Đang chuyển chương...

Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️

5

Góc Của Chan

KHƯƠNG TIỀN – CHƯƠNG 1

1

Người áp giải tôi đi là Hứa Thâm.

Là “đội trưởng Hứa” trong miệng cấp dưới của anh.

Người đàn ông này thật sự chẳng nương tay chút nào, tôi đau đến mức nước mắt lưng tròng: “Nhẹ tay chút…”

Anh ta chẳng thèm liếc nhìn tôi lấy một cái, giọng điệu lạnh lùng như băng: “Đang làm theo quy trình, mong cô thông cảm cho.”

Thật đúng là chẳng chút nể tình xưa.

Tôi hụt hẫng thở dài.

Trong phòng thẩm vấn, cảnh sát hỏi tôi: “Cô là người đã tố cáo Hạ Tranh?”

Tôi gật đầu.

“Hắn ta là gì của cô?”

“Chồng tôi.”

“Những việc hắn làm, cô có tham gia không?”

Việc này…

Ánh đèn chao đảo, sâu trong ống kính máy quay ghi hình, ánh sáng và bóng tối nhập nhòe.

Tôi có một giây phút thẫn thờ, ngước mắt nhìn Hứa Thâm, người nãy giờ vẫn im lặng.

Anh vẫn mang vẻ mặt nhạt nhẽo ấy: “Làm gì thì khai nấy, đừng nói dối.”

2

Sau khi điều tra, tôi được loại trừ khỏi diện nghi vấn.

Còn về gã tồi Hạ Tranh kia.

Trốn thuế, buôn người, tổ chức băng đảng xã hội đen.

Ước tính sơ bộ, mức án thấp nhất là tử hình nhưng cho hưởng án treo.

Hắn cũng không ngu, đã trực tiếp bỏ trốn ngay lập tức.

Trong văn phòng đồn cảnh sát, mọi người đang bàn tán xôn xao.

Tôi bưng ly nước, ngồi đó mà lòng đầy bất an.

Chẳng biết ai là người khơi mào, bỗng hào hứng reo lên: “Chị dâu đến rồi!”

Mấy cậu thanh niên mặc cảnh phục vây quanh một cô gái tóc dài bước vào.

Cô ấy có vẻ ngoài ngoan hiền, mặc chiếc váy hoa nhí trắng, trông vô cùng dịu dàng.

Cô ấy thẹn thùng đi về phía Hứa Thâm, đưa cho anh ta một hộp cơm giữ nhiệt.

Ồ.

Hóa ra là bạn gái anh ta đến.

Trong mắt Hứa Thâm thoáng hiện ý cười: “Đến rồi à?”

Cô gái nhỏ nhẹ: “Anh tranh thủ ăn lúc còn nóng nhé, em làm lâu lắm đấy.”

“Lần sau đừng làm nữa, vất vả lắm.” Hứa Thâm nựng má cô ấy, ánh mắt tràn đầy vẻ nuông chiều.

Tôi cúi đầu.

Tiếng trêu chọc bên tai cứ vang lên không dứt.

Thật ồn ào.

3

Bạn gái Hứa Thâm tên là Lâm Nguyệt.

Cô ấy đang là sinh viên của một trường đại học danh tiếng, năm nay mới hai mươi tuổi.

Năm ngoái, Hứa Thâm từng dẫn cô ấy đi họp lớp.

Bạn học cũ vừa nhìn tôi vừa ngưỡng mộ nói rằng, họ đúng là một cặp “tiên đồng ngọc nữ”.

Nói xong, cô bạn ấy mới sực nhớ ra mà bịt miệng, nhìn tôi đầy ái ngại.

Có lẽ cô ấy nhớ ra rằng, rất lâu về trước, cô ấy cũng từng dùng những lời lẽ đó để nói về tôi và Hứa Thâm.

Tôi chỉ mỉm cười nhạt nhòa: “Không sao đâu.”

“Mọi chuyện đều đã qua rồi.”

