Góc Của Chan

KHÔNG THỂ QUAY ĐẦU – CHƯƠNG 2

2

Sau khi đưa ra quyết định đó, tôi đắn đo mãi không biết nên nói ra khi nào.

Từ lúc chuyển đến nhà họ Yến hồi cấp ba, mẹ Yến luôn đối xử rất tốt với tôi.

Tôi cảm nhận được bà thực lòng yêu quý và coi tôi như con gái ruột.

Chính vì vậy, tôi mới băn khoăn không biết làm sao để thông báo mà giảm bớt tổn thương cho họ nhất.

Đến lịch đi thử váy cưới, tôi lấy cớ công ty có việc bận để hoãn lại.

Sau khi tốt nghiệp đại học, tôi vào làm cho một công ty truyền thông, phụ trách mảng hoạch định marketing cho các ngôi sao.

Yến Cận Bắc vốn chẳng hài lòng với công việc này của tôi vì thường xuyên phải tăng ca, có khi hai giờ sáng còn phải bò dậy họp.

Thế nên khi tôi nói mình bận, anh ta chẳng mảy may nghi ngờ.

Thậm chí, anh ta còn thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ có mẹ Yến là tưởng tôi phải chịu ấm ức nên đã mắng cho Yến Cận Bắc một trận xối xả.

Lúc tôi về đến nhà, bà vừa gọi điện xong, mắt vẫn còn hoe đỏ.

Bà vớ lấy cái túi, kéo tôi đi bằng được.

“Không sao đâu Huỷ Hân, để bác đưa con đi tìm nó, bắt nó phải cho con một lời giải thích. Cái hạng người gì mà việc về nước lại quan trọng hơn cả việc đưa bạn gái đi thử váy cưới cơ chứ! Nó thật sự lú lẫn rồi!”

Qua lời mẹ Yến, tôi mới hiểu ra: Thì ra là Hạ Chi đã về nước.

Chẳng trách dạo này anh ta cứ hồn siêu phách lạc, chẳng trách nghe tôi nói không đi thử váy cưới được, anh ta lại nhẹ nhõm đến vậy.

Hóa ra là thế.

Hóa ra là thế.

Khi con người ta thấy nực cười đến cực điểm, người ta thực sự sẽ bật cười thành tiếng.

Mẹ Yến giật mình, ôm lấy tôi: “Huỷ Hân, bác biết con chịu ấm ức rồi, con đừng sợ, bác làm chủ cho con.”

“Bác ơi,” Tôi đẩy bà ra, khẽ nói, “để con tự quyết định nhé.”

“Con sẽ giải quyết ổn thỏa ạ.”

Tôi lên lầu, đứng thẫn thờ một lúc.

Định lấy điện thoại từ trong túi xách ra nhưng tay run không cầm chắc, đồ đạc trong túi rơi tung tóe xuống sàn.

Tôi ngồi thụp xuống, nhặt điện thoại lên, rồi cứ thế tựa lưng vào cuối giường gọi cho anh ta.

Tiếng chuông reo vài nhịp.

Sau khi kết nối, đầu dây bên kia rất ồn ào, nghe không rõ lắm.

“Có việc gì?”

“Anh đang ở đâu?”

Đầu dây bên kia im lặng một chút, rồi bỗng nhiên cười lạnh: “Sao thế, kiểm tra ca kíp à?”

Anh ta di chuyển đến một chỗ yên tĩnh hơn: “Dương Huỷ Hân, có cần thiết phải làm đến mức này không? Để mẹ tôi mắng tôi một trận chưa đủ, giờ đến lượt em định mắng tiếp à? Tôi đã bảo là tôi sẽ cưới em, còn chưa đủ hay sao?”

“Anh đang ở đâu?” Tôi lặp lại câu hỏi.

Đầu ngón tay bấm chặt vào da thịt, tôi phải cố gắng hết sức mới giữ cho giọng mình không bị vỡ vụn.

“XXX, em muốn đến thì đến đi!” Anh ta đọc một địa chỉ, khựng lại một chút như sực nhớ ra điều gì, rồi nói tiếp: “Tiện thể mang cho tôi tập hồ sơ trong văn phòng lên đây.”

Tiếng tút tút ngắt kết nối vang lên khô khốc.

Tôi ngửa mặt nhìn trần nhà hồi lâu, cố ngăn cho nước mắt không rơi xuống.

Tôi hiếm khi bước chân vào phòng làm việc của Yến Cận Bắc, vì anh ta không thích.

Cách bài trí ở đây mang tông màu đen trắng điển hình, cũng giống như con người anh ta vậy, lạnh lùng và xa cách.

