Ghé Shopee ủng hộ Chan 5 giây là Chan có kinh phí dịch tiếp rồi ❤️
Tôi tên là Hứa Hằng.
Năm tôi lên bảy, mẹ tôi qua đời.
Bố tôi lấy vợ kế.
Người đàn bà đó tôi biết, vì bà ta từng xông vào mắng chửi mẹ tôi ngay lúc bà đang điều trị tâm lý.
Mẹ tôi không chịu nổi cú sốc đó nên đã nhảy lầu ngay trong đêm.
Chưa đầy một tháng sau, bố tôi rước người đàn bà đó về dinh.
Bà ta còn mang theo một “cái đuôi” nhỏ.
Con bé ngốc nghếch đó bị người đàn bà kia sai bảo, bắt nó phải gọi bố tôi là “bố” ngay trước mặt bao nhiêu người.
Đứa ngốc đó đã gọi thật.
Và tôi đã thẳng chân đạp nó xuống hồ bơi.
Đồ ngu xuẩn, bị người ta đem ra làm bia đỡ đạn mà cũng không biết.
Nhà họ Hứa ngoài tôi là con trai độc nhất ra, còn có vô số con riêng.
Đám con rơi con vãi đó đứa nào cũng hổ báo cáo chồn, chỉ chờ chực cơ hội được công khai gọi một tiếng “bố” để nhận tổ quy tông, tranh giành quyền thừa kế.
Lũ người đó làm sao có thể cam chịu để một kẻ từ đâu đến “phỗng tay trên” như thế?
Tin tôi đi, chỉ cần lão già nhà tôi gật đầu một cái, đêm đó sẽ là ngày giỗ của nó.
Tôi muốn một chân đạp chết nó cho xong, dù sao với cái đầu óc đó, nó cũng chẳng sống thọ được ở cái nhà họ Hứa này.
Đứa ngốc đó không chết đuối, nhưng mẹ nó lại chê nó làm bà ta mất mặt nên đã nhốt nó vào phòng tối.
Đêm hôm đó, nó khóc nghe cứ như tiếng quỷ hú.
Tôi đang hóng gió sau biệt thự, bị tiếng khóc làm cho phiền lòng, liền lấy cây gậy gỗ cạy cửa sổ ra: “Khóc cái gì mà khóc?”
Trong góc phòng, đứa nhỏ run rẩy vì sợ hãi: “Em… em đói.”
Đói?
Cũng đúng, trước bữa tiệc bị tôi đạp xuống hồ, vớt lên là bị ném vào đây luôn.
Biết tìm cái gì cho nó ăn bây giờ?
Nó khóc làm tôi nhức cả đầu.
Tôi liếc thấy trên chiếc đĩa đặt ở góc tường có cái màn thầu, liền nhặt lấy ném vào cho nó, rồi mới sực nhớ ra: đó là đồ ăn của chó.
Đứa ngốc đó lí nhí cảm ơn, tôi thốt ra một câu: “Cho chó ăn thôi.”
Sau đó, mỗi lần gặp tôi trong nhà, nó đều né tránh.
Tôi nghe nói nó phải ở phòng cho người hầu, còn bị đám giúp việc bắt nạt.
Mẹ nó cũng giống như mẹ tôi, đều là hạng ích kỷ, chỉ biết hưởng lạc cho riêng mình, mấy khi đoái hoài đến sự sống chết của con cái?
Chỉ có điều cảnh ngộ của tôi khá hơn nó một chút, mẹ tôi ít ra cũng đã chết, còn mẹ nó thì vẫn còn sống.
Nhưng tình hình của tôi cũng chẳng tốt đẹp gì hơn.
Lúc mẹ còn sống, tôi hận không thể để bà chết đi.
Nhưng bà chết rồi, tôi ở nhà họ Hứa lại càng khó khăn trăm bề.
Đám con riêng của bố tôi đứa nào cũng muốn giết tôi để thay thế.
Chúng tìm mọi cách để nắm thóp điểm yếu của tôi nhằm nhổ cỏ tận gốc.
Đến con chó tôi nuôi trong nhà còn bị chúng đánh bả chết.
Hừ, tôi còn có thể có điểm yếu gì nữa đây?
Thế rồi chúng nhắm vào mẹ của đứa ngốc kia.
Người đàn bà tham phú phụ bần đó.
Chỉ cần kéo bà ta xuống ngựa, kẻ nào cũng có cơ hội trở thành Hứa phu nhân.
