Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

LỠ MỘT CƠN MƯA, LỠ CẢ ĐỜI – CHƯƠNG 5: END

15

Sau đó, tôi đến một thành phố khác làm việc, chuyển qua mấy công ty, mãi đến gần cuối năm mới ổn định chỗ ở.

Thực ra khả năng tự chữa lành của con người rất mạnh mẽ.

Trong guồng quay công việc lặp đi lặp lại mỗi ngày, tôi cuối cùng cũng không còn thường xuyên chìm đắm trong đau thương nữa.

Suy cho cùng, có lẽ là tôi lại lặp lại ký ức cũ khi mẹ qua đời thêm một lần.

Bạn bè trước đây nói tôi thay đổi nhiều quá.

Phải rồi, trước đây tôi luôn mặc những chiếc áo hoodie tràn đầy sức sống, giờ đây lại yêu thích những chiếc váy dài đen, tóc cũng nuôi dài rồi búi cao lên, để lộ một đoạn cổ.

Tôi đối phó với khách hàng ngày càng thuần thục, dần dần trở thành cánh tay đắc lực của sếp.

Tôi từng có những đêm uống say đến mức không còn gì để nôn ra, ngẩng đầu nhìn vào tấm kính, thấy cô bé ngày xưa từng nói với Ngụy Diên rằng “Chỉ cần tôi không muốn uống rượu, chẳng ai ép được tôi” đang nhìn lại mình.

Mãi sau này tôi mới biết, tôi được thăng chức không phải vì năng lực cá nhân của mình mạnh đến thế nào.

Việc tôi có thể không đi dự tiệc rượu mà vẫn yên ổn không phải vì tôi là người có cá tính mạnh.

Chẳng qua là Ngụy Diên đã chào hỏi từ trước, không ai dám bắt nạt tôi.

Tôi đã học được cách hút thuốc.

Chẳng biết bắt đầu từ lúc nào, hình như là do những người đàn ông xung quanh đều hút, hoặc cũng có thể là vào một ngày nào đó có người đưa cho tôi một điếu thuốc, tôi đã không từ chối.

Tôi chỉ cảm thấy khi đốm lửa bùng lên trên đầu ngón tay, tôi có thể tạm thời quên đi một chuyện nào đó, khi làn khói mù mịt, tôi có thể tạm thời “mù lòa” trong chốc lát.

Trước đây tôi ghét sự đời phàm tục, mong ước của tôi là có thể chăm sóc tốt chậu hoa ngoài ban công.

Giờ đây hình như vẫn vậy, chỉ là tôi hút thuốc ngày qua ngày, hoặc có hôm uống quá nhiều rượu khi về nhà, tôi tưới quá nhiều nước cho nó một lúc, và nó đã chết.

Ngày hôm đó, nhìn chậu hoa héo rũ, tôi đã khóc rất lâu.

Về sau, tôi đổi nhà mới, mua xe mới, dần dần dọn dẹp căn nhà đó thật tươm tất.

Khi hoàn thành công việc trang trí, tôi ngồi giữa phòng khách trống trải, đột nhiên nhận ra mình thậm chí chẳng còn cơ hội gọi một cuộc điện thoại để nói: “Bố mẹ ơi, bố mẹ mau đến xem nhà mới của con này”.

Ban công nhà mới rất lớn.

Tôi nằm bò ra ban công, luôn tự hỏi liệu trên trời kia có hai ngôi sao là bố mẹ tôi không.

Bố sẽ nói: “Xem con gái chúng ta giỏi chưa kìa”, mẹ sẽ nói: “Cần cái nhà to thế này làm gì, mau báo mộng bảo nó bỏ thuốc đi!”.

Vậy nên có những lúc tôi thậm chí chẳng dám nhìn lên các vì sao, tôi sợ càng nhìn mũi lại càng cay.

Hôm nay có một khách hàng lớn, đến tận nhà hàng tôi mới biết vị khách đó là Ngụy Diên.

Tính ra thì tôi và anh đã bao lâu không gặp rồi nhỉ?

Chẳng thể nói rõ giờ đây tôi còn tình cảm gì với anh không.

Tôi chưa từng đứng từ góc độ này để nhìn anh.

Trước đây toàn là anh mang theo hơi rượu về nhà rồi đổ gục vào lòng tôi.

