Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
12
Bố tôi mãi vẫn không tỉnh lại.
May mắn là gia đình cũng không quá thiếu thốn tiền bạc.
Vài người họ hàng xa biết chuyện cũng đặc biệt đến thăm, có những cô chú còn dúi tiền vào tay tôi.
Những ánh mắt thương hại đó luôn khiến tôi cảm thấy như mình đang quay lại những ngày tháng sau khi mẹ mất.
Ngụy Diên luôn xuất hiện vào lúc tôi đói nhất để mang đồ ăn đến.
Tôi phải chăm sóc bố nên đành xin nghỉ việc, nhưng anh thì không.
Đáng lẽ anh phải bận rộn đến mức không có thời gian để để tâm đến đứa bạn gái cũ này mới đúng.
Trước đây chúng tôi ở bên nhau vốn đã ít nói, bây giờ lại càng không có lấy một lời giao lưu.
Phần lớn thời gian anh chỉ im lặng nhìn tôi ăn cho hết.
Tôi đã mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, thực sự không còn sức đâu mà quản xem anh muốn làm cái gì nữa.
“Em còn tiền không?”
Những đốt ngón tay trắng bệch nắm chặt cán ô, anh cúi đầu khẽ hỏi tôi.
Bóng anh đổ xuống loang lổ, mấy ngày nay trời lúc nào cũng ẩm ướt.
Tôi không đáp mà nhìn ra ngoài cửa sổ.
Thực ra tôi chẳng biết bộ não rối bời này còn chứa thêm được gì nữa, chỉ là tôi không muốn trả lời anh.
Chiếc ô đung đưa trong tầm mắt tôi, anh cứ nhất quyết bắt tôi phải ghi nhớ sự hiện diện của anh.
“Có hết tiền tôi cũng không xin anh đâu, tôi đi bán thận.”
“Ai thèm lấy thận của em.”
Anh bật cười, ngồi xổm xuống trước mặt tôi.
“Cho em mượn, phải trả đấy, được không?”
“Anh đang ở ngay trước mặt em mà, em không cần vì tiền mà phải đánh đổi những thứ không tương xứng.”
…
Đôi mắt anh khi tĩnh lặng nhìn như một bầu trời quang đãng.
Trước đây tôi chính là người đã ngã nhào vào đôi mắt ấy.
Anh đúng là kẻ lừa đảo.
“Ngụy Diên, anh không biết chúng ta chia tay rồi sao?”
Anh lại im lặng như mọi khi, coi như không nghe thấy lời tôi nói.
Khoảng thời gian đó là những ngày khó khăn nhất của tôi.
Bố tôi chưa bao giờ ra khỏi phòng ICU, sắc mặt bác sĩ ngày càng nghiêm trọng, tôi cứ thế nhìn ông tan biến đi từng chút một.
Thậm chí có ngày, tôi nhìn con dao gọt hoa quả trên bàn mà thẫn thờ, ướm thử vào cổ tay mình, cuối cùng người nhà của một bệnh nhân giường bên cạnh đã hét lớn gọi tôi lại.
Lúc Ngụy Diên quay lại, anh đã biết chuyện.
Anh im lặng thu dọn hết dao kéo trên bàn, coi như không có chuyện gì xảy ra.
Mọi khi ban đêm anh sẽ về, nhưng hôm đó anh không đi.
Tầm ba bốn giờ sáng, anh đột nhiên áp trán mình vào cổ tay tôi.
“Ít nhất… anh không muốn em chết.”
Giọng anh nghẹn lại vì nghẹt mũi, hòa vào đêm đen mênh mông.
Tôi không dám chạm vào cảm xúc ấy của anh.
13
Ngày hôm đó là ca phẫu thuật cuối cùng của bố tôi.
Ông vẫn không mở mắt nhìn tôi, dù tôi có gọi ông thế nào đi nữa.
Ông cứ luôn miệng nói mơ thấy mẹ, mơ thấy mẹ, có lẽ ông đã thực sự gặp được bà rồi nên không muốn tỉnh lại nữa.
