Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
4
Có lẽ do đã say rượu.
Đêm đó về nhà, tôi mơ thấy ngày cuối cùng được gặp anh trai.
Hôm đó là sinh nhật tôi.
Nói là sinh nhật, thực ra là ngày anh nhặt tôi về nhà.
Hồi nhỏ, mẹ tôi là kỹ nữ đẹp nhất trong con ngõ cũ.
Năm tôi lên bảy, mẹ mắc bệnh qua đời, tôi lần đầu tiên trở thành trẻ mồ côi.
Những chuyện như vậy xảy ra thường xuyên ở cái ngõ mục nát này, chẳng ai thèm thương hại tôi.
Tuyết rơi dày đặc, tôi co rúm bên thùng rác, người bốc mùi hôi thối, run cầm cập vì rét.
Lúc đó tôi nghĩ, chắc mình sẽ chết trong cái mùa đông khắc nghiệt này thôi.
Đó là số phận của tôi.
Tôi chẳng oán trách ai cả.
Nhưng anh đã cứu tôi.
Anh mặc chiếc áo bông trắng, tưởng như hòa làm một với những tinh thể tuyết, anh mỉm cười đưa tay về phía tôi: “Về nhà với anh nhé? Sau này làm em gái của anh.”
Gió lạnh thổi qua, anh cẩn thận đứng chắn hướng gió, che ô hoàn toàn cho tôi, thậm chí chẳng nhận ra người mình đã ướt đẫm vì nước tuyết.
Tôi nắm lấy tay anh.
Tôi hỏi tại sao anh lại cứu tôi, anh quỳ một chân xuống lau vết bẩn trên mặt tôi, ánh mắt chân thành và dịu dàng: “Bởi vì, Tang Chi rất đáng yêu.”
Anh nói, anh sẽ cố gắng để trở thành một người anh trai tốt.
Tôi tin chứ, dĩ nhiên là tôi tin.
Anh hơn tôi năm tuổi, nhưng để nuôi tôi, một mình anh làm ba công việc cùng lúc.
Để tổ chức sinh nhật cho tôi, anh có thể xếp hàng hai tiếng đồng hồ dưới trời tuyết lớn để mua bánh kem.
Để tôi được đi học, anh sẵn lòng từ bỏ những trường đại học danh tiếng hàng đầu để vào một ngôi trường quý tộc có học bổng hậu hĩnh.
Anh nói được là làm được.
Năm đó, cuộc sống tuy chật vật, nhưng có anh bên cạnh, tôi chính là cô bé hạnh phúc nhất thế gian.
Sau này, trước khi lên đại học, anh kể với tôi rằng anh đã yêu.
Cô gái đó là tiểu công chúa nhà họ Bùi, gia thế hiển hách, anh nói mình phải nỗ lực gấp trăm ngàn lần mới xứng đáng với cô ấy.
Tôi chúc phúc cho anh sẽ có được hạnh phúc.
Bởi vì anh xứng đáng hơn bất cứ ai.
Nhưng anh đã chết.
Anh chết vào ngay ngày thứ hai sau sinh nhật tôi.
Tôi lại một lần nữa trở thành trẻ mồ côi.
5
Người anh trai mới hôm trước còn cười nói chúc mừng sinh nhật tôi, giờ đây lại nằm tan nát trong nhà xác.
Đầu óc tôi trống rỗng.
Cảnh sát nói, anh bị một kẻ say rượu tông phải, bị nghiến qua nhiều lần, xương thịt đều nát bấy.
Chết trong cảnh máu thịt lẫn lộn.
Vậy mà người yêu của anh lại tựa vào lòng người đàn ông khác, mắt hơi đỏ lên, bộ dạng như thể kinh ngạc và đau buồn lắm: “Sao lại như thế được, rõ ràng chúng ta đã hẹn khai giảng sẽ gặp nhau mà, sao lại xảy ra tai nạn cơ chứ, thật đáng thương quá.”
Cô ta trưng ra bộ mặt bạch liên hoa vô tội, nhưng cái rễ ngầm mà không ai thấy được lại thấm đẫm máu của anh trai tôi.
Anh tôi là do cô ta giết.
Bùi Minh Nguyệt vì muốn làm Cố Trường Diên ghen tuông mà lợi dụng anh tôi.
Đến khi Cố Trường Diên xuống nước với cô ta, cô ta lại thấy anh tôi chướng mắt, liền thuê người lái xe đâm chết anh.
Tùy tiện, hống hách, ngụy thiện.
Nhưng đã có Cố Trường Diên dọn dẹp bãi chiến trường cho cô ta.
Hai người họ lại hòa hợp như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Còn cái chết của anh tôi, chẳng ai thèm để tâm.
Càng không có ai đòi lại công bằng cho anh.
