Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

LỜI HỨA DƯỚI TUYẾT TRẮNG – CHƯƠNG 3

7

Bùi Minh Nguyệt không thể ngồi yên được nữa.

Cô ta dẫn người đến đập phá phòng Hồng Khách.

Trong phòng nghỉ, hội chị em của cô ta xé rách quần áo của tôi, dội nước đá lên đầu tôi, rồi dùng chân đá liên tiếp vào người tôi.

Quản lý vội vàng đến ngăn họ lại.

Nhưng ông ta không dám cản Bùi Minh Nguyệt.

Bùi Minh Nguyệt bước tới trước mặt tôi, cô ta bóp chặt lấy cằm tôi, những đầu móng tay sắc nhọn rạch rách cả da mặt.

Máu tươi rỉ xuống, ánh mắt cô ta lạnh lẽo cực độ, như thể đang nhìn một loại hạ đẳng không biết sống chết:

“Mày tưởng mày tốn bao công sức phẫu thuật cho giống tao thì có thể quyến rũ được Cố Trường Diên sao? Đừng nằm mơ nữa, tao chỉ cần một câu nói thôi là anh ấy sẽ không bao giờ tìm mày nữa, mày tin không!”

“Cái loại hèn hạ bán cười tiếp rượu! Tao cho mày một ngày, lập tức cút khỏi Bắc Kinh. Nếu để tao nhìn thấy mày một lần nữa, tao sẽ tống mày vào những ổ điếm bẩn thỉu nhất, để mày tha hồ mà mồi chài đàn ông!”

Cô ta đến để thị uy, rồi rời đi trong sự kiêu ngạo khinh khỉnh.

Để lại mình tôi đầy rẫy vết thương, nhếch nhác ngã quỵ dưới đất.

Quản lý nhìn vết thương trên mặt tôi mà cuống cuồng cả lên, bây giờ tôi là “cây rụng tiền” của ông ta, ông ta còn lo cho cái mặt của tôi hơn chính tôi nữa.

Ông ta cho người đắp thuốc cho tôi.

Tôi ngước lên hỏi: “Cố Trường Diên… có đến không?”

Vẻ mặt ông ta cứng đờ, rồi lắc đầu, ngượng ngùng an ủi: “Cố thiếu dù sao cũng gia thế hiển hách, trăm công nghìn việc, bận rộn không đến được cũng là thường.”

Nghe vậy, tôi không làm loạn, càng không khóc.

Tôi chỉ nhìn gương mặt bầm tím trong gương, khẽ cười nhạt một tiếng.

Đàn ông ấy mà, thật là bạc bẽo.

Ngày hôm qua còn nhìn tôi với ánh mắt đầy ánh sáng, ngày hôm nay đã có thể đứng ngoài lạnh nhạt nhìn người trong lòng đấm đá tôi tơi bời.

Nhưng cũng may, tôi chưa bao giờ đặt việc giải cứu chính mình lên vai kẻ khác.

8

Sau ngày hôm đó, tin tức tôi bị Bùi Minh Nguyệt dạy dỗ một trận tơi bời đã truyền khắp giới thượng lưu.

Cố Trường Diên trước sau vẫn không hề lộ diện.

Thay vào đó, hắn tháp tùng Bùi Minh Nguyệt tham gia một bữa tiệc trên du thuyền.

Trong ảnh, Cố Trường Diên còn gạt nhân viên phục vụ sang một bên, đích thân chỉnh lại chân váy cho Bùi Minh Nguyệt, hai người nhìn nhau đắm đuối, tình ý như sắp tràn ra khỏi đôi mắt.

Chàng bảnh nàng xinh, trông thật xứng đôi vừa lứa.

Đám con gái ở phòng Hồng Khách vốn đã ghen tị với tôi, thấy Cố Trường Diên không đến nữa thì liên tục châm chọc mỉa mai.

Một ngày nọ.

Nguyệt Nhan, đầu bảng tiền nhiệm sau khi bị khách dội cả chai rượu lên đầu nhưng vẫn phải cười gượng cho đến hết ca, khi quay về phòng nghỉ thấy tôi đang ngồi đó sạch sẽ tinh tươm, cô ta hoàn toàn bùng nổ.

Trong phòng nghỉ, cô ta tuôn ra những lời chửi rủa bẩn thỉu, xông vào xô đẩy và định tát tôi.