Nói thật, nếu không có tôi, người đàn bà đó không đời nào sống sót nổi mười năm ở nhà họ Hứa này.
Sở dĩ tôi để bà ta sống, vì một lý do thực tế: bà ta không có con trai.
Kết quả là người đàn bà đó quá ngu ngốc, bà ta lại cứ ngỡ chính tôi là kẻ muốn hãm hại mình.
Bà ta bị bắt quả tang ngoại tình ngay trên giường, bị đánh cho tàn phế.
Đứa ngốc đó… À không, đứa ngốc nay đã lớn khôn đã mang người đàn bà đó đi.
Đêm đó, tôi vừa kịp trở về.
Ánh mắt Hứa Chi nhìn tôi đã thay đổi.
Đó là ánh mắt hoảng loạn, sợ hãi xen lẫn sự căm hận tột cùng.
Hừ, hận tôi?
Kẻ hận tôi trên đời này nhiều không đếm xuể.
Tôi biết cô ấy đưa người đàn bà đó đến một phòng khám nhỏ.
Gương mặt bị hủy hoại và cái chân bị đánh gãy, một phòng khám cỏn con làm sao mà chữa khỏi được?
Tất cả số tiền cô ấy có cộng lại cũng chẳng thấm vào đâu.
Cô ấy không hề quay lại nhà họ Hứa cầu cứu, cô ấy chỉ mang gương mặt chết lặng đó, mua thuốc giảm đau và kháng viêm.
Giây phút đó tôi nhận ra, cô ấy cũng giống tôi.
Cùng một hoàn cảnh, cùng một sự vùng vẫy, và cùng một nỗi bất lực trước số phận.
Nhưng đồng thời, đôi khi cũng mang một trái tim sắt đá như nhau.
Mụ Hứa phu nhân mới vừa bước chân vào cửa đã mưu tính đưa con trai mình lên vị trí người thừa kế.
Nực cười, tôi đã dùng vài thủ đoạn để dạy cho mẹ con mụ cách làm người.
Mỗi ngày tôi đều bận rộn đấu trí đấu dũng với đám người đó.
Cả nhà họ Hứa trở thành một chiến trường không tiếng súng, gió tanh mưa máu đều ẩn giấu sau lớp mặt nạ giả dối của mỗi người.
Còn bố tôi, ông ta đang nuôi độc trùng.
Ông ta muốn dùng cách này để chọn ra kẻ thừa kế phù hợp nhất.
Dù cho tôi mới là đứa con trai duy nhất được pháp luật bảo vệ.
Người tính không bằng trời tính, tôi bị ám toán và bị thương.
Lúc nằm viện, Phó Oánh Oánh đến thăm tôi.
“Anh họ, cái con Hứa Chi đó vẫn chưa bị đuổi học đâu, ngày nó đi học, tối nó đi nhặt rác, đúng là loại dai như đỉa…”
Phó Oánh Oánh là một trong số ít người thân của tôi.
Nhưng cô ta lắm mồm và phiền phức vô cùng.
Tôi lật sách, đầu không buồn ngẩng, cứ như thể tôi chẳng hề quen biết cái người mà cô ta đang nhắc tới.
Nhưng trong lòng tôi lại nghĩ: Đúng là một con gián đánh mãi không chết.
Cũng giống như tôi vậy.
Tôi chợt tìm thấy một chút cảm giác đồng điệu của những kẻ cùng loài.
“Em phải tìm cách đuổi nó đi mới được…”
Phó Oánh Oánh lẩm bẩm.
Tôi bất chợt nhíu mày, gấp sách lại, thốt ra một câu ma xui quỷ khiến: “Đừng đụng vào cô ta.”
Phó Oánh Oánh giật nảy mình, ngơ ngác nhìn tôi: “Anh… anh…”
Tôi phải tĩnh dưỡng nửa tháng mới bình phục, đã đến lúc tôi phải ra tay rồi.
Đêm đó, tôi đứng ở đầu hẻm gần trường học để chờ thằng em cùng bố khác mẹ của mình.
Nghe nói thằng ranh đó ở trường rất hống hách, mượn danh nghĩa của tôi để làm không ít chuyện thất đức.
Lúc đang chờ, vệ sĩ báo với tôi rằng thằng ranh đó đang dẫn người chặn đường ai đó trong hẻm.
Ừm, tốt lắm, đã là anh em thì phải “lưỡng lệ đào đao”, tối nay tôi định biến nó thành một cái giá cắm dao luôn.
