Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

LƯ THANH THANH – CHƯƠNG 10

8

Tôi đứng ngây ra đó.

“Tôi… tôi không biết là anh…” Tôi siết chặt dây quai túi xách, “Tôi có thể đi xe khách cũng được…”

“Chẳng phải em chỉ cần một tài xế thôi sao? Là tôi hay là ai thì có gì khác biệt?”

Tay anh gác lên cửa xe, quay đầu lại nhìn tôi: “Em là em gái của Lư Thanh Thanh, cũng coi như nửa người em của tôi. Một người làm anh rể như tôi đưa em vợ về quê một chuyến, cũng chẳng phải chuyện gì to tát.”

Tôi vẫn không nhúc nhích, nhưng anh đã sải bước tiến lại, chẳng nói chẳng rằng cầm lấy chiếc túi trên tay tôi rồi quay lại phía cửa xe.

“Xuất phát bây giờ thì trước khi trời tối sẽ tới nơi. Tôi không muốn lái xe đường đêm đâu.”

“Lên xe.” Anh lặp lại, giọng điệu mang theo sự uy nghiêm không thể chối từ.

Tôi cắn môi, ngồi vào ghế phụ.

Đây là năm tiếng đồng hồ dài đằng đẵng và khó nhằn nhất mà tôi từng trải qua.

Suốt dọc đường Lục Trạm gần như không nói lời nào.

Không khí trong xe đặc quánh lại khiến người ta ngộp thở.

Radio đang phát kênh âm nhạc FM121.1, đài mà trước đây mỗi lần Lục Trạm lái xe tôi đều thích chuyển tới.

Rõ ràng là kênh radio yêu thích nhất trước kia, vậy mà giờ nghe vào chỉ thấy đầu đau như búa bổ.

Mùi hương của anh ở quá gần, cảm giác áp bức vừa quen thuộc vừa xa lạ này buộc tôi phải ngoảnh mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi chẳng biết từ lúc nào tôi đã mơ màng thiếp đi.

Lúc tỉnh lại thì xe đã đi qua một trạm dừng chân.

Tôi ngồi dậy, một chiếc áo khoác trượt khỏi người rơi xuống đất.

Đó là áo khoác của Lục Trạm.

“Tỉnh rồi à?” Anh nhìn thẳng về phía trước, “Đói thì trong hộc cửa xe có hamburger đấy, vừa mua ở trạm dừng chân xong, vẫn còn nóng.”

Tôi gật đầu, mở hộp bánh ra thì phát hiện, ớt xanh bên trong đều đã được nhặt sạch.

Tới huyện An đã là hơn sáu giờ tối.

Tôi nhìn anh đang lái xe, khẽ nói: “Hôm nay… cảm ơn anh. Tối nay bệnh viện cũng không vào được nữa, khách sạn lần trước anh ở là cái nào, để tôi đi làm thủ tục nhận phòng giúp anh.”

Anh nhìn chằm chằm phía trước, hồi lâu mới lên tiếng: “Khách sạn lần trước vệ sinh không tốt, tôi cả đêm không ngủ được.”

“Vậy để tôi tìm khách sạn khác.”

“Đó đã là khách sạn tốt nhất ở đây rồi,” anh nhíu mày, “với lại chỗ này đang tổ chức lễ hội du lịch, tối nay chưa chắc nhà nghỉ nào đã còn phòng.”

Tôi ngẩn người.

Lúc lên xe tôi chưa hề nghĩ đến vấn đề này.

“Nhà cô…” Anh dừng xe trước cửa nhà tôi, “Vẫn còn một phòng nữa, là phòng của bố cô ngày trước đúng không?”

Anh quay đầu lại, vẻ mặt đầy bất đắc dĩ: “Nếu thật sự muốn cảm ơn tôi, thì cho tôi tá túc một đêm đi.”

Tôi đưa Lục Trạm về nhà.

Phòng của bố lần trước về tôi đã dọn dẹp qua, tôi lấy chăn đệm sạch ra cho Lục Trạm, rồi ra siêu thị nhỏ đầu ngõ mua một bộ đồ dùng vệ sinh cá nhân cho anh.