Nhưng ngay giây tiếp theo, cô ta đã bị tôi tát văng xuống đất.

Cô ta trợn mắt nhìn tôi, đầy vẻ độc ác: “Con khốn bị ngàn thằng cưỡi như mày…”

Tôi bồi thêm một cái tát nữa.

Cô ta không thể tin nổi: “Mày dám đánh tao?”

Dĩ nhiên là dám.

Thế là, tôi trở tay tát thêm ba cái nữa.

Lực rất mạnh, đánh cho đến khi khóe miệng cô ta rách toác.

Nguyệt Nhan hoàn toàn khiếp sợ, không dám ho he nửa lời.

Tôi buông cô ta ra, hừ lạnh:

“Cút đi.”

Nguyệt Nhan cuống cuồng bò dậy chạy khỏi phòng nghỉ, trông hèn hạ như một con chó.

Một lát sau, có một người từ ngoài cửa bước vào, tựa lưng vào khung cửa, cười một cách thong dong: “Tôi cứ tưởng cô là một con mèo cam chịu để người ta bắt nạt, không ngờ cô cũng biết phản đòn.”

9

Quay đầu lại nhìn.

Không ngờ lại là Cố Trường Diên.

Tôi mỉm cười nhẹ nhàng: “Mèo nhà có chủ bảo vệ thì không cần dùng đến móng vuốt, nhưng móng vuốt của mèo hoang lại là vũ khí, đã dùng để đối phó với kẻ thù thì phải thấy máu.”

Cố Trường Diên ngẩn người: “Vậy tại sao không…”

Phản đòn lại Bùi Minh Nguyệt?

Hắn chưa nói hết câu đã dừng lại.

Bởi vì câu trả lời đã quá hiển nhiên.

Tôi chỉnh lại quần áo rồi bước ra ngoài, lúc lướt ngang qua hắn, tôi ngước mắt nhìn hắn, nở nụ cười rạng rỡ: “Bởi vì, tôi không dám.”

Tại sao không dám?

Bởi vì tôi không phải Bùi Minh Nguyệt, tôi không có một Cố Trường Diên quyền thế che chở.

Ở nơi này, tôi chẳng thể đắc tội với bất cứ ai.

Nhưng tôi không cần phải nói huỵch toẹt ra.

Nếu nói ra, nó sẽ thành lời khích bác ly gián.

Với hạng người luôn tự cao tự đại như Cố Trường Diên, hắn chỉ tin vào những gì chính mình suy luận ra được.

Và dĩ nhiên, Cố Trường Diên hiểu rõ những lời tôi chưa nói hết.

Hắn im lặng một giây, đôi mắt trầm mặc nhìn xoáy vào tôi: “Đã sợ như vậy, tại sao không rời đi?”

Tôi không trả lời, mà đưa tay ra, nhẹ nhàng gạt lọn tóc mái đang che khuất mắt Cố Trường Diên.

Đầu ngón tay hơi lạnh khiến hắn khẽ rùng mình.

Tôi nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp như lưu ly của hắn, ý cười nơi khóe mắt dần nở rộ như đóa hoa quỳnh trong đêm hè:

“Cố thiếu, trên đời này tôi sợ nhất hai thứ: không có tiền và cái chết.”

“Thà chịu mất tiền trước, còn hơn chịu chết sau.”

Bởi vì tôi có một người bệnh lúc nào cũng cần đến tiền.

Tôi mỉm cười, nhưng trong mắt lại là sự lạc lõng mênh mông.

Cố Trường Diên hơi ngẩn ngơ, một lát sau mới lên tiếng: “Tôi sẽ giải thích với Minh Nguyệt, cô ấy sẽ không tìm cô gây rắc rối nữa đâu.”

Nghe vậy, tôi ngước lên đầy kinh ngạc, mỉm cười rạng rỡ: “Vâng, tôi tin Cố thiếu.”

10

Nhưng Bùi Minh Nguyệt vốn đã được Cố Trường Diên nuông chiều đến hư thân, sao có thể thực sự nghe lời hắn cơ chứ?

Ngày hôm sau.

Vừa đẩy cửa phòng bao ra, tôi đã thấy Bùi Minh Nguyệt đang ngồi giữa đám đông như sao vây quanh trăng.

