Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

KHƯƠNG TIỀN – CHƯƠNG 3

11

Tôi tỉnh lại trong bệnh viện.

Bác sĩ điều chỉnh máy móc, vừa xót xa vừa trách móc: “Đã bảo với người nhà bao nhiêu lần rồi, tình trạng sức khỏe của cô ấy phải được chăm sóc cực kỳ cẩn thận, không được để lao tâm khổ tứ dù chỉ một chút. Sao lại để ra nông nỗi này!”

Hứa Thâm liếc nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng, rồi liên tục nói lời xin lỗi bác sĩ.

Sau khi bác sĩ đi khỏi, anh lấy vali từ căn phòng trọ của tôi ra, đem đống mì ăn liền, bánh mì chưa khui vỏ ném sạch vào thùng rác từng cái một.

Tôi xót tiền, không kìm được mà quay mặt đi chỗ khác.

Anh bất ngờ lên tiếng: “Khương Tiền, em cố ý phải không?”

Tim tôi lỡ mất một nhịp.

Anh đoán ra rồi.

Hứa Thâm im lặng dọn dẹp đồ đạc.

Sự bình yên bất thường này không kéo dài được bao lâu, anh đột ngột ném vỡ tan cái ly, giọng điệu trở nên tàn nhẫn và cứng rắn: “Muốn âm thầm đi chết đúng không? Khương Tiền, em giỏi lắm rồi đấy.”

Anh dồn ép tôi đến cùng: “Em thấy mình vĩ đại lắm sao? Thấy mình vị tha lắm sao?”

Tôi nhắm mắt, không đáp lời.

Anh cười lạnh vài tiếng, rồi sầm cửa bỏ đi.

Mãi đến lúc hoàng hôn, Hứa Thâm mới quay lại, người đầy mùi thuốc lá.

Anh bình tĩnh gọi tôi lại ăn cơm.

Toàn là những món tôi thích, chỉ là giờ đây tôi chẳng còn chút cảm giác thèm ăn nào nữa.

Tôi đặt đũa xuống: “Viện phí hết bao nhiêu, tôi chuyển trả cho anh.”

Anh chậm rãi gắp thức ăn vào bát tôi: “Đêm nay ngủ cho ngon đi, sáng mai bay chuyến tám giờ.”

Mặt tôi đanh lại: “Anh có ý gì?”

Anh nhíu mày nhìn quanh môi trường bệnh viện: “Đưa em đến một bệnh viện tốt hơn.”

“Rồi sao nữa?”

“Kết hôn.”

Tôi muốn hất đổ bàn ăn, nhưng lực bất tòng tâm, vì quá kích động mà mặt mũi đỏ bừng lên: “Tôi không đồng ý, anh nghe thấy không Hứa Thâm, tôi không đồng ý.”

Nửa năm trước, anh vẫn còn đang tính chuyện cưới xin với Lâm Nguyệt.

Bây giờ anh đang làm cái quái gì thế này?

Tôi càng nói càng gấp gáp: “Anh nên kết hôn với Lâm Nguyệt đi, giữa hai chúng ta đã kết thúc từ lâu rồi, anh đừng có dây dưa với tôi nữa có được không? Anh đi tìm Lâm Nguyệt đi, anh muốn làm kẻ bội bạc à?”

Anh để ngoài tai tất cả, đi vào phòng tắm bật bình nóng lạnh.

Tôi tức giận đẩy anh một cái: “Anh có nghe tôi nói gì không hả?”

Anh không nói một lời, thình lình bế bổng tôi lên, đặt vào bồn nước nóng.

“Anh tắm cho em.”

Bộ đồ bệnh nhân bị cởi bỏ, thân trên chợt lạnh toát.

Tôi trợn tròn mắt đánh anh, khí huyết dồn lên từng đợt.

Cho đến khi được anh bế ra ngoài, tôi đã hoàn toàn kiệt sức.

Tôi mệt mỏi dùng tay che mắt, xấu hổ vùi đầu sâu dưới lớp chăn.

Hứa Thâm tắt đèn, kéo tôi ra khỏi chăn, tỉ mẩn trải lại giường chiếu rồi lại nhét tôi vào trong.

Xong xuôi, anh ngồi xuống chiếc ghế xếp bên cạnh, lặng lẽ nhìn tôi.

