Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

LỠ MỘT CƠN MƯA, LỠ CẢ ĐỜI – CHƯƠNG 3

9

Đã một thời gian tôi không về quê.

Gạch xanh ngói cũ, mưa bụi mờ mịt, tiếng vali kéo trên đường đá vẫn phát ra âm thanh ồn ào khó chịu.

“Ồ, về rồi đấy à.”

Tiếng tivi trong nhà bật rất lớn, đang chiếu những vụ tranh chấp gia đình ngày càng phi lý.

Bố tôi ngồi trước tivi, rõ ràng cũng không ngờ tôi lại về vào lúc này.

Tôi không để ý đến ông, đi thẳng vào phòng, nằm vật ra giường.

Chăn gối hình như vừa mới giặt, ông cụ vẫn ưa sạch sẽ như vậy, dù tôi không thường xuyên về nhà nhưng ông vẫn định kỳ mang chăn của tôi ra phơi nắng.

Mấy ngày nay, tôi không biết diễn tả cảm giác của mình là gì.

Tạm thời ở nhờ nhà bạn, đợi từ quê lên chắc có thể dọn vào nhà mới thuê.

Trong thẻ ngân hàng bỗng có thêm một khoản tiền lớn, khỏi nghĩ cũng biết ai gửi.

Tôi trả lại nguyên vẹn cho anh, không muốn nợ nần gì.

Mấy ngày nay nằm mơ vẫn thấy anh, đôi khi tỉnh giấc giữa đêm, bên cạnh không còn ai khiến tôi thẫn thờ một lúc.

Con người ta đâu dễ dàng thay đổi như vậy, tôi yêu anh đến mức gần như trở thành một thói quen rồi.

Nhưng yêu là một chuyện, không quay đầu lại lại là chuyện khác.

Tôi không nghĩ thông suốt được, cũng chẳng hiểu chuyện đến thế.

Rõ ràng đã bàn đến chuyện kết hôn, vậy mà vẫn nói lời chia tay.

Trong lòng anh vẫn còn Tần Sơ Sơ đó, tôi biết, mỗi lần nghĩ đến đây, tôi lại hận đến nghiến răng.

Ánh hoàng hôn ở thị trấn dường như rực rỡ và lan tỏa hơn ở thành phố.

Lúc tôi tỉnh dậy, cả sàn nhà tràn ngập sắc vàng của nắng chiều tà.

Gió thu thổi qua, mùi khói bếp của từng nhà thi nhau lùa vào mũi.

“Có ăn cơm không?” Bố tôi gõ cửa.

Tôi mở cửa bước ra, một bàn thức ăn toàn là món tôi thích.

“Bố vừa đi mua cá đấy, này, con thấy khéo không, con cuối cùng, người bán bán rẻ cho bố luôn.”

Bố tôi ngồi vắt chân chữ ngũ bên bàn ăn, tự rót đầy chén rượu trắng, nhấp một ngụm.

Tôi xúc vài miếng cơm, nói chuyện mập mờ với ông: “Uống ít thôi, lần trước bác sĩ đã bảo bố bị xơ gan rồi.”

“Bố biết chừng mực mà. Ừm… con gái, sao con lại về?”

“Về thăm bố không được à?”

“Thôi đi, không có việc gì hệ trọng thì con không đời nào bay về thăm ông già này đâu. Bị công ty đuổi việc rồi à?”

“Không phải ạ.”

“Cãi nhau với bạn bè?”

“Không phải ạ.”

“Chia tay rồi à?”

“…”

Tôi khựng lại, gắp một miếng cá rồi cắm cúi ăn cơm.

Thực ra Ngụy Diên từng cùng tôi về quê, nhưng bố tôi chưa thấy mặt anh.

Tôi dường như vẫn có thể nhìn thấy chàng trai với đôi lông mày sắc nét ấy đứng dưới chân bức tường cao xám xịt mỉm cười với mình, nói sau này sẽ cưới tôi, nhập gia tùy tục làm mấy mâm cỗ ở đây.

Bố tôi chắc cũng đoán được tám chín phần, nhưng ông có thể nói đủ thứ chuyện, duy chỉ có chuyện tình cảm là ông mù tịt, nên đành chuyển chủ đề.

“Dạo này mắt bố hình như hơi mờ, chấm bài cho học sinh cũng thấy không rõ.” Ông lấy đũa chỉ chỉ vào mắt mình.

