Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
Anh phải kiềm chế dữ dội ý định ôm chầm lấy cô vào lòng, chỉ nói với Lư Thanh Thanh vài câu rồi cất bước ra cửa trước.
Anh không biết nhà họ Lư đang tính toán điều gì.
Đưa một Lư Thanh Thanh giả đến bên cạnh anh, giờ lại tốn công tốn sức tráo đổi lại.
Anh chỉ có thể nương theo đó mà diễn tiếp.
Trên đường đi mua cơm, anh cứ mãi suy nghĩ, liệu có phải cô bị nhà họ Lư ép buộc, có nỗi khổ tâm không thể nói ra.
Nhưng anh là người yêu của cô, là chồng của cô cơ mà, chẳng lẽ dù có bị ép buộc cô cũng không nguyện ý cầu cứu anh sao?
Cô rõ ràng có rất nhiều cơ hội để nói cho anh biết kia mà.
Hay là cô không tin anh có thể bảo vệ được cô?
Nói đổi là đổi, rời đi dứt khoát đến thế, ngay cả một tiếng “anh rể” cũng gọi ra một cách bình thản không chút gợn sóng.
Đột nhiên anh thấy hoài nghi, hơn một năm qua, cô đối với anh rốt cuộc có chút chân tình nào không?
Nếu cô chỉ là một quân cờ do nhà họ Lư cố tình cài cắm bên cạnh anh, thì cũng chẳng trách cô lại rời đi thanh thản đến vậy.
Bởi vì cô không yêu anh.
Từ đầu đến cuối, người lún sâu vào chỉ có một mình anh.
Có thật là như vậy không?
Anh tự hỏi mình, nhưng không tìm được câu trả lời.
Anh đến một nhà hàng, lúc gọi món, anh nói với phục vụ: “Tôi muốn một đĩa thịt xào ớt, nhưng bên trong phải cho thêm trứng.”
Nhân viên phục vụ ngơ ngác: “Hả? Cho trứng ạ?”
Anh gật đầu.
Đó là bí mật nhỏ của hai vợ chồng họ.
Anh luôn biết cô thích ăn thịt xào ớt, nhưng vì cứ ăn vào là bị nhiệt nên cô chẳng bao giờ dám ăn nhiều.
Có một lần, anh muốn học làm món đó cho cô ăn, kết quả là đánh nhầm một quả trứng vào.
Món ăn làm ra trông “thảm họa” vô cùng, vậy mà cô lại ăn rất ngon lành.
“Thịt xào ớt cho thêm trứng,” cô vừa ăn vừa cười, “ngon lắm nhé, lại còn là bản độc quyền chỉ mình em mới được nếm thử thôi.”
Tại bệnh viện, lúc ba người cùng ăn cơm, anh cố tình đặt đĩa thịt xào ớt đó trước mặt cô.
Cô không hề có phản ứng gì, chỉ đột nhiên nói muốn đến Lư Thị làm việc.
Trong lòng anh không tán thành, dù sơ tâm của cô là gì thì Lư Thị đối với cô vẫn quá nguy hiểm.
Vừa khéo Lư Thanh Thanh lộ vẻ khó xử, anh thuận nước đẩy thuyền, đề nghị để cô đến Lục Thị làm việc.
Lời lẽ có lý có tình, khiến ngay cả Lư Thanh Thanh cũng không thốt ra được lời phản bác nào.
Bất kể cô đã làm gì, định làm gì, cứ đặt cô ở bên cạnh, để đích thân anh bảo vệ mới thực sự yên tâm.
Sau khi cô đến Lục Thị làm việc, cuối cùng anh cũng xác nhận được một điều: Trong lòng cô có anh.
Nếu cô không có anh, cô sẽ không nấu cháo cho anh, sẽ không lộ ra vẻ mặt xót xa khi thấy anh đau dạ dày, và sẽ không bỏ chạy thục mạng sau khi anh nói câu đòi cô đút cháo.
Thế nhưng cô cứ nhất quyết không chịu mở miệng nhận anh.
Lúc thư ký Trương báo cáo rằng Doãn Lan Triệt muốn đến bệnh viện thăm Liêu Phàm, cơn giận của anh gần như bùng lên ngay lập tức.
Bỏ mặc chồng mình ngày ngày lượn lờ trước mắt không nhận, lại thật sự coi cái tên kia là chồng để đi chăm sóc sao?
“Cậu đi cùng cô ấy, bắt cô ấy ký tên xong là phải về làm việc ngay, không được nán lại quá lâu.”
Nhưng cuối cùng cô vẫn không về cùng Trương Thần.
Trương Thần nói Liêu Phàm tỉnh rồi, cô ở lại bệnh viện.
Ngày hôm đó anh kết thúc công việc khá sớm, cũng không có tiệc tùng xã giao, là một ngày thảnh thơi hiếm hoi.
Nhưng anh lại cứ ở lì đó không đi.
Anh cũng không biết mình đang đợi cái gì, rõ ràng anh biết hôm nay chắc cô sẽ không quay lại công ty nữa.
Vậy mà cô lại quay lại thật.
Lúc anh đi ngang qua phòng thư ký, vừa vặn thấy cô đang gục xuống bàn, thất thần nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ma xui quỷ khiến thế nào, anh lại xuống lầu mua một ly cà phê nóng.