Vậy thì tôi phải tự mình làm thôi.
Thế là, tôi bỏ tiền phẫu thuật thẩm mỹ, thi vào trường đại học của Cố Trường Diên, đến phòng Hồng Khách, bỏ tiền lớn mua chuộc quản lý.
Tất cả, tất cả mọi thứ đều là để khiến Cố Trường Diên chú ý đến tôi.
Và thực tế đã chứng minh, ván cờ đánh cược bằng cả cuộc đời, bằng nỗi đau gọt xương lột da này của tôi… đã không sai.
Bùi Minh Nguyệt giết chết người tôi yêu nhất.
Vậy thì tôi cũng phải để cô ta nếm trải cảm giác bị người mình yêu nhất lừa dối, ruồng bỏ, và cuối cùng là mất đi tất cả.
Như thế, mới gọi là công bằng.
6
Cố Trường Diên luôn là Thái tử gia được chú ý nhất.
Tin tức hắn bao nuôi đầu bảng của phòng Hồng Khách và thường xuyên lui tới đó chỉ vài ngày sau đã truyền khắp giới thượng lưu Bắc Kinh.
Đám truyền thông lá cải nói hắn đã bỏ rơi Bùi Minh Nguyệt để tìm thấy tình yêu đích thực.
Chế độ bảo mật của phòng Hồng Khách rất cao, không ai biết mặt mũi tôi ra sao.
Rất nhiều người trên mạng đồn đoán về nhan sắc của tôi, lại còn cá cược xem tôi trụ lại bên cạnh Cố Trường Diên được bao lâu: một tuần, một tháng, nửa năm, đủ cả.
Nhưng ngày qua ngày, Cố Trường Diên không hề mất đi hứng thú với tôi.
Từ mỗi tuần đến một lần, dần dần trở thành ngày nào cũng đến.
Ngay cả khi Bùi Minh Nguyệt chủ động lấy lòng, hắn cũng không còn vung tiền tặng xe, tặng nhà, tặng trang sức phô trương như trước nữa.
Ai cũng nói Cố Trường Diên đã động lòng với tôi.
Nhưng họ đâu biết, đó là chiêu “lạt mềm buộc chặt” mà tôi dạy hắn.
“Phụ nữ là không được nuông chiều quá mức, phải biết lúc buông lúc giữ, cương nhu đúng lúc mới có thể nắm giữ trái tim cô ấy.”
Cố Trường Diên tin sái cổ.
Và hiệu quả vô cùng rõ rệt, Bùi Minh Nguyệt lần đầu tiên chủ động xuống nước tìm hắn để làm hòa.
Trong phòng bao, hắn cười đáp lại tin nhắn đòi hẹn hò đầy kiểu cách của Bùi Minh Nguyệt, rồi nói với tôi: “Không ngờ hạng người như cô mà cũng hiểu về tình yêu đấy, lợi hại thật.”
Tôi gật đầu, không hề khiêm tốn mà còn đắc ý nhếch môi: “Không phải tình yêu, là tâm lý học. Tôi là thủ khoa chuyên ngành tâm lý học khóa này đấy.”
Lúc nói chuyện, thần sắc tôi không còn nghiêm túc như mọi khi mà mang theo một chút kiêu ngạo nhỏ nhoi, giống như một chú mèo chảnh chọe vừa lộ ra bản tính.
Kiêu kỳ nhưng vô cùng đáng yêu.
Tôi nhớ trong một bộ phim từng xem cùng anh trai, nữ chính nói rằng muốn quyến rũ một người chỉ cần ba bước đơn giản: “Biến thành mèo, biến thành hổ, và biến thành một chú chó nhỏ bị ướt mưa.”
Lúc đó tôi còn bĩu môi khinh bỉ, nhưng giờ phút này, nhìn vào đôi mắt hơi ngẩn ngơ của Cố Trường Diên, tôi đã tin câu nói đó.
Ngày hôm đó, Cố Trường Diên nhìn tôi rất lâu, cuối cùng hắn khẽ cười một tiếng: “Tang Chi, cô thú vị hơn tôi tưởng đấy.”
Không còn sự miệt thị hay mỉa mai.
Lần này, trong đôi mắt đen thâm trầm của hắn lấp lánh những vệt sáng nhỏ nhoi.
Sau đó, hắn nhìn vào tấm ảnh chụp chung giữa hắn và Bùi Minh Nguyệt trên màn hình điện thoại, nụ cười hơi thu lại: “Lạt mềm buộc chặt… Tôi hiểu rồi.”
Sau này nghe người ta kể lại, hôm đó Cố Trường Diên đã đến muộn trong buổi hẹn với Bùi Minh Nguyệt.
Đó là lần đầu tiên trong đời hắn để Bùi Minh Nguyệt phải chờ đợi.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