Mấy ngày sau, tôi dọn dẹp lại danh sách WeChat.

Xóa chồng cũ, xóa luôn cả lũ bạn tồi và bà mẹ chồng quái đản của hắn.

Cảm giác nhẹ nhõm như được sống lại một lần nữa.

Tôi đi siêu thị, không ngờ lại tình cờ gặp Lâm Nguyệt.

Cô ấy tết tóc kiểu công chúa cực kỳ xinh đẹp, vẫy tay chào tôi như một nàng tiên nhỏ, đứng bên cạnh cô ấy chính là Hứa Thâm.

Người tôi hơi cứng đờ.

Chợt nhớ lại rất nhiều năm về trước, lễ kỷ niệm trăm năm thành lập trường cũ, tôi với tư cách là cựu sinh viên đã quay về thăm trường.

Ngày đó cũng trùng với lễ tuyên thệ 100 ngày trước kỳ thi đại học, khung cảnh vô cùng náo nhiệt.

Lâm Nguyệt khi ấy mặc bộ đồng bộ xanh trắng, mái tóc đuôi ngựa đung đưa sau đầu, hơi thẹn thùng bước tới: “Đàn chị, chị có thể viết cho em vài lời động viên được không ạ?”

Thoáng cái đã bốn năm năm trôi qua, không ngờ cô ấy vẫn còn nhớ tôi.

Thật hiếm lạ.

Sau vài câu xã giao, tôi không kìm được mà hỏi: “Ngày kỷ niệm trường năm đó, tôi đi một mình sao?”

Cô ấy ngẫm nghĩ một lát: “Hình như còn có cả bạn trai chị nữa, em nhớ anh ấy còn đi sau xách túi cho chị.”

Tim tôi bỗng treo lơ lửng, rồi tôi nghe thấy cô ấy nói tiếp: “Nhưng mà đứng xa quá, em không nhìn rõ mặt.”

Cô ấy tò mò hỏi thêm: “Hai người giờ vẫn còn bên nhau chứ?”

Hứa Thâm đang đi phía trước bỗng khựng lại, anh nghiêng người, nhướng mày nhìn tôi.

Bước chân tôi khựng lại giữa chừng.

Tim tôi bỗng dưng như bị ai đó cào nhẹ một cái.

Ánh mắt ấy, tôi vốn đã quá thân thuộc rồi.

Ngày trước, mỗi khi tôi làm điều gì đó không phải, anh lại thích nhìn tôi bằng cái vẻ lửng lơ, không lên không xuống như thế.

Để rồi sau đó, tôi thường sẽ cáu kỉnh.

Mà cái giá của sự cáu kỉnh chính là, hễ chộp được cơ hội, tôi sẽ cắn một phát thật mạnh vào cằm anh.

Và rồi…

Anh sẽ túm lấy tôi khi tôi đang định bỏ chạy, rồi chậm rãi đặt xuống một nụ hôn sâu.

Ở ngay cái góc khuất bị cánh cửa che khuất ấy.

Tôi bừng tỉnh khỏi dòng hồi ức, gượng cười: “Chia… chia tay từ lâu rồi.”

Khóe môi Hứa Thâm khẽ nhếch lên, mang theo vài phần chế giễu.

Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm.

Bên này, Lâm Nguyệt đang khoe ngón tay cho tôi xem, nơi đuôi mắt đầu mày đều ngập tràn niềm hạnh phúc.

Chà, một viên kim cương thật lớn.

“Chị ơi, có phải kết hôn rồi thì người ta sẽ già đi nhanh lắm không ạ?”

“Cái đó còn tùy vào việc em gả cho người như thế nào đã.”

Tôi mỉm cười híp mắt: “Gả đúng người thì sẽ giống như được lão hóa ngược vậy đó.”

Cô ấy mở to đôi mắt xinh đẹp nhìn tôi, trong đó toát ra một sự “ngây ngô thuần khiết”.