“Lại còn hay mơ thấy mẹ con, mặt mũi trắng bệch, bảo muốn đưa bố đi cùng.”

“…”

Mẹ tôi mất từ hồi tôi học cấp ba, bố tôi vẫn luôn dùng cách kỳ quặc này để nhớ về bà.

Sau đó tôi bàn với bố là thời gian nghỉ này bố đừng đạp xe đến trường nữa, để tôi đưa đi.

Ban ngày không có việc gì tôi lại đi dạo quanh thị trấn, tầm sau ba bốn giờ thì đến trường tiểu học bố dạy để tham gia mấy tiết thể dục ké, dần dà cũng quen mặt mấy đứa nhóc trong đó, chúng nó cứ thích líu lo kể những câu chuyện không đầu không cuối.

Hôm nay “Chiến binh rồng” cứu thế giới, cuối cùng tôi cũng xem xong bộ hoạt hình chúng nó hay xem qua lời kể.

Đám trẻ đang khoe khoang “Chiến binh rồng” của mình ngầu thế nào, bỗng có một đứa lớn tiếng: “Chị ơi, anh kia cứ nhìn chị mãi kìa!”

Tôi theo phản xạ nhìn theo ngón tay nó chỉ.

Cây long não trong trường rung rinh theo gió, Ngụy Diên đang đút tay vào túi quần, lặng lẽ nhìn tôi.

10

Tôi không ngờ anh lại tìm đến tận đây, tôi cứ ngỡ tôi và anh từ nay về sau sẽ không bao giờ nhìn mặt nhau nữa.

Hàng rào của trường tiểu học cũ kỹ đã vương dấu vết thời gian loang lổ.

Chân mày Ngụy Diên vẫn không giãn ra, tôi đoán anh đang muốn hút thuốc, nhưng tay sờ vào túi một hồi lâu, cuối cùng vẫn không lấy ra.

“Anh nhớ em.” Anh lên tiếng, giọng nói mang một nỗi khàn đặc đặc quánh, khiến tôi giật nảy mình.

Thẳng thắn đến mức không giống anh chút nào.

Tôi không nhìn anh.

Lúc này ánh hoàng hôn phương xa vừa chạm vào đường chân trời, đàn chim trắng nhởn nhơ chao lượn giữa không trung.

“Sau khi em đi,” anh đột nhiên nói, “anh nhớ em đến phát điên.”

“Anh đã vứt hết mọi thứ liên quan đến em, nhưng vẫn cứ nhớ đến em, làm chuyện gì cũng nhớ.”

Lúc anh nhìn tôi, đôi đồng tử nhạt màu vẫn trong veo như mọi khi.

Tôi thấy mình trước mặt anh sớm đã mất đi khả năng phân biệt thật giả.

Gió chiều thổi tung những sợi tóc mái trước trán anh.

“Anh chưa bao giờ thừa nhận mình hối hận chuyện gì, ngoại trừ chuyện đối với em.”

“Ngày hôm đó, lẽ ra anh phải đuổi theo. Sao anh có thể để em đi dầm mưa như thế.”

“Nhưng cô ta đột nhiên ngã quỵ, anh…”

“Anh không thể thấy chết mà không cứu, đúng không Ngụy Diên?”

Tôi tiếp lời anh.

Mọi thứ bỗng chốc khựng lại.

Thực ra cả hai chúng tôi đều biết đối phương đang nói về điều gì.

Đôi mắt anh phản chiếu hình bóng tôi một cách rõ nét, rồi trong phút chốc trở nên hỗn loạn.

“Nhưng nếu cái tôi muốn là anh có thể bất chấp tất cả để hướng về phía tôi thì sao? Anh có làm được không Ngụy Diên? Anh cũng không thể không màng đến sống chết của cô ta, đúng chứ?”

“Nhưng tôi cũng không thể trơ mắt nhìn cô ta dùng cái đó làm quân bài để từng bước một tiếp cận anh.”

Tôi nhìn vào mắt anh, nói ra từng chữ một.

Đồng tử anh thoáng qua một sự luống cuống trong giây lát.

Tiếng chuông báo hết tiết vang lên rền vang, anh đột ngột nắm chặt lấy cổ tay tôi.

“Anh buông…” Tôi không muốn dây dưa với anh thêm nữa, nhưng lúc này bỗng có người chạy về phía tôi, là đồng nghiệp của bố.

