Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

LƯ THANH THANH – CHƯƠNG 4

3

Bước ra khỏi khu chung cư Vân Cung thì đã hơn một giờ sáng.

Người bảo vệ đang gật gù trong bốt gác.

Dẫu sao với hệ thống nhận diện khuôn mặt độ chính xác cao và mạng lưới an ninh toàn diện, nói khu này là nơi an toàn nhất Hải Thành cũng chẳng ngoa.

Những người sống ở khu vực này không giàu thì cũng quý, ai nấy đều có xe riêng, nên taxi thường rất hiếm khi lảng vảng quanh đây bắt khách.

Tôi đã đi bộ ròng rã ba cây số mới gọi được một chiếc xe đang ở cách đó năm cây số.

Tài xế đến nơi với vẻ mặt chẳng mấy vui vẻ, suốt dọc đường cứ càm ràm rằng đây là cuốc xe mà hệ thống ép ông phải nhận.

Sau khi xuống xe, tôi trả thêm cho ông 50 tệ, ông ta mới có chút ngại ngùng: “Thôi được rồi, tôi cũng không phải ý nói cô, chỉ là cái hệ thống này sắp xếp chẳng khoa học gì cả.”

“Bác cứ cầm lấy đi ạ,” tôi nhẹ giọng, “Nửa đêm nửa hôm, ai cũng chẳng dễ dàng gì.”

Sáng sớm hôm sau, tôi nhận được tin nhắn của Lư Thanh Thanh.

“Tôi mua cho em vé tàu về huyện An lúc 7 giờ tối nay rồi, số chuyến XXX. Ban ngày em tranh thủ dọn dẹp đồ đạc đi, xuất phát sớm một chút kẻo lỡ tàu.”

Tôi nhìn quanh phòng một lượt.

Dọn dẹp đồ đạc ư?

Trong căn phòng này, ngoài chiếc điện thoại và chìa khóa nhà dưới quê ra, có thứ gì thực sự thuộc về tôi đâu?

Và có thứ gì đáng để dọn dẹp cơ chứ?

Năm phút sau, Lư Thanh Thanh lại gửi thêm một tin nhắn nữa.

“Tiểu Triệt, tối về đến huyện An cũng đã 10 giờ rồi, em chú ý an toàn nhé. Về đến nhà thì nháy máy cho tôi một cái để tôi yên tâm, tuyệt đối đừng nhắn tin.”

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại suốt một phút, rồi nhắn lại một chữ: “Được.”

Thế nhưng, cuối cùng tôi vẫn không đi được.

Ngay khi tôi vừa định rời khỏi nhà thì chuông cửa vang lên.

Tôi mở cửa, người đàn ông đứng bên ngoài mặc một chiếc áo khoác dạ bẩn thỉu, tóc tai bù xù, đứng đó với vẻ bất cần đời nhìn tôi.

“Vẫn khỏe chứ nhỉ?” Hắn vừa cất lời, một mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mặt tôi.

“Liêu… Phàm?” Tôi bàng hoàng.

Hắn đột ngột đẩy cửa xông vào, thô bạo ép mạnh tôi lên tường, bóp chặt cằm tôi: “Sao thế? Mới đi chưa đầy hai tháng mà ngay cả chồng mình cũng không nhận ra à?”

“Liêu Phàm,” tôi khẽ nói, “Anh nhận nhầm người rồi, tôi là Tiểu Triệt.”

“Tiểu Triệt?” Hắn ngẩn ra một giây, rồi bất ngờ bóp chặt lấy cổ tôi: “Sao cô lại ở đây? A Thanh đâu?”

Tôi bị hắn bóp cổ đến mức ho sặc sụa: “Tôi sống ở đây…”

“Cô sống ở đây?” Hắn sững sờ hồi lâu, bàn tay đang bóp cổ tôi từ từ nới lỏng, hắn lẩm bẩm như tự nói với chính mình: “Đổi lại rồi? Đã đổi lại rồi sao?”

“Phải,” tôi quỵ xuống thở dốc, “Chúng tôi đã đổi lại rồi.”

