Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
5
Anh nheo mắt nhìn tôi, tôi không còn tâm trí đâu mà nói chuyện phiếm với anh, định bước qua người anh để đi vệ sinh cá nhân.
Anh nắm lấy cổ chân tôi, tôi đứng không vững, bị anh kéo tuột vào lòng.
Mùi thuốc lá đã nhạt đi nhiều, nhưng lồng ngực anh lại nóng hổi.
“Vẫn còn giận à, hửm?”
Tôi muốn vùng vẫy, anh không cho.
Cuối cùng khi tôi gọi thẳng tên anh, anh mới buông tay.
Anh lảo đảo đứng dậy, rũ mắt nhìn tôi.
Mọi thứ buổi sớm mai dường như đều mông lung, bóng tối của anh bao trùm lấy tôi, giọng nói mang theo chút khàn đặc chát đắng.
“Anh biết em không muốn nghe chuyện của bọn anh, nhưng anh và cô ta sớm đã không còn khả năng nào nữa rồi.”
Anh nói.
“Vậy nên đừng sợ anh sẽ rời đi, được không?” Anh ghé sát tai tôi, gần như ôm trọn lấy tôi.
Tôi thừa nhận, lòng mình đã mềm đi.
Cuối cùng tôi vẫn để mặc anh dắt tay vào nhà vệ sinh, bóp kem đánh răng, đưa bàn chải đến tận miệng tôi.
“Muốn anh đánh răng cho luôn à?” Anh cười.
Tôi giật lấy bàn chải, bọt kem đánh răng thơm mát tràn ngập trong khoang miệng.
Tôi nhìn anh qua gương, đôi mắt ấy thật trong trẻo và sáng ngời.
Anh luôn mang dáng dấp của một thiếu niên, khi phát hiện tôi đang nhìn mình, anh cúi đầu hôn nhẹ lên cổ tôi.
6
Khoảng thời gian sau đó, tôi không còn thấy chiếc McLaren màu đỏ kia nữa.
Ngụy Diên đôi khi vẫn không về nhà, anh nói là vì công việc.
Ngày tháng cứ thế trôi qua, tình cảm của chúng tôi dường như cũng ấm lại đôi chút.
Tối nay lúc anh về, có mang theo một chiếc bánh kem nhỏ.
“Em cứ ngỡ anh đã quên rồi.”
“Sinh nhật bà xã mà anh quên được sao?”
Trời đã vào sâu trong thu nên gió rất lớn.
Anh cúi đầu mặc kệ tôi cởi cà vạt giúp mình, khẽ trêu chọc tôi một cách nhẹ nhàng.
Trên bánh kem có một dòng chữ nguệch ngoạc: “Chúc bà xã sinh nhật vui vẻ”.
“Xấu quá, anh tự viết đấy à?”
“Đừng chê nữa, mau ước đi.” Anh tắt hết đèn trong nhà, chỉ còn lại ánh nến lung linh lay động.
Trước đây tôi chẳng tin vào mấy trò này, nhưng nhìn người đàn ông đối diện, lòng tôi không khỏi xao động.
Ngay khi nến vừa tắt, ngoài cửa sổ bỗng đổ một cơn mưa tầm tã.
Đĩa giấy trên tay anh đung đưa cả trăm lần, cuối cùng mới múc được một miếng bánh cắt dở.
“Việt quất, dâu tây hay xoài? Em muốn miếng nào?”
Kỹ thuật cắt bánh của anh tệ thật, thực ra hình thức cái bánh cũng chẳng đẹp đẽ gì.
Tôi không kìm được liền hỏi: “Tất cả là anh tự làm à?”
Anh “ừ” một tiếng nhẹ bẫng, nghe như gãi vào lòng. Hèn gì dạo này anh toàn về muộn.
Tôi vừa định nếm thử xem tay nghề anh ra sao thì chuông cửa nhà bỗng reo vang điên cuồng.
Người ngoài cửa liên tục nhấn chuông, tiếng đập cửa dồn dập khiến tôi nhíu mày, sầm mặt ra mở cửa.