Thế nhưng, người tôi chờ được lại là cô ấy, với quần áo xộc xệch và ánh mắt hung tợn.
Cô ấy lao về phía tôi, ấn con dao găm vào tay tôi, chĩa thẳng vào ngực mình mà gào thét: “Không phải anh muốn tôi chết sao? Tới đi, đâm vào đây này!”
Sắc mặt tôi tối sầm lại.
Nhìn vệt máu dính trên con dao, tôi cau mày: Đó là máu của thằng em tôi, bẩn thỉu.
Cơn ghê tởm dâng cao tột độ, tôi đẩy cô ấy ra.
“Hứa Chi, đừng làm bẩn tay tôi.”
Sau đó, tôi đã xử lý xong thằng con riêng đã làm bẩn tay mình kia.
Tôi giám sát tất cả những kẻ có khả năng phản đòn, bao gồm cả Hứa Lạc Chi.
Ngay từ lúc bà Ninh Vân bắt đầu tiếp xúc với bọn buôn người, tôi đã biết.
Tôi luôn nghĩ rằng người đàn bà đó là kẻ may mắn.
Dưới sự ngầm cho phép của tôi, bà ta đã sống sung túc suốt mười năm, làm một phu nhân quyền quý suốt mười năm.
Lại còn có một đứa con gái ngốc nghếch trước sau như một không rời bỏ.
Chỉ cần bà ta an phận thủ thường, sống sót qua ngày không phải là vấn đề.
Nhưng tôi không ngờ, sự độc ác của nhân tính còn đi xa hơn thế nhiều.
Bà ta định bán Hứa Lạc Chi.
Giá cả đã thương lượng xong xuôi: năm nghìn tệ.
Họ đã hẹn ngày giờ, đợi sau khi chuốc thuốc mê cho Hứa Chi ngất đi là sẽ đưa người đi.
Năm nghìn tệ, để bán đứng chính con gái ruột của mình.
Bà ta không thể không biết, nếu Hứa Lạc Chi bị bán đi thì cô ấy sẽ phải đối mặt với điều gì.
Cô ấy sẽ bị đưa đến những bản làng hẻo lánh sâu trong núi, cả đời này đừng hòng chạy thoát.
Tốt lắm, người đàn bà đó lại một lần nữa thành công trong việc làm tôi thấy buồn nôn.
Người của tôi trực tiếp “gậy ông đập lưng ông”, để chính bà ta trở thành kẻ bị bán đi.
Đứa ngốc ấy sẽ không bao giờ biết mẹ mình từng muốn bán đứng mình.
Tôi cũng sẽ chẳng bao giờ nói cho cô ấy biết tôi đã làm những gì.
Còn về việc tại sao tôi lại làm thế á?
Chắc là do rảnh rỗi quá thôi!
Cứ ngỡ từ đó về sau chúng tôi sẽ không còn giao lộ nào nữa.
Nào ngờ đại học vừa khai giảng đã đụng mặt nhau.
Cô ấy đỗ vào Đại học A, cùng trường với tôi.
Chậc… Vừa mới đến đã đánh nhau với Phó Oánh Oánh.
Phó Oánh Oánh bị giật trụi cả một mảng da đầu, khóc lóc gọi điện cho tôi.
Vốn dĩ quan hệ giữa tôi và Phó Oánh Oánh cũng chẳng ra sao, nhưng tôi vẫn đến.
Giây phút nhìn thấy tôi, cái vẻ mặt ngây ra như phỗng của cô ấy khiến tôi thấy rất hài lòng.
Xung quanh tôi toàn là hạng người tinh ranh, chỉ có cô ấy là trông có vẻ rất ngốc.
Chẳng lẽ không ngốc sao?
Không ngốc mà suýt bị mẹ ruột bán đi còn không hay biết?
Không ngốc mà lại mặc bộ dạng đó đến Mị Sắc tìm tôi?
Rõ ràng không biết uống rượu mà còn cố đấm ăn xôi để rồi say khướt trong lòng tôi.
Cũng tốt, cuối cùng cô ấy cũng rơi vào tay tôi rồi.
Lại còn là tự nguyện nữa chứ.
Chẳng biết là vì tâm trạng gì mà tôi đưa cô ấy vào khách sạn.
Sáng hôm sau Phó Oánh Oánh tìm đến, mắt tóe lửa giận dữ, tôi bảo cô ta cút đi.
Sáng sớm đã ồn ào nhặng xị, không biết chăm sóc một con ma men suốt đêm không ngủ tốn thể lực đến mức nào sao?