Chẳng biết từ lúc nào, tôi đã thiếp đi.

12

Hứa Thâm cưỡng ép đưa tôi đi.

Ở sân bay người đông hỗn loạn, anh nắm chặt tay tôi, một khắc cũng không rời.

Tôi muốn làm loạn, nhưng lại sợ ảnh hưởng đến anh.

Cứ thế nhẫn nhịn cho đến khi tới đích, trân trối nhìn anh làm thủ tục nhập viện cho tôi trong căn phòng hạng sang nhất của bệnh viện tốt nhất cả nước.

Hứa Thâm nói trước khi đi anh đã nộp đơn xin thuyên chuyển công tác và đã nhận việc thuận lợi ở đây, anh đã chuẩn bị để định cư lâu dài.

Anh đòi tôi đưa sổ hộ khẩu, nói là muốn mua nhà đứng tên tôi.

Tôi nói nhảm: “Sổ hộ khẩu á? Hồi ở Đại Lý tôi lỡ để cá ăn mất rồi ha ha ha.” Anh vẫn không bỏ cuộc: “Vậy đưa căn cước công dân cho anh.”

Tôi: “À, căn cước ấy hả, bị khỉ ở núi Nga Mi trộm mất rồi ha ha ha.”

Sắc mặt anh tái xanh.

Tôi có chút đắc ý, cảm giác cuối cùng cũng thắng được anh một ván.

Phòng bệnh cao cấp có chiếc giường rất lớn.

Buổi tối, anh đường đường chính chính leo lên, chẳng nói chẳng rằng kéo tôi vào lòng.

Tôi có thể cảm nhận được hơi thở của anh dần trở nên dồn dập, nhận ra điều gì đó, cơ thể tôi cứng đờ.

Anh khàn giọng nói: “Anh sẽ không làm gì cả.”

Tôi ép mình phải bình tĩnh: “Vậy anh có thể buông tôi ra không?”

“Không thể.” Anh áp mặt vào cổ tôi, giọng điệu có vài phần ủy khuất: “Chỉ ôm một lát thôi.”

Tôi hỏi anh: “Chúng ta là quan hệ gì?”

Anh sững người, hỏi vặn lại: “Em nói xem chúng ta là quan hệ gì?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, chậm rãi thốt ra từng chữ: “Kim chủ, và tình nhân.”

13

Người Hứa Thâm cứng đờ trong vài giây, đồng tử vì sốc mà giãn ra.

Gân xanh trên tay anh nổi lên cuồn cuộn, hiện rõ mồn một trên làn da trắng lạnh.

Anh chậm rãi đứng dậy, tông giọng bình thản đến mức khiến người ta rợn tóc gáy: “Kim chủ?”

Tôi định chạy, nhưng bị anh tóm lấy cổ chân kéo ngược trở lại: “… Và tình nhân?”

Ngay khoảnh khắc đó, tôi nhận ra mình đã làm một chuyện ngu xuẩn.

Không những không chọc giận để anh bỏ đi, mà còn kích động đến mức khiến anh nổi điên.

Anh cười thấp một tiếng đầy trầm đục: “Khương Tiền, em có biết làm tình nhân thì phải như thế nào không?”

Hai tay bị khóa chặt trên đỉnh đầu, tôi sợ hãi vùng vẫy.

“Làm tình nhân, là phải bị chiếm đoạt, là phải để người ta ngủ cùng.”

Ánh mắt anh rơi trên môi tôi, yết hầu khẽ chuyển động.

Tôi vẫn muốn cứu vãn: “Không…”

Tầm mắt âm u của anh dời xuống phía dưới, dừng lại ở vùng bụng dưới của tôi.

Như bị thứ gì đó đâm trúng, anh nhíu chặt mày, nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên nơi ấy.

“Khương Tiền…” Giọng Hứa Thâm run rẩy.

Tôi bỗng chốc nghẹn ngào.

Trong phút chốc, tôi như quay lại đêm ấy.

Tôi nhìn chiếc que thử thai, vừa kinh ngạc vừa hoảng loạn.

Hạ Tranh xông vào, cướp lấy que thử thai trước một bước, cười lạnh: “Con của cậu ta phải không?”

Hắn rút bật lửa, thong dong đốt cháy que thử thai.

Hành động đó làm tôi sợ hãi, tôi kinh hoàng nhảy dựng lên, rồi theo phản xạ lại quỳ sụp xuống.