Thấy tôi, Thẩm Gia Hi và Bùi Minh Nguyệt trao nhau một ánh mắt, rồi cười nói: “Nghe Cố thiếu nói cô rất đáng thương, nên chúng tôi đặc biệt đến để chiếu cố việc làm ăn của cô đây.”

Cô ta chỉ vào đống rượu mạnh trước mặt, nụ cười càng đậm hơn: “Nghe nói cô uống một chai giá mười vạn, ở đây có mười chai, cô uống hết đi, tôi sẽ đưa cô một triệu.”

Nói thì nghe lọt tai đấy.

Nhưng thực chất là để trả thù việc tôi đã không biết điều mà biến khỏi tầm mắt cô ta.

Thế nhưng, tôi đồng ý mà không chút do dự: “Được.”

Rượu này còn nặng hơn lần trước nhiều.

Khi uống chai đầu tiên, cổ họng và dạ dày tôi đau thắt lại.

Tôi bắt đầu ho dữ dội, nhưng những kẻ khác lại cười rộ lên, tôi càng nhếch nhác, bọn chúng càng hả hê.

Bùi Minh Nguyệt mong chờ tôi sẽ cúi đầu xin xỏ, cầu xin cô ta tha cho tôi.

Nhưng một chai, hai chai, rồi ba chai… Nếu không phải sắc mặt tôi ngày càng tệ đi, chắc người ta sẽ tưởng tôi đang uống nước lã.

Những kẻ đang xem kịch vui bắt đầu thấy hoảng: “Minh Nguyệt, rượu này mạnh lắm, cô ta không sao chứ?”

“Đúng đấy, đừng để xảy ra chết người.”

Bùi Minh Nguyệt lại chẳng hề bận tâm: “Có chuyện gì tôi gánh, các người sợ cái gì?”

“Khụ khụ!”

Đến chai thứ năm, tôi vừa nhấp một ngụm đã nôn thốc nôn tháo.

Nhưng Bùi Minh Nguyệt vẫn không cho dừng lại.

“Uống đi chứ, sao không uống nữa? Không sao, để tôi giúp cô.”

Nói xong, cô ta bảo Thẩm Gia Hi ép tôi uống, nhưng ngay giây tiếp theo, Thẩm Gia Hi đã bị một cú đá văng xuống đất.

“Đủ rồi.”

Mọi người quay lại nhìn.

Sắc mặt Bùi Minh Nguyệt biến đổi: “Trường Diên?”

Cô ta định nắm tay Cố Trường Diên, nhưng hắn chỉ liếc cô ta một cái rồi nắm chặt tay tôi, sải bước kéo tôi ra khỏi phòng.

Trong nhà vệ sinh.

Tôi dùng nước đá rửa mặt, hắn đứng một bên lạnh lùng nhìn bộ dạng thảm hại của tôi, giọng trầm xuống: “Tang Chi, vì tiền mà ngay cả mạng sống cô cũng không cần sao?”

“Tôi tất nhiên là cần mạng chứ.”

Tôi cúi đầu, mớ tóc mái đẫm rượu che khuất biểu cảm trên khuôn mặt: “Nhưng tôi không dám…”

Hắn nhíu mày: “Không dám cái gì?”

“Không dám từ chối.”

Tôi ngước nhìn hắn, cười khổ, nước mắt tuôn rơi không kìm lại được: “Tôi thật đáng thương, Tang Chi thật đáng thương!”

Cố Trường Diên sững sờ.

Nhà vệ sinh chìm vào im lặng.

Chỉ có tiếng nước chảy rào rào cũng không che lấp được tiếng nấc nghẹn ngào.

Hồi lâu sau, Cố Trường Diên mới bước đến trước mặt tôi.

Nhìn vào hốc mắt đỏ hoe của tôi, giọng hắn rất nhẹ: “Cô đúng là đồ ngốc.”

Hắn nói, hắn ghét nhất là kẻ ngốc.

Nhưng mà, tôi nhìn hắn.

Thật sự là như vậy sao?

Vậy thì tại sao ánh mắt anh lại cứ dán chặt vào tôi không rời, lấp lánh sự xót xa đến thế?

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
         
🥈 Bạn Tạ Thị Xuân Lan
         
🥉 Bạn Dang Thi Thuyen
         
✨ Mweoo

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!