Tôi còn chưa kịp tìm cơ hội mở lời.
Kết quả là cô ấy nghe xong thì cả người như bị sét đánh ngang tai.
Biểu cảm của cô ấy kích động đến tôi.
Sao nào? Ở bên cạnh tôi khiến cô ấy không thể chịu đựng nổi đến thế sao?
Sau đó, vì để trả tiền viện phí cho Phó Oánh Oánh mà cô ấy lại đến Mị Sắc lần nữa.
Ông chủ Mị Sắc liên lạc với tôi.
Tôi nhớ lại buổi sáng hôm ấy, cười khẩy: “Liên quan quái gì đến tôi.”
Thế nhưng sau khi cúp máy, tôi lại cảm thấy bồn chồn khó hiểu, cuối cùng vẫn đi.
Vừa đến nơi đã thấy cô ấy bị người ta bắt nạt.
Khoảnh khắc đó, tôi bùng nổ.
Tốt lắm, người của tôi mà cũng dám động vào.
Tôi vơ lấy chai rượu đập vỡ đầu gã kia.
Bảo cô ấy: “Đi theo tôi.”
Lần này, cô ấy đã ngoan ngoãn hơn rồi.
Cũng giống như là đã chấp nhận số phận vậy.
Tôi đưa cô ấy đến căn hộ đó.
Bởi vì nơi đó rất gần trường, hơn nữa, đó là tài sản riêng ngoại để lại cho tôi, là lãnh địa cá nhân của tôi.
Ông chủ Mị Sắc là bạn thân của tôi.
Lúc uống rượu với hắn, hắn hỏi: “Cậu thực sự nuôi đóa mỹ nhân đó rồi à?”
Tôi lạnh lùng liếc hắn.
Hắn cười một cách bỉ ổi: “Thích đến thế cơ à?”
Tôi cau mày.
Hắn vội vàng xin tha: “Biết rồi biết rồi, cậu chỉ là chơi bời chút thôi.”
Chơi bời sao?
Tôi nghĩ, mình chưa bao giờ chơi bời với phụ nữ.
Hứa Lạc Chi là người đầu tiên.
Cô ấy chỉ chiếm lấy vị trí “người đầu tiên” này mà thôi.
Tôi bảo cô ấy đừng có diễn trò thuần khiết là vì không muốn rước lấy rắc rối.
Cô ấy làm đúng theo quy tắc rồi, nhưng trong lòng tôi lại thấy khó chịu.
Ông chủ Mị Sắc bảo tôi là do “dục cầu bất mãn”.
Tôi lạnh lùng hừ một tiếng: “Cút.”
Cứ thế ba năm trôi qua, cuộc chiến tranh giành quyền kế vị ở nhà họ Hứa bước vào giai đoạn kịch liệt nhất.
Suốt ba tháng trời tôi bận rộn tranh quyền đoạt thế nên không tìm đến cô ấy, kết quả phát hiện ra cô ấy sống một mình vẫn khá tốt.
Hoàn toàn không có ý định nhớ nhung gì tôi, lại còn bí mật lên kế hoạch dọn ra ngoài.
Hừ, đúng là đồ sói mắt trắng nuôi mãi không thân.
Mơ hão.
Nhưng tại sao tôi lại cứ phải xoắn xuýt bắt cô ấy phải nhớ đến tôi?
Phải giữ cô ấy ở bên cạnh bằng được?
Chẳng lẽ chỉ vì lúc trẻ thấy cái khí chất “gián đánh không chết” của cô ấy rất giống mình sao?
Ngày hôm đó tôi uống quá chén ở Mị Sắc, liền đem câu hỏi này ra hỏi.
Ông chủ không cười nữa, hắn nhìn tôi, hiếm khi nghiêm túc nói: “Hứa Hằng, cậu yêu cô ấy rồi.”
Bề ngoài tôi vẫn bình chân như vại, nhưng trái tim lại co thắt dữ dội, một cảm giác xao động chưa từng có tức thì lan tỏa khắp cơ thể.
“Yêu cơ thể của cô ấy thì có.”
Thực tế thì Hứa Chi có vốn liếng đó.
Từ nhỏ đến lớn tôi đã thấy quá nhiều mỹ nhân, từ minh tinh đến siêu mẫu, kiểu nào cũng thấy qua rồi.
Nhưng Hứa Chi là người đặc biệt nhất.
Một sự đặc biệt không thể diễn tả bằng lời.
