”
Tôi sững người một lát.
“Tôi kết hôn rồi.”
Tôi khẽ nói.
“Thật sao?” Tiểu Triệu trợn tròn mắt.
“Tôi đã bảo mà,” một người khác cười, “Cỡ như cô ấy thì sớm đã có người ‘đặt chỗ’ rồi, đâu đến lượt họ…”
“Tôi tò mò quá,” Tiểu Triệu trêu chọc, “Chồng cô làm nghề gì thế? Mà rước được cô vợ xinh đẹp như cô.”
“Họa sĩ.” Tôi nhỏ giọng.
“Nghệ sĩ à! Thảo nào…”
“Họa sĩ chắc là lãng mạn lắm nhỉ…”
Bất chợt, cả đám đều im bặt, đứng dậy cung kính nhìn về phía sau lưng tôi.
“Lục tổng.”
Tôi quay người lại, Lục Trạm đang đứng ở cửa văn phòng, phía sau là thư ký Trương.
Anh chắc là vừa từ ngoài về, gương mặt không chút biểu cảm, chỉ lướt mắt nhìn qua căn phòng một lượt rồi sải bước rời đi.
“Hú vía,” Tiểu Triệu vỗ ngực, “Hôm nay xui xẻo thật, Lục tổng bình thường toàn đi thang máy riêng, có đi lối này bao giờ đâu.”
Một lát sau, tôi đi gặp thư ký Trương xin nghỉ.
“Chiều nay sao…” Thư ký Trương ngẫm nghĩ, “Cô đợi chút, để tôi xác nhận lại.”
Đợi một lúc, anh ta quay lại tìm tôi: “Chiều nay tôi cũng có việc qua bệnh viện đó, cô chỉ qua ký mấy chữ thôi đúng không? Để tôi tiện đường chở cô đi, rồi cùng về luôn, đỡ phải bắt taxi.”
Tôi ngẩn người: “Thế thì ngại quá.”
Anh ta cười: “Không sao, tiện đường thôi. Tôi đưa cô đi rồi về cũng nhanh hơn, đúng lúc chiều nay có mấy văn kiện cần cô gửi đi, vị trí cơ mật trong phòng chỉ có mình cô, nên tối nay đành vất vả cô tăng ca một chút.”
Thế nhưng cuối cùng tôi vẫn không thể cùng anh ta quay về công ty.
Tôi ký xong giấy tờ ở bệnh viện, định đi thì hộ lý gọi điện đến.
“Cô Doãn, cô lên mau đi! Tỉnh rồi, tỉnh rồi!”
Liêu Phàm đã tỉnh.
Anh ta không nhớ gì cả, không nhớ mình là ai, cũng không nhớ gương mặt của tôi và Lư Thanh Thanh.
“Hộ lý nói,” anh ta khựng lại, vẻ mặt mờ mịt, “cô là vợ tôi.”
Tôi lặng đi, không biết nên thừa nhận hay phủ định, cũng không biết phải giải thích chuyện này thế nào.
Sau khi anh ta ngủ thiếp đi, tôi tìm một góc vắng người gọi điện cho Lư Thanh Thanh.
“Liêu Phàm tỉnh rồi.”
Đầu dây bên kia im lặng một thoáng, sau đó vang lên giọng nói run rẩy: “Anh ta… anh ta vẫn… vẫn ổn chứ?”
“Anh ta mất trí nhớ rồi, không còn nhớ gì cả.”
Khoảng nửa phút trôi qua, tiếng sụt sùi khe khẽ vang lên từ đầu dây bên kia.
Tôi cầm điện thoại, nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, im lặng nghe tiếng khóc nỗ lực kìm nén nhưng vẫn không thể ngăn lại được.
Tôi không biết chị ta khóc vì cắn rứt lương tâm, vì người yêu cũ đã quên mình, hay vì cuối cùng đã có thể bắt đầu cuộc sống mới mà không còn gánh nặng nên vui mừng đến phát khóc.
Khi tôi quay lại công ty đã là bảy giờ tối.
Công việc tồn đọng từ chiều khá nhiều, sau khi xử lý xong các email cần gửi thì đã hai tiếng trôi qua.
Tôi đột nhiên cảm thấy mệt mỏi rã rời.
Văn phòng có cửa kính sát đất, tôi gục xuống bàn, lặng lẽ nhìn ánh đèn neon rực rỡ bên ngoài cửa sổ.
Chẳng biết qua bao lâu, tôi ngồi dậy, bật máy tính mở lại tư liệu về Lư Thị mà tôi đã tra được lần trước.
“Đang xem gì thế?” Một giọng nói lành lạnh vang lên sau lưng khiến tôi giật bắn mình.
Quay đầu lại, Lục Trạm cầm một tách cà phê, chẳng biết đã đứng sau tôi từ lúc nào.
Anh lạnh lùng nhìn tôi từ trên xuống dưới đầy vẻ dò xét.
Tôi bối rối đứng dậy đối diện với anh: “Tôi…” “Đang tra tư liệu của Lư Thị?”