Vừa mua cà phê anh vừa tự giễu, thấy mình giống hệt một vị phi tần đang bày trò tranh sủng.
Nhưng anh chính là muốn cô phải xót xa anh, chỉ cần một chút xíu thôi cũng được.
Cuối cùng, khi cà phê đã uống gần cạn đáy, anh đã nghe được câu nói mình muốn nghe nhất.
“Em nghe nói…” Cô cúi gầm mặt, “người dạ dày không tốt tốt nhất nên ít uống cà phê thôi.”
Chỉ trong khoảnh khắc đó, bao nhiêu bực bội tích tụ cả ngày bỗng chốc tan thành mây khói.
Anh quay lưng về phía cô, khóe môi không tự chủ được mà cong lên, nhưng lúc quay đầu lại vẫn cố tình thu giữ nụ cười, tỏ vẻ thản nhiên: “Ồ? Nghe ai nói thế?”
Cô lại cúi đầu: “Nghe người khác nói ạ.”
Trên đường về huyện An, cô im lặng vô cùng, chỉ nhìn ra cửa sổ, không nói lời nào.
Cô không nói, anh cũng không nói.
Anh thấy mình giống như một đứa trẻ đang hờn dỗi, vừa ngây ngô vừa nực cười.
Nhưng anh nhất quyết phải để cô là người nhận anh trước.
Đến trạm dừng chân, cô ngủ thiếp đi.
Anh nhẹ nhàng đắp áo khoác của mình lên người cô, rồi xuống xe mua hamburger, đặc biệt dặn kỹ là không được cho ớt xanh.
Cô không thích ăn ớt xanh.
Quay lại xe, thấy cô vẫn còn đang ngủ…
“Bà xã,” cuối cùng anh vẫn không nhịn được, nhẹ nhàng vuốt tóc cô, giọng nói mang theo vẻ tủi thân mà chính anh cũng không nhận ra, “Sao em vẫn chưa chịu nhận anh?”
Đêm ở lại căn nhà cũ của nhà họ Doãn, anh bị nóng đến tỉnh giấc, mở tủ định tìm một chiếc chăn mỏng.
Kết quả là một xấp giấy tờ từ trong tủ rơi ra.
Sáng hôm sau anh mới nhận ra, đó đều là bằng khen của cô.
Anh lật xem từng tờ một, nghe cô dùng giọng điệu bình thản kể về việc thôi học, chỉ cảm thấy xót xa và khó chịu khôn nguôi.
Lúc cô đi làm bữa sáng, anh nhìn bóng lưng cô, đột nhiên rất muốn giống như trước đây, bước lên ôm chầm lấy cô.
Nhưng khi tiến tới sau lưng, anh lại khựng lại.
Ở bệnh viện, anh đứng trước mặt bố cô, gọi một tiếng “Bố”.
Thế nhưng dù vậy, cô vẫn không hề có ý định nhận anh.
Trong lòng bức bối, anh mua bia về uống hết hơn nửa chai.
Cô không lên tiếng ngăn cản, chỉ im lặng vào bếp làm cơm tối.
Anh bước tới giúp cô, nhưng lúc cầm con dao lên, anh lại thay đổi ý định.
Khẽ vạch một đường, anh “suýt” lên một tiếng, đầu ngón tay lập tức rướm máu.
Cô cuối cùng cũng cuống lên.
Cô nắm lấy ngón tay anh, nhìn như sắp khóc đến nơi, rồi vội vàng đi tìm miếng dán cá nhân.
Nhìn dáng vẻ cô xót xa vì mình, anh cuối cùng không nhịn được mà ấn mạnh cô lên tường.
Không được, anh tự bảo mình, Lục Trạm, không được, cô ấy vẫn chưa nhận mày.
“Xin lỗi,” anh lùi lại một bước, “Tôi hơi say, nhận nhầm người rồi.”
Anh cụp mắt, im lặng quay người đi.
“A Trạm…”
Tiếng gọi nghẹn ngào từ phía sau truyền đến, anh nhắm mắt lại, khóe mắt cay xè.
Cô căn bản không biết rằng, để đợi cô nhận anh, anh đã phải nhẫn nhịn khổ sở đến mức nào.
Cảm xúc dồn nén bấy lâu cuối cùng cũng bùng nổ, anh quay người lại, ôm chặt lấy cô, hôn cô một cách mãnh liệt.
“Còn gì nữa?” Anh lặp đi lặp lại câu hỏi đó.
Cô khóc nức nở, ôm chặt lấy anh, cuối cùng anh cũng nghe thấy cô gọi ra hai chữ đó.
Hai chữ mà anh đã chờ đợi từ rất lâu, rất lâu rồi.
Hồi ức khép lại, anh đã đứng trước cửa nhà mình.
“Ông xã?” Nghe thấy tiếng cửa, Doãn Lan Triệt đang nằm nửa người trên sofa đứng dậy, vừa đi tới vừa cười hỏi: “Anh về rồi đấy à?”
Anh nhìn gương mặt tĩnh lặng của người trước mắt, chỉ thấy vạn vật trên thế gian đều không bằng nụ cười của cô.
Anh mỉm cười giơ chiếc bánh ngọt nhỏ trong tay lên.
“Ừm, anh về rồi đây, bà xã.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