“Vậy nên…” Hắn lầm bầm, “Giờ cô ta là vợ của Lục Trạm?”

Tôi im lặng.

“Ha ha ha ha ha!” Hắn cười điên dại, rồi đột nhiên vớ lấy bình hoa trên bàn ném mạnh xuống đất.

Mảnh sứ văng tung tóe nhưng hắn vẫn không có ý định dừng lại, tiếp tục gạt phăng mọi thứ trên bàn xuống sàn nhà.

“Đổi lại rồi, đổi lại rồi… Cô ta lấy tư cách gì mà đòi đổi lại!”

“Cô!” Hắn bất thình lình lao tới túm chặt lấy vai tôi, “Tại sao cô lại đồng ý đổi lại với cô ta?”

“Chị ấy muốn đổi,” tôi nhẹ giọng, “Thì tôi đổi thôi. Dù sao thì những thứ đó…” tôi khựng lại, “vốn dĩ cũng chẳng phải của tôi.”

“Cô đúng là người em gái tốt nhất thiên hạ.” Một lúc sau, hắn cười lạnh nâng cằm tôi lên, “Thay chị gái gả đi, giờ lại thay cô ta thoát khỏi tôi. Cô đã tốt bụng như thế, hay là giúp tôi nghĩ xem, vợ tôi mất rồi thì tôi phải làm sao bây giờ?”

“Liêu Phàm, chuyện hai người chia tay là việc riêng của hai người, không liên quan gì đến tôi cả.”

“Không liên quan?” Hắn cười gằn, rút từ trong túi ra hai cuốn sổ kết hôn, “Cô tự mở mắt ra mà xem có liên quan hay không!”

Tôi chết lặng nhìn tấm bằng chứng nhận kết hôn kia, không thể tin nổi thốt lên: “Hai người dùng thân phận của tôi để kết hôn sao? Chị ấy rõ ràng đã hứa là sẽ không làm thế cơ mà…”

“Hừ…” Hắn nhếch môi cười nhạt, “Giờ thì cô vẫn thấy không liên quan chứ? Doãn Lan Triệt, xét về mặt pháp luật, cô,” hắn khẽ phả hơi nóng vào tai tôi, “chính là vợ của tôi đấy.”

Tôi mạnh bạo quay đầu đi: “Liêu Phàm, anh thừa biết đây là chuyện của hai người, tôi vốn chẳng có bất kỳ quan hệ gì với anh hết!”

Tôi dốc hết sức bình sinh muốn thoát khỏi hắn, nhưng hắn lại đột ngột xé toạc cổ áo tôi, bàn tay phải bóp chặt lấy bả vai để trần của tôi: “Sao lại không quan hệ? Lư Thanh Thanh chạy rồi, chẳng phải cô vẫn còn ở đây sao? Cô chẳng phải là người giỏi đóng giả cô ta nhất sao?”

“Một năm qua, không phải cô vẫn luôn thay cô ta ngủ với Lục Trạm đó sao? Đằng nào cũng là diễn vai cô ta, cô là em gái ngoan của cô ta mà, ngủ với anh ta hay ngủ với tôi thì có gì khác nhau đâu?”

“Liêu Phàm,” tôi hoàn toàn không đủ sức để thoát khỏi hắn, cả người run rẩy bần bật, “Làm ơn, anh say rồi, Liêu Phàm, tôi cầu xin anh buông tôi ra được không?”

“Cô không cam lòng sao?” Hắn lầm bầm, rồi lại đột ngột bóp mạnh vai tôi: “Tại sao không cam lòng? Hả? Vì tôi không giàu bằng Lục Trạm đúng không? Anh ta có tiền thì cô có thể ngủ với anh ta cả năm trời, còn tôi không tiền nên cô không chịu chứ gì?”

Hắn thô bạo ném tôi xuống sàn, nhìn chằm chằm vào bàn tay phải đang run rẩy của mình, giọng run run: “Con điếm vô lương tâm kia, tay phải của tao chẳng phải vì bảo vệ mày nên mới bị người ta đánh phế sao? Sao mày có thể bỏ chạy hả? Sao mày có thể bỏ chạy được chứ!”