Tôi liếc mắt đã thấy ngay tập hồ sơ nằm trên bàn.

Nhưng ngay khi định cầm lấy, ánh mắt tôi lại bị khựng lại bởi cuốn nhật ký đặt ngay bên cạnh.

Con người ta vào một thời khắc nào đó có lẽ thực sự có linh tính.

Giống như lúc đi học, trước khi bị giáo viên gọi tên, ta luôn lờ mờ đoán trước được mình sắp gặp vận đen.

Lúc này cũng vậy.

Tôi biết mình không nên mở ra, nhưng ánh mắt tôi như bị ai đó đóng đinh vào nó.

Giây phút lật cuốn nhật ký ấy ra, tôi không kìm được mà nín thở.

[Ngày 29 tháng 8 năm 2015.]

[Nhà có người mới chuyển đến. Bố mẹ bảo cô ta là dân thể thao, sau này sẽ sống ở nhà mình.]

[Trên người cô ta lúc nào cũng có mùi mồ hôi, thật phiền phức.]

Tôi nhớ đó là một ngày nắng gắt, tôi khệ nệ mang theo túi lớn túi nhỏ đến nhà họ Yến.

Bố mẹ tôi và mẹ Yến là bạn rất thân.

Năm đó, tôi được chọn vào đội tuyển tỉnh, để thuận tiện cho việc tập luyện, họ đã làm thủ tục chuyển trường cho tôi.

Ngày đầu tiên đến nhà họ Yến, người mở cửa cho tôi chính là Yến Cận Bắc.

Anh ta mặc chiếc áo phông trắng tinh khôi, tóc tai gọn gàng sạch sẽ.

Anh ta chủ động xách đồ giúp tôi vào nhà, rồi quay đầu lại hỏi: “Tôi tên là Yến Cận Bắc, còn cô?”

“Dương Huỷ Hân.”

Anh ta mỉm cười với tôi, đem đồ đạc đặt vào phòng: “Phòng ốc đã sắp xếp xong cho cô rồi, có cần gì cứ bảo tôi, tôi sẽ nói mẹ lo cho cô.”

Khi đó, anh ta dịu dàng và lịch thiệp biết bao.

Tôi đứng đó, đầy lúng túng và bất an, nhìn anh ta mà lòng như vừa gieo xuống một hạt mầm mềm mại.

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng, lúc ấy anh ta lại nghĩ về mình như vậy.

[Ngày 5 tháng 11 năm 2015.]

[Cứ cảm thấy ánh mắt cô ta nhìn mình cứ kỳ kỳ thế nào ấy, không lẽ cô ta thích mình thật đấy chứ? Thế mà còn tặng quà sinh nhật cho mình, là một con thú nhồi bông tự đan. Kỳ Thâm hỏi xin nên mình cho hắn luôn rồi, nghĩ đến thôi đã thấy nổi hết cả da gà.]

[Ngày 3 tháng 1 năm 2016.]

[Ghét cái kiểu mọi người cứ đem chúng mình ra làm trò đùa.]

[Ngày 7 tháng 3 năm 2016.]

[Cô ta thật sự tỏ tình với mình kìa, chịu luôn đấy, bộ tưởng mình là nữ chính ngôn tình chắc? Rốt cuộc thì bao giờ cô ta mới dọn đi đây?]

Cổ họng tôi như bị một lớp màng nhầy dính chặt, bàn tay lật giật nhật ký không ngừng run rẩy.

Ngày mới đến Bắc Thành, tôi không có bạn bè.

Ở trường cũng chẳng ai chơi cùng, ngoại trừ mấy bạn tập thể thao thỉnh thoảng mới nói với nhau vài câu.

Đa phần thời gian tôi đều lủi thủi một mình.

Yến Cận Bắc ở trường khá quan tâm đến tôi.

Anh ta nhớ rõ ngày đèn đỏ của tôi, đứng ra bảo vệ khi tôi bị người ta nhạo báng, và cũng là người băng bó khi tôi bị thương.

Yêu một người như Yến Cận Bắc là chuyện bình thường đến mức không thể bình thường hơn.

Thế nên, ngay cả khi phát hiện anh ta không yêu mình, ngay cả khi đã quyết định rời xa, tôi cũng chưa bao giờ hối hận vì đã dành cả thanh xuân để yêu anh ta.

Thời niên thiếu tiền túi chẳng có bao nhiêu, nên một kẻ vụng về như tôi đã học đòi người ta làm đồ thủ công.

Con thú nhồi bông đó là thành quả của mấy tuần lễ tôi hì hục tháo ra kết lại không biết bao nhiêu lần.