Hắn nói: “Muốn sinh ra cũng được thôi, nhưng phải cắt đứt hoàn toàn với cậu ta.”

Lúc bấy giờ, Hứa Thâm vẫn đang tìm mọi cách để dò hỏi tin tức về tôi.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, vừa khóc vừa cười mà gật đầu.

Và rồi là cảnh tượng đêm trước ngày cưới.

Đêm đó về nhà, Hạ Tranh uống quá chén.

Hắn say khướt túm tóc tôi, dùng dải ruy băng của váy cưới trói chặt tôi lại. Hắn cười một cách dữ tợn và đắc ý: “Cô dâu của tôi, sao có thể mang cái bụng bầu được chứ?”

Tôi trân trối nhìn hắn cầm chai rượu tiến lại gần, tôi vặn vẹo cơ thể, muốn hét lên nhưng vì quá sợ hãi mà mất đi tiếng nói.

Tôi nhớ đến một Hứa Thâm veston lịch lãm, như bám víu lấy cọng rơm cứu mạng: “Hứa Thâm sẽ không tha cho ông đâu!”

Hạ Tranh cười lớn: “Khương Tiền à, Hứa Thâm giàu hơn tôi, quyền lực hơn tôi. Nhưng em đừng quên, cậu ta là con cưng của trời, còn tôi là kẻ liều mạng. Đồ sứ chạm vào bình gốm, cái nào vỡ thì đáng tiếc hơn?”

Một đạo lý thật đơn giản.

Ánh sáng trong mắt tôi lịm dần.

Tôi gục đầu xuống, từ bỏ sự vùng vẫy.

Tầm nhìn nhòe đi.

Anh ghì chặt tôi vào lòng, tôi òa khóc nức nở trên vai anh.

Đau đớn quá, thật sự đau đớn quá.

Tôi đưa tay ôm lấy anh.

Cùng lúc đó, anh nghiêng đầu, môi chạm môi.

Anh chạm vào tôi cực kỳ nhẹ nhàng, cực kỳ dịu dàng.

Lý trí hoàn toàn sụp đổ trước sự run rẩy của linh hồn, vỡ vụn từng mảnh.

Tôi rên rỉ trong đớn đau, rồi lại trầm luân trong niềm hoan lạc tột cùng.

Động tác của anh ngày càng nặng nề, đôi mắt đỏ ngầu, trong đáy mắt là những đợt sóng ngầm cuồn cuộn.

Dường như đã kìm nén suốt rất nhiều, rất nhiều năm, tất cả nỗi buồn và sự uất ức trong phút chốc này bùng nổ, quét sạch mọi thứ như sóng thần.

Nỗi đau của cả hai người, dường như đều được xoa dịu đôi chút.

Tôi bị đánh thức bởi tiếng chuông điện thoại.

Khi khó khăn mở mắt ra, Hứa Thâm đã nghe máy.

Âm thanh không lớn, nhưng tôi có thể nghe thấy giọng nói nghẹn ngào của Trần An ở đầu dây bên kia.

“Đội trưởng Hứa… Lâm Nguyệt tự tử rồi…”

14

Hai mươi tư giờ trước, Lâm Nguyệt cắt cổ tay tự tử.

Bố mẹ cô ấy biết cô ấy vừa thất tình, lại không liên lạc được nên lo lắng báo cảnh sát.

Phía cảnh sát đến kịp thời mới cứu được cô ấy một mạng.

Trong phòng bệnh, cô ấy hôn mê với gương mặt trắng bệch, cả người mỏng manh yếu ớt như một tờ giấy.

Bạn bè cô ấy đang nói chuyện với bố mẹ Lâm Nguyệt.

“Tiểu Nguyệt không đồng ý chia tay, con bé hạ mình cầu xin tái hợp. Khoảng thời gian này nó sụt hơn mười cân, lúc nào cũng ngơ ngơ ngẩn ngẩn, thi cuối kỳ cũng trượt mất mấy môn.”

Bà ấy vừa nói vừa khóc: “Chúng tôi cũng không ngờ nó lại thực sự tự tử, có lẽ việc Hứa Thâm ngoại tình là cú sốc quá lớn đối với nó…”

Một người khác đầy phẫn nộ: “Con hồ ly tinh đó nhất định sẽ chết không tử tế!”