Tôi quỳ rạp dưới đất, những mảnh vỡ thủy tinh đâm sâu vào lòng bàn tay.

Đau đớn khiến tôi hít một ngụm khí lạnh: “Liêu Phàm, anh… anh nhìn cho kỹ đi, tôi không phải Lư Thanh Thanh.”

“Không phải sao?” Hắn nhìn tôi với vẻ mơ hồ, rồi bất chợt quỵ xuống đất, ôm chặt lấy tôi: “A Thanh… A Thanh… anh sai rồi, anh sai rồi. Anh không nên uống rượu, không nên nổi nóng, chỉ là vì anh không thể vẽ được nữa nên mới đau khổ quá thôi. Anh sai rồi A Thanh, anh sẽ không bao giờ đối xử với em như vậy nữa, tha lỗi cho anh lần này thôi, được không? Đây thực sự là lần cuối cùng mà.”

Nước mắt tôi giàn giụa, mặc kệ để hắn ôm lấy mình, rồi từ từ trượt xuống bên cạnh tôi.

Hắn đã say bí tỉ.

Tôi khẽ đẩy hắn ra, nén cơn đau nơi lòng bàn tay, tìm điện thoại và run rẩy gọi cho Lư Thanh Thanh.

Hai cuộc gọi đầu đều bị ngắt ngang, đến lần thứ ba mới có người bắt máy.

Tôi chưa kịp nói gì, giọng điệu giận dữ của chị ta đã truyền đến: “Em bị làm sao thế? Chẳng phải đã bảo không được chủ động liên lạc với tôi…”

“Liêu Phàm đến rồi.” Tôi nói.

Đầu dây bên kia đột nhiên rơi vào im lặng.

“Chị và hắn dùng danh nghĩa của tôi để kết hôn, tại sao chị không nói với tôi…”

“Thanh Thanh?” Giọng của Lục Trạm vang lên qua điện thoại, “Lấy giúp anh chiếc cà vạt.”

Tôi lặng người.

“Tôi không thể nói nhiều với em lúc này được,” Lư Thanh Thanh hạ thấp giọng, “Tôi sắp phải cùng A Trạm đi dự một buổi tiệc từ thiện, em tìm cách giữ chân hắn đi, ngày mai tôi sẽ liên lạc lại.”

“Đợi…” Lời tôi chưa dứt, tiếng tút tút kéo dài đã vang lên báo hiệu cuộc gọi kết thúc.

Máu từ lòng bàn tay nhỏ từng giọt xuống đất.

Tôi ngẩng đầu lên, lau khô nước mắt, mặc áo vào rồi xuống hiệu thuốc dưới lầu mua cồn i-ốt và bông băng.

“Cô bé,” chị bán thuốc nhìn tôi ái ngại, “Vết thương này tốt nhất nên ra bệnh viện xem sao, có khi phải tiêm phòng uốn ván đấy.”

Tôi gật đầu: “Cảm ơn chị.”

Từ bệnh viện trở về đã là mười một giờ đêm.

Liêu Phàm vẫn nằm sóng soài trên mặt đất, tiếng ngáy vang lên rất trầm, ngủ say như chết.

Tôi suy nghĩ một lát, rồi vào bếp lấy một con dao, khóa trái cửa bếp lại.

Cứ thế, tôi nắm chặt con dao, tựa lưng vào tủ bếp mà thiếp đi.

Chẳng biết qua bao lâu, tôi nghe thấy tiếng xoay nắm cửa bếp.

Tôi giật mình bật dậy, nhận ra trời bên ngoài đã sáng rõ.

“Cạch!” Khóa cửa mở ra, tôi nắm chặt con dao, cảnh giác nhìn ra cửa.

Liêu Phàm mở cửa bước vào, trên tay cầm một đoạn dây thép nhỏ.

“Cô đừng sợ.” Hắn nhẹ giọng nói, “Tôi không có ý xấu, chỉ sợ cô ở trong này xảy ra chuyện gì thôi.”

