Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

KIM CHỦ CỦA TÔI LÀ CHỒNG CŨ – CHƯƠNG 4

11

Quý Dao không chịu nổi việc tôi bị bắt nạt, lớn tiếng quát: “Ngậm mồm vào! Cái chiến tích làm ‘liếm cẩu’ (kẻ lụy tình) theo đuổi Nam Nam của anh hồi trước vẫn còn bị ghim trên đầu diễn đàn trường kìa, để cho bao nhiêu khóa đàn em lấy đó mà học tập đấy!”

“Vả lại, người đàn ông hiện tại của Nam Nam là Cố Trường Lâm! Là gã khổng lồ giới kinh doanh lừng lẫy nhất thành phố Hải này! Cẩn thận anh ấy khiến anh phải cuốn gói khỏi đây đấy!”

Quý Dao vừa dứt lời.

Đám đông đang hóng hớt bỗng nhiên im bặt.

Ai nấy đều lộ vẻ mặt phức tạp nhìn chúng tôi.

Tôi cũng vô cùng kinh ngạc.

Không ngờ Quý Dao lại lôi cả Cố Trường Lâm vào chuyện này.

May mà cậu ấy hiểu nỗi lo của tôi, chỉ dùng từ “người đàn ông” chứ không phải “chồng”, nếu không chuyện tôi hòng che giấu bấy lâu nay chắc chắn sẽ bị thiên hạ biết sạch.

Lục Tu ngẩn ra, rồi đưa mắt nhìn về phía sau lưng chúng tôi, cười khẩy: “Kìa, Cố tổng đang ngồi ngay đằng kia nhìn chúng ta đấy.”

“Nếu hắn mà là người đàn ông của Kiều Nam, tôi thề sẽ quỳ xuống gọi hai cô là bà nội.”

“Ngược lại, hai cô phải quỳ xuống gọi tôi là ông nội.”

Tôi và Quý Dao bàng hoàng xoay người lại.

Thấy Cố Trường Lâm diện sơ mi và quần tây đắt tiền, vừa vặn, đang ngồi ung dung trên chiếc ghế cao cạnh quầy bar.

Ánh đèn màu sắc sặc sỡ bao quanh lấy anh ta, càng tôn lên những đường nét tuấn tú trên gương mặt.

Ánh mắt sâu thẳm của anh ta xuyên qua đám đông, nhìn thẳng vào tôi.

Tim tôi chợt nảy lên một nhịp.

Anh ta đã ngồi đó từ bao giờ?

Chứng kiến hết từ đầu tới cuối rồi sao?

Gương mặt Quý Dao đầy vẻ phấn khích, tựa như nắm chắc phần thắng trong tay.

Nhưng lòng tôi lại lạnh toát.

Tôi chỉ là một con “chim yến” không danh không phận của anh ta.

Làm sao anh ta có thể thừa nhận mình là người đàn ông của tôi giữa bàn dân thiên hạ được?

Hơn nữa lời Quý Dao nói chẳng khác nào bôi nhọ danh dự của anh ta, không chừng lát nữa anh ta còn hỏi tội chúng tôi.

Tôi muốn kéo Quý Dao đi.

Nhưng Lục Tu không chịu bỏ qua, hắn đưa tay chặn đường chúng tôi.

“Muốn chạy à? Gọi ông nội trước đi rồi tính.”

Tôi mắng hắn: “Anh bị điên à! Tôi đã thèm cá cược với anh đâu!”

Đột nhiên, từ trên đỉnh đầu truyền đến một giọng trầm ấm đầy từ tính: “Tại sao không cược? Chẳng lẽ em không muốn hắn quỳ xuống gọi hai người là bà nội sao?”

Tôi nghe thấy tiếng liền ngẩng đầu lên.

Là Cố Trường Lâm đã bước tới.

Những ngón tay thon dài của anh ta nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt đã lạnh ngắt trên mặt tôi, rồi đặt lên môi tôi một nụ hôn.

Tôi cũng giống như đám đông xung quanh, trợn tròn mắt, nín thở. Hoàn toàn không dám tin Cố Trường Lâm lại có hành động này.

Cố Trường Lâm nhìn tôi đầy nuông chiều: “Không muốn cũng phải muốn, ai bảo tôi là người đàn ông của em chứ.”

Người đàn ông của tôi?

Nghe câu đó, tim tôi đập loạn xạ, từng nhịp từng nhịp như chú hươu nhỏ đâm sầm vào lồng ngực.

Cố Trường Lâm nhìn về phía Lục Tu, giọng điệu bình thản nhưng đầy áp lực của kẻ bề trên: “Quỳ cho hẳn hoi vào, tiếng to lên một chút.”

