Góc Của Chan

LẠC – CHƯƠNG 3

Trình Văn đi rồi.

Phòng khách chỉ còn lại một vệt sáng mờ ảo.

Giang Thâm ngồi quay lưng về phía tôi, nửa khuôn mặt đắm mình trong ánh trăng, xa cách và lạnh lẽo.

Tôi đứng ở cửa phòng ngủ, tay siết chặt tờ kết quả xét nghiệm, bước đến trước mặt Giang Thâm.

Anh ta trông có vẻ mệt mỏi, khoảnh khắc nhìn thấy tôi, anh ta khẽ chớp mắt: “Tối nay em chẳng ăn được mấy.”

Tôi ngồi xuống chiếc ghế đối diện anh ta.

“Em muốn ăn mì.”

“Được, để anh đi làm.” Giang Thâm đứng dậy dọn dẹp.

Giữa đống thức ăn thừa lạnh ngắt là chiếc bánh kem nhỏ chưa hề được chạm đến.

Anh ta dọn sạch mọi thứ, duy chỉ để lại chiếc bánh đó, bưng đến trước mặt tôi: “A Yến, anh vẫn chưa chúc mừng sinh nhật em.”

5

Anh ta cúi người xuống, vén tóc tôi lên và đặt vào đó một nụ hôn.

Đó là cách anh ta dỗ dành mỗi khi phạm lỗi.

Tôi đọc được ánh mắt anh ta: đó là sự áy náy.

Sự áy náy này còn khiến người ta đau đớn hơn cả bị giết chết.

Tôi ngẩng đầu, giọng khàn đặc: “Giang Thâm, anh lại phạm lỗi gì nữa rồi?”

Anh ta khựng lại, ánh mắt lập tức né tránh, chuyên tâm thắp nến: “A Yến, đừng nghĩ lung tung, tối nay hãy đón sinh nhật thật vui vẻ.”

“Nhưng sinh nhật của em là ngày hôm qua.” Tôi nắm chặt tay, tờ kết quả định đưa cho anh ta đã bị vò nát thành một cục giấy lộn, “Hôm qua, anh đã đi đâu?”

Giang Thâm khẽ nhíu mày, động tác dừng lại, ánh mắt lạnh dần đi: “Anh ở công ty.”

Nhìn xuyên qua ánh nến bập bùng, tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, gằn từng chữ: “Số 43 phố Hợp An, là công ty của anh đúng không? Một căn chung cư cũ nát, và một cô nhân viên xinh đẹp.”

Sắc mặt Giang Thâm thay đổi, anh ta đột ngột đặt mạnh chiếc bánh xuống bàn, quát lớn: “Đủ rồi!”

Anh ta đứng bật dậy, đáy mắt như phủ một lớp băng: “A Yến, lần sau đừng như vậy nữa.”

Tôi sững sờ, vì Giang Thâm chưa bao giờ quát tôi như thế.

“Vậy là tôi sai sao?”

Nước mắt kìm nén bấy lâu cuối cùng cũng rơi xuống, tôi run rẩy bờ môi, mạnh tay hất đổ chiếc bánh, hét lên trong sự cuồng loạn: “Tôi phải xin lỗi vì đã phát hiện anh hôn người khác sao!”

Dải ruy băng đỏ của chiếc bánh nằm rũ rượi trên sàn.

Chủ tiệm bánh đó luôn thắt một dải ruy băng đỏ cho mọi khách hàng nữ đến mua.

Đây là lần đầu tiên tôi giống như một người đàn bà chanh chua, gào thét vào mặt Giang Thâm.

“Ngay cả việc mua bánh cho tôi, anh cũng phải để cô ta làm thay.”

Tôi run rẩy vì giận dữ, lời nói trở nên lộn xộn, “Tôi là cái gì chứ? Là công cụ sinh sản được anh và vợ cả nuôi nhốt sao? Hay là một con ngốc bị xoay như chong chóng!”

Mặt Giang Thâm xanh mét, nắm đấm siết chặt chống lên bàn đến mức trắng bệch khớp xương.