Anh tiến lên một bước, “Vị trí của em không có chức trách này.”
“…”
“Muốn biết cái gì, sao không đi hỏi chị em, hay thậm chí hỏi Lư Phong cũng được. Tra ở công ty tôi,” anh nhếch môi, “cũng chẳng tra ra được gì đâu.”
“Tôi chỉ là,” tôi ép mình phải bình tĩnh, “đột nhiên nhớ ra nên xem qua một chút thôi.”
Anh cười nhạt một tiếng, nhấp một ngụm cà phê rồi đặt tách xuống bàn, người tựa vào cạnh bàn, hai tay khoanh trước ngực.
“Tôi là anh rể của em,” anh nói, “Em muốn tìm hiểu gì, muốn biết gì, cứ hỏi tôi cũng được.”
Tôi ngẩn ngơ nhìn anh, ánh mắt hạ xuống nhìn tách cà phê kia.
Một khoảng lặng kéo dài. Hồi lâu sau, tôi dời mắt đi, đóng trang máy tính lại.
“Không có gì,” tôi lắc đầu, “Không có gì muốn biết cả.”
Tôi không nhìn anh nữa, anh cũng không nói thêm lời nào.
“Cái gì đây?” Anh cầm lấy một bưu phẩm đã mở trên bàn tôi.
“Cuộc thi dịch thuật tiếng Anh Hannah Thomas?” Anh ngẩng đầu nhìn tôi, “Em tham gia à?”
Tôi khẽ đáp: “Vâng.”
Anh lật xem tập tài liệu đó: “Đăng ký khi nào?”
“Ba tháng trước.”
Ba tháng trước, khi tôi vẫn còn là vợ anh.
“Bút danh của em là gì?” Tôi ngẩn ra: “Cái gì cơ?”
“Mấy cuộc thi loại này trước đây tôi từng tài trợ,” anh nhấp thêm ngụm cà phê rồi lại đặt xuống, “Thí sinh thường dùng bút danh để đảm bảo công bằng. Bút danh của em là gì?”
Tôi im lặng một lát: “Chỉ là… một cái tên rất bình thường thôi.”
“Ồ.” Anh không truy hỏi thêm, đặt tài liệu xuống.
Yên lặng một hồi, anh quay người định đi.
Nhìn thấy tách cà phê gần cạn trên bàn, cuối cùng tôi vẫn không nhịn được, khẽ nói: “Tôi…”
Anh dừng bước, quay đầu nhìn tôi.
“Tôi nghe nói,” tôi cúi gằm mặt, “người dạ dày không tốt thì nên hạn chế uống cà phê.”
“Ồ?” Anh thản nhiên, “Nghe ai nói thế?”
Nghe ai nói?
Tôi lặng người.
Đó là khi tôi mới kết hôn với anh.
Mới cưới được một tháng, tôi đã chứng kiến anh phát bệnh dạ dày một lần.
Vài ngày sau, anh đi tiếp khách về muộn, trên tay cầm một ly cà phê nóng vừa mua, đã uống được một nửa.
Tôi đón lấy ly cà phê, nhíu mày nói với anh: “Em nghe nói, người dạ dày không tốt thì nên hạn chế uống cà phê.”
“Ồ?” Anh nhướn mày, “Nghe ai nói thế?”
Tôi nghĩ một lúc rồi thốt ra hai chữ: “Baidu.”
Anh cười lớn, kéo tôi vào lòng, xoa đầu tôi: “Bà xã của anh, sao em có thể đáng yêu thế này chứ?”
Anh nâng đầu tôi lên hôn, vị cà phê nồng đậm vương vấn trên môi lưỡi.
Tôi vốn nhạy cảm với cà phê, đẩy đẩy anh rồi né tránh: “Đừng mà, sẽ không ngủ được đâu.”
Đuôi mắt anh cong lên thành hình trăng khuyết, anh bế bổng tôi lên đi thẳng vào phòng ngủ.
Sau đó, tôi không bao giờ thấy anh uống cà phê nữa.
Nhưng anh không biết rằng, lúc đó tôi thực sự đã tra Baidu.
Tôi đã tra cả ngày trời, ghi lại tất cả những món ăn tốt và không tốt cho dạ dày vào cuốn nhật ký anh tặng, và ghi khắc sâu vào lòng.
Quá khứ và hiện tại đan xen chồng lấp, tôi cúi đầu, nói khẽ: “Nghe người khác nói ạ.”
“Ồ.” Anh cầm lấy tách cà phê, lúc quay người đi thì điện thoại vang lên.
Tôi nhìn thấy trên màn hình nhấp nháy ba chữ “Lư Thanh Thanh”.
Nghe xong điện thoại, anh quay đầu hỏi tôi: “Chị em sắp đến đón tôi, có tiện đường chở em về không?”
Tôi khựng lại, lắc đầu: “Thôi ạ, không tiện đường đâu, tôi đi tàu điện ngầm rất thuận tiện.”
Anh gật đầu, không nói gì thêm rồi rời đi.