Lúc tặng cho anh ta trong buổi tiệc, bao nhiêu ánh mắt đều đổ dồn về phía chúng tôi.

Tôi thấy ngượng ngùng, định rụt tay lại thì Yến Cận Bắc đã đón lấy, cẩn thận đặt vào hộp quà.

“Cảm ơn nhé, tôi thích lắm.”

Tôi cứ ngỡ anh ta thích thật.

Vì vậy, dù cậu bạn Kỳ Thâm của anh ta có dùng khẩu hình ác ý mắng tôi là “đồ lợn béo”, tôi cũng không thèm chấp nhặt.

Tôi chưa bao giờ bận tâm người khác nghĩ gì về mình.

Mẹ tôi bảo, tâm trí chỉ nên dành cho những người đối tốt với mình thôi.

Yến Cận Bắc thích, nghĩa là tôi cũng rất hạnh phúc.

Cô gái mười bảy tuổi năm ấy làm sao ngờ được, món quà đó vừa ra khỏi cửa đã bị anh ta thẳng tay đem cho Kỳ Thâm.

Và Kỳ Thâm, vừa bước chân ra khỏi cổng đã ném nó vào thùng rác.

Tôi mãi không hiểu ác ý của Kỳ Thâm dành cho mình bắt nguồn từ đâu, mãi sau này mới rõ, chỉ đơn giản vì tôi không xinh đẹp.

Vì thế, hắn mới ác ý nhắm vào tôi.

Nhưng tôi lúc đó không biết, tôi cứ ngỡ Yến Cận Bắc khác với tất cả mọi người.

Tôi ôm ấp tâm tư của một thiếu nữ, cũng giống như bao người khác, có một mối tình đơn phương thầm kín.

Chỉ vì tôi không đẹp, mà bị dán lên những cái nhãn “kinh tởm”, “không chịu nổi”.

Lúc tôi tỏ tình, tôi lắp ba lắp bắp, một câu nói không nên hồn.

Anh ta vẫn luôn mỉm cười ôn hòa:

“Cảm ơn vì đã thích tôi, nhưng hiện tại tôi chưa muốn yêu đương.”

Lúc đó, anh ta đang nghĩ gì trong đầu nhỉ?

Tôi cảm thấy một cơn buồn nôn dâng trào, muốn nôn mà không nôn ra được, chỉ biết nôn khan.

Sự kích thích về mặt sinh lý khiến nước mắt cứ thế trào ra.

Tôi nắm chặt cuốn nhật ký, ép bản thân phải đọc tiếp.

[Ngày 9 tháng 4 năm 2016.]

[Mình tìm bạn gái rồi, hy vọng cô ta bỏ cuộc đi, đừng nhìn mình bằng ánh mắt đó nữa.]

Tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Lần đầu tiên tôi nhận ra tình cảm của mình lại nực cười đến thế, rẻ rúng đến thế, chẳng đáng một xu đến thế.

Nhưng rõ ràng anh ta có thể nói thẳng với tôi mà.

Rõ ràng có biết bao nhiêu cơ hội, chỉ cần anh ta nói một câu, tôi sẽ không bao giờ lại gần nữa.

Tại sao một mặt thì làm những việc ân cần, chu đáo, mặt khác lại viết ra những lời cay độc như vậy?

Dòng nhật ký cuối cùng dừng lại ở ngày 13 tháng 5.

Ngày hôm đó, Yến Cận Bắc bị đám lưu manh trấn lột tiền, anh ta không đưa nên xảy ra xô xát.

Để cứu anh ta, tôi đã dùng cả thân mình chắn phía trước.

Cuối cùng, tay tôi bị gậy đánh đến tàn phế, vĩnh viễn không thể tập cử tạ được nữa.

Cũng từ sau đó, Yến Cận Bắc chia tay Hạ Chi.

Không lâu sau, Hạ Chi ra nước ngoài du học, hai người hoàn toàn cắt đứt liên lạc.

"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"

📖 Truyện bạn đọc là miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu và duy trì web rất cao 💖
  Để có thêm kinh phí duy trì và tiếp thêm động lực cho mình, bạn có thể donate qua MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
🏆 VINH DANH BẢNG VÀNG TUẦN 🏆
🥇 VU THUY QUYNH
🥈 PHAM THU NGA
🥉 NGUYEN THUY HIEN
✨ MWEO
         
✨ NGUYEN THI NHU HA
✨ BAN AN DANH

Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖

📖 Truyện miễn phí nhưng phí gia hạn Zhihu rất cao 💖
Ủng hộ cốc cafe:
MoMo | PayPal
CK ACB Bank:

QR Chan 💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨
error: Content is protected !!