Bây giờ, anh cụp mắt, dường như tự động tạo ra một khoảng cách vạn dặm với mọi người xung quanh, dù là ai cũng phải nói vài câu nịnh nọt anh.

Có lẽ vì tôi nhìn quá lâu, anh ngoảnh đầu về phía tôi.

Trong khoảnh khắc, có thứ gì đó loang loang trong đôi mắt đen thẳm của anh, tôi vội quay đi.

Nhưng anh cứ nhìn chằm chằm vào tôi mãi.

Sếp là người tinh ranh, lập tức đẩy tôi ra ngoài để tôi mời rượu Ngụy tổng.

Tôi đành phải rót đầy chén rượu trắng, bưng đến trước mặt anh, nở một nụ cười hoàn hảo.

“Ngụy tổng cứ tự nhiên.”

Anh cứ nhìn tôi như thế, rồi đột ngột quay đầu đi, không thèm nhìn tôi thêm cái nào nữa. Không còn việc của mình, tôi đương nhiên vui mừng, nép vào một góc suy nghĩ xem có nên mua thêm chậu hoa về trồng không.

Không biết có phải cảm giác của tôi không, nhưng hôm nay Ngụy Diên uống hơi nhiều.

Hết chén này đến chén khác, hễ ai mời là anh uống.

Thôi kệ, biết đâu anh ta lại thích uống rượu thì sao.

Đến nửa sau buổi tiệc, tôi bắt đầu lên cơn thèm thuốc.

Tôi ra khỏi phòng bao, đi đến một khoảnh sân nhỏ, ngậm điếu thuốc trên môi rồi bật lửa.

Tia lửa nhỏ nhói lên trên điếu thuốc dành cho nữ thanh mảnh, mùi bạc hà và thuốc lá xộc thẳng vào mũi.

Chưa kịp rít một hơi, điếu thuốc đã bị ai đó lấy mất.

“Gì thế?”

Tôi định giật lại, anh nhanh hơn một bước nghiền nát điếu thuốc vào tường.

Tôi ngước mắt nhìn anh, đường nét sâu đậm của người trước mặt có lẽ cả đời này tôi cũng không quên được.

“Trang điểm à?”

Ngón tay cái anh quẹt qua khóe miệng tôi, tôi né tránh.

“Đừng có động tay động chân.”

“Ngụy tiên sinh.”

Khóe miệng anh khẽ nhếch lên một nụ cười không rõ ràng, anh ép tôi vào góc tường, đôi mắt đen thẳm như giấu một con thú dữ đang rình rập.

“Hút thuốc? Học từ bao giờ thế?”

“Liên quan gì đến anh?”

Tôi ngước nhìn anh mới nhận ra anh hoảng loạn hơn tôi tưởng, vành tai hơi đỏ, có vẻ đã say rồi.

“Hôm nay, ngay từ đầu anh đã biết sẽ gặp em.”

Anh khẽ ghé sát vào tôi, nói thầm.

“Anh hối hận rồi, anh đã không bảo vệ tốt cho em.”

“Đám người đó là cái thá gì mà dám để em mời rượu chứ…”

“Thằng khốn nào dạy em hút thuốc, em nói cho anh biết, anh sẽ…”

Tôi đẩy anh ra, anh đứng ngẩn ngơ nhìn tôi.

“Ngụy tổng nói xong chưa? Xong rồi thì tôi đi đây.”

“Đừng đi.”

Anh nói, như một lời vô nghĩa.

Đến nước này rồi, cả hai chúng tôi đều không tìm ra được khả năng nào để quay lại bốn năm trước.

Con đường phía trước ngập tràn ánh sao, nhưng câu chuyện của tôi và anh đã sớm tan biến trong cơn mưa lớn năm ấy rồi.

Vĩ thanh

Có một ngày, tôi tìm thấy trong túi xách một vật được bọc trong giấy.

Hình như là anh đã nhân lúc tôi không chú ý mà bỏ vào, tôi cứ mãi không phát hiện ra.

Bên trong là một chiếc nhẫn kim cương, trên tờ giấy có viết một dãy ngày tháng.

Đó chính là sinh nhật của tôi.

Anh đã giấu chiếc nhẫn đó trong chiếc bánh kem, định cầu hôn tôi.

Nhưng mà, tôi đã bước vào màn mưa, còn anh thì không đuổi theo tôi.

Mãi mãi không đuổi kịp tôi nữa.

(HẾT)

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!