Gân xanh trên trán anh ta giật liên hồi.

Ngay khoảnh khắc sắp nổ ra cuộc cãi vã, anh ta nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu.

“A Yến, không phải như em nghĩ đâu, chúng ta đừng cãi nhau nữa có được không?”

Tôi ném tờ kết quả xuống chân anh ta: “Được, anh giải thích đi.”

Sau đó là một khoảng lặng chết chóc.

Anh ta cúi người nhặt tờ kết quả lên, hình ảnh siêu âm phản chiếu trong đồng tử, đầu ngón tay anh ta khẽ run rẩy.

Là vui mừng?

Hay là sợ hãi?

Tôi không thể đọc thấu ánh mắt phức tạp ấy.

Sau một hồi im lặng rất lâu, anh ta gọi tên tôi. “A Yến.”

Thực ra, tôi đã hiểu hết tất cả.

Giang Thâm từ từ vuốt phẳng tờ kết quả, đặt lên bàn: “… Anh không thể cưới em.”

Câu nói đó là giọt nước tràn ly.

Không chỉ bây giờ.

Mà cả kiếp trước, Giang Thâm chưa bao giờ có ý định cưới tôi.

Rốt cuộc tôi còn kỳ vọng điều gì?

Chuyện đã đến nước này, Giang Thâm có nỗi khổ tâm sao?

Nỗi khổ tâm gì có thể khiến anh ta lừa dối năm năm thanh xuân của một cô gái?

Chúng tôi kết thúc rồi.

Tôi lặng lẽ mặc áo khoác, xách chiếc vali nhỏ, đứng ở cửa: “Giang Thâm, báo ứng tôi phải nhận đã quá đủ rồi, chúng ta… chia tay đi.”

6

Nguyệt Nguyệt, cô bạn thân, lái xe đến đón tôi.

Cô ấy đẩy tôi vào xe trước, rồi quay lại lườm Giang Thâm một cái cháy mặt.

Gió khá lớn, chắc cô ấy cũng chửi thề vài câu rồi mới lên xe.

Khi xe khởi động, tôi thấy Giang Thâm đứng ở cổng lớn, ánh đèn từ phía sau hắt tới kéo dài bóng anh ta lê thê.

“Đồ tra nam! Cái loại gì không biết!” Nguyệt Nguyệt vừa chửi bới vừa nhấn ga.

Hình bóng Giang Thâm trong gương chiếu hậu nhỏ dần, rồi tan biến vào màn đêm.

“Phá cái thai đó phải làm sớm, tháng càng lớn càng khổ.” Nguyệt Nguyệt vừa lái xe vừa khuyên nhủ.

Tôi làm sao mà không biết chứ?

Nhưng khi đã quen với sự đồng hành của một người, đột nhiên dứt ra, nỗi đau đó thực sự không gì thấu nổi.

Đầu óc rối bời, tôi tựa vào cửa sổ rồi thiếp đi lúc nào không hay.

Trong mơ, tôi trở về quá khứ, Giang Thâm đang lái xe đưa tôi hóng gió trên con đường ven biển.

Hôm đó nắng rất gắt, tôi đội một chiếc mũ rơm, thò đầu ra ngoài cảm nhận gió biển.

Giang Thâm cười bảo: “Ngồi im nào, tí nữa ngã xuống là anh không vớt lên đâu đấy.”

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, một chiếc xe tải lớn đột ngột mất lái lao thẳng vào hông xe, hất văng chúng tôi xuống biển.

Nước tràn vào tai mắt, tôi không biết bơi nên ra sức vùng vẫy.

Vào thời điểm quyết định, Giang Thâm áp sát vào eo tôi, dùng sức đẩy mạnh, đưa tôi lên khỏi mặt nước.

Sóng biển rất dữ dội, tôi như một con vịt cạn, vùng vẫy bất lực trong nước.

Từ xa, một chiếc thuyền đánh cá ném xuống một chiếc phao cứu sinh.

Giang Thâm đẩy tôi về phía đó: “A Yến, đạp lên vai anh, tiến lên phía trước, đúng rồi, bám lấy cái phao cho vào người.”

