Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

LƯ THANH THANH – CHƯƠNG 3

Vài ngày sau, dưới khu nhà thuê của tôi mới khai trương một tiệm đồ ngọt.

Đó là tiệm “Thanh Triệt” thuộc tập đoàn Lục Thị.

Cái tên này là do tôi và Lục Trạm cùng đặt.

Lúc đó anh vốn hỏi tôi có muốn đặt tên là “Ái Thanh” không, tôi cười đáp: “Ái Thanh nghe cứ như ‘Ái khanh’ ấy, cảm giác giống như Hoàng thượng đang gọi bề tôi vậy.”

Anh gật đầu: “Cũng đúng.”

Nói rồi anh ôm tôi vào lòng: “Nhưng anh muốn đưa tên em vào trong đó.”

Tôi nhìn vào đôi mắt đẹp đẽ của anh, đột nhiên nảy sinh một chút ích kỷ nhỏ nhoi.

“Thanh Triệt,” tôi cắn môi, “Đặt là Thanh Triệt được không anh?”

Lục Trạm sững người: “Thanh Triệt?”

Tôi gật đầu.

“Được thôi.” Anh xoa đầu tôi, “Bà xã muốn đặt tên gì thì mình dùng tên đó.”

Tôi bước vào tiệm “Thanh Triệt” dưới lầu, gọi một phần bánh ngọt nhỏ.

Vừa ngồi xuống thì cửa tiệm mở ra, một nhóm người rầm rộ bước vào.

“Hôm nay khai trương cửa hàng mới, Lục tổng đặc biệt đến thăm hỏi nhân viên.”

Chiếc nĩa trên tay tôi rơi cạch xuống bàn.

Ngẩng đầu nhìn lên, Lục Trạm đang đứng ở quầy gọi món, mỉm cười nói với nhân viên: “Thế nào? Cường độ công việc có thích nghi được không? Lượng khách hôm nay ra sao?”

Cô bé thu ngân đỏ mặt, lí nhí đáp lời.

“Chiều nay khách rất đông ạ, hiện tại vì đã qua giờ cơm tối nên người mới thưa dần. Các loại bánh làm hôm nay cơ bản đã bán hết, vị phu nhân ngồi bên cửa sổ kia vừa mua đi phần bánh đặc trưng cuối cùng đấy ạ.”

Ánh mắt mọi người đồng loạt hướng về phía tôi.

Cứ thế, không tài nào tránh né được, tôi và Lục Trạm chạm mắt nhau.

Anh nhìn tôi, sững sờ mất vài giây.

“Bà xã?”

Mấy vị quản lý cấp cao phía sau đưa mắt nhìn nhau, cười nói với Lục Trạm: “Lục tổng, xem ra phu nhân đang thay ngài vi hành rồi, đúng là tâm đầu ý hợp với ngài quá.”

Dù tim đập loạn nhịp, nhưng tôi đã quá quen với những cảnh tượng thế này, bèn đứng dậy, nở một nụ cười đắc thể với mọi người.

“A Trạm, em chỉ là…”

Anh sải bước đi tới, tự nhiên nắm lấy tay tôi, cười hỏi: “Hôm qua chẳng phải còn nói ngày kia sẽ đưa mẹ đi chơi sao? Chỗ này cách nhà khá xa, sao em lại chạy đến tận đây? Chẳng lẽ thật sự là đi vi hành thay anh à?”

“Tối nay em không có việc gì…” Tôi cố gắng biểu hiện sao cho giống hệt trước kia, “Đột nhiên thèm ăn bánh ngọt, nên bảo là đến tiệm mới xem thử.”

Anh vuốt tóc tôi, nhưng khi đưa tay lên, anh bỗng thẫn thờ trong thoáng chốc.

“A Trạm?”

“Lục tổng?”

Lúc này anh mới bừng tỉnh, nói với mọi người: “Hôm nay vất vả cho cả nhà rồi, sau khi đóng cửa hãy nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai công ty sẽ phát bao lì xì khai trương cửa hàng mới.”

Trong tiếng reo hò của mọi người, anh dắt tay tôi ra khỏi tiệm, bước lên xe.

Suốt dọc đường đi, anh không nói một lời nào.

Người thư ký ngập ngừng hỏi: “Lục tổng, đưa phu nhân về trước rồi ngài đi họp hay là…”

“Báo là tôi không khỏe, cuộc họp tối nay hủy bỏ.” Anh đột ngột lên tiếng.

Tôi lập tức lo lắng, nắm lấy tay anh: “Anh sao vậy? Lại đau dạ dày à? Có phải ở nước ngoài ăn uống không hợp khẩu vị, hay dạo này uống nhiều rượu quá?”

Anh nhìn tôi, siết chặt lấy bàn tay tôi: “Không sao, về nhà trước đã.”

Thư ký vẫn đỗ xe ở cổng khu chung cư như thường lệ.

Người bảo vệ ở bốt gác nhìn thấy tôi liền vội vàng chạy ra mở cổng: “Thật xin lỗi Lục phu nhân, cái máy nhận diện khuôn mặt này vẫn chưa sửa xong…”

“Đã nhận diện.”

“?”

Người bảo vệ ngẩn ra, lẩm bẩm: “Cái máy này đúng là không ổn định thật.”

Tôi theo Lục Trạm về nhà.

Vừa khép cửa phòng lại, anh đã ép mạnh tôi lên cánh cửa.

“A Trạm…”

Lời chưa dứt, nụ hôn của anh đã ập xuống như vũ bão.

“Bà xã,” Anh vừa hôn tôi vừa nói, “Anh nhớ em lắm.”

Mắt tôi cay sè, bản năng thôi thúc tôi ôm chặt lấy anh.