Khu văn phòng rất yên tĩnh, tôi nghe thấy tiếng thang máy “đinh” một cái, mở cửa rồi đóng lại.
Ngồi thẫn thờ trên ghế một lúc, tôi cầm điện thoại gửi một tin nhắn WeChat cho nhân viên ban tổ chức cuộc thi dịch thuật.
“Thầy Đường, thật ngại quá vì đã làm phiền, cho hỏi giờ em còn có thể đổi bút danh được không ạ?”
Nhân viên trả lời ngay lập tức.
“Hệ thống đã đăng ký thì không đổi được nữa đâu em. Hơn nữa, sao lại phải đổi chứ? Bọn tôi đều thấy cái tên Trạm Triệt rất hay mà, thanh khiết và minh bạch, giống hệt phong cách dịch của em vậy.”
“Hiện tại đang trong giai đoạn bình chọn, em đang nằm trong top 3, đổi tên lúc này sẽ khiến cư dân mạng hiểu lầm đấy.”
Tôi nhắm mắt lại, chỉ thấy khóe mắt cay xè đến đau đớn.
Suốt một tuần sau đó, tôi không gặp lại Lục Trạm.
Thứ Hai đi làm lại, mười giờ sáng, tôi đột nhiên nhận được điện thoại từ hộ lý của bố.
“Cô Doãn, cha cô… ông ấy tỉnh rồi.”
Tôi đứng bật dậy, cảm thấy đôi tay run rẩy gần như không giữ nổi điện thoại.
“Tỉnh rồi ạ?”
Trong đầu chẳng hiểu sao hiện ra dáng vẻ của Liêu Phàm lúc trước, tôi thấy giọng mình run bắn lên: “Ông ấy… ông ấy còn nhận ra… còn… còn…”
Đã bao lâu rồi, ông ấy còn nhận ra tôi không?
Còn nhớ tôi không?
Nhưng lời định nói ra cứ đứt quãng, không thốt nên lời.
“Ý thức vẫn chưa được tỉnh táo lắm,” hộ lý nói, “nhưng cô đừng vội, bác sĩ vừa bảo người nhà nên qua đây trò chuyện với ông ấy, như thế sẽ giúp ông mau hồi phục hơn, nên tôi gọi điện cho cô ngay.”
“Vâng, vâng.”
Tôi nắm chặt điện thoại, “Tôi về ngay đây.”
Đặt điện thoại xuống, nhìn bóng mình trong gương đối diện, nước mắt đã giàn giụa từ bao giờ.
Đôi tay run cầm cập mở ứng dụng mua vé, nhưng phát hiện ra vé tàu hỏa về huyện An trong tuần này đều đã hết sạch.
Tôi sững sờ, tắt điện thoại, vào nhà vệ sinh trấn tĩnh một lát rồi đi tìm thư ký Trương xin nghỉ.
“Xin nghỉ thì không vấn đề gì, nhưng huyện An sao?” Anh ta suy nghĩ, “Huyện An dạo này đang tổ chức lễ hội du lịch, hôm qua tôi còn xem tin tức thấy rất nhiều ‘người nổi tiếng mạng’ đang tranh nhau mua vé tàu, cô mua được vé về không?”
Tôi lắc đầu: “Vé tàu hết rồi ạ, tôi đã tra rồi, tối nay có xe khách đường dài, tôi sẽ đi xe khách.”
“Xe khách đêm không an toàn lắm đâu,” anh ta im lặng một lúc, “Tiểu Doãn, cô đợi một lát.”
Khoảng mười phút sau, anh ta gọi tôi lại, nói: “Đi đi, xe đang đợi ở cửa thang máy hầm B2 rồi.”
Tôi ngẩn người: “Thư ký Trương?”
Anh ta cười: “Công ty chúng tôi luôn quan tâm đến gia đình nhân viên, chuyện của bố mẹ là chuyện đại sự, không chậm trễ được. Công ty cử xe đưa cô về huyện An.”
“Việc này… liệu có hợp lý không ạ?” Tôi có chút do dự.
Anh lắc đầu cười: “Có gì mà không hợp lý chứ. Hồi tôi mới vào công ty, có lần gấp chuyện đại sự ở quê, công ty cũng đặc cách cử xe đưa về. Việc nhà của nhân viên luôn được đặt lên hàng đầu, đó vốn là tôn chỉ của công ty mình mà. Cô cứ yên tâm đi đi.”
Tôi quả thực đang sốt ruột nên cũng không từ chối nữa: “Cảm ơn anh, thư ký Trương.”
Tôi thu dọn đồ đạc đơn giản rồi bắt thang máy xuống tầng hầm B2.
Vừa ra khỏi thang máy, tôi đã đứng chôn chân tại chỗ.
Chiếc Maybach quen thuộc đậu ngay cửa hầm, chủ nhân của nó đang tựa người vào thân xe, khẽ nhắm mắt nghỉ ngơi.
“Đến rồi à?” Nghe thấy tiếng động, Lục Trạm mở mắt, xoay người mở cửa ghế phụ.
“Lên xe đi.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