Tôi ngồi trước cửa phòng mổ, tinh thần không thể tập trung, nhưng vẫn cảm nhận được nhịp tim đập dập dồn đầy áp lực.
Điện thoại trong túi đột nhiên rung liên tục mấy chục cái.
Những ngày này tôi như người mất hồn, chẳng biết mình đã kết bạn với người lạ từ lúc nào.
Người đó nói cô ta là bạn của Tần Sơ Sơ.
Cô ta nói Tần Sơ Sơ đã ba ngày không ăn gì vì bị Ngụy Diên bỏ rơi.
Cô ta cầu xin tôi hãy rời xa Ngụy Diên, nói rằng chính vì tôi cướp mất anh nên Tần Sơ Sơ mấy ngày nay mới thất thần như vậy.
Cô ta nói tôi chỉ là kẻ thứ ba, tôi không biết câu chuyện giữa họ nên không có tư cách tranh giành.
Cô ta nói Tần Sơ Sơ là mối tình đầu của Ngụy Diên.
Ngụy Diên lúc đó là học sinh đứng đầu trường chuyên, chính Tần Sơ Sơ đã xông vào cuộc đời của một học sinh giỏi như anh.
Cô ta dạy anh hút thuốc, anh vì cô ta mà đánh nhau.
Lúc cô ta đột ngột mất tích, anh đã tìm cô ta đến mức lật tung cả thành phố.
Kèm theo tin nhắn là rất nhiều hình ảnh, phần lớn là cảnh đêm.
Tần Sơ Sơ vẫn là Tần Sơ Sơ đó, nhưng Ngụy Diên là một Ngụy Diên tôi chưa từng thấy bao giờ.
Anh mặc áo sơ mi trắng, không cài hai chiếc cúc ở cổ, cười trước ống kính một cách ngông cuồng và rạng rỡ.
Tôi siết chặt điện thoại, cảm thấy trái tim như bị ai đó bóp nát thêm lần nữa.
Tại sao lại chọn đúng lúc này để gửi tin nhắn cho tôi?
Đèn phòng mổ của bố tôi vẫn còn đang sáng cơ mà!
Vừa ngẩng đầu lên đã thấy Ngụy Diên vừa đi tới.
Nhìn gương mặt tràn đầy vẻ lo lắng của anh, chưa bao giờ tôi thấy hận anh như lúc này.
Anh có lẽ không ngờ tôi lại có sức mạnh lớn đến thế.
Bị tôi đẩy mạnh, anh ngã ngửa ra sau va vào tường, vậy mà tay vẫn định vươn ra xem tôi có bị đau ở đâu không.
“Sao thế em?”
“Ngụy Diên, bạn gái anh ba ngày không ăn gì rồi kìa, anh mau về mà tìm cô ta đi, bảo cô ta ăn cơm tử tế vào!”
Tôi ném thẳng điện thoại vào người anh.
Anh liếc nhìn qua, chắc đã hiểu chuyện.
Tôi căm ghét sự im lặng của anh, căm ghét sự dung túng của anh, giống hệt như cái đêm anh để cô ta vào nhà chúng tôi vậy.
Tôi thừa nhận lúc đó áp lực trong tôi đã quá lớn rồi.
Tôi khao khát một chỗ để phát tiết, trút bỏ hết mọi tủi thân và bất an của những ngày qua.
“Bạn gái anh ba ngày không ăn rồi đấy, anh có nên về đích thân nấu cơm cho cô ta không? Cô ta chết đói thì phải làm sao? Anh xót cô ta như vậy, mau về đi chứ!”
Tôi túm lấy cổ áo anh, dùng hết sức bình sinh để mỉa mai, nhưng giọng nói lại khàn đặc.
Anh muốn giơ tay lau nước mắt cho tôi nhưng bị tôi gạt phắt đi.
“Tại sao đúng lúc này tôi lại phải nhận tin nhắn về bạn gái cũ của anh hả Ngụy Diên!”
“Anh và cái loại tiện nhân đó biến mất khỏi mắt tôi ngay lập tức được không? Tôi không thèm biết hai người từng có chuyện gì, tôi thực sự không muốn biết nữa. Hai người muốn thế nào thì tùy… Tôi cầu xin anh đấy.”