Đứng ngoài cửa là một người phụ nữ ướt sũng từ đầu đến chân, mặt trắng bệch nhưng ngũ quan lại đẹp một cách sắc sảo.
Cô ta không trang điểm, để mặt mộc, nhưng tuyệt nhiên không thấy vẻ gì là nhếch nhác.
“Ngụy Diên, Ngụy Diên, anh có nhà đúng không! Ngoài trời mưa lớn quá, em vào nhà ngồi một lát được không?”
Cô ta nhìn xuyên qua tôi để nhìn vào trong nhà, như thể không thấy sự tồn tại của tôi, thậm chí còn muốn bước thẳng vào trong.
Tôi đẩy cô ta một cái: “Cô là ai?”
“Tần Sơ Sơ, bạn gái của Ngụy Diên.”
Cô ta cười hì hì nhìn tôi, cho đến khi Ngụy Diên lạnh lùng từ sau lưng tôi bước ra.
“Ồ, là bạn gái cũ rồi.”
“…”
“Phiền cô rời đi cho.” Tôi cao giọng, cảm nhận cơn giận đang bốc lên ngùn ngụt.
Nhưng cô ta diễn rất giỏi, vẻ mặt chuyển từ ngang ngược sang đáng thương trong nháy mắt, mắt nhìn chằm chằm vào người đứng sau tôi.
“Nhưng mưa bên ngoài lớn lắm, em… em lại đang đau dạ dày.”
“Thế thì cô cũng cút…”
“Để cô ấy vào đi.” Tiếng mưa lớn như vậy, nhưng tiếng của Ngụy Diên tôi lại nghe rõ mồn một.
Tôi quay đầu nhìn anh, không thể tin được anh lại nói ra điều đó dễ dàng như vậy.
“Anh nói cái gì?”
“Anh ấy bảo để tôi vào, cô bị lãng tai à bà chị?”
Tần Sơ Sơ hớn hở lách qua người tôi, còn cố ý huých tôi một cái.
Nước mưa ướt đẫm bắn lên sàn nhà tôi vừa mới lau, trong phút chốc, tôi cảm thấy máu dồn hết lên não.
“Dựa vào đâu mà anh để cô ta vào?” Tôi cố nâng tông giọng nhưng phát hiện giọng mình đã run rẩy đến mức nghẹn ngào như sắp khóc, vậy mà lúc đó, người phụ nữ kia vẫn đang cười.
“Cô ấy thực sự bị đau dạ dày, không được dầm mưa.”
Trong nhà không bật đèn, tôi không nhìn rõ biểu cảm của Ngụy Diên.
Nhưng anh đứng đó trước mặt tôi, không hề cử động, lời giải thích đơn thuần kia đã thể hiện rõ lập trường của anh.
“Sức khỏe cô ấy vốn không tốt, em cứ coi như là cho một người lạ qua đường trú nhờ đi, có được không?” Anh hướng về phía ai, đã quá rõ ràng rồi.
Tôi há miệng, không biết phải nói gì hơn.
Cơn mưa ngoài kia dường như càng lúc càng lớn, sự đắng chát trào dâng khiến tôi gần như nghẹt thở, vậy mà Tần Sơ Sơ vẫn tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa.
Tôi đứng ngẩn ngơ nhìn anh, anh cụp mắt, ánh sáng hắt vào, anh không hề nhượng bộ.
Tôi hiểu rồi.
Anh hận cô ta, anh chia tay cô ta bao nhiêu năm, trước mặt anh là tôi, nhưng anh vẫn muốn bảo vệ cô ta đến cùng.
“Được thôi, tôi sức khỏe dồi dào, vậy để tôi đi dầm mưa cho vừa lòng.”
Cuối cùng, tôi nghiến răng, nói từng chữ một với anh.
Ngày hôm đó, tôi không chút do dự lao thẳng vào màn mưa mịt mù.
Anh đột ngột gọi tên tôi từ phía sau, rồi sau đó là tiếng hét lớn hơn của Tần Sơ Sơ.