Tôi vẫn giơ cao con dao, không hề hạ xuống.

“Hôm qua tôi uống quá chén, thực sự xin lỗi.” Hắn khựng lại, “Tôi… tôi đã dọn dẹp bên ngoài sạch sẽ rồi, cô đừng sợ, thật đấy. Bây giờ tôi rất tỉnh táo, sẽ không làm gì cô đâu.”

“Anh… biết tôi là ai chứ?”

Hắn gật đầu, im lặng một lát: “Tiểu Triệt.”

Phòng khách quả thực đã được hắn dọn dẹp sạch sành sanh.

“Xin lỗi cô.” Hai người đối diện nhau qua chiếc bàn, hắn lại nói lời xin lỗi một lần nữa.

“Liêu Phàm,” tôi mở lời, “Nếu anh đã tỉnh táo rồi, chúng ta đi làm thủ tục ly hôn đi.”

Nào ngờ hắn lắc đầu: “Không được.”

“Tại sao?”

“Tiểu Triệt.” Hắn sụt sịt mũi, “Đợt trước tôi uống rượu đến mức phải nhập viện, A Thanh đã bỏ đi trong lúc đó. Sau khi ra viện, tôi vẫn luôn tìm cô ấy.”

“Tiểu Triệt, cô có thể giúp tôi hẹn cô ấy ra ngoài được không? Tôi chỉ muốn được gặp mặt cô ấy một lần cuối để nói lời từ biệt hẳn hoi, chúng tôi không nên kết thúc như thế này.”

Tôi nhớ lại vẻ mặt của Lư Thanh Thanh mỗi khi nhắc đến Liêu Phàm, khẽ lặng đi: “Chị ấy giờ đã là Lục phu nhân rồi, tôi nghĩ chị ấy sẽ không muốn gặp anh đâu.”

“Cô ấy sẽ gặp tôi thôi,” hắn bình thản nói, “Cô cứ bảo với cô ấy, tôi cho cô ấy bảy ngày. Nếu cô ấy không đến gặp tôi, tôi sẽ đem chuyện của một năm trước kể hết cho Lục Trạm nghe.”

“Anh nói cái gì…”

Hắn gật đầu: “Kẻ trắng tay thì chẳng sợ gì cả, tôi không còn gì để mất nữa rồi. Tiểu Triệt, đêm qua tôi say quá nên đã nói những lời khốn nạn với cô, thực sự xin lỗi. Nhưng nếu cô giúp tôi hẹn cô ấy ra, chỉ cần cô ấy chịu gặp tôi, tôi sẽ cùng cô đi làm thủ tục ly hôn.”

Liêu Phàm để lại một số điện thoại rồi rời đi.

Tôi đợi suốt một ngày trời, Lư Thanh Thanh vẫn không liên lạc lại.

Sáu giờ chiều, tôi gọi cho chị ta vài cuộc nhưng không ai bắt máy.

Tôi gửi tin nhắn: “Tôi đợi chị ở chỗ cũ, nếu chị không đến, tôi sẽ tới khu chung cư Vân Cung.”

Tám giờ tối, chị ta đến.

Ngồi trong xe, không gian im ắng đến lạ thường.

“Tại sao không nói với tôi việc chị dùng thân phận của tôi để kết hôn với Liêu Phàm?”

Chị ta lặng thinh, không đáp.

Tôi nhìn chị ta: “Anh ta đến tìm chị đấy, chị đi gặp anh ta đi.”

“Tôi sẽ không gặp hắn đâu.” Chị ta lạnh lùng nói.

“Em có biết trước khi quay về, tôi đã phải sống những ngày tháng như thế nào không?” Chị ta ngẩng đầu lên, dường như đang cố kìm nén để nước mắt không trào ra, “Tay phải của Liêu Phàm bị thương rồi, không bao giờ vẽ được nữa. Đó là lần chúng tôi đi chơi, có mấy tên du thủ du thực trêu ghẹo tôi, anh ta vì bảo vệ tôi nên mới bị người ta dùng gạch đập nát bàn tay.”