Vẻ mặt hốt hoảng của ông khiến tôi dấy lên một dự cảm chẳng lành.

“Lão Lâm… ông ấy xảy ra chuyện rồi!!”

11

Bố tôi ngã quỵ ngay lúc đang giảng bài.

Học sinh đã kịp thời gọi giáo viên khác, xe cấp cứu cũng đến rất nhanh.

Lúc tôi và Ngụy Diên đến nơi, một nhóm trẻ con đang vây quanh bố tôi đang nằm trên đất.

Có một cô bé sợ hãi phát khóc, không ngừng gào thét khiến lòng tôi rối bời.

Ngụy Diên rẽ đám đông, quỳ xuống kiểm tra mạch đập của bố.

Tôi suýt quên mất, chuyên ngành đại học của anh là y khoa.

Anh thực hiện các thao tác hồi sức tim phổi một cách vô cùng bình tĩnh và có trình tự, còn tôi thì đã hoàn toàn mất phương hướng, như thể những tiếng ồn xung quanh đã tách rời tôi ra khỏi thực tại.

Tôi thậm chí còn nghe nhầm tiếng còi xe cấp cứu, lo sợ không biết cuộc gọi 115 kia đã thực sự được thực hiện chưa.

Cho đến khi lên xe cấp cứu, nhân viên y tế đeo mặt nạ oxy cho bố, tôi quỳ bên cạnh giường bệnh, cơ thể rung lắc theo nhịp độ nhanh đến kinh khủng của chiếc xe.

Tôi không muốn nhận sự giúp đỡ của Ngụy Diên nữa, nhưng hiềm nỗi chính anh lại là người giải thích một cách rành mạch tình trạng của bố và những biện pháp sơ cứu anh đã làm cho nhân viên y tế nghe.

Trên trán anh rịn ra một lớp mồ hôi mỏng, anh tiện tay vuốt tóc lên.

Đèn đỏ phòng phẫu thuật sáng lên, tôi chậm rãi trượt người xuống tựa vào tường.

Ánh đèn trắng toát của bệnh viện luôn khiến người ta liên tưởng đến những điều không may.

Bác sĩ nói may nhờ có Ngụy Diên thực hiện các biện pháp sơ cứu đúng quy chuẩn, nếu không bố tôi có lẽ đã gặp nguy hiểm hơn.

Tôi cứ giữ nguyên tư thế đó không nhúc nhích, đầu óc rối loạn chẳng nghĩ được gì, cho đến khi gò má chạm vào một thứ gì đó ấm áp.

Ngẩng đầu lên, mới thấy anh đang cầm một lon cà phê, ngồi xổm trước mặt tôi.

“Không cần.” Tôi quay mặt đi, không rõ lúc này mình đang có cảm xúc gì.

Ánh đèn phòng mổ vẫn đỏ rực đè nặng lên nhịp tim, Ngụy Diên cùng tôi nhìn về phía đó.

“Chú sẽ không sao đâu, ông ấy…”

Nói đến đây, anh khựng lại.

Tôi nhìn chằm chằm vào góc nghiêng khuôn mặt anh ẩn hiện dưới ánh đèn, hy vọng anh có thể thốt ra lời nào đó trấn an.

Nhưng anh chỉ im lặng nhìn tôi.

Tôi hiểu ý anh, khi làm cấp cứu chắc chắn anh đã nắm rõ tình trạng của bố tôi, mà anh lại là người không bao giờ hạ mình để nói dối.

Đã rất lâu, rất lâu về trước, tôi cũng từng ngồi thụp xuống trước phòng cấp cứu như thế này.

Gió thổi đầy lầu trước khi cơn mưa núi ập đến, cửa sổ bệnh viện đóng kín, gió vẫn điên cuồng lay động những tán lá, bầu trời âm u tưởng như không còn lấy một tia sáng.

Tôi vùi mặt vào lòng bàn tay, cho đến khi nước mắt chẳng còn chảy ra được nữa.

Ngụy Diên cứ thế ngồi bệt xuống sàn hành lang phòng cấp cứu cùng tôi.

Tôi ước gì người bên cạnh mình không phải là anh, tôi không muốn anh nhìn thấy dáng vẻ thảm hại này của mình.

Nhưng trong cảnh ngộ tuyệt vọng này, tôi thậm chí chẳng còn một ai khác để liên lạc.