Sau năm tiếng lái xe, chắc anh cũng đã mệt nên vừa đóng cửa đã đi ngủ sớm.

Tôi nằm trên giường, rõ ràng là rã rời cả thể xác lẫn tâm hồn, nhưng dù thế nào cũng không sao chợp mắt nổi.

Sáng sớm hôm sau khi tôi dậy, anh đã ở ngoài phòng khách.

Trên bàn bày biện lộn xộn một đống giấy khen.

Đó là những bằng khen tôi đạt được trước khi nghỉ học thời trung học.

“Xin lỗi,” anh ngẩng đầu thấy tôi thì nói, “Tối qua hơi nóng, tôi định xem trong tủ có chăn mỏng không, kết quả vô tình làm rơi đống này ra.”

Anh tỉ mẩn sắp xếp lại từng tờ một, “Chỗ này chắc vốn được xếp theo thứ tự thời gian, tối qua tối quá, tôi lại buồn ngủ nên chưa kịp xếp lại, sáng nay mới thấy đây là giấy khen.”

“Đừng bận tâm nữa,” tôi tiến lại gần, vươn tay gom đống giấy khen lại thành xấp, “Dù sao cũng chẳng để làm gì, không cần phải xếp kỹ thế đâu.”

Một khoảng lặng im lìm.

“Em…” Anh khẽ hỏi, “Tại sao lại bỏ học?”

Tôi im lặng một lát, vuốt lại xấp giấy khen cho phẳng: “Lúc đó bố nằm viện, ban ngày cần người chăm sóc, cũng cần tiền nữa. Đằng nào tôi cũng chẳng còn thời gian và tâm trí đâu mà học, chi bằng ra ngoài kiếm tiền.”

Anh rũ mắt, không nói gì thêm.

“Anh,” tôi ngập ngừng, “bữa sáng muốn ăn gì?”

Anh ngước mắt nhìn tôi, dịu dàng nói: “Trứng cuộn rưới sốt cà chua.”

Tôi chết lặng.

Đầu ngón tay tôi vô thức bấm chặt vào lòng bàn tay, nhất thời lắp bắp: “Trong nhà… trong nhà không có sốt cà chua…”

“Ồ,” anh thản nhiên đáp, “Vậy thì thôi, ăn gì cũng được.”

Tôi đi vào bếp, vo gạo chuẩn bị nấu cháo, nhưng đầu óc đã rối thành một nòng bong bong.

Trứng cuộn rưới sốt cà chua là món ăn sáng tôi yêu thích nhất, cũng là bữa sáng đầu tiên tôi làm cho Lục Trạm sau khi kết hôn.

Về sau, nó giống như một nghi thức, cứ vào ngày thứ hai sau khi anh đi công tác về, tôi đều sẽ dậy thật sớm để làm món đó cho anh.

Anh thích nhất là lúc tôi đang nấu nướng, đột nhiên từ phía sau vòng tay ôm lấy eo tôi, đầu cứ rúc vào cổ tôi dụi tới dụi lui, đuổi thế nào cũng không đi.

“Anh chẳng giúp được gì đâu,” tôi luôn cười và đẩy anh ra, “Buông tay đi, đừng làm ảnh hưởng em nấu cơm.”

“Không đấy,” anh giống như một đứa trẻ vòi vĩnh, ôm chặt lấy tôi, “Không buông.”

Tiếng bước chân quen thuộc đột ngột vang lên từ phía sau, từ xa lại gần, người tôi khựng lại.

Anh bước đến sau lưng tôi, hơi thở gần đến mức đáng sợ, toàn thân tôi cứng đờ, muốn cử động nhưng lại như bị ai đó hạ bùa chú.

“Có ly uống nước không?” Anh cất tiếng từ phía sau, “Tôi không tìm thấy ở ngoài phòng khách.”

Tôi nhắm mắt lại, lấy một chiếc ly từ tủ chạn đưa cho anh.

Đôi bàn tay đã không tự chủ được mà run rẩy liên hồi.

Sau bữa sáng, Lục Trạm lái xe đưa tôi đến bệnh viện.