Sắc mặt Lục Tu khó coi đến cực điểm, hắn ấp úng: “Tôi… tôi chỉ là đùa vui vài câu với Kiều Nam thôi, mong ngài đừng để tâm.”

Khóe môi Cố Trường Lâm nhếch lên một nụ cười, nhưng ý cười chẳng chạm tới đáy mắt: “Nếu anh không muốn thực hiện lời hứa quỳ xuống gọi họ là bà nội, vậy tôi chỉ đành cho người lột sạch đồ của anh ngay tại đây, để anh nếm thử cảm giác mất sạch mặt mày là thế nào.”

Vừa dứt lời, mấy gã lực lưỡng mặc đồ đen đã bao vây lấy Lục Tu.

Lục Tu sợ đến mức mặt cắt không còn giọt máu, cuối cùng đành cam chịu quỳ xuống trước mặt tôi và Quý Dao, cung kính gọi mỗi người một tiếng “Bà nội”.

Cố Trường Lâm hỏi tôi: “Hài lòng chưa?”

Tôi khẽ “Vâng” một tiếng.

Cố Trường Lâm cảnh cáo Lục Tu: “Sau này cút xa khỏi Nam Nam một chút. Nếu để tôi biết anh còn tìm cô ấy gây rắc rối, tôi sẽ không để anh chết, nhưng chắc chắn sẽ khiến anh sống không bằng chết.”

Lục Tu cuống cuồng nói “Vâng vâng”, rồi dắt Bạch Nhược Y chạy mất dép.

Quý Dao bật cười thành tiếng, khen ngợi Cố Trường Lâm: “Cố tổng soái quá!” Sợ Quý Dao lại thốt ra câu gì kinh thiên động địa nữa, tôi định kéo cậu ấy đi.

Nhưng Cố Trường Lâm nói có việc tìm tôi, thế là anh ta lại dắt tôi đi mất.

“Cô và gã đàn ông vừa rồi có quan hệ gì?”

Vừa ngồi vào trong xe, Cố Trường Lâm đã hỏi tôi ngay.

“Từng yêu nhau, nhưng chia tay rồi.” Tôi cố gắng nói một cách nhẹ nhàng nhất có thể.

“Cô vẫn còn tình cảm với hắn?”

“Không có.”

“Thế sao cô còn khóc vì hắn?” Cố Trường Lâm nghiêng đầu nhìn tôi.

Ánh đèn neon của thành phố hắt vào tấm kính xe màu tối, khiến gương mặt điển trai của anh ta lúc ẩn lúc hiện.

Anh ta nói: “Cô là người phụ nữ của tôi, vậy mà lại khóc vì gã đàn ông khác, tôi cảm thấy rất mất mặt. Còn có lần sau thì đừng trách tôi trở mặt!”

Nói xong, anh ta lại nhìn vào vòng eo trắng ngần và đôi chân dài đang lộ ra của tôi: “Sau này những loại quần áo khoe dáng thế này chỉ được mặc cho tôi xem thôi, không được mặc ra ngoài cho kẻ khác hưởng lợi.”

Tôi hơi cạn lời.

Đánh liều nói một câu: “Tôi chẳng qua cũng chỉ là con chim yến giúp anh giải quyết nhu cầu thôi mà, anh đâu cần yêu cầu tôi nhiều thế?”

Anh ta ngẩn ra, rồi cười lạnh: “Thế cô đã giải quyết giúp tôi chưa? Đêm hôm khuya khoắt không ngoan ngoãn ở nhà, lại chạy ra quán bar chơi bời.”

Tôi cãi bướng: “Chính anh không đến mà, ngày nào tôi cũng đợi ở đó buồn chán muốn chết, đi chơi một chút thì sao chứ.”

Trong mắt anh ta hiện lên vẻ ngạc nhiên: “Ngày nào cô cũng đợi tôi sao?”

Tất nhiên là không rồi.

Cái cuộc sống chim yến chỉ nhận tiền mà không phải làm việc này, tôi sướng muốn bay lên trời ấy chứ.

Nhưng để không làm hỏng thiết lập nhân vật “chim yến”, tôi vẫn khẽ “Vâng” một tiếng.

Nào ngờ anh ta thốt ra một câu “thả thính” nằm ngoài dự tính: “Đợi người của tôi, hay là đợi cơ thể của tôi?”

Nghĩ đến việc anh ta từng nói nếu tôi yêu anh ta thì sẽ không có tiền, tôi đành đâm lao phải theo lao: “Cơ thể.”

