Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

KIM CHỦ CỦA TÔI LÀ CHỒNG CŨ – CHƯƠNG 6:END

17

Bố tôi chứng kiến cảnh đó, kinh hãi đến mức điếu thuốc trên tay rơi bộp xuống đất.

Tôi cũng ngây người, không hiểu nổi tại sao Cố Trường Lâm lại có thể hiểu lầm mối quan hệ giữa tôi và bố mình đến mức đó.

Nhưng những lời khốn nạn mà anh ta vừa thốt ra thực sự khiến tôi thấy uất ức, thất vọng và giận dữ vô cùng…

Tôi dồn hết sức lực, tát anh ta một cái cháy má, giọng khản đặc khó nghe: “Nếu trong mắt anh tôi là loại người đê tiện như thế, vậy anh còn đếm xỉa đến tôi làm gì? Anh cút đi!”

Trên gương mặt trắng trẻo của anh ta hiện lên năm dấu ngón tay đỏ chót, giọng nói càng trở nên lạnh lùng châm chọc: “Tôi cũng chẳng muốn đếm xỉa đến cô!”

“Nhưng cứ nghĩ đến việc cô từng là người của tôi, giờ lại đi theo loại người tuổi tác đáng tuổi bố cô thế này, tôi thấy xấu hổ thay!”

“Cô muốn tiền cũng được, muốn thân xác hay muốn đất đai cũng được, chỉ cần cô nói, tôi đều sẽ cho cô!”

“Tại sao cô lại chọn lão ta mà không chọn tôi? Chẳng lẽ trong mắt cô, tôi còn không bằng một lão già khú sao?”

Anh ta càng nói càng lộ rõ vẻ sụp đổ, đến cuối cùng, giọng nói lại thoáng hiện lên một chút uất ức.

Tôi cạn lời đến tận cùng.

Sắc mặt bố tôi lại càng khó coi hơn, lúc xanh lúc đỏ.

Tuy ông đã 58 tuổi, nhưng với chiều cao 1m80, ngũ quan cương nghị tuấn tú lại thường xuyên tập gym, ông rõ ràng là một “ông chú” cực kỳ phong độ.

Lúc này bị Cố Trường Lâm mở miệng ra là “lão già khú”, đóng miệng lại cũng “lão già khú”, ông đúng là giận mà không dám nói gì.

Chỉ đành hắng giọng một cái, nghiêm túc lên tiếng: “Cố tổng, tôi không biết tại sao cậu lại hiểu lầm tôi và Nam Nam, nhưng tôi thấy cần phải nói cho rõ: chúng tôi là quan hệ cha con chính thức, tôi là bố nó, nó là con gái tôi.”

Cố Trường Lâm như bị sét đánh ngang tai, đứng chết trân tại chỗ.

Hồi lâu sau anh ta mới ngượng ngùng hỏi tôi: “Ông ấy thật sự là bố cô sao?”

Tôi lườm anh ta một cái cháy mắt.

Bố tôi tiếp lời: “Hàng thật giá thật.”

Nhưng bố tôi không tài nào hiểu nổi, ông cau mày: “Sao cậu lại không biết chuyện này? Nói đi cũng phải nói lại, cậu cũng đã làm con rể tôi 3 năm, làm chồng nó 3 năm rồi đấy thôi.”

Gân xanh trên trán Cố Trường Lâm giật giật: “Ý ông là, người con gái mà ông gả cho tôi để liên hôn chính là Nam Nam?”

Bố tôi hổ thẹn: “Tôi chỉ có mỗi đứa con gái này, không phải nó thì là ai?”

Gương mặt vốn luôn không cảm xúc của Cố Trường Lâm lộ ra vẻ chấn động, kích động rồi lại mừng rỡ hiếm thấy…

Anh ta thở phào nhẹ nhõm, đầu tiên là xin lỗi bố tôi, sau đó mỉm cười nhìn tôi: “Hóa ra chúng ta là vợ chồng, em giấu tôi kỹ quá đấy.”

Tôi cười lạnh một tiếng: “Giờ thì không phải nữa rồi. Ba ngày trước, chúng ta đã ly hôn.”

Gương mặt điển trai của anh ta xuất hiện một vết rạn: “Cái đó không tính, tôi chưa đồng ý.”

“Hừ, anh quên rồi sao, chính miệng anh đã dặn Thư ký Trần thông báo ly hôn với tôi?”

“Hơn nữa trên giấy ly hôn đã đóng dấu đỏ chót, trong tay anh cũng có một bản rồi đấy thôi.”

“Cứ vậy đi, tôi và bố còn có việc.”

Chẳng muốn nói thêm lời nào với anh ta nữa, tôi kéo tay bố định đi về phía phòng bao.