Nhìn thấy người đang nằm trên giường bệnh, nước mắt tôi cuối cùng cũng tuôn rơi lã chã.

“Bố.”

Bố tôi nằm nửa người trên giường bệnh, ông run rẩy đưa tay ra xoa đầu tôi.

“Tiểu Triệt…” Ông khẽ mở miệng, “Lớn thế này rồi sao…”

Tôi nắm chặt tay ông, khóc không thành tiếng.

“Bố không sao rồi…” Ông đưa bàn tay còn lại lên, nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi, ánh mắt dời lên trên, dừng lại trên người Lục Trạm.

“Đây là…”

Tôi lau nước mắt: “Đây là… là chị… chị…”

“Bố.” Lục Trạm bước lên tiếng.

Người tôi khựng lại, bố tôi cũng sững sờ.

“Tốt, tốt quá.” Chỉ trong chốc lát, gương mặt bố đã hiện lên nụ cười nhẹ nhõm, ông nắm chặt tay tôi: “Tốt… thật là tốt quá…”

Ông vẫy Lục Trạm lại gần, nắm lấy tay anh đặt lên bàn tay tôi.

“Tiểu Triệt… đã chịu nhiều khổ cực rồi…” Khóe mắt ông rưng rưng lệ, “Con phải đối xử thật tốt, thật tốt với con bé nhé…”

Lục Trạm gật đầu.

“Bố yên tâm ạ.”

Bầu bạn với cha thêm một lát, tôi và Lục Trạm bước ra khỏi phòng bệnh.

“Vừa rồi…”

“Tôi biết,” lời tôi chưa dứt, anh đã thở hắt ra một hơi dài, “Bố em vừa mới tỉnh, tôi nghĩ đằng nào ông ấy cũng nhận nhầm người rồi, chi bằng cứ để ông ấy cảm thấy em đang sống rất tốt, như vậy cũng có ích cho việc hồi phục. Vả lại,” anh cúi đầu cười nhạt, “Tôi gọi một tiếng ‘Bố’ cũng chẳng có gì sai, Lư Thanh Thanh chẳng phải cũng là con gái ông ấy sao? Sau này hãy từ từ giải thích.”

“… Vâng.” Tôi gật đầu.

“Em… chiều nay định về rồi sao?”

Anh nhìn đồng hồ: “Đã trưa rồi, sáng mai hãy đi. Chiều nay em còn cần gặp bác sĩ nữa mà, nếu tôi đột nhiên rời đi chắc cha em sẽ thấy lạ lắm. Tôi sẽ ở lại đây trò chuyện với ông ấy, nếu có việc gì cũng có thể giúp một tay.”

Lúc rời khỏi bệnh viện một lần nữa đã là năm giờ chiều.

“Bia ở huyện An nổi tiếng lắm sao?” Lục Trạm nhìn một tấm biển quảng cáo ven đường, đột nhiên hỏi.

Tôi nhìn theo, huyện An quả thực có một xưởng bia nhưng chỉ tiêu thụ tại địa phương.

Lần này trở về, trên đường bỗng dưng xuất hiện rất nhiều biển quảng cáo, chắc là họ muốn nhân lễ hội du lịch này để xây dựng thương hiệu.

Lục Trạm bước tới mua hai chai bia, cười nói: “Lần trước đi vội quá, chưa kịp nếm thử.”

Về đến nhà, anh khui một chai rồi tự mình nhâm nhi.

Thấy anh uống hết hơn nửa chai trong một lúc, tôi định khuyên can nhưng lại thôi.

Tôi đứng dậy đi vào bếp, rửa vài loại rau để chuẩn bị bữa tối.

“Cần giúp không?” Anh bước vào bếp, cầm lấy con dao tôi đặt trên thớt, “Tôi thái rau giúp em nhé.”

Tôi vừa định nói không cần thì nghe anh “Ái” lên một tiếng.

Quay đầu lại nhìn, trên đầu ngón tay trỏ trái của anh đã bật ra một giọt máu đỏ tươi.

Tôi cuống cuồng buông rau xuống rồi lao tới.