Tôi đứng chết lặng ở góc tường, thẫn thờ.

Ngoại tình.

Tiểu tam.

Tôi không kiềm chế được mà run rẩy, muốn bỏ chạy, nhưng chân tay chẳng còn chút sức lực nào.

Cho đến khi một người trong số họ nhìn thấy tôi và hét toáng lên: “Chính là nó! Nó chính là con tiểu tam đó!”

Tôi còn chưa kịp phản ứng thì chiếc túi xách đã đập mạnh vào người.

Mẹ Lâm Nguyệt căm hận nhổ toẹt một cái, vung túi vừa đánh vừa chửi rủa:

“Đồ tiểu tam! Con khốn phá hoại tình cảm của người khác! Mày sẽ chết không toàn thây, đến đây mà xem, mọi người đến mà xem loại súc sinh không biết xấu hổ này!”

Tôi ngã rạp xuống đất, đầu tóc rối bời, hoảng loạn đến mất phương hướng: “Không, tôi, tôi…”

Người đến xem náo nhiệt ngày một đông, giữa đám đông ấy, có kẻ quay phim, có người buông lời nhục mạ.

Trong cơn hỗn loạn, mẹ Lâm Nguyệt xé toạc áo tôi, những dấu vết đỏ thẫm trên vai lộ ra rõ mồn một.

Bà ta càng thêm điên tiết, giáng một đá vào giữa ngực tôi:

“Đồ gian phu dâm phụ! Con gái tôi vừa thoát chết trong gang tấc, còn mày lại cùng nó vui vẻ hưởng lạc à? Nhổ vào, mày còn biết liêm sỉ là gì không?”

Tôi tuyệt vọng lắc đầu, không còn sức để kháng cự, đôi mắt trống rỗng hoàn toàn.

Chẳng biết từ lúc nào, những âm thanh ồn ào bên tai bỗng chốc im bặt.

Cơ thể tôi được bế bổng lên, bên tai vang lên giọng nói run rẩy của Hứa Thâm: “Khương Tiền…”

Tôi khẽ mở mắt, hơi thở mỏng manh như tơ nhện.

Hứa Thâm đặt tôi nằm xuống giường bệnh.

Anh tiến về phía mẹ Lâm Nguyệt, gằn giọng hỏi từng chữ: “Bà đánh cô ấy?”

Mẹ Lâm Nguyệt cười lạnh: “Sao hả? Xót con nhân tình rồi à? Con gái tôi còn đang sống chết chưa rõ đây này.”

Hứa Thâm mặt không cảm xúc rút chiếc dùi cui cảnh sát bên cạnh ra, Trần An sợ đến mức giọng nói biến dạng: “Đội trưởng Hứa, không được đâu…”

Anh đưa chiếc dùi cui qua: “Đánh tôi đi.”

Mẹ Lâm Nguyệt sững sờ, rồi giận dữ quát: “Cậu làm cái trò gì thế này?”

“Bà muốn trút giận cho con gái, được thôi, hãy đánh tôi đi. Tôi mới là kẻ tội đồ, là nguồn cơn của mọi chuyện.” Giọng Hứa Thâm lạnh lẽo như từ dưới địa ngục vọng về: “Tốt nhất là bà hãy đánh chết tôi đi.”

Mẹ Lâm Nguyệt không thể tin nổi: “Cậu điên rồi đúng không? Cậu phát điên thật rồi!”

Trần An cuống cuồng: “Đội trưởng Hứa, anh bình tĩnh lại đi!”

Cô ấy chớp thời cơ giật lại chiếc dùi cui.

Hứa Thâm đứng đó, cả người như sụp đổ trong sự thê lương, đôi mắt đỏ hoe: “Cô ấy đã đủ đau khổ rồi… Sao bà dám… đối xử với cô ấy như thế?”

Anh dường như đã không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, từng chữ khó khăn tràn ra từ cuống họng.

Sau khi bác sĩ kiểm tra tình trạng của tôi, sắc mặt ông vô cùng nặng nề, lập tức yêu cầu người chuẩn bị phẫu thuật.

Đầu óc tôi quay cuồng, mơ màng.

Đừng phẫu thuật mà.

Tại sao cứ phải tiếp tục sống để làm gì?

Tại sao?

Tại sao chứ?