“Còn anh thì sao?” Tôi muốn kéo anh đi cùng, nhưng anh ta đẩy tay tôi ra: “Sóng lớn quá, hai người đi sẽ chậm lắm, không bơi lên nổi đâu. Đừng quản anh.”

Giây tiếp theo, một con sóng ập tới, Giang Thâm biến mất.

“Giang Thâm!” Tôi đột ngột giật mình tỉnh giấc, thấy mình vẫn đang nằm trong xe của bạn thân, xe vừa đi qua một ngã tư. 

Nguyệt Nguyệt thản nhiên nhắc nhở: “Cậu vừa chia tay hắn ta rồi.”

Bên ngoài cửa sổ xe, trời đổ mưa từ lúc nào chẳng biết.

Kể từ khi vào thu, thời tiết cứ ngày một lạnh thêm.

Tôi nhớ lại ngày hôm ấy, khoảnh khắc Giang Thâm bị những con sóng dữ nhấn chìm.

Về sau, những người ngư dân tìm thấy anh ta đang bám chặt vào thang ngang bên mạn thuyền, nửa thân người ngâm dưới nước, suýt chút nữa là kiệt sức buông tay.

Giang Thâm vừa leo lên được tới nơi liền nằm vật ra boong tàu, ánh nắng chói chang đổ tràn lên gương mặt tái nhợt của anh ta không chút che chắn.

Tôi quỳ bên cạnh, khóc đến mức gần như đứt hơi.

Giang Thâm vòng tay ôm lấy cổ tôi, kéo sát xuống và trao cho tôi một nụ hôn mãnh liệt.

Anh ta nói: “A Yến, anh mãi mãi yêu em.”

Bíp!

Một tiếng còi xe vang dội kéo tôi về với thực tại.

Giang Thâm biến mất rồi.

Chỉ còn lại ánh đèn phanh đỏ rực phía trước và cơn mưa thu giăng mắc mịt mùng.

“A Yến, mọi chuyện rồi sẽ qua thôi.”

“Ừm.”

Mọi chuyện rồi sẽ qua thôi.

Tôi thu người lại: “Tuần sau, mình đi bỏ đứa trẻ.”

Sinh linh từng được mong chờ suốt bốn tháng này, đã đến lúc phải nói lời vĩnh biệt rồi.

7

Gặp lại Trình Văn đã là chuyện của hai tuần sau đó.

Lúc Nguyệt Nguyệt đưa tôi từ bệnh viện về nhà thì vừa vặn bắt gặp cô ta bước ra từ phòng khám.

Đuôi lông mày cô ta ánh lên niềm vui sướng, không ngớt lời cảm ơn vị bác sĩ bên trong.

Bác sĩ dặn dò: “Giai đoạn đầu thai kỳ không được vận động mạnh, chuyện vợ chồng cũng cần chú ý.”

Tiếng nói ấy cứ như vọng đến từ một nơi nào đó rất xa xôi.

À, hóa ra họ đã có con với nhau rồi.

Thật trùng hợp, tôi cũng vừa mới bỏ đi đứa con của chính mình.

Trình Văn không nhận ra tôi, cô ta quay người đi xuống cầu thang.

Nguyệt Nguyệt chạm khẽ vào người tôi: “A Yến, sức khỏe cậu chưa tốt, đừng đứng lâu quá, chúng mình về nhà thôi.”

Chuyện này tôi không hề nói với bố mẹ.

Cả đời họ hiền lành chất phác, ở kiếp trước tôi đã bị họ mắng chửi rất nhiều vì cái tội “ăn cơm trước kẻng”, tôi không muốn tiếp tục bị họ chỉ trích, mắng nhiếc thêm nữa.

Xe của Nguyệt Nguyệt đỗ ở bãi xe phía sau bệnh viện, đi qua một lối đi ngoài trời, tôi chạm mặt Giang Thâm.

Tiết trời cuối thu, anh ta đứng ngay đầu ngọn gió, khoác trên mình chiếc áo khoác gió màu đen.