Tôi nói tiếp: “Cái người nhà em này này, nhìn qua là biết kiểu đàn ông của gia đình rồi.”

Cô ấy thẹn thùng: “Thật thế sao chị?”

Tôi đáp lấy lệ: “Thật mà, năm xưa thầy cô giáo của chúng tôi đều nói vậy.”

Lần này cô ấy nắm bắt trọng tâm rất nhanh: “Thầy cô giáo sao?”

Hứa Thâm bất chợt quay đầu nhìn tôi.

Dưới áp lực của hai ánh nhìn, tôi cười một cách khó khăn: “Tôi và cậu ấy trước đây… là bạn học cùng lớp. Vì cậu ấy đẹp trai mà, nên các thầy cô đều thích lôi cậu ấy ra để làm sôi nổi bầu không khí.”

Lâm Nguyệt đầy kinh ngạc: “Thật ạ?”

Tôi gật đầu.

Năm cấp hai là oan gia, năm cấp ba là bạn bè, lên đại học là người yêu.

Thứ xuyên suốt cả thanh xuân của tôi không phải là thời gian.

Mà là Hứa Thâm.

4

Tôi bắt đầu cuộc sống mới.

Vì mấy năm qua bị Hạ Tranh hành hạ cả về thân xác lẫn tinh thần, tôi cần phải sắp xếp lại tâm trạng, tìm một công việc và chăm chút lại bản thân mình.

Khi quay lại đồn cảnh sát, cô cảnh sát có khuôn mặt tròn trịa ngạc nhiên khẽ thốt lên: “Cô Khương, sao trông cô như biến thành người khác thế này, xinh đẹp quá đi mất.”

Tôi cười rạng rỡ, tinh thần phấn chấn hẳn lên.

Gặp Hứa Thâm, tôi chân thành khẩn thiết nhờ anh nhất định phải bắt cho bằng được gã chồng cũ khốn kiếp kia, ném hắn vào tù chung thân hoặc tử hình để trừ hại cho dân.

Trong làn khói thuốc mờ ảo, anh ta nghe thấy lời này, đầu ngón tay khẽ buông thõng, ánh mắt nhìn tôi đầy phức tạp.

“Khương Tiền, cô chẳng thay đổi chút nào cả.” Giọng anh lạnh lẽo như băng: “Vẫn ích kỷ, lạnh lùng, và chẳng biết yêu ai.”

Haha, xem ra anh cũng hiểu tôi quá nhỉ.

Tôi mỉm cười: “Chúc anh và Lâm Nguyệt trăm năm hạnh phúc.”

Anh không nói gì, dưới hàng mi dài, ánh mắt anh nhìn tôi lạnh thấu xương, như thể muốn rỉ máu.

Tôi tiến lên hai bước: “Sao thế? Lẽ nào anh vẫn còn vương vấn tình cũ với tôi?”

Anh khẽ cười nhạt một tiếng, dí tắt điếu thuốc đang cháy dở.

Nửa năm cứ thế vội vã trôi qua.

Trong khoảng thời gian này, Lâm Nguyệt có tìm tôi một lần.

Cô ấy hỏi: “Chị ơi, lớp mình ngày trước có bạn gái nào tên bắt đầu bằng chữ F không ạ?”

Tôi bảo mình không nhớ rõ lắm.

Cô ấy đưa cho tôi một cuốn sổ, đó là nhật ký của Hứa Thâm.

Tôi lướt nhanh qua ngày tháng, nét chữ Sấu Kim thanh mảnh từ thời cấp hai đến cấp ba.

Tôi hẹn với Lâm Nguyệt sẽ mang về xem, nếu nhớ ra gì thì sẽ bảo cô ấy.

Kết quả là tôi còn chưa kịp xem, ngay tối hôm đó, Hứa Thâm đã xông đến tận cửa.

Anh trông như một chủ nợ đang nổi trận lôi đình, dữ dằn quát: “Trả lại cho tôi.”