“Tôi chẳng còn gì cả, Ngụy Diên, tôi thực sự trắng tay rồi. Tôi vốn đã không còn mẹ, giờ đây ngay cả bố tôi cũng sắp… Tôi thực sự chỉ còn một mình, mà một mình cũng được thôi, tôi không muốn bị các người đem ra làm trò đùa nữa.”
“Anh xót cô ta thì anh đi mà ở bên cô ta, được không? Đừng có giả vờ giả vịt, đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, tôi…”
“Tôi không thích anh, thực sự không còn một chút thích nào nữa.”
Giây phút nước mắt rơi xuống, tôi mới nhận ra mình chưa từng khóc như thế này trước mặt anh.
Anh từng nói anh yêu đôi mắt của tôi khi cười, vậy nên mỗi lần uất ức, tôi đều tự mình trốn trong chăn mà khóc.
Thực ra từ rất lâu về trước, tôi đã biết anh coi mình là kẻ thế thân cho người yêu cũ.
Nhưng vì tôi yêu anh, vì trong mắt anh có bóng hình tôi, nên tôi cứ cố chấp ở lại bên cạnh anh.
Tôi thậm chí đã nghĩ xong mình nên mặc váy cưới kiểu gì, đi trăng mật ở đâu.
Nhưng có lẽ tôi đã quá phận rồi.
Tôi muốn chiếm hữu anh, muốn anh chỉ thuộc về riêng mình tôi.
Tôi đã hy vọng trong cơn mưa tầm tã ấy anh có thể đuổi theo tôi, nhưng anh đã không làm vậy.
Anh từng vì một cô gái khác mà lật tung cả thành phố, nhưng cũng vì cô gái đó mà bỏ mặc tôi một mình giữa cơn mưa lúc nửa đêm.
14
Sau đó, vì quy định không được làm ồn trong bệnh viện, Ngụy Diên bị mời ra ngoài.
Sau đó nữa, bố tôi đã không qua khỏi. Khi ông được đẩy ra, trên mặt phủ một tấm vải trắng tinh.
Dòng chữ trước mắt nhòe đi không tài nào đọc rõ, mãi một lúc sau tôi mới nhận ra, hóa ra là vì bàn tay đang cầm tờ thông báo của mình đang run rẩy.
Phải, tôi thực sự đã từng nghĩ đến ngày bố rời xa mình, nhất là những ngày ông nằm trong phòng ICU, tôi đã nghĩ đến nó từng phút từng giây.
Nhưng khi chuyện đó thực sự xảy ra, con người ta luôn cố chấp đến mức không muốn tin vào sự thật.
Tôi chết lặng nghe lời dặn dò của bác sĩ, họ hỏi tôi còn người thân nào có thể đến không, tôi lắc đầu.
Họ hỏi tôi có muốn nhìn thi thể lần cuối không, tôi nhìn chằm chằm tấm vải trắng kia, vẫn lắc đầu.
Tôi sợ nếu nhìn thấy gương mặt ông, tôi lại nhớ về ông, nhớ về buổi sáng hôm ấy khi tôi tiễn ông đi, trên lông mày ông vẫn còn vương những hạt sương sớm, ông đi trước mặt tôi, vẫn như mọi khi, bước qua làn khói mây của thị trấn nhỏ.
Chuyện hậu sự, tôi biết Ngụy Diên vẫn âm thầm giúp đỡ mình.
Người đến viếng không ít, dù sao sinh thời ông cũng là một nhà giáo có tiếng.
Vì phải tiếp khách nên tôi bận rộn tối mày tối mặt, nhưng hễ đến đêm khuya, nhìn thấy bất cứ thứ gì tôi cũng liên tưởng đến ông.
Tôi nhớ lại chiếc diều ông cùng tôi thả lúc nhỏ, con lợn giấy tự tay ông cắt, vừa bay lên đã bay đi thật xa, thật xa.
Ông sống vốn rất giản dị, nếu không vì tôi về nhà, ông làm sao lại đi nấu cá thịt linh đình như thế.