Ánh mắt hai bên chạm nhau.

Vành tai anh ta khẽ ửng hồng.

Còn tôi thì ngượng đến mức muốn dùng ngón chân đào luôn một cái hố dưới sàn xe để chui xuống.

Để xoa dịu bầu không khí, tôi đánh trống lảng: “Cái đó… Tôi cũng không ngờ Quý Dao lại nói anh là người đàn ông của tôi trước mặt mọi người như thế. Nếu chuyện này gây rắc rối cho anh, tôi có thể giúp anh đính chính.”

“Chuyện tôi đã thừa nhận mà cô còn muốn đính chính? Cô muốn tát vào mặt tôi à?”

“Không phải, tôi chỉ cảm thấy, thân phận chim yến không danh phận như tôi…”

Anh ta ngắt lời tôi: “Tôi chưa bao giờ thấy cô là người không danh phận. Nếu cô muốn cùng tôi ra ngoài chơi, cứ nói với tôi một tiếng.”

Tôi kinh ngạc trợn tròn mắt: “Tôi còn có thể đi chơi cùng anh sao?”

“Vậy nếu tôi muốn xem phim, anh có đi cùng không?”

“Đi.”

“Thế còn đi mua sắm thì sao?”

“Cũng đi.”

“Vậy nếu…”

“Cô nói hơi nhiều rồi đấy.”

Anh ta ngắt lời tôi bằng cách rướn người tới, dùng một nụ hôn chặn đứng những lời định nói.

Hồi lâu sau, anh ta mới rời khỏi môi tôi, tựa trán vào trán tôi thở dốc: “Tối nay ngủ cùng nhau nhé?”

Tôi gật đầu.

Thế nhưng lúc lên giường thật rồi, nghĩ đến việc đây là lần đầu tiên hai bên cùng làm chuyện đó trong trạng thái tỉnh táo, tôi căng thẳng đến mức nhắm nghiền mắt không dám nhìn anh ta.

Anh ta như nhìn thấu tâm tư của tôi, cúi đầu khẽ cười: “Nhắm mắt là có ý gì? Căng thẳng? Hay là xấu hổ?”

“Cả hai.”

“Cũng đâu phải lần đầu, ngoan, mở mắt ra nhìn tôi.”

Cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của anh ta, tôi ngoan ngoãn mở mắt.

Bốn mắt nhìn nhau.

Khoảng cách trong gang tấc.

Trái tim tôi lại mất kiểm soát mà đập thình thịch.

Anh ta hài lòng hôn lên môi tôi, nhưng đến phút mấu chốt lại dừng lại hỏi: “Có bao không?”

“Không.”

“Vậy để tôi đặt giao hàng hỏa tốc.”

“Không sao đâu, tôi uống thuốc là được rồi.”

“Không được, uống thuốc không tốt cho sức khỏe.”

“Nhưng anh sẽ cảm thấy không được thoải mái lắm đúng không?”

“So với sức khỏe của cô, chút thoải mái đó không đáng để nhắc tới.”

Tôi vô cùng bất ngờ khi anh ta quan tâm mình đến vậy.

Đợi anh ta đặt hàng xong xuôi, tôi vẫn còn hơi ngẩn người.

“Nghĩ gì thế?”

Sợ anh ta bảo tôi tự đa tình, tôi nói bừa một câu: “Tôi đang nghĩ thoải mái là cảm giác thế nào?”

Anh ta tỏ vẻ kinh ngạc: “Những lần trước cô không thấy thoải mái sao?”

Tôi nhất thời cạn lời.

Anh ta trở nên nghiêm túc: “Vậy trước đây cảm giác của cô thế nào?”

“Tôi…”

Chuyện xấu hổ thế này sao mà nói ra được chứ?

12

“Nói mau, chuyện này rất quan trọng với tôi.”

Tôi thở hắt ra một hơi, ra vẻ liều mạng.

“Đêm đầu tiên anh trúng thuốc, tôi chỉ thấy đau. Đêm thứ hai tôi trúng thuốc, ý thức mờ mịt, chỉ thấy nóng và khát nước…”

Ánh mắt anh ta thâm trầm hẳn lại: “Xin lỗi, đêm nay tôi sẽ chú trọng đến cảm nhận của cô.”

Tôi thẹn đỏ cả mặt: “Không sao đâu, tôi không để tâm đâu mà.”

“Không được, cảm nhận của cô rất quan trọng.”

Tim tôi khẽ rung động.