“Anh có biết làm đâu, thái làm gì cơ chứ? Giờ phải làm sao đây?” Tôi cuống đến mức nước mắt chực trào ra, “Không biết tủ thuốc trong nhà còn miếng dán cá nhân nào không nữa.”

Tôi buông tay anh ra, vội vàng chạy vào phòng bố lùng sục hộp thuốc.

Miếng dán thì tìm thấy rồi, nhưng chúng đã hết hạn từ lâu.

Chẳng còn cách nào khác, tôi đành dán tạm cho anh: “Hay là đi bệnh viện khử trùng một chút đi anh?”

Tôi vừa dán vừa nói: “Vết thương không biết có sâu không, sao anh lại bất cẩn thế nà…”

Chữ “này” còn chưa kịp thốt ra, anh đột nhiên dùng lực mạnh, đẩy tôi lùi vài bước rồi ép chặt vào tường.

Tôi ngơ ngác nhìn anh.

Còn chưa kịp phản ứng, bàn tay không bị thương của anh đã thô bạo nâng cằm tôi lên, trong mắt anh như có ngọn lửa bùng cháy, nụ hôn như sắp sửa ập xuống.

Tôi sợ hãi nhắm nghiền mắt lại.

Thế nhưng, khi đôi môi hai người tưởng như đã chạm vào nhau, anh đột nhiên dừng lại.

Chóp mũi sát kề, hơi thở giao hòa, tôi mở mắt ra, bốn mắt nhìn nhau, toàn thân tôi run rẩy kịch liệt.

Anh nhìn tôi chăm chú rất lâu, rồi từ từ buông tay ra.

“Xin lỗi,” anh lùi lại một bước, “Tôi hơi say, nhận nhầm người rồi.”

Trong đôi mắt rũ xuống không một chút hơi ấm, anh quay lưng định bỏ đi.

Tôi kiệt sức tựa vào tường, nhìn bóng lưng anh rời xa, cảm thấy trái tim như đang rung động dữ dội.

“A Trạm…”

Bước chân anh khựng lại, không lên tiếng.

“Đừng như vậy nữa,” nước mắt tôi tuôn rơi, “Đừng như vậy nữa mà…”

Đừng hành hạ em như vậy nữa.

Rõ ràng anh đã biết hết tất cả rồi.

Tại sao?

Tại sao vẫn còn đối tốt với em?

Tại sao không hỏi em lấy một câu?

Tại sao không trách mắng em?

Tại sao không ghét bỏ em?

Tại sao vẫn phải giả vờ như không có chuyện gì xảy ra?

“Em gọi tôi là gì?” Anh quay lưng về phía tôi, gặng hỏi từng chữ.

“A Trạm.” Tôi nhìn bóng lưng anh, không ngừng lắc đầu, nước mắt lã chã rơi xuống.

Anh đột ngột quay người lại, ôm chầm lấy tôi vào lòng, hai tay nâng đầu tôi lên, nhìn tôi trân trân.

“Doãn Lan Triệt, em có biết mình đang gọi ai không?”

Tôi nhắm mắt, vừa khóc vừa gật đầu: “A Trạm, A Trạm…”

Sau một tiếng thở dài thườn thượt, nụ hôn cứ thế phủ xuống dồn dập.

Toàn thân tôi bị hơi thở của anh nuốt chửng, tựa như một sự giải tỏa, lại tựa như một sự buông thả sau bao ngày xa cách.

Không biết qua bao lâu, cuối cùng anh cũng buông tôi ra.

Anh tựa trán vào trán tôi, hỏi: “Còn gì nữa?”

Nước mắt tôi từng giọt rơi xuống, tôi lắc đầu, không thốt nên lời.

Anh xích lại gần, từng chút một hôn đi những giọt lệ trên mặt tôi, đôi mắt đỏ hoe nhìn tôi.

“Còn gì nữa?” Anh lại hỏi.

Những gì căng thẳng kìm nén trong lòng bấy lâu cuối cùng cũng vỡ òa trong khoảnh khắc này.

Nước mắt không thể ngừng lại, tôi nhìn anh, khóc đến mức không tự chủ được.

“Ông xã.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!