“Trong mắt em, tôi là một loại đàn bà bạc tình đúng không?” Chị ta quay đầu lại, nước mắt lăn dài trên má, “Tôi vốn dĩ thực lòng muốn ở bên anh ta. Anh ta không thể vẽ cũng không sao, không trở thành họa sĩ lớn cũng chẳng hề gì, chỉ cần chúng tôi có thể bình yên bên nhau là tốt rồi. Thế nhưng tôi lên mạng nộp hồ sơ giúp anh ta, tìm việc cho anh ta, vậy mà anh ta chẳng chịu đi làm chỗ nào cả, suốt ngày chỉ biết ở nhà uống rượu giải sầu.”

Chị ta liên tục dùng tay quẹt nước mắt, nhìn ra ngoài cửa sổ: “Cứ hễ say vào là anh ta lại lôi bàn tay phải ra chửi rủa, nói mình là một kẻ phế vật, rồi đập phá đồ đạc trong nhà không ngơi tay, đập đến tan hoang mới thôi… Đến khi tỉnh rượu, anh ta lại quỳ xuống cầu xin tôi tha thứ, hứa rằng sẽ không bao giờ uống rượu nữa, sẽ không bao giờ như thế nữa. Nhưng đến ngày hôm sau, mọi chuyện lại đâu hoàn đấy…” Chị ta ôm lấy mặt, “Mỗi lần thấy anh ta như vậy, tôi thực sự rất sợ hãi, tôi cũng rất dằn vặt. Tôi cảm thấy đều tại tôi nên anh ta mới thành ra nông nỗi này. Tôi biết mình nên ở bên cạnh anh ta, nhưng tôi thực sự chịu hết nổi rồi…”

Chị ta nức nở, nước mắt tuôn ra kẽ tay: “Tôi thực sự không chịu nổi nữa, thậm chí tôi còn chẳng có can đảm để nói lời chia tay với anh ta. Vì vậy, lúc anh ta nằm viện, tôi đã để lại một bức thư, tôi thực sự đã nói rõ mọi chuyện trong thư rồi, tôi không ngờ anh ta lại tìm đến tận đây…”

“Một bức thư… nói rõ mọi chuyện…” Tôi khẽ lặp lại, “Nhưng không hề ly hôn, là vì chị cảm thấy, dù sao trên giấy đăng ký kết hôn cũng không phải tên của chị đúng không?”

“Tiểu Triệt.” Chị ta nắm lấy tay phải của tôi, “Xin lỗi, tôi thực sự xin lỗi…”

“Chị đi gặp anh ta đi.” Tôi nói, “Liêu Phàm bảo anh ta cho chị bảy ngày. Nếu chị không gặp, anh ta sẽ đem chuyện của một năm trước kể hết cho Lục Trạm.”

“Tôi thực sự không thể gặp anh ta được…” Chị ta khóc càng lúc càng dữ dội, “Tiểu Triệt, em giúp tôi đi, em giúp tôi thêm một lần này nữa thôi được không?”

“Giúp chị cái gì?” Tôi quay đầu lại, bình thản hỏi: “Chị à, chị muốn tôi giúp chị cái gì?”

“Em… em có thể đóng giả chị, đến… đến sống cùng anh ta một thời gian được không…”

Không gian bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.

Hồi lâu sau, tôi bật cười, chỉ cảm thấy nơi khóe mắt cay xè đến đáng sợ.

“Chị,” tôi nhìn thẳng vào mắt chị ta, “Rốt cuộc chị coi tôi là cái gì?”

Chị ta ngẩn người.

“Tôi rốt cuộc là em gái của chị, hay chỉ là một công cụ của chị thôi?”

Chị ta lặng đi một chút, rồi đột nhiên gào lên một cách mất kiểm soát: “Công cụ? Công cụ! Em nhìn tôi như thế sao? Tôi coi em là công cụ mà tôi lại lặn lội đến tận huyện An tìm em, giúp em trả nợ, giúp em trả viện phí à? Tôi coi em là công cụ mà năm đó khi em ngã xuống nước, tôi chẳng màng đến tính mạng nhảy xuống cứu em? Tôi coi em là công cụ mà tôi bắt em bằng được phải nghỉ việc ở KTV, đưa em đến Hải Thành để sống cuộc đời sung sướng?”