Hình như là chiếc áo tôi mua cho anh ta vào năm ngoái.

Dáng người anh ta cao lớn, tựa lưng vào bức tường ngoài, đôi mắt rũ xuống, trông giống như một người chồng đang đợi vợ đi khám thai ra.

Đến khi tôi định quay đi thì anh ta đã nhìn thấy tôi.

Anh ta lập tức đứng thẳng người dậy.

Gió thổi làm tờ kết quả trên tay tôi kêu lên sàn sạt.

Trong thoáng chốc, cả tôi và anh ta đều không ai nói gì.

Nguyệt Nguyệt tặc lưỡi một cái: “Chúng ta đừng thèm chấp hắn.”

“Đứa bé…”

Giang Thâm ngập ngừng muốn nói lại thôi, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào tôi, gương mặt tái mét.

Tôi nhét tờ kết quả vào túi áo khoác của anh ta, ngước đôi mắt đỏ hoe lên nhìn: “Tôi phá thai rồi.”

Rõ ràng là muốn trả thù anh ta, nhưng lời nói ra lại mang theo tiếng nấc nghẹn.

Giang Thâm sững sờ một lúc, rồi chậm rãi lấy tờ kết quả từ trong túi áo ra, cúi đầu mở ra xem.

“Hậu phẫu phá thai bằng thủ thuật…”

Tạch.

Có cái gì đó rơi xuống mu bàn tay anh ta.

Giang Thâm im lặng rất lâu không nói được câu nào.

Thật nực cười, anh ta biết xót xa sao?

Gió thổi buốt lạnh, tôi quấn chặt lại chiếc áo khoác rồi lướt qua vai anh ta.

Phía sau truyền đến giọng nói cứng nhắc của anh ta: “A Yến, sau này… đừng liên lạc nữa.”

Bước chân tôi không dừng lại, nhưng nước mắt cứ thế trào ra.

“Giang Thâm, sao anh lại ở đây? Lạnh quá, xe đỗ ở đâu?”

Trình Văn không biết từ đâu chạy tới, tự thân tự thiết nói chuyện, rồi đột ngột im bặt.

Có lẽ cô ta đã nhìn thấy bóng lưng của tôi.

“Đi thôi.” Là giọng của Giang Thâm.

Tôi tăng tốc bước chân, chui tọt vào xe của Nguyệt Nguyệt.

Nguyệt Nguyệt tức giận mắng lớn: “Cái loại gì không biết! Cậu bảo Giang Thâm tốt nghiệp Đại học Tài chính Kinh tế Giang Nam đúng không, anh họ tớ cũng ở đó, chuyện này tớ sẽ làm rùm beng lên tận trường hắn! Để thầy cô hắn xem xem đã dạy dỗ ra loại cầm thú gì!”

Tôi nhìn về phía cuối hành lang lúc nãy, bóng người đã chẳng còn đâu.

Sau khi bỏ đứa bé, tôi thực sự chẳng còn cảm giác thèm ăn, bữa tối chỉ húp vội một ngụm cháo nóng cho xong chuyện.

Nguyệt Nguyệt thì ở ngoài ban công gọi điện thoại cho anh họ suốt cả buổi chiều.

Lúc quay vào, vẻ mặt cô ấy trông rất nghiêm trọng. “Cậu có chắc chắn Giang Thâm tốt nghiệp Đại học Tài chính Kinh tế Giang Nam không?”

Tôi chậm rãi nuốt ngụm cháo cuối cùng: “Chắc.”

“Anh họ tớ bảo, khóa tốt nghiệp năm đó không có ai tên là Giang Thâm cả.”

Nguyệt Nguyệt lầm bầm, “Cậu bị lừa rồi.”

Một vị đắng chát lan ra từ đầu lưỡi, thấm đẫm cả khoang miệng.

Nguyệt Nguyệt xin được ảnh kỷ yếu của khóa đó cho tôi.

Mấy trăm con người, tôi rà soát từng cái tên, từng gương mặt một.

Giang Thâm không có trong đó.