Cô ta bảo anh đừng đi.
Những hạt mưa nặng nề quất vào da thịt, theo gió thu lùa thẳng vào cổ áo.
Bên tai chỉ còn tiếng mưa ồn ã, tôi dừng lại, ánh đèn đường chỉ còn là những quầng sáng mông lung.
Anh không đuổi theo.
Tôi chợt nhớ ra chiếc bánh kem mình vẫn chưa kịp ăn.
Thôi cũng tốt, anh có thể cùng Tần Sơ Sơ mỗi người một nửa.
Màn hình lớn của trung tâm thương mại đang chiếu những hình ảnh lung linh, tôi ngước nhìn lên, hình như là một cặp đôi đang quay cảnh cưới dưới đêm mưa.
Nhưng cơn mưa lớn đã dập tắt tất cả, chú rể và cô dâu trong bộ váy cưới đứng trú mưa dưới hiên nhà.
Chú rể nói gì đó với cô dâu rồi đột ngột lao ra giữa mưa, hét lớn “Anh yêu em”.
Cô dâu đứng đó cười, bảo “Anh đừng có làm loạn nữa”.
Tôi đưa tay quẹt mặt, đứng ngây dại nhìn cảnh đó, rồi chậm rãi ngồi thụp xuống giữa màn mưa tầm tã, chẳng màng đến ai mà khóc nức nở.
Con người trên thế gian này vốn dĩ là độc hành.
Tôi cứ ngỡ tìm thấy anh thì mình sẽ không còn phải nhếch nhác nữa, nào ngờ người anh không nỡ buông tay, chưa bao giờ là tôi.
7
Điện thoại trong túi không ngừng rung, tôi không nghe máy.
Khóc đủ rồi, lúc đứng dậy tôi mới thấy trời đất quay cuồng.
Cảm giác rất khó chịu, dạ dày cuộn lên như sóng dữ, tôi vịn tường nôn hết tất cả những gì có thể nôn ra.
Một cơn gió lạnh lại thổi qua, tôi run cầm cập.
Nhưng đối với người trưởng thành, sau cảm giác khoái lạc vì trả thù bản thân là nỗi hối hận vì đã giày vò chính cơ thể mình.
Tôi bắt một chiếc taxi đến bệnh viện, đăng ký, truyền dịch.
Ngồi giữa sảnh truyền dịch ồn ào lúc nửa đêm, cô y tá tốt bụng đưa cho tôi một chiếc khăn để lau người.
Thực ra, bệnh viện là nơi chưa bao giờ thiếu đi “hơi người”.
Nhìn những chiếc giường cấp cứu chở bệnh nhân lướt qua, hay đột nhiên nghe thấy một tiếng khóc nức nở của ai đó, tôi bỗng cảm thấy lòng mình dâng lên một nỗi chua xót không tên.
Tại sao lúc nào tôi cũng chỉ có một mình?
Tại sao tôi lại không xứng đáng để được anh yêu?
Tại sao rõ ràng tôi là bạn gái anh, mà anh lại có thể thản nhiên đứng bảo vệ một người phụ nữ khác đến thế?
Tôi hình như cứ khóc rồi thiếp đi lúc nào không hay.
Lúc tỉnh dậy, bình dịch trên tay vẫn chưa truyền hết.
Trước mặt đứng một người, tôi cứ ngỡ mình nhìn nhầm, không ngờ lại chính là anh.
“Phát sốt rồi à?” Anh đưa tay định sờ trán tôi, nhưng tôi né tránh.
“Sao anh lại ở đây?” tôi hỏi.
Anh không đáp, chỉ cúi đầu lặng lẽ nhìn tôi.
Bóng tối của anh bao trùm lấy tôi, sâu trong đôi mắt đen láy ấy tôi chẳng nhìn thấu được gì.
Tôi giật lấy tờ giấy trên tay anh, đó là bệnh án.
Xuất huyết dạ dày, cột bệnh nhân viết tên: Tần Sơ Sơ.