Chị ta vừa nói vừa để nước mắt tuôn rơi lã chã.

Tôi vẫn im lặng không đáp lời.

“Tiểu Triệt,” chị ta khóc nức nở, “Tôi thực sự hết cách rồi. Liêu Phàm anh ta… Bây giờ tôi là Lục phu nhân mà, tôi thực sự không thể gặp anh ta được. Em giúp tôi đi, giúp tôi đi mà, tôi thực sự cùng đường rồi.”

Cùng đường.

Một năm trước, chị ta nói mình cùng đường, tôi đã giúp chị ta.

Còn bây giờ, tôi thực sự không muốn giúp nữa.

“Chị,” tôi nhẹ giọng nói, “Những gì chị đối xử tốt với tôi, tôi đều ghi nhớ.” Tôi quay mặt đi, “Nhưng việc này tôi thực sự không giúp được.”

“Tại sao lại không thể?!” Chị ta xoay người tôi lại, “Tiểu Triệt, suốt một năm qua, không phải em vẫn giúp tôi, đóng giả tôi để ở bên Lục Trạm đó sao? Giờ em cứ diễn tiếp vai tôi là được mà, Liêu Phàm hắn không nhận ra đâu. Việc này so với việc em ở bên Lục Trạm có khác gì nhau đâu…”

“Tôi không làm được.”

Chị ta cao giọng: “Tại sao em không làm được? Em có thể ngủ với Lục Trạm, tại sao lại không thể ngủ với Liêu Phàm?”

“Bởi vì tôi yêu Lục Trạm!”

Dứt lời, cả hai đều rơi vào im lặng.

“Tôi yêu anh ấy. Suốt một năm qua, không phải tôi chỉ đơn thuần đóng vai chị,” tôi quay mặt sang hướng khác, “Tôi đã thực sự coi mình là người vợ của anh ấy. Tôi thực lòng yêu anh ấy.”

“Hừ, hừ hừ.” Chị ta đột ngột bật cười trơ trẽn, “Chẳng trách, chẳng trách…”

Chị ta ngả người ra sau: “Hóa ra cô luôn mang cái tâm tư đó sao. Có phải cô luôn hy vọng tôi đừng bao giờ quay về không? Liêu Phàm đến rồi, cô vui lắm đúng không? Bởi vì chỉ cần tôi quay về với anh ta, thì cô lại được đường đường chính chính làm Lục phu nhân rồi…”

Chị ta cười khẩy: “Chẳng trách một năm trước cô lại đồng ý dứt khoát như vậy. Hóa ra lúc đó cô đã muốn chiếm vị trí của tôi rồi hả? Dù sao thì thân phận thiên kim nhà họ Lư, rồi lại làm Lục phu nhân, vốn là những thứ mà cả đời này cô có nằm mơ cũng không bao giờ với tới được.”

“Nuôi hổ trong nhà sao?” Chị ta cười lớn, “Hóa ra đây gọi là nuôi hổ trong nhà à? Một năm qua, có phải cô luôn mong tôi chết quách ở bên ngoài, để cô có thể mãi mãi làm Lục phu nhân không?”

Tôi lắc đầu, “Chị rõ ràng biết tôi chưa từng nghĩ như thế.”

Chị ta quay mặt đi chỗ khác, không nói thêm lời nào nữa.

Hồi lâu sau, tôi thở dài một tiếng, “Chị à, Liêu Phàm là hạng người gì, chắc chị còn rõ hơn tôi nhiều. Anh ta nói cho chị bảy ngày, chị có muốn gặp anh ta hay không thì tùy chị vậy.”

Chị ta im lặng rất lâu, đôi mắt dán chặt vào cửa sổ xe.

“Biết rồi, tôi sẽ tự có cách.”

Nói xong, chị ta bước xuống xe.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!