Chính là nếu giữa muôn vàn mỹ nhân ngồi cùng nhau, tôi vẫn sẽ nhìn thấy cô ấy đầu tiên.
Ông chủ nói: “Không, cậu yêu cô ấy thật rồi.”
Tôi sững sờ như bị sét đánh.
Hắn lại nói tiếp: “Cậu nuôi cô ấy bên cạnh gần ba năm, bảo vệ cô ấy suốt ba năm, cậu đã bao giờ nghĩ đến sau này chưa?”
“Có bao giờ nghĩ đến việc sau khi thâu tóm toàn bộ nhà họ Hứa, cậu sẽ đổi một người phụ nữ khác không?”
Tôi thốt ra ngay lập tức: “Cút, tôi không có người phụ nữ nào khác.”
Hắn nói đầy ẩn ý: “Xem kìa, cậu thậm chí còn không biết mình lún sâu từ lúc nào đâu.”
Tôi ngẩn người.
Đêm đó tôi tìm đến cô ấy ngay.
Sau những giây phút mặn nồng, tôi ôm cô ấy vào lòng, trong đầu hão huyền tưởng tượng nếu đổi thành một người phụ nữ khác, nếu không phải Hứa Chi… Không, không thể nghĩ tiếp được.
Vừa nghĩ đến thôi đã thấy buồn nôn, và còn có chút hoảng hốt vô cớ.
Thời gian sau đó, ông chủ Mị Sắc thấy lần nào tôi đến cũng trĩu nặng tâm sự.
Hắn hỏi có phải cục diện nhà họ Hứa có biến động không.
Tôi lắc đầu: “Không có, cũng gần đến lúc thu lưới rồi.”
Chẳng ai có thể cướp đi những thứ vốn dĩ thuộc về tôi.
“Vậy tại sao cậu vẫn không vui?” Hắn hỏi.
Tôi ngẫm nghĩ một lát, rồi hỏi: “Làm thế nào mới giữ chân được một người?”
Nói xong chính tôi cũng thấy nực cười.
Tôi có thể giữ chân được ai đây?
Ngày nhỏ tôi khao khát tình yêu của cha mẹ, nhưng bố mẹ tôi là một cuộc hôn nhân chính trị vì gia tộc.
Mỗi người đều có một tình yêu riêng.
Đến chính tôi cũng chỉ là sản phẩm của một cuộc hôn nhân chính trị bị ép buộc mà sinh ra.
Mẹ không yêu tôi, bà trách tôi là vật cản đường trên hành trình bà đi tìm tình yêu thực sự.
Bố lại càng không yêu tôi, lũ đàn bà bên ngoài của ông ta ai cũng có thể sinh con trai cho ông ta cả.
Ngày nhỏ, tôi từng khao khát cầu xin họ hãy yêu thương mình một chút, xót xa cho mình một chút.
Nhưng họ không làm thế.
Tôi chẳng thể giữ chân nổi một ai.
Đến ngay cả con chó tôi nuôi trong nhà, cũng bị họ đánh bả chết.
Mọi người và mọi việc xung quanh tôi đều chỉ là khách qua đường, chẳng ai vì tôi mà ở lại.
Ông chủ Mị Sắc ngẫm nghĩ một hồi rồi đột ngột hỏi: “Cậu có thích trẻ con không?”
Khoảnh khắc ấy, tôi thậm chí đã định phản bác rằng: Không, tôi ghét trẻ con.
Nhưng trong tâm trí lại hiện lên một viễn cảnh khác.
Bề ngoài tôi không biểu lộ gì, nhưng trong lòng lại dậy sóng.
Chỉ có mình tôi biết, có lẽ tôi không hề bài xích chuyện đó như mình vẫn tưởng.
Có lẽ hắn nói đúng, tôi có thể thử xem sao.
Có một đứa trẻ, có một điểm tựa tinh thần.
Cuối cùng tôi cũng lật đổ được bố mình.
Ông ta tức đến mức xuất huyết não mà chết, lũ con riêng của ông ta đứa nào đứa nấy đều là phường giá áo túi cơm.
Tôi cuối cùng cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng việc đầu tiên tôi làm vẫn là đến bệnh viện thăm cô ấy.
Chẳng vì lý do gì cả, chỉ là muốn đi thôi.
Dù cho cả hai chỉ im lặng ngồi bên nhau, chẳng nói câu nào.
Nhưng cô ấy rất không muốn thấy mặt tôi.