“Ồ, thì ra Ngụy tiên sinh là đi cùng bạn gái cũ đến đây.” Tôi trả lại tờ bệnh án cho anh, cố kìm nén ý định vò nát mảnh giấy đó.
“Mau đi mà chăm sóc bạn gái cũ của anh đi.”
“Em gọi anh là gì?” Anh đứng trước mặt tôi, không nhúc nhích, giọng nói kìm nén.
Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh hoảng loạn.
“Em gọi lại lần nữa xem?”
“…”
Tôi nhìn chằm chằm vào anh, gằn giọng nói từng chữ: “Ngụy tiên sinh, bây giờ cô ta cũng có thể trở thành bạn gái hiện tại của anh được rồi đấy.”
“Ý em… là gì?” Anh có lẽ muốn nắm lấy vai tôi, nhưng khi chạm phải bình dịch đang lung lay thì đành phải khựng lại.
Tôi rất ghen tị với đôi mắt vẫn luôn sáng ngời của anh, dù là lúc anh muốn níu kéo, đôi mắt ấy vẫn có thể khiến người ta lung lạc.
“Tôi nói là, chúng ta chia tay đi.”
Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng câu nói này lại do chính miệng mình thốt ra.
Không, lẽ ra tôi phải nghĩ đến từ lâu rồi mới đúng.
Từ lúc cuộc điện thoại kia xuất hiện, có thứ gì đó đã lặng lẽ nảy sinh.
Thực ra trong vô số những ngày đêm chăm sóc chậu hoa lan dạ hương mới mua, tôi đã biết anh đang rời xa mình.
Anh sẽ bị cướp mất bởi người phụ nữ chỉ cần một câu nói là có thể lay động mọi suy nghĩ của anh, chứ không phải tôi.
Tôi chỉ là người ở bên cạnh anh quá lâu, lâu đến mức anh lầm tưởng rằng mình đã yêu tôi.
“Anh sẽ không chia tay với em đâu.” Anh nói khẽ.
Anh cụp mắt, như thể trong mắt anh chỉ có mỗi mình tôi.
Tôi không thể phủ nhận điều đó rất dễ khiến người ta lạc lối, cũng không thể phủ nhận rằng, có lẽ tôi vẫn còn luyến tiếc hơi ấm của anh.
“Nhưng mà, Ngụy Diên này.” Bình thuốc cuối cùng cũng truyền xong, tôi tự tay rút kim ra, ấn giữ miếng băng dán.
“Hôm nay, tôi là người tự đến bệnh viện một mình.”
“Còn cô ta, là có anh ở bên cạnh đưa đi.”
8
Tôi xin nghỉ phép năm để về quê một chuyến.
Trước khi đi phải dọn đồ sang căn hộ thuê mới, tôi lựa lúc anh không có nhà để lẻn về nơi ở cũ của hai đứa.
Tôi đã chặn hết mọi liên lạc của anh, cũng không muốn gặp lại anh nữa.
Nhưng sự thật chứng minh, càng sợ cái gì thì cái đó càng đến.
Con gấu bông lớn dài một mét là quà sinh nhật của cô bạn thân, tôi bê nó hơi vất vả.
Lúc ra đến cửa thì có người bỗng đưa tay đỡ lấy. “Em định đi đâu?”
Anh đứng bên cửa hỏi tôi, đôi mắt tối sầm.
“Tôi thuê nhà mới rồi.”
“Ở ghép à?”
“Ừ.”
“Điện nước đầy đủ chứ?”
“Đầy đủ.”
“Chủ nhà thế nào?”
“Tốt.”
“Mấy người ở?”
“Nam hay nữ?”
“…”
“Ngụy Diên! Anh có thôi đi không?” Tôi đẩy anh một cái, ấn con gấu vào lòng anh.
Anh tiện tay bóp chân con gấu, chặn đường tôi.
“Con gấu này em cũng muốn mang đi, hay là mang cả anh đi luôn đi.”
“Anh thấy chuyện này vui lắm à, Ngụy Diên?”