Lâm Nguyệt đứng nép sau lưng anh ta, cái đầu rụt rè run rẩy như một con chim cút.

Đến nước này tôi còn nói được gì nữa, đành ngoan ngoãn đưa ra.

Anh cầm lấy rồi thẳng tay ném luôn vào chậu nước.

Tôi theo bản năng định lao ra cứu lấy nó.

Lâm Nguyệt nhỏ giọng hỏi anh ta: “Bạn học F đó là ai vậy anh?”

Không phải bạn học F, mà là February tháng Hai.

Là tháng sinh của tôi.

“Nhưng anh đã thích chị ấy rất lâu rồi mà…”

Lời cô ấy bỗng nghẹn lại giữa chừng bởi ánh mắt của Hứa Thâm sắc lẹm như dao.

Giằng co vài giây, anh ta dịu giọng lại: “Chuyện xốc nổi thời trẻ thôi, em đừng bận tâm.”

Anh nói với cô ấy, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào tôi: “Lúc nhỏ không hiểu chuyện, chỉ là chơi bời qua đường thôi.”

Lâm Nguyệt thút thít ôm lấy anh: “Làm em sợ chết đi được, cứ tưởng là ‘ánh trăng sáng’ không thể quên nào cơ chứ.”

Hứa Thâm như nghe thấy điều gì đó nực cười lắm, khóe môi anh nhếch lên đầy mỉa mai.

Tôi gượng cười nói đỡ vào: “Đúng rồi đó, chuyện nhỏ giữa đôi lứa thôi, không có gì to tát đâu.”

Trong lúc nói chuyện, dư quang nơi khóe mắt tôi lướt qua cuốn sổ ấy.

Nó đang trôi lềnh bềnh trên mặt nước, bị chính chủ nhân của mình vứt bỏ.

Nước mắt tôi lã chã rơi xuống.

Tôi quay lưng về phía họ, vừa lau nước mắt vừa lẩm bẩm: “Ai cũng phải nhìn về phía trước mà… Ai chẳng có một thời trẻ người non dạ, hai người cứ hạnh phúc bên nhau nhé…”

5

Tôi gỡ từng trang nhật ký ra, tổng cộng có đến hơn một ngàn trang.

Ban công nhà tôi nhỏ hẹp, nên phải đem phơi khô từng đợt một.

Đó là một công trình đồ sộ nhưng cũng thật ngốc nghếch.

Vậy mà tôi lại làm việc đó một cách tỉ mẩn không biết mệt mỏi.

Hậu quả của việc bận rộn liên tục suốt mấy ngày chính là tôi đã mơ thấy Hứa Thâm.

Đó là năm chúng tôi hai mươi lăm tuổi.

Tôi nói với anh: “Hứa Thâm, em chơi chán rồi.”

Anh cứ ngỡ tôi đang đùa, giọng điệu đầy vẻ nuông chiều: “Ngoan nào, đừng quậy nữa.”

Tôi lắc đầu, mỉm cười: “Anh không thật sự nghĩ rằng em cam lòng gả cho một anh cảnh sát quèn đấy chứ? Từ nhỏ mục tiêu của em đã là phải trở thành kẻ bề trên, sống trong nhung lụa rồi. Ở bên anh bao nhiêu năm qua, thật sự chỉ là chơi bời chút thôi. Anh đẹp trai thế này, dáng người lại chuẩn, đúng là có chút không nỡ. Nhưng tiếc quá, em đã có lựa chọn tốt hơn rồi.”

“Khương Tiền…” Thần sắc anh thoáng chút ngỡ ngàng, định vươn tay ôm tôi vào lòng.

Tôi lạnh lùng đẩy anh ra: “Anh biết tổng giám đốc Hạ chứ? Người nắm quyền cao nhất ở công ty em, có tiền có thế, anh chẳng có cửa nào so được với ông ấy đâu.”

Anh đứng lặng người nhìn tôi.