Anh ta giữ lấy tay tôi: “Tôi còn lời muốn nói với em.”

“Tôi không muốn nghe.”

“Tôi thích em.”

Tôi và bố đều sững lại.

Bố tôi vui mừng ra mặt, gạt tay tôi ra, bảo tôi và Cố Trường Lâm cứ thong thả mà trò chuyện, rồi ông chuồn trước.

Cố Trường Lâm kéo tôi vào lòng, nhìn sâu vào mắt tôi và nói một cách chân thành: “Kiều Nam, tôi thích em, chúng ta bắt đầu lại có được không?”

Tim tôi đập nhanh đến mức sắp nhảy ra ngoài, nhưng may mà chưa mất sạch lý trí: “Chẳng phải chỉ là chơi bời qua đường thôi sao? Sao giờ lại biến thành thích rồi?”

18

“… Em nghe thấy lời tôi nói với Thư ký Trần rồi à?”

“Đúng.”

Anh ta thở dài một tiếng, bắt đầu kể lại ngọn ngành.

“Tôi có một người anh trai, anh ấy vô cùng ưu tú, nhưng lại yêu phải một người phụ nữ mắc chứng rối loạn nhân cách ái kỷ, sau đó bị cô ta hành hạ đến mức phải tự sát. Để giữ danh dự, bố mẹ tôi đã công bố ra ngoài là anh ấy bạo bệnh qua đời.”

“Chuyện đó đã ảnh hưởng đến tôi rất lớn, khiến tôi hạ quyết tâm đời này sẽ không bao giờ vướng vào yêu đương, không để phụ nữ thao túng cảm xúc của mình.”

“Nhưng sau khi gặp em, chính xác mà nói là khoảnh khắc em bất chấp nguy hiểm đỡ dao cho tôi, tôi đã thích em rồi.”

“Nhưng tôi chưa từng yêu đương bao giờ, không biết đó gọi là thích.”

“Tôi chỉ biết mình muốn thấy em cười, muốn đối xử tốt với em. Rồi khi thấy em hôn người khác, khóc vì người khác, thấy em chẳng hề bận tâm khi tôi gần gũi với người phụ nữ khác, lòng tôi lại vô cùng tức giận, lục phủ ngũ tạng như bị lửa đốt đau đớn vô cùng.”

“Bây giờ, tôi cuối cùng cũng nghĩ thông suốt rồi. Tôi thích em, muốn ở bên em mãi mãi.”

Đối mặt với câu chuyện buồn bã và lời tỏ tình sâu đậm đột ngột này, tôi bị chấn động mạnh, nhất thời không thốt nên lời.

Anh ta hơi sốt ruột: “Em có thể thử thích tôi một chút, cho tôi một cơ hội được không?”

Tôi châm chọc anh ta: “Anh có bệnh gì không đấy? Lại đi thích loại phụ nữ vì tiền mà ngay cả ‘lão già khú’ cũng dám gặm như tôi?”

Sắc mặt anh ta sượng lại, ảo não nói: “Xin lỗi em, lúc nãy là do tôi quá tức giận nên hiểu lầm, lời lẽ mới nặng nề như vậy.”

“Chẳng có hiểu lầm gì cả, vốn dĩ tôi rất thích tiền.”

“Vậy thì vừa hay tôi lại là người có nhiều tiền nhất. Em ở lại bên cạnh tôi, chuyên tâm giúp tôi tiêu tiền có được không?”

Lòng tôi khẽ dao động: “Anh nói ra những lời cuồng yêu như vậy, không sợ mình sẽ trở thành… giống như anh trai anh sao?”

“Không sợ, bởi vì tôi biết em rất lương thiện, em sẽ không làm tôi bị thương, và tôi cũng sẽ không để em bị tổn thương. Tôi sẽ yêu em thật tốt.”

“Nhưng cách đây không lâu anh còn khẳng định chắc nịch rằng: ‘Đừng bao giờ yêu tôi, tôi không thể yêu cô, càng không thể cưới cô’. Anh bảo tôi làm sao tin anh được đây?”

Anh ta đưa tay đỡ trán: “Lúc trước là do tôi làm màu quá thôi, tôi cũng không ngờ sức hút của em lại lớn đến thế, khiến tôi tình nguyện chịu thua.”

“Nếu có thể, bây giờ tôi muốn đưa em đi tái hôn ngay lập tức.”

Tôi mỉm cười: “Đợi khi nào anh tỉnh táo lại rồi hãy tìm tôi.”

“Những người không hợp nhau, đến cuối cùng vẫn sẽ xa nhau thôi.”

“Giống như bố mẹ tôi, đều đã gần 60 cả rồi, thế mà giờ này họ vẫn đang ngồi trong phòng bao kia để bàn chuyện ly hôn đấy.”