Cô ấy chất vấn tôi rằng có phải tôi nhốt cô ấy trong căn hộ đó để báo thù, để bắt cô ấy phải chôn cùng mẹ tôi không?
Mẹ tôi ư?
Người đàn bà từ nhỏ đã muốn giết chết tôi sao?
Bà ta cũng xứng à?
Sở dĩ tôi giữ lại căn hộ đó, vì đó là tài sản riêng mà ngoại đã để lại cho tôi.
Thế nhưng, sự căm hận trong mắt cô ấy vẫn thành công chọc giận tôi.
Cô ấy sảy thai.
Đứa trẻ mất rồi.
Khoảnh khắc đó, tôi thấy sự giải thoát hiện rõ trong mắt cô ấy.
Cô ấy bắt đầu tuyệt thực, muốn chết.
Bác sĩ nói cô ấy có khuynh hướng tự sát rất mãnh liệt.
Hừ, cô ấy hận tôi đến xương tủy, mất đi đứa trẻ đó thực sự tốt đến vậy sao?
Nhưng chính tôi mới là kẻ đỏ hoe đôi mắt khi quay lưng rời khỏi phòng bệnh.
Chút kỳ vọng hèn mọn của tôi đã bị cô ấy nghiền nát hoàn toàn giữa thực tại phũ phàng.
Chẳng một ai chịu lựa chọn tôi, từ trước đến nay đều như vậy…
Nhưng tôi không muốn cô ấy chết.
Tôi sai người thay đổi toàn bộ sự thật, vẽ nên cho cô ấy một hình tượng người mẹ vĩ đại, vì con gái mà không tiếc tự bán mình để con được sống tiếp.
Ngày hôm đó, một kẻ đã chết lặng như cô ấy cuối cùng cũng có thể òa khóc nức nở.
Cô ấy như thể đột ngột được hồi sinh một lần nữa.
Con người ta chỉ cần có niềm tin để sống, dù có phải gánh vác bao nhiêu quá khứ đi chăng nữa, cũng có thể bò dậy mà bước tiếp.
Cô ấy dọn ra khỏi căn hộ đó, quyết định ra nước ngoài.
Tôi không ngăn cản, chỉ đến gặp cô ấy một lần cuối trước giờ khởi hành.
Bên ly cà phê nghi ngút khói, tôi và cô ấy đối diện nhau.
Tôi đã hỏi một câu rất ngớ ngẩn: “Em có hận tôi không?”
Cô ấy đáp: “Không hận.”
Phải rồi, có yêu thì mới sinh ra hận, tôi là cái thá gì chứ?
Phó Oánh Oánh chạy đến mắng tôi: “Anh à, anh có ngốc không hả?”
Đứa em họ hằng ngày vốn chua ngoa cay nghiệt, chẳng nói nổi một câu ra hồn, lúc này lại đỏ hoe mắt mà mắng tôi ngốc.
Tôi chẳng thể phản bác nổi, hình như, mình đúng là ngốc thật.
Cứ khát cầu những thứ vốn chẳng thuộc về mình.
Làm người ấy mà, đừng nên nảy sinh những ảo vọng viển vông.
Tôi muốn buộc chặt tôi và cô ấy lại với nhau, nhưng không biết rằng đó chính là chiếc lồng giam do chính tay tôi đan dệt.
Trước khi chiếc lồng đó hoàn toàn bị bịt kín, tôi lại là người đẩy cô ấy ra ngoài.
Tôi chỉ nghĩ rằng, cô ấy khao khát tự do đến thế, không nên bị nhốt chết ở nơi này cùng tôi.
Nếu thời gian có thể quay ngược trở lại, quay về cái ngày đám cưới của bố tôi.
Quay về điểm bắt đầu khi chiếc lồng giam đó khởi đầu được dệt nên.
Tôi nghĩ, tôi sẽ nắm lấy đôi tay của đứa ngốc đó mà hỏi một câu: “Em có nguyện ý đi cùng anh không?”
Chúng ta sẽ cùng nhau, chạy trốn khỏi nơi này.
(HOÀN TOÀN VĂN)
"Chương này đến đây là hết rồi. Nếu yêu thích bản dịch, đừng quên ủng hộ Chan qua link Shopee hoặc cafe cho Chan qua QR bên dưới nhé! Cảm ơn cả nhà! 💖"
Sự ủng hộ của bạn là động lực dịch truyện của Chan! 💖
💌 Chỉ cần bạn không "đọc chùa", Chan sẵn sàng dịch cả đêm 🥺✨