“Mẹ tôi mất từ hồi tôi học cấp ba, trên đường đi làm về ca đêm thì bị một tài xế xe tải chở quá tải đâm văng đi.”

“Lúc đó tôi đang học lớp 12, vừa tan học là lao thẳng đến bệnh viện. Đó là lần đầu tiên tôi thấy bố mình thất thần đến mức mất hết phương hướng.”

“Từ khi tôi sinh ra ông ấy dường như chưa bao giờ hút thuốc. Nhưng sau khi mẹ đi, ngày nào ông ấy cũng nhốt mình trong phòng để hút.”

“Hồi đó, đêm nào ngồi làm bài tập tôi cũng vừa viết vừa khóc. Mẹ luôn có thói quen tầm 11-12 giờ khuya bưng cái gì đó cho tôi ăn. Theo thói quen tôi cất tiếng gọi bà, rồi mới chợt nhận ra bà không còn nữa.”

“Các bài thi thử của tôi kết quả ngày càng tệ. Bố nhốt mình trong phòng chẳng màng đến tôi, tôi cứ lấy tiền lẻ trên bàn ra ngoài ăn tiệm, cho đến khi giáo viên chủ nhiệm gọi điện tìm ông ấy.”

“Lúc đó ông mới bước ra, tỏ ra như chưa có chuyện gì, ngày ngày nấu cơm, đưa đón tôi đi học.”

“Hồi ấy tôi nghĩ, nếu không có ông, tôi đã nhảy từ lầu Minh Đức của trường xuống rồi.”

“Bây giờ… bảo tôi phải làm sao đây…?”

Anh đột ngột nắm lấy tay tôi, kéo tôi ra phía ngoài trời.

Cơn mưa tầm tã trút xuống trắng xóa.

Anh rút từ trong túi ra một điếu thuốc, bảo tôi ngậm lấy.

Tôi ngẩn người để mặc anh nhét điếu thuốc vào miệng mình.

Tiếng “tạch” của bật lửa vang lên, ánh lửa phản chiếu trong đồng tử anh, đôi mắt ấy chứa đựng những cảm xúc mà tôi không thể đọc thấu.

Sau đó, anh bỗng giật phắt điếu thuốc xuống, đứng bên cạnh nhìn tôi.

“Anh điên à?” Tôi lườm anh một cái, quay người định đi ngược vào trong bệnh viện.

Anh từ phía sau nắm lấy cổ tay tôi, kéo tôi vào lòng.

“Dạo gần đây, những lúc nhớ em đến cực độ… anh thường hút thuốc.”

“Em biết không, thuốc lá thực sự là thứ có thể đưa ta đến một thế giới khác.”

Hơi thở anh phả nhẹ bên tai, lời nói luôn mang theo nỗi niềm u uất không thể tan biến.

“Vừa rồi anh phát điên thật rồi, anh lại muốn dạy em hút thuốc.”

“…”

Tôi im lặng đẩy anh ra.

Trong sáu tiếng đồng hồ sau đó, bố tôi nằm trên bàn mổ.

Tôi đi đâu, Ngụy Diên theo đó.

Tôi thực sự phát phiền, quát anh đừng xuất hiện trong tầm mắt tôi nữa.

Anh nhìn tôi một lát, rồi quay lưng bước ra khỏi hành lang dài của khu cấp cứu.

Sau đó bố tôi được đưa ra khỏi phòng phẫu thuật, chuyển vào phòng hồi sức tích cực (ICU).

Người nhà không được vào thăm, tôi chỉ có thể áp mặt vào khung cửa sổ nhỏ nhìn vào.

Người già nằm trên giường bệnh với mái đầu bị cạo trọc khiến tôi chẳng thể nhận ra nổi.

Chẳng giống chút nào với người sáng sớm còn trợn mắt quát tháo với tôi rằng có mấy đứa nhóc không làm bài tập nên ông phải trị cho bằng được.

Ngửi thấy mùi hoành thánh thơm lừng, tôi mới nhận ra từ chiều qua đến sáng nay mình chưa có gì vào bụng.

Người bên cạnh dường như cũng thức trắng đêm, chân mày và ánh mắt anh lộ vẻ mệt mỏi rã rời.

Túi đồ trên tay anh vẫn còn bốc hơi nóng. Dường như nhận ra sự kháng cự của tôi, anh khẽ thở dài, hạ giọng dỗ dành:

“Ăn hết đi, rồi anh đi.”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!