Tôi nhìn chằm chằm anh, anh cũng thu lại nụ cười. Hiếm khi thấy anh nhìn ai đó một cách nghiêm túc như vậy, đôi mắt u ám, anh từng bước ép sát khiến tôi phải lùi vào góc cầu thang.
“Sợ anh à?” Anh bỗng nhiên cười.
“Phải, tôi sợ anh, được chưa?”
Lần này, tôi chủ động nhìn thẳng vào mắt anh.
“Đúng, tôi không biết câu chuyện của hai người. Hận, anh nói hay lắm, anh hận cô ta.”
“Chu đáo quá nhỉ Ngụy Diên, hận cô ta mà còn đưa cô ta vào bệnh viện, thế còn tôi thì sao?”
“Anh có biết lần anh đi công tác Lâm Châu, tôi bị viêm dạ dày cấp tính, phải tự bắt xe đến bệnh viện không? Vì sợ anh bận công việc nên tôi không dám báo, tôi thực sự sợ anh phải lật đật chạy về đấy, Ngụy Diên ạ.”
“Cuối cùng tôi đổi lại được cái gì? Đổi lại được việc anh thức đêm đưa cô ta đi bệnh viện sao? Đổi lại được việc anh sợ cô ta dầm mưa mà để cô ta vào nhà của chúng ta sao?”
“Cô ta sức khỏe yếu, còn tôi thì mạnh như trâu đúng không?”
Tôi muốn nặn ra một nụ cười nhưng làm mấy lần không được, nói đến đoạn sau, giọng đã khàn đặc từ lúc nào.
“Cái loại như tôi ấy mà, dầm mưa một tí, cảm mạo một tí, dù sao hôm sau cũng tự khỏi được.”
“Không cần anh quan tâm nữa đâu. Bánh kem tôi cũng chưa nếm, vừa hay năm sau anh có thể làm cho cô ta, chỉ cần đổi cái tên thôi.”
“Hy vọng anh làm tốt hơn, còn…”
“Đừng nói nữa!” Anh đột ngột ép tôi vào tường.
Tôi cứ ngỡ sẽ đau, nhưng tay anh đã kịp kê sau gáy để đỡ cho tôi.
Anh dường như muốn hôn tôi, tôi liều mạng né tránh, anh dừng lại ở một khoảng cách rất gần môi tôi.
Đến cả hơi thở cũng dễ dàng giao hòa, nhưng lòng tôi không thể rung động thêm lần nào nữa.
Phải, tôi không thể chấp nhận được việc một người khác chiếm vị trí quan trọng hơn trong lòng anh.
Nhỏ mọn cũng được, ghen tuông cũng được.
Anh nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt tràn ngập sự hỗn loạn và u ám.
Tôi không biết anh giận điều gì, nhưng sự cố chấp của anh khiến tôi cũng không thể hiểu nổi.
“Anh không muốn nghe những lời này.” Anh nói.
Anh cụp mắt, bàn tay nắm lấy cổ tay tôi vẫn không buông.
“Trả phòng thuê đi.” Giọng nói trầm khàn như đang cố kìm nén một sự bốc đồng nào đó, lại như đang kiên nhẫn dỗ dành tôi.
“Được không?”
“…”
“Không được, Ngụy Diên.”
Mất một lúc lâu tĩnh lặng, tôi mới tìm lại được giọng nói của mình.
Tôi đẩy anh ra, lần này anh buông tay.
Anh vốn dĩ là một người kiêu ngạo, tôi biết, có thể đến níu kéo tôi một lần có lẽ đã là sự nhượng bộ lớn nhất của anh rồi.
Nhưng có những thứ, thấy là thấy, nhận ra là nhận ra.
Giống như hình xăm sau gáy anh vậy, laser đã bắn qua, nhưng dấu vết loang lổ vẫn còn tồn tại.
Người phụ nữ đó đã để lại dấu ấn sâu đậm trên cơ thể anh như thế, tôi để tâm, tôi không quên được, chỉ đơn giản vậy thôi.
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