Màn đêm buông xuống, gương mặt anh dần trở nên nhạt nhòa không rõ ròng.

Cảnh tượng đột ngột chuyển dời.

Đó là đêm trước ngày cưới.

Hứa Thâm mặc vest chỉnh tề, tay cầm ly rượu, đang cười nói vui vẻ với Hạ Tranh.

Lúc đó tôi mới loáng thoáng nhớ ra, vào nhiều năm trước khi buôn chuyện phiếm, bạn học từng đầy ẩn ý mà nói rằng: “Hứa Thâm ấy à… gia thế nhà cậu ấy đáng gờm lắm.”

Cảnh sát, chẳng qua chỉ là nghề nghiệp mà cậu ấy yêu thích mà thôi.

Trái tim tôi lạnh toát.

Hứa Thâm liếc nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng, giọng hờ hững: “Hạ tổng, quý phu nhân của ông hình như trông không được vui cho lắm nhỉ.”

Tôi xốc lại tinh thần, khoác tay Hạ Tranh, cười rạng rỡ: “Hứa tiên sinh thật đúng là tuổi trẻ tài cao.”

Hạ Tranh uống chút rượu, tôi lau khóe miệng cho hắn, ra vẻ một người vợ hiền thục.

Trong làn rượu sóng sánh, Hứa Thâm rốt cuộc cũng bại trận.

Tôi nhìn thấy rõ ràng đôi mắt anh đỏ ngầu vì tức giận.

Lúc tiệc cưới nghỉ giữa giờ, anh chặn đường tôi trong nhà vệ sinh.

Giọng anh run rẩy, nói: “Khương Tiền, em hối hận chưa? Chỉ cần em chịu xuống nước một chút thôi, tôi sẽ đưa em quay về.”

Anh lặp đi lặp lại: “Thật đấy, em chỉ cần xin lỗi một câu thôi, chỉ một lần này thôi.” Giọng điệu của anh hạ mình đến tận cùng cát bụi: “… Em quay về đi, Khương Tiền.”

Tôi vuốt ve vùng bụng hơi nhô lên của mình: “Không kịp nữa rồi.”

Cách đó không xa, Hạ Tranh cười đắc ý.

Hắn ngoắc ngoắc ngón tay với tôi, cái tư thế như đang trêu đùa một con thú cưng.

Ngay tại góc khuất tầm mắt của mọi người, tôi từ từ nắm chặt nắm đấm.

Một tiếng sét đánh ngang tai.

Tôi giật mình trở mình, bừng tỉnh khỏi giấc mộng.

Điện thoại không ngừng rung lên, là Lâm Nguyệt gọi đến.

Giọng cô ấy mang theo tiếng khóc: “Chị ơi, Hứa Thâm gặp chuyện rồi, em sợ quá… Chị có thể đến đây với em được không?”

Tôi cố giữ bình tĩnh: “Em đang ở đâu?”

“Ở… ICU.”

Người tôi cứng đờ.

Máu trong người như đông cứng lại, lạnh từ đầu đến chân.

Trời mưa rất khó bắt taxi, tôi gần như chạy bộ đến bệnh viện.

Khi đến nơi, Hứa Thâm đã tỉnh lại rồi.

Thật ra vết thương không nghiêm trọng đến mức ấy, chỉ là Lâm Nguyệt chưa từng trải qua chuyện gì nên sợ đến mức mất phương hướng.

Đứng ngoài phòng bệnh, tôi vẫn có thể nghe thấy tiếng nấc cụt của Lâm Nguyệt.

Hứa Thâm sắc mặt nhợt nhạt, đôi mắt bình thản, mang theo một tia cười đầy bất lực.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 Độc Giả Ẩn Danh
🥈 Bạn Thuong Nguyen
🥉 Bạn Mweoo
✨ Thuy Linh

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
👉 Giúp Chan: Bấm vào link Shopee này là đã tiếp thêm động lực dịch cho Chan📚

Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!