Anh ta ngẩn ra: “Cho nên lúc nãy bố em nói chuyện ‘theo ai’, là ám chỉ sau khi họ ly hôn, em sẽ theo ông ấy hay theo mẹ em?”

Tôi nhướng mày: “Chứ còn gì nữa?”

19

Một tháng rưỡi sau, bố mẹ tôi vẫn ly hôn.

Tôi chẳng theo ai cả, mà quay về quê ở nhà cô họ.

Cố Trường Lâm cũng theo về đó.

Chính xác mà nói, anh ta bất chấp sự phản đối của tôi, mặt dày bám đuôi theo về tận đây.

Anh ta đã dùng cái giá hợp lý nhất để giúp tôi lấy lại mảnh đất của cô.

Tôi tự thiết kế bản vẽ, thuê một đội thi công chuyên nghiệp.

Hai tháng sau, ngôi nhà đã hoàn thiện phần khung.

Cố Trường Lâm vẫn chưa chịu đi.

Hàng ngày, ngoài việc làm việc từ xa ra, thời gian còn lại anh chẳng khác nào một “ông nội trợ”, đi chợ nấu cơm, giặt đồ lau nhà cho tôi…

Vóc dáng anh ta cao lớn, khí chất lạnh lùng cao quý, thực sự chẳng giống người sẽ làm những việc vụn vặt khói lửa này chút nào.

Thế nhưng, anh ta lại làm mọi việc vô cùng xuất sắc.

Anh ta trở thành tâm điểm bàn tán của các bà tám ở đầu làng.

Tôi chịu không nổi áp lực, bèn ra lệnh đuổi khách: “Anh có thể về thành phố Hải được không? Tôi không cần anh ở đây.”

Anh ta ngồi trên sofa, gương mặt tuấn tú rúc vào hõm cổ tôi, dùng giọng điệu nũng nịu cầu xin: “Không được đâu, tôi cần phải nhìn thấy em mọi lúc mọi nơi.”

Tôi nghe mà nổi hết cả da gà, bèn lấy lời khích anh ta: “Thế còn người phụ nữ ở thành phố Hải của anh thì sao? Người ta vẫn đang đợi anh về để hôn má kìa.”

Anh ta khẽ cười một tiếng, nâng mặt tôi lên nói: “Cuối cùng em cũng chịu hỏi rồi sao.”

“Người phụ nữ đó là chị họ tôi, chị ấy lớn lên ở nước ngoài, đó chỉ là một cái hôn xã giao thôi.”

“Ồ, vậy tôi cũng đi tìm một ông anh họ để hôn má đây.”

“Em dám!”

“Chỉ là hôn xã giao thôi mà, sao tôi lại không dám?”

Anh ta thở dài: “Là lỗi của tôi, sau này không cho chị ấy hôn nữa. Từ thân thể đến trái tim, tôi chỉ thuộc về một mình em thôi.”

Tôi hừ nhẹ một tiếng.

Anh ta hỏi: “Rốt cuộc khi nào em mới chịu tái hôn với tôi đây?”

“Xem biểu hiện của anh đã.”

Anh ta ra vẻ như một cô vợ nhỏ chịu nhiều uất ức, oán hận nói: “Tôi còn phải biểu hiện thế nào nữa đây? Cả online lẫn offline tôi đều là cây ATM của em rồi còn gì.”

Tôi không nhịn được mà cười đến run cả vai.

Anh ta đứng dậy, dắt tay tôi đi ra ngoài: “Bây giờ tôi đưa em ra chỗ các bà tám đầu làng để phân xử, xem có ai bắt nạt người khác như em không!”

Tôi cuống quýt cả lên, ôm chặt lấy chân bàn, vừa cười vừa nói: “Đừng đừng đừng, tôi đồng ý với anh là được chứ gì.”

Anh ta dừng lại, cúi người nhìn tôi đầy mong chờ: “Gọi một tiếng ‘Chồng yêu’ nghe thử xem nào.”

“Không thèm, tôi cứ thích gọi anh là ‘Kim chủ’ đấy.”

Anh ta nghiến răng nhìn tôi: “Em không chịu gọi?”

“Không chịu thì thôi, coi như tôi chưa…”

Chưa kịp dứt lời, anh ta đã đột ngột cúi đầu mút lấy cánh môi tôi, trao một nụ hôn nồng cháy đến nghẹt thở, rồi bế thốc tôi về phía phòng ngủ…

Sau một hồi “trao đổi” nồng nhiệt, cuối cùng anh ta cũng được nghe tiếng “Chồng yêu” trong sự hân hoan rạng rỡ.

(HOÀN TOÀN VĂN)

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
         
🥈 Bạn Tạ Thị Xuân Lan
         
🥉 Bạn Dang Thi Thuyen
         
✨ Mweoo

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!