Sau những nồng nhiệt, khi đã về khuya, anh ôm tôi vào lòng, cười nói: “Anh thật sự không biết hôm nay mình bị làm sao nữa. Vừa nãy nhìn thấy em ở trong tiệm, anh đột nhiên không khống chế nổi bản thân. Thật là, rõ ràng mới xa nhau có hai ba ngày, mà cứ như thằng nhóc mới lớn vậy.”

Anh day day thái dương, rồi hôn lên trán tôi: “Anh… cũng không biết dạo này mình bị thế nào, cứ luôn có một cảm giác kỳ lạ, cũng không nói rõ được là sai ở đâu, nhưng hình như cứ thấy không đúng. Anh…” Anh lắc đầu, tự giễu: “Chắc là già rồi chăng?”

“Nhưng không quan trọng nữa,” anh siết vòng tay chặt hơn, “Chắc là do dạo này anh quá mệt mỏi thôi.”

Hồi lâu sau, tôi rúc sâu vào lòng anh, lên tiếng bằng giọng mũi nghèn nghẹn: “A Trạm…”

Giọng tôi run run: “Nếu như, nếu như thật ra em…”

Tiếng ngáy nhẹ truyền đến, Lục Trạm đã ngủ say.

Tôi nhắm nghiền mắt lại, có lẽ đây chính là số mệnh.

Một lúc sau, tôi nhẹ nhàng bước xuống giường, suy nghĩ hồi lâu rồi vẫn gọi điện cho Lư Thanh Thanh.

Hai tiếng sau, chị ta đến.

Chị ta kéo tôi vào thư phòng, rõ ràng là đang giận dữ tột độ: “Em bị làm sao thế hả? Tôi mới về nhà có hai ngày mà em đã gây ra họa lớn thế này sao?”

“Tôi không ngờ lại gặp anh ấy ở tiệm đồ ngọt.”

“Chẳng phải tôi đã bảo em không có việc gì thì đừng ra ngoài sao? Tại sao em vẫn còn đi?” Chị ta giận dữ nói, “Em có biết lúc nãy người bảo vệ nhìn tôi với ánh mắt nghi hoặc thế nào không? Tôi đã phải nói dối là lúc nãy đi ra bằng cửa phụ rồi mới quay về đấy.”

“Chị à,” tôi ngẩng đầu lên, “Tôi thấy làm như vậy với Lục Trạm thật không công bằng.”

Chị ta sững người: “Em nói cái gì cơ? Không lẽ em định nói cho anh ta biết sự thật đấy chứ?”

“Chẳng lẽ anh ấy không có quyền được biết sao? Chúng ta lấy tư cách gì mà đối xử với anh ấy như vậy?”

Chị ta cười lạnh một tiếng: “Em là vì anh ta? Hay là vì chính bản thân em?”

Tôi ngẩn ra.

“Em đang nghĩ gì, đại khái tôi cũng hiểu. Cùng là phụ nữ với nhau, em ở bên cạnh anh ta một năm, có nảy sinh tình cảm cũng là chuyện thường tình. Có phải em đang mơ tưởng rằng, nếu anh ta biết được sự thật, anh ta sẽ chọn em không?”

Tôi im lặng.

“Đừng ngốc nữa, em gái của tôi ạ.” Chị ta tiến lại gần một bước, đặt tay lên vai tôi, “Đó là ai cơ chứ? Là Lục Trạm đấy! Một người chỉ mất có một năm đã thu phục được toàn bộ hội đồng quản trị của Lục Thị, em nghĩ một người như thế sau khi biết hai chúng ta tính kế anh ta như vậy, sẽ vì ‘mê muội tình ái’ mà tha thứ cho em sao? Em chính là kẻ đã lừa dối anh ta đấy.”

“Tương tự như vậy, nhà họ Lục và nhà họ Lư, em nghĩ họ sẽ để yên chuyện này sao? Nếu Lục Trạm thực sự mượn cớ này để phát nản, lúc đó tất cả chúng ta đều tiêu đời. Em dù không nghĩ cho tôi, không nghĩ cho nhà họ Lư, thì cũng phải nghĩ cho bố chứ?”

“Chi phí y tế và chăm sóc cho bố mỗi ngày cao đến mức nào, chẳng lẽ lòng em không tự hiểu rõ sao? Số tiền đó chẳng phải đều do tôi lấy từ nhà họ Lư ra à? Em làm nhà họ Lư khốn đốn, mà Lư Ninh lại chẳng phải bố ruột của tôi, em nghĩ ông ta sẽ tha cho em chắc? Em không lo cho mình thì cũng phải nghĩ đến người bố đang nằm trong bệnh viện kia chứ…”

“Sau này một mình em có gánh vác nổi tất cả hậu quả này không? Tiền chăm sóc bố tính sao đây? Chẳng lẽ em lại quay về KTV để bán rượu à?”

Tôi cắn chặt môi đến bật máu.

“Tiểu Triệt, nghe tôi đi,” chị ta thở dài, “Chúng ta không còn con đường nào khác để đi cả, chỉ có hoán đổi lại vị trí một cách êm đẹp, thì tất cả mọi người mới được sống yên ổn.”

Hồi lâu sau, tôi mới lên tiếng: “Tôi về đây.”

“Tiểu Triệt,” chị ta khựng lại một chút, “Ngày mai, hay là em cứ về huyện An trước đi, đừng ở lại Hải Thành này nữa. Có việc gì tôi sẽ gọi điện cho em sau.”

Tôi khẽ đáp: “Được.”

“Đợi đã,” chị ta đột nhiên nói, “Đổi quần áo lại cho tôi, bao gồm cả nội y của em nữa.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!