Ngày hôm đó ông nói con cá ấy là con cuối cùng người bán hàng để rẻ cho, chẳng qua là vì thấy tôi về nên ông mới vội vàng đi mua đó thôi.
Ngày thứ tư sau khi bố mất, Ngụy Diên cũng đến.
Tôi không biết nên nhìn anh bằng ánh mắt thế nào.
Dường như chỉ là chuyện xảy ra trong vài tháng ngắn ngủi, nhưng lại chia cắt chúng tôi thành hai thế giới.
Ngụy Diên mặc chiếc áo măng tô đen, cúi đầu bước vào linh đường, chúng tôi cứ thế lặng lẽ nhìn nhau.
“Nén đau thương.”
Giọng nói của anh lúc nào cũng có thể khơi dậy những cảm xúc sâu kín nhất trong lòng tôi.
“Anh đi đi.”
Hoàng hôn buông xuống rìa xám xịt của thành phố, tôi cúi đầu không nhìn anh.
Lúc này thị trấn vạn vật lặng tờ, khách viếng cũng đã vãn, anh đứng trước mặt tôi, bóng lưng bao trùm lấy tôi.
“Nếu muốn khóc thì cứ khóc đi.”
Như thể cố tình gợi lại cảm xúc, lại như vô tình thốt ra, lời anh nói lúc nào cũng nhẹ nhàng và trầm thấp, cứ muốn cào xé trái tim tôi, bắt tôi phải tự phơi bày nỗi lòng.
Mấy ngày nay tôi sống trong trạng thái mơ hồ, tôi cứ ngỡ mình đã bình tâm lại, cứ ngỡ mình đã chấp nhận được việc mất đi một người thân.
Nhưng chỉ vì một câu khích tướng của anh, bao nhiêu công sức của tôi đổ xuống sông xuống biển.
Di ảnh của bố là tấm hình ông thích nhất lúc sinh thời.
Khi chụp xong ông còn gọi điện khoe với tôi, bảo lần sau tôi cũng hãy đến tiệm đó mà chụp.
Nhưng chẳng biết từ lúc nào, bức ảnh màu đã biến thành đen trắng, và cuộc điện thoại trong máy kia cũng sẽ chẳng bao giờ gọi đến nữa.
Tôi chưa từng nghĩ mình lại có thể khóc đến xé lòng như thế.
Ngụy Diên ngồi bên cạnh nghe tôi khóc.
Khóc một hồi tôi lại nghĩ đến anh, rồi trút hết cơn giận lên người anh.
“Anh cũng chẳng phải thứ tốt đẹp gì!”
Tôi quay người trừng mắt nhìn anh, ngược lại bị anh cưỡng ép kéo vào lòng.
Tôi vùng vẫy, tay anh siết chặt lấy eo tôi, cằm đặt lên đỉnh đầu tôi.
“Phải.”
“Anh buông tôi ra, buông ra, Ngụy Diên!!”
Anh không nhúc nhích, vẫn cứ thế ghì chặt tôi vào lòng.
Tôi lau hết nước mắt vào áo khoác của anh, anh cũng chẳng bận tâm.
Cứ như thế một hồi lâu, anh cúi đầu nhìn tôi.
Dường như chạm phải ngọn lửa giận dữ trong mắt tôi, anh thoáng ngẩn người.
“Nếu ngày đó anh đuổi theo em, có phải em sẽ không ghét anh đến thế này không?”
Tôi không trả lời anh.
Gió thổi qua mang theo tiếng lá rụng xào xạc.
Anh buông tôi ra, đưa tay vuốt lại mái tóc cho tôi.
Ngày hôm đó, ánh hoàng hôn vừa vặn chìm vào mặt hồ gợn sóng ở phương xa.
Đôi mắt anh tràn ngập sự hoảng loạn và không biết phải làm sao, anh bóp chặt vai tôi.
“Em thực sự không cần anh nữa sao?”
Giữa ánh sáng nhạt nhòa của bầu trời xa xăm, mất một lúc lâu tôi mới tìm thấy giọng nói của mình.
“Là anh đã không cần tôi trước, Ngụy Diên.”
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