15

Sau khi ca phẫu thuật kết thúc, tôi được đưa về nhà của Hứa Thâm.

Anh thuê bác sĩ riêng chăm sóc tôi suốt ngày đêm.

Trong nhà có một người giúp việc tên là dì Trương, lo liệu việc ăn uống sinh hoạt của tôi hằng ngày.

Trong căn biệt thự ba tầng rộng lớn chỉ có bấy nhiêu người.

Hứa Thâm không cho phép tôi ra ngoài, cũng không đưa cho tôi bất kỳ thiết bị liên lạc nào.

Tôi biết, đoạn video đó đã bị phát tán lên mạng, hàng vạn người đang chửi rủa, phỉ báng tôi.

Tôi sống mà gần như mang tâm thế tự ngược đãi chính mình.

Cơ thể ngày một gầy rộc đi, đêm đêm chẳng thể chợp mắt.

Hứa Thâm xót xa muốn ôm lấy tôi, tôi liền theo phản xạ mà né tránh, mồ hôi lạnh vã ra, không kìm được mà hét lên: “Đừng chạm vào tôi!”

Anh khựng lại, thấy tôi vẫn đang trợn mắt nhìn đầy cảnh giác, anh chậm rãi lùi lại vài bước.

Lúc đó tôi mới buông lỏng cảnh giác.

Ngày hôm sau, trong nhà xuất hiện thêm một bác sĩ tâm lý.

Qua chẩn đoán của bác sĩ, tôi bị mắc hội chứng rối loạn căng thẳng sau chấn thương (PTSD).

Trận náo loạn kia dường như đã kéo tôi trở lại khoảng thời gian tăm tối khi còn sống cùng Hạ Tranh.

Tôi sống cô độc trong thế giới của riêng mình, sự sợ hãi, bất lực và lo âu dày vò tôi mỗi ngày.

Tôi sống không bằng chết, hơi thở nghẹn nghẹt, hoàn toàn mất đi dũng khí để tiếp tục tồn tại trên cõi đời này.

Căn bệnh tâm lý này hiện tại vẫn chưa có phương pháp điều trị rõ ràng và hiệu quả, chỉ có thể dựa vào việc bệnh nhân tự chữa lành.

Hứa Thâm lo phát điên lên, nhưng anh chẳng thể làm gì khác, chỉ có thể ngày đêm túc trực bên cạnh tôi.

Dưới sự chăm sóc tận tình của anh, tôi dần dần hồi phục được đôi chút.

Cho đến một ngày, tôi kéo ngăn kéo tủ đầu giường ra và nhìn thấy bên trong chứa đầy những lọ thuốc.

Một dự cảm chẳng lành dâng lên từ đáy lòng, tôi gọi dì Trương lại: “Số thuốc này là của ai?”

Dì nói: “Đều là thuốc cậu chủ uống trước đây.”

“Anh ấy bắt đầu uống từ khi nào?”

Dì Trương ngẫm nghĩ một lát: “Bắt đầu từ chín năm trước, uống ròng rã mấy năm trời.”

Chín năm trước.

Tôi lấy từng lọ thuốc ra: Fluoxetine, Sertraline, Oryzanol… Toàn bộ đều là thuốc điều trị tâm thần.

Còn có cả ống tiêm và kim tiêm, trên lọ thuốc ghi là thuốc giảm đau.

Tôi với tay vào sâu tận bên trong, lấy ra một chai thuốc.

Đó là một chai Paraquat (thuốc diệt cỏ cực độc), đã mở nắp nhưng chưa được sử dụng.

Tôi kiểm tra một lượt, ngày sản xuất chính xác là chín năm trước.

Một sự tĩnh lặng đến chết chóc bao trùm.

Tôi nghe thấy giọng nói của chính mình: “Khi nào thì anh ấy ngừng thuốc?”

“Có lẽ là… sau khi quen cô Lâm chăng.”

Dì Trương nhận ra mình lỡ lời, cười gượng rồi đi ra ngoài.

Tôi chìm vào im lặng rất lâu.

Giọng nói của Hứa Thâm bỗng vang vọng trong đại não tôi: “Em tự cho rằng mình rất vĩ đại, rất vị tha sao?”

Khương Tiền à Khương Tiền.

Suốt ngần ấy năm qua, người đau khổ chưa bao giờ chỉ có mình mày.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!