Tôi đã bị anh ta lừa dối một cách triệt để.

“Báo cảnh sát đi.” Mắt Nguyệt Nguyệt đỏ hoe, “Thế này đã tính là lừa đảo rồi.”

Tối hôm đó, tôi gọi điện cho mẹ.

“Bố… có phải từng có một đời vợ trước không ạ?”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, rồi đột nhiên giọng bà trở nên lạnh nhạt: “A Yến, nếu con muốn tốt cho cái nhà này thì đừng hỏi nữa.”

Tôi rơi vào hụt hẫng, ngồi trong bóng tối, chẳng thể nhìn thấu được điều gì.

Việc chứng minh Giang Thâm lừa dối tôi,thực ra cũng chẳng còn mấy ý nghĩa.

Tôi chỉ là… không cam tâm mà thôi.

Vì vừa mới bỏ con nên tôi ở lì trong nhà tĩnh dưỡng suốt một tháng trời.

Đến khi người khỏe lại, có chút sức lực thì trời đã sang đông.

Mùa đông ở thành phố Nam vừa ẩm vừa lạnh, cái hơi ẩm cứ theo gió mà lùa sâu vào tận trong xương tủy.

Tôi quàng chiếc khăn len dày cộp, ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ, tiếng phấn của thầy giáo rít lên ken két trên bảng đen.

Tôi chuẩn bị thi cao học.

Nguyệt Nguyệt nói,nếu thực sự không thể bước tiếp được thì hãy vùi đầu vào sách vở đi.

Tháng 11 trời tối sớm.

Xuyên qua lớp kính cửa sổ, tôi có thể nhìn thấy gương mặt mình phản chiếu trên đó.

Đã ba ngày rồi tôi không nhớ đến Giang Thâm.

Ngay cả trong mơ cũng không.

Lúc bắt đầu bao giờ cũng chẳng dễ dàng gì,mỗi đêm tôi đều mơ thấy quá khứ giữa mình và Giang Thâm.

Lần đầu tiên anh ta đưa tôi đi trượt tuyết.

Lần đầu tiên anh ta đưa tôi đi lặn biển.

Và lần đầu tiên, anh ta nhường phao cứu sinh cho tôi để tôi được sống.

Suốt năm năm ấy, anh ta đã vô số lần nhồi nhét vào đầu tôi cái tư tưởng rằng phải sống cho thật tốt.

Anh ta đã nói không dưới một vạn lần rằng, nếu gặp nguy hiểm đến tính mạng, tôi phải tự mình chạy thoát trước.

Nguyệt Nguyệt muốn xóa sạch lịch sử trò chuyện của chúng tôi.

Ngay một giây trước khi cô ấy nhấn nút xóa, tôi đột nhiên òa khóc nức nở.”Nguyệt Nguyệt, tớ không thoát ra được.”

Đúng như Nguyệt Nguyệt nói, mọi sự phản bội hay không yêu đều có dấu vết để lại.

Thế nhưng “Giang Thâm” trong đoạn quá khứ kia, từ đầu đến cuối đều là yêu tôi thật lòng.

Tôi không tài nào hiểu nổi.

Cô ấy cũng không hiểu nổi.

Vạn lần may mắn, đây không phải là chuyện nếu không hiểu ra thì sẽ chết người.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! Danh sách donate cập nhật bên dưới nha 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
     
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG THÁNG 3 🏆
🥇 BAN AN DANH
🥇 VU THUY QUYNH
🥇 BUI THI HOA QUYNH
🥇 NGUYEN THI THANH XUAN
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH
✨ DANG THI HIEN
✨ DO THI HUYEN T
✨ TRẦN THỊ NGUYỆT
✨ NGUYỄN HỒNG THANH
✨ PHẠM THANH HOÀ
✨ BAN AN DANH
✨ BAN AN DANH
         
✨ TRAN HOANG YEN
         
✨ TRAN THUY GIANG
✨ NGUYEN THI THANH MAI
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ KHONG THI PHUONG ANH
✨ NGUYEN NHAT NGAN
✨ PHẠM THANH HOÀ

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!