Nghĩ lại việc anh ta công khai thừa nhận là người đàn ông của tôi, lại còn nghiêm túc quan tâm đến sức khỏe và cảm giác của tôi trong chuyện này, tôi thấy có những cảm xúc lạ lẫm đang len lỏi, nảy mầm như dây leo trong lòng…

Tôi vô thức thốt ra: “Tại sao anh lại quan tâm tôi thế? Có phải anh thích tôi rồi không?”

Dục vọng trong mắt anh ta tản đi từng chút một, chỉ còn lại một màu đen sâu hoắm như xoáy nước.

Bàn tay đang mơn trớn trên cổ tôi bỗng chuyển từ tư thế trêu đùa sang tư thế kiểm soát.

“Đừng tự tìm khổ vào thân. Tôi quan tâm cô là vì chỉ khi cô khỏe mạnh và tận hưởng cuộc vui, tôi mới có thể cảm thấy hạnh phúc.”

Chẳng biết là nói cho tôi nghe hay nói cho chính mình nghe, anh ta lại nhấn mạnh thêm một câu: “Sau này đừng hỏi tôi mấy câu ngớ ngẩn như vậy nữa. Tôi vĩnh viễn không bao giờ thích cô đâu.”

Tôi thấy mặt mình sượng trân vì ngượng.

Nhưng cũng may là tôi điều chỉnh tâm trạng rất nhanh.

Mối quan hệ đôi bên cùng có lợi này chẳng phải là điều tôi mong đợi từ đầu sao?

Tại sao lại phải yêu đương mù quáng làm gì?

Thấy anh ta tốt với mình một chút đã tưởng là anh ta thích mình?

Thậm chí vì chút tử tế đó mà nảy sinh tình cảm với anh ta?

“Tôi biết rồi, tôi chỉ thuận miệng hỏi chơi thôi.”

“Chỉ cần cô ngoan ngoãn, ngoại trừ tình cảm và hôn nhân, những thứ khác tôi đều có thể cho cô.”

Nhưng mọi chuyện vẫn chệch khỏi tầm kiểm soát.

Tôi thật sự đã yêu Cố Trường Lâm mất rồi.

Bởi vì anh ta đối xử với tôi tốt quá.

Kể từ đêm đó, ban ngày chúng tôi ai làm việc nấy, ban đêm lại cùng nhau khám phá sự “khoái lạc”.

Anh ta giống như một quan sát viên cực kỳ bình tĩnh, dùng sự kiên nhẫn tuyệt đối để bắt trọn, phân tích và nắm bắt từng biểu cảm của tôi.

Anh ta chiều chuộng tôi, dẫn dắt tôi, và cũng phục vụ cả tôi.

Mỗi một lần đều là những trải nghiệm nồng nhiệt đến tận cùng.

Ngoài chuyện đó ra, những chiếc đồng hồ, túi xách cao cấp, quần áo giày dép, chỉ cần anh ta thấy hợp với tôi là đều mua tặng hết.

Anh ta thực sự đã cùng tôi ra ngoài xem phim, dạo quanh những con phố ăn vặt mà anh ta vốn chẳng hề thích nhưng tôi lại cực kỳ mê.

Có đôi khi nửa đêm tôi đói bụng, anh ta còn thức dậy nấu mì cho tôi ăn.

Tình cảm tôi dành cho anh ta cứ thế lớn dần theo từng ngày.

Giây phút anh ta giúp tôi giặt tay chiếc quần lót dính máu kinh nguyệt, trong lòng tôi thậm chí đã nảy sinh ý muốn mãnh liệt là được chung sống với anh ta cả đời.

Nhưng nghĩ đến việc anh ta không cho phép tôi thích anh ta, tôi lại chẳng có đủ dũng khí để tỏ tình.

Mắt thấy chỉ còn 3 ngày nữa là đến hẹn nhận giấy ly hôn.

Tôi hẹn Quý Dao đi ăn trưa, muốn nhờ cậu ấy phân tích xem có nên thú nhận với Cố Trường Lâm rằng tôi chính là vợ anh ta hay không.

Nào ngờ ngay trên hành lang nhà hàng, tôi lại bắt gặp một mỹ nhân rạng rỡ, phóng khoáng đang kiễng chân hôn lên má Cố Trường Lâm.

Cố Trường Lâm nhìn thấy tôi, gương mặt vốn luôn điềm tĩnh tự tại của anh ta thoáng qua một tia hoảng hốt.

Cô gái kia trái lại vô cùng thản nhiên, quen thuộc khoác lấy tay Cố Trường Lâm, tựa vào vai anh ta hỏi: “Người quen à?”

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
         
🥈 Bạn Tạ Thị Xuân Lan
         
🥉 Bạn Dang Thi Thuyen
         